22 November 2017

QUẾ LÀ AI? - Trân Sa

Bạch Hồng. Sáng hôm nay tôi ngồi mãi để nghe tiếng chim hót. Không biết chúng nói cái gì với nhau hay với ai mà cứ huyên thuyên mãi như vậy từ sớm. Hình như những con chim sẻ màu xám nâu này không hề biết buồn. Âm thanh của chúng khi nào cũng trong trẻo, vui vẻ và ngây thơ. Giữa những tiếng hót ngắn của se sẻ, tôi có nghe được một tiếng chim lạ. Nó hót, “chuýt-chìu, chuýt chuýt chuýt chuýt.” Tiếng hót như đi vút qua theo đường bay, mạnh mẽ, lã lướt. Tôi chồm người ra tìm nhìn con chim lạ. Nó đã bay mất. Tôi chúm môi, bắt chước huýt theo tiếng chim rồi cười một mình.

HỠI NGƯỜI TÔI NÓI GÌ CHƯA - Trần Vấn Lệ

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

HAI MƯƠI - Hồ Đình Nghiêm


Từ trái: Song Thao & Hồ Đình Nghiêm thuở còn xuân


Có bài hát cũ, lời như thế này: “Khi anh hai mươi, em mới sinh ra đời…” Một bản nhạc tình? Sắt son đắm đuối chẳng nề hà chuyện thời gian. Ngày xưa, theo các cụ cho hay “gái hơn hai trai hơn một”. Cứ theo cẩm nang ấy mà thực hành thì ắt sẽ sắc cầm hoà hợp đầu bạc răng long. Và cực “cổ lai hy” trăm năm mới xẩy ra một là tuổi tác giữa “chàng” sánh cùng “nàng” cách biệt những 20 cuốn lịch. Ôi, hai mươi niên biết bao lá rụng bèo dạt hoa trôi mà anh còn sân si đến bên em thốt lời thề nguyền.

MỞ CỬA NHÌN RA 6 TỈNH PHÍA BẮC - Nguyễn Tam Phù Sa

Tháng chín
trời cho/trò chơi quyền lực
toàn dân, nơi nào cũng được tắm mưa
đường phố thành đường sông
làng quê chìm trong biển nước
nước Thủy Điện Hòa Bình xả đập
nước từ rừng xanh cọc còi tuôn đổ
nước mắt 6 tỉnh phía Bắc
nước mắt con dân Việt Nam trong và ngoài nước
tuôn đổ
không ai nói với ai về ngày quốc tang
về nỗi đau xé lòng mưa tháng chín

TỪ MỘT MIỀN KHÔNG ĐÁY - Nguyễn Thị Thanh Bình

Thoạt đầu cô còn do dự chưa muốn giết hắn. Cô cần một người đàn ông để yêu. 
Lắm lúc cô nghĩ, đàn ông là một thứ thức ăn càng nhai càng thèm nhưng rất dễ bị ngộ độc. Hắn là một loại vi khuẩn mà cô thật khó lòng tránh xa. 
Dạo sau này hắn hay ngáp vặt trước tình yêu của cô và tệ hại đến nỗi chẳng cần lịch sự che giấu. Những người đàn ông nghệ sĩ thường rất cuồng nhiệt mà lại rất đỗi mau chán. Hắn chỉ có thể yêu hắn lâu hơn là yêu những người đàn bà và như thế không phải là lỗi của cô. 

MƯA HUẾ - Dzạ Lữ Kiều

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

ĐOẠN TRƯỜNG TUYẾT NGA CÓ THUA GÌ ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH? - Nam Lộc

Trong Đoạn Trường Tân Thanh, thi hào Nguyễn Du đã mô tả hoàn cảnh nhục nhằn của Thúy Kiều khi bị Mã Giám Sinh và Tú Bà ép nàng vào Lầu Xanh trong suốt 15 năm trời, khiến ai cũng phải xót xa cho thân phận của một kiếp hồng nhan, đa truân! Thế nhưng nếu đem so với “đoạn trường” của chị Nguyễn Thị Tuyết Nga thì nỗi oan khiên của nàng Kiều chắc cũng chỉ bằng một nửa!

BÊN NGOÀI MÙA THU ĐÃ ĐI | MỘT THỜI TRUNG-PHƯỚC - Huy Uyên


BÊN NGOÀI MÙA THU ĐÃ ĐI

Mùa đi bao lần
Năm tháng bên em thinh lặng
Nổi buồn chạy quanh
Rớt lại bên ai chiếc bóng .

20 November 2017

TRƯỚC VỰC. SAU KHE. - Nguyễn Văn Thà

Trước vực 
Sau khe
Thòng lọng tơ gì quấn gót
Tua khăn buông còn buộc búp hoa lan
- Thơ HOÀNG CẦM, bài Cỏ Bồng Thi.

 Có những thiếu nữ đi qua đời để lại những dấu hoa mà các nàng không hay. Màu sắc cùng hương phấn. Người một lần vướng phải, cứ vấn vương hoài, cứ lay lắt mãi trong những hóc hách lòng tình. Không có dấu chân nào hằn sâu như dấu chân thiếu nữ. Chẳng có sắc hương nào trói mộng chắc hơn sắc hương hoa.

CÚI ĐẦU LẠY NÚI - Nguyễn Thị Hằng

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

LẠI PHẢI NÓI VỀ SỰ VÔ CẢM - Song Chi

Trong những năm qua, chúng ta đã nói quá nhiều đến sự vô cảm trong xã hội VN. Vô cảm đã trở thành một trong những “căn bệnh mãn tính”, cũng như tham nhũng, sự dối trá, bệnh hình thức…Nhưng dường như càng ngày “căn bệnh” này càng nặng hơn, “lây lan” đến rất nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội.
Đám lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản cho tới hầu hết các quan chức từ trên xuống dưới thì vô cảm là chuyện thường thấy, không có gì phải ngạc nhiên. Điều đó khởi nguồn từ bản chất của đảng cộng sản VN, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng lên trên lợi ích của quốc gia, dân tộc. Những con người đang nằm trong cái đảng phái chính trị đó, cái guồng máy đó, do vậy, chẳng hề quan tâm gì đến đất nước, nhân dân. Họ chỉ quan tâm đến sự tồn tại của đảng vì nó gắn chặt với quyền lợi của họ, “còn đảng còn mình”.

NGƯỜI ĐÀN BÀ ĐAN GIẤC MƠ - Trương Đình Phượng

1.
Người đàn bà ngồi bên hiên đời
Đan bóng chiều vào tối
Những bí mật trượt qua triền tóc
Mấy mươi mùa xuân, thảng thốt. Phận người.
Từng ngả đường chảy qua miền tim
Từng dòng sông tình yêu trôi qua miền suy tưởng
Người đàn bà ngồi trên thác gió
Đan niềm tin lên tấm áo nỗi đau.

TRÁI BÍ - Nguyễn thị Huế Xưa

Scott xoay người qua một bên, chậm chạp duỗi dài đôi chân và cố gắng chống hai tay lên thành giường tính đứng dậy. Bất chợt tiếng chuông từ thành giường reo lên inh ỏi làm anh giật mình. Cô y tá Kat vội vàng chạy vào, khi thấy anh vẫn còn nằm tòn teng nữa trong nữa ngoài trên giường, cô ta đưa tay lên ngực làm một dấu hiệu “hết hồn” rồi cô đến gần, nâng đôi chân của anh để lại trên giường và nhỏ nhẹ nói:
– Ông Scott, tôi nhắc ông hoài là ông phải gọi chúng tôi đến giúp mỗi khi ông muốn ra khỏi giường.

DỊU DÀNG YÊU NHỮNG CƠN ĐAU - Trần Phù Thế

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)