21 June 2017

CÂY KHẾ MIỀN QUÊ - Đỗ Thị Minh Giang


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CHUYỆN NGỦ - Đặng Xuân Xuyến

Vâng. Chuyện cũng lâu rồi. Ngày tôi còn bé lắm. Có lẽ bé hơn cu con nhà tôi bây giờ chừng ba, bốn tuổi. Ngày ấy, lứa chúng tôi tồ lắm, đâu khôn ranh như lũ trẻ bây giờ. Tôi là thằng được coi là ma ranh nhất nhóm nhưng vẫn nhiều ngù ngờ, vẫn tin con trai con gái nếu có tình cảm với nhau thì chỉ cần nắm tay nhau thôi là sẽ có em bé. Chả thế mà tối ấy, khi cái Kim trượt chân ngã xuống mương, tôi giơ tay kéo nó lên mà về nhà, cả đêm tôi mất ngủ. Tôi cứ lo ngay ngáy nhỡ cái Kim sinh em bé thì sao? Liệu tôi có bị bố đánh đòn vì tội tí tuổi đầu đã hư hỏng? Con Kim còn tệ hơn, cả đêm nó khóc vì sợ phải làm mẹ khi còn đang tuổi đến trường.

GÓC NHỚ | VẪN CÒN THÁNG TƯ - Dzạ Lữ Kiều

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

VIẾT VỀ DUYÊN - Đỗ Xuân Tê


Duyên
Đinh Cường

Nhân Quán Văn số mới nhất mang chuyên đề chân dung một thi sĩ xứ Bưởi, tôi bỗng nảy sinh muốn viết ít hàng về ‘một người con gái tên Duyên’. Những người yêu thơ Nguyễn Tất Nhiên từ thuở sinh thời ít nhiều cũng có nghe giai thoại về cô gái Bắc kỳ nho nhỏ này đã một thời làm tan nát trái tim chàng học sinh si tình cùng lớp tại một ngôi trường tỉnh lẻ, mà chỉ một thập niên sau đã trở thành nhà thơ trẻ có chỗ đứng nhất định trong văn học miền Nam.

ÂM DƯƠNG - Song Thao

(Trích từ báo Thế Kỷ 21 số 185 tháng chín năm 2004)

Theo triết học cổ đại phương Đông, âm dương là những thế đối nghịch nhau của sự vật như: trời-đất, mặt trời-mặt trăng, nam-nữ, trắng-đen, ngày-đêm... Vợ chồng, vượt trên những đối nghịch, là tập hợp của âm dương. Theo Kinh Dịch, âm dương có giao cảm với nhau thì sự sống mới tồn tại và phát triển.

SAU LƯNG | THÁNG GIÊNG NON | GIỌT NẮNG THÁNG GIÊNG | NHẪN CƯỚI - Trần Phù Thế

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

GIẠT VÀO BỜ - Trần Mộng Tú

Lễ tốt nghiệp tại Barnard College. Hình minh họa.
Cho dẫu nổi trôi như bọt sóng
Đời mình rồi cũng giạt vào bờ (tmt)


Thành phố Kent của tiểu bang Washington là thành phố phần đông dân chúng cư ngụ thuộc thành phần Lao Động Chân Tay (Working class/ Blue collar) Ở đây cũng rất nhiều dân thuộc các sắc tộc khác nhau cư ngụ. Thành phố này có một ngôi trường Đại Học Cộng Đồng - Highline Community College.

NHỮNG ĐÓA HOA HỒNG CỦA NGÀNH LẬP PHÁP - Tưởng Năng Tiến

Đến cục cứt cũng là cứt rởm (Trần Ái Dân)
Tui sợ học, và lười đọc nên rất ngại chuyện sách đèn. Má tui hay ghẹo:
U ơi học để làm chi?
Hễ sờ đến sách là y như buồn!

Thuở thơ ấu thì buồn ngủ, đến già thì buồn phiền và (lắm khi) phiền muốn chết luôn. Tuần rồi, rượu hết, xe hư, bấm điện thoại rủ rê bạn bè tới đón (ra quán uống sương sương vài ly chơi) nhưng ai cũng từ chối thẳng thừng: “Bận quá, sorry, để bữa khác đi.”

THEO EM VỀ QUẢNG-TRỊ | LY CAFE CAO-NGUYÊN - Huy Uyên

THEO EM VỀ QUẢNG-TRỊ

Theo em dặm dài về Quảng-trị
đường Gia-long ngũ lặng bên sông
bao năm xa gọi hoài nổi nhớ
xa khuất người ơi,muối xát trong lòng .

NHÀ TÙ (Chương 22 & Chương 23) – Duyên Anh

|Tựa & Chương 1|Chương 2 & 3|Chương 4 & 5|Chương 6 & 7|Chương 8 & 9|Chương 10 & 11|Chương 12 & 13|Chương 14 & !5|Chương 16 & 17|Chương 18 & 19|Chương 20 & 21|

CHƯƠNG 22

Chí Hòa không phải là đề lao Gia Định. Để có nhận xét này, nhiều tù nhân đã sưng mặt, phù mỏ. Kinh nghiệm Chí Hòa được phổ biến ở phòng mới. Bây giờ, mọi người mới vỡ lẽ, với Cộng sản không có đòi hỏi, không được phép đòi hỏi. Với Cộng sản, phải giành lại. Muốn giành lại, phải chiến đấu. Khi chưa đủ sức trực diện chiến đấu, cần biết “xếp tàn y lại để dành hơi.” Theo Cựu ước, có một thời im lặng và một thời lên tiếng. Đa số chúng ta không quán triệt cái thời của mình. Nên đã ồn ào lên tiếng vào thời cần thiết im lặng. Do đó, sự lên tiếng vội vàng đã lạc lõng trong hoang vu của thế sự. Mà, buồn thay, sự lên tiếng vội vàng thường hụt hơi. Cuối cùng, nó biến thể thành những gấu ó lẫn nhau vô tích sự, những chụp mũ bôi bẩn lẫn nhau bệ rạc. Rồi tiếng nói nào dõng dạc cho đúng thời? Tôi sợ rằng sẽ không có tiếng nói ấy.

NHỮNG NGÀY CUỐI ĐỜI CỦA ĐẠI TƯỚNG CAO VĂN VIÊN - Giao Chỉ

Bài viết của chúng tôi về Đại tướng Cao văn Viên gồm có ba phần, ghi nhận vào ba thời gian khác nhau. Năm 2003, năm 2005 và năm 2008.

Mon General: (Tháng 10-2003)

 
       Mùa Đông năm nay, niên trưởng Cao Văn Viên sẽ trải qua những ngày băng giá khó khăn. Năm nay 82 tuổi, ông mới bị té ngã. Tưởng đã quỵ luôn, nhưng một lần nữa y khoa Hoa Kỳ đã đỡ vị Tổng Tham Mưu Trưởng cuối cùng của QLVNCH đứng lên để tập cho ông đi lại từng bước ngắn.

19 June 2017

ANH SẼ KHÔNG VỀ HÀ NỘI NỮA ĐÂU - Hà Việt Hùng

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NGƯỜI QUÉT MỘ CỤ PHAN - Nguyễn Văn Sâm

Năm sáu đứa học trò coi bộ thiếu ăn, ốm nhom, chừng 12, 13 tuổi nhảy chưn sáo chung quanh đoàn du khách, nhìn ngó lom lom từng người như muốn khám phá điều gì đó. Cuối cùng một đứa coi bộ sáng láng nhứt rụt rè nói với tôi:
‘Chú có muốn đi thăm ông Sáu Hấu không vậy? Ai tới đây cũng đi thăm ông Sáu Hấu hết .’

MẸ ƠI MẸ! - Nguyễn Tam Phù Sa

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)