24 May 2017

VẦNG TRĂNG | Ý THƠ HAIKU, JP. - Đỗ Thị Minh Giang


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CẢM TẠ MIỀN NAM - Trà Lũ

Canada đang đầu mùa xuân, đẹp lộng lẫy. Mỗi sáng thức dậy, nhìn ra vườn cây, tôi thấy một thảm xanh lá mạ non hiện ra trước mắt. Ôi cái mầu xanh lá mạ đẹp biết chừng nào. Tuần qua chúng tôi đã đi vào cái mầu xanh ấy. Chúng tôi đã đi Công Viên High Park. Đây là công viên lớn nhất và đẹp nhất Canada, các cụ ạ. Mùa xuân thiên hạ nô nức tới đây xem hoa anh đào. Tôi xin đôi dòng trình các cụ về cái công viên rộng hơn 160 mẫu anh này. Giải đất quý báu đây là món quà của một đại gia tên John Corby tặng cho thành phố Toronto năm 1876. Nó nằm về phiá tây . Vì rộng lớn như vậy nên nó được chia làm nhiều khu vực, nơi cho thể thao, nơi cho giáo dục, nơi cho thiếu nhi, nơi cho ẩm thực, nơi cho vườn cây, nơi cho hồ thiên nhiên, nơi trồng hoa. Chính chỗ này đã là nơi tiếp nhận 2.000 cây hoa anh đào của Nhật Bản tặng năm 1959. Nhật còn tặng cây anh đào 2 lần nữa, vào năm 1984 và 2001. Canada đã trồng 3 đợt anh đào vào 3 khu vực khác nhau. Bạn đến vào đầu mùa xuân thì bạn sẽ thấy hoa anh đào khắp nơi. Hằng ngày công viên High Park này tiếp rước không biết bao nhiêu du khách, ai cũng kè kè máy ảnh .

ĐẾN VỚI EM - Bùi Nguyên Phong

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

TRĂNG MẬT BẾN SÔNG CẦU - Nguyễn Tấn Hưng


Đêm đã khuya, tiệc đã gần tàn. Hoàng nghĩ mình đãi bữa nay cũng không đến nỗi tệ lắm. Bạn bè có mặt đầy đủ. Mình không quý người ta ai quý mình. Cũng có lý. Ở cái thành phố nặng mùi thuốc lá này, Winston Salem, North Carolina, số gia đình Tar-Heel gốc Giao Chỉ của mình cũng không có mấy. Đếm đầu ngón tay. Số ít nhưng tình nhiều. Chiều thứ sáu mà không có điện thoại của bạn bè, thấy như thiếu một cái gì. Mình muốn quên hãng xưởng, quên làm lụng để thấy weekend còn dài. Chiều thứ bảy vẫn là những mục tiêu lớn. Và chiều chủ nhật là những gì còn sót lại, những gì khẩn cấp cần thiết, ngày mai còn phải đi làm. Ba chiều phải có một chiều, một chiều cho đồng hương, cho quê hương. Ba chiều có đủ ba chiều thì càng hay. Lắm khi liên tiếp ba chiều được Việt ngữ hoá, sáng thứ hai vào sở phát ngôn tiếng Mỹ đầu ngày như bị ngọng.

CHÀNG... - Trần Doãn Nho

Sometimes it’s important to watch what the President does rather than what he says. 
Thượng Nghị Sĩ (TNS) John McCain


Chàng là một tạo vật lạ và hiếm.
Có lẽ không có người nào mà tôi nghe ngóng, ngắm nghía, khi thương khi ghét, khi khâm phục, khi bực bội, khi ngạc nhiên, có lúc sửng sốt…tóm lại, không có người nào mang cho tôi nhiều cảm giác như chàng. Hàng ngày, một trong những cái thú của tôi là ngắm, đọc, nghe chàng xem chàng sáng tác ra thêm điều gì trong ngày. Chả là vì, ngày nào cũng có chuyện mới về chàng. Ngày nào chàng cũng “cách tân”. Ngày nào chuyện của chàng và về chàng đều trở thành headline news.

CHIẾN SỰ - Hoàng Xuân Sơn

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

KHI MẸ ỐM - Trần Diệu Hằng


Rồi thì tuần lễ thi cuối khoá cũng xong. Hai con đã khỏi cúm nhưng bài thi của mẹ thì chắc “cúm” nặng; kết quả của mấy đêm liền không chợp mắt trằn trọc nghe hơi thở khò khè của các con. Sức cố gắng tiêu tan, mẹ cho phép mình rũ xuống như kẻ chạy đua đã về đến lằn ranh cuối cùng. Sáng nay thức dậy, mũi mẹ cay xè, cổ họng đau buốt. Mẹ chập choạng ra khỏi giường trong lúc các con còn say ngủ. Mẹ vào phòng vệ sinh rửa mặt, thay quần áo, tô qua một lớp phấn mỏng, quệt sơ chút má hồng. Mẹ đi làm vì muốn để dành ngày nghỉ cho những kỳ thi tới, cho những lần khác, lỡ các con ốm đau.

BỨC TRANH SÀI GÒN THỜI BAO CẤP - Xuân Ngọc

Thỉnh thoảng, khi cả nhà có dịp ngồi ăn tối với nhau, tôi vẫn thường nghe ba mẹ ôn lại kí ức về chuỗi ngày khó khăn, chật vật của tuổi thơ lớn lên trong thời bao cấp. Ấy nhưng có lẽ được sinh ra khi chiến tranh đã qua đi tự rất lâu và may mắn được hưởng một tuổi thơ an nhàn với đủ đầy vật chất nên tôi không thể nào hình dung được những khổ cực mà người trẻ thời ba mẹ đã trải qua. Tôi chỉ biết rằng hai chữ BAO CẤP là một cái gì đó rất ghê rợn và như một bóng đen ám ảnh những người thuộc thế hệ 6x, 7x và 8x đời đầu.
Khi nói về thời bao cấp, ba vẫn thường bắt đầu câu chuyện như thế này: “Đó là những chuỗi ngày khổ mà chẳng thể than với ai. Bởi than thế nào khi xung quanh ai ai cũng như mình!”
Để viết ra bài này, tôi đã dạo một vòng khắp các web lớn nhỏ để tìm một cái định nghĩa rõ ràng cho khái niệm “Thời bao cấp”. Đa phần cac tác giả đều đưa những khái niệm rất Mác Lê Nin để giải thích về giai đoạn này. Nhưng 2saigon không phải là cuốn sách lịch sử hay trang tuyên truyền triết học nên thôi để tôi “bình dân hóa” nó theo sự hiểu biết của mình vậy.

CỐC RƯỢU THÁNG TƯ... - Dzạ Lữ Kiều

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

BÌNH ĐỊNH, DẤU ẤN LỊCH SỬ BUỒN - Đoàn Văn Khanh

Thông thường, ít ai thắc mắc về ý nghĩa của những cái tên được dùng làm địa danh cho từng địa phương. Do đó mà có lẽ đối với nhiều người, hai tiếng Bình Ðịnh cũng chỉ là một danh từ thông thường được dùng làm địa danh để gọi một vùng như bao nhiêu từ địa danh khác trên mảnh đất Việt nam. Thế nhưng, đối với tôi, hai tiếng “Bình Ðịnh” không những chỉ đơn thuần là một địa danh mà Bình Ðịnh còn gợi lên cho tôi một ý nghĩa lịch sử.

22 May 2017

TÌNH YÊU VÀ HOÀNG TỘC - Trần Mộng Tú

Mùa Xuân còn đang bàn giao những cành hoa nắng cho mùa hạ vừa ngấp ngó bước vào những khu vườn nhân gian, thì nàng công chúa từ Nhật, và chàng hoàng tử từ Anh cũng đang rung những chiếc phong linh ái tình cho cả thế giới cùng lắng tai nghe để biết thế nào là tình yêu thật sự viết “HOA”.
 Cô cháu gái lớn nhất của Nhật Hoàng Akihito, cô Mako 25 tuổi, nở một nụ cười thật tươi, cô sẽ bước ra khỏi hoàng thành vào một đời sống dân dã cùng người chồng không thuộc hoàng phái. Cô bước ra không một chút do dự để lấy được người mình yêu. Cô cho thế giới nói chung và nước Nhật nói riêng biết là sang năm 2018 cô sẽ  lấy một Luật Sư cũng là bạn học cùng trường với cô (5 năm). Nhận lấy một người không thuộc trong giới hoàng tộc là chấp nhận bước vào đời sống bình dị như tất cả người dân Nhật ở bên ngoài cánh cửa hoàng thành. Cô đang yêu, chắc chẳng ai ngăn cô được. Cô sẽ đội chiếc vương miện tình yêu lóng lánh trên đầu thay cho những hạt đá quý trong ngày hôn lễ.

MAI TÔI ĐI - đông hương

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

MỘT MẶT KHÔNG MANG VỀ - Hồ Đình Nghiêm

Tôi về thăm lại cố đô. Gạch đá, rêu phong, đền đài, miếu mạo… câm tiếng thế cô. Đọng im giữa thành quách trồi lên từ tốn câu thơ truyện Kiều: tưởng bây giờ là bao giờ, rõ ràng mở mắt còn ngờ chiêm bao.
Đi qua cổng Hiển Nhơn hơn trăm thước, phía bên tay phải là ngôi trường tôi theo học hồi đó. Hồi có cây bàng bông sứ gió rụng hương bay, lẩn trốn tà áo dài thiên thanh nhạt dấu khuất vào trường Âm nhạc láng giềng váng vất tiếng đàn piano nghẹn phím.

CHUYỆN HẬU LÊ MỸ HẠNH & NGUYỄN HỮU TẤN - Tưởng Năng Tiến

Chính quyền nên biết xấu hổ khi có loại người du côn vô học hành xử lưu manh vi phạm luật pháp để ra vẻ bảo vệ chính quyền! (Tiến sĩ Nguyễn Thị Hậu)
Trong tác phẩm Đèn Cù, tập II, Trần Đĩnh nhắc đi nhắc lại đôi ba lần đến mối âu lo ra mặt (và ra miệng) của Nguyễn Văn Linh: “Có ngày thức dậy thì thấy Sài Gòn đã cắm đầy cờ thằng nào khác mất rồi.”

Có lẽ cũng vì nỗi lo sợ này nên ông TBT bèn dẫn đầu phái đoàn VN đi dự Hội Nghị Thành Đô, rồi hớn hở mang về Mười Sáu Chữ Vàng (“ổn định lâu dài, hướng tới tương lai, láng giềng hữu hảo, hợp tác toàn diện”) và soạn lại hiến pháp để … biến thù thành bạn!