26 August 2016

CHIỀU TRÊN SÔNG NILE - Điệp Mỹ Linh

Ðể nhớ Tuấn
Nắng chiều đã tắt nhưng tôi vẫn như cảm nhận được cái nóng hừng hực qua cung cách vén ống tay áo để lau mồ hôi trán của người tưới cỏ. Tôi lơ đễnh nhìn theo vòi nước khi người tưới cỏ vừa tưới vừa bước dọc theo con đường thoai thoải cạnh hồ bơi. Khi đến bên một gốc cây, người ấy dừng lại, tay nâng ống nhựa để vòi nước chảy quanh gốc cây. Từ gốc cây, ánh mắt tôi hướng dần theo thân cây và tôi nhận ra đó là cây phượng – có nơi gọi là cây điệp. Mấy mươi năm kể ngày xa quê hương, đây là lần đầu tiên tôi thấy lại loại cây mà trước đây tôi cứ ngỡ chỉ có quê tôi mới có.

VIỆT NAM KHÔNG CHỐN NƯƠNG THÂN - Bùi Chí Vinh

Việt Nam bám vào cái gì bây giờ
Mỹ đã từng bán đứng miền Nam và Nga hiện bỏ rơi miền Bắc
Bám vào tình nghĩa Đông Dương thì Lào và Kampuchea trở mặt
Con rùa bổn mạng Hồ Gươm chết tức tưởi nghẹn ngào

OAN HỒN TRÊN PHỐ KHÂM THIÊN - Trương Đình Phượng

(Đây là câu chuyện tôi nghe kể lại từ một vị khách đi chung tàu năm 2008. Thực hư ra sao tôi không dám khẳng định. Cõi âm luôn là một thế giới kỳ lạ, thách thức sự hiểu biết của chúng ta.)
Năm 1998 khi đó Tuấn học đại học năm nhất. Ngày đầu chân ướt chân ráo lên Hà Nội, Tuấn lang thang khắp nơi từ sáng tới chập tối mà chưa tìm ra phòng trọ. Chán nản Tuấn ngồi xuống dãy ghế chờ xe Bus nghỉ mệt, hắn nhìn đồng hồ, đã gần bảy giờ, buồn bã nghĩ:
– Không khéo đêm nay phải ngủ ngoài đường mất.
Tuấn tựa đầu lên tay, ngủ quên.

– Này anh bạn trẻ, dậy đi, sao lại ngủ ngoài này.

MỘT ĐÓA HOA (NHẦU) CHO NGƯỜI NGÃ NGỰA - Tưởng Năng Tiến


Gian nhân hiệp đảng. (Thành ngữ)

Nhật ký Vương Trí Nhàn, ghi ngày 14 tháng 8 năm 1979, có đoạn vô cùng xúc cảm. Đọc mà không ứa nước mắt (chắc) cũng ứa gan: “Các bệnh viện quá đông người. Bệnh viện St.Paul khoa nhi ba trẻ con một giường, đêm có đứa ngã xuống đất chết luôn. Không có điện, nhiều trẻ bị chết, các bà mẹ trông cả về Lăng Bác mà khóc.”

NGƯỜI LÍNH GIÀ VỪA CHẾT ĐÊM QUA - Trần Trung Ðạo

Người lính già Việt Nam
Vừa mới chết đêm qua
Trên đường phố San Jose bụi bặm
Anh đã đi bao nhiêu nghìn dặm
Ðến nơi đây chỉ để chết âm thầm
Không một phát súng chào
Không cả một người thân
Không ai nói với anh một lời tiễn biệt.

NGUYỄN TẤT NHIÊN VÀ CÔ BẮC KỲ - Phan Ni Tấn


Chân dung Nguyễn Tất Nhiên
dinhcuong

Tôi còn nhớ một ngày đã xa trong quá khứ, cái ngày của 45 năm về trước, tôi đã phổ thành ca khúc từ một bài thơ ngũ ngôn của Nguyễn Tất Nhiên tựa đề Ðám Ðông.

Cô Bắc kỳ nho nhỏ
Tóc “demi garcon”
Chiều vui chân đón gió
Có thương thầm anh không…

CẶP ĐÔI HOÀN HẢO - Nguyễn Thạch Giang


The Lovers
Pablo Picasso

Tình bước xuống giường nhẹ nhàng sợ làm động bà xã còn đang ngủ. Sáng nay thứ bảy nhưng chàng phải đi làm over time. Lúc sắp sửa bước ra khỏi nhà, chợt nhớ quay vô căn dặn vợ :
– Bà xã, chiều nay ông xã đi làm về có hẹn đi nhậu với mấy người bạn, có gì lỡ say quá bà xã đi đón dùm.

Hường mắt nhắm mắt mở ngồi dậy ngó đồng hồ, mới có sáu giờ sáng. Bà xã bữa nay không có đi làm, chị Trang có người bạn từ bên Texas qua chơi, mấy bà rủ nhau đánh bài tứ sắc. Ông xã đi làm về  ghé chỗ nào kiếm gì ăn. Tụi em chơi tới tối thì nghỉ, có gì điện thoại em đi đón.

HỌ ĐÃ LÀM ĐƯỢC GÌ CHO ĐẤT NƯỚC? - Nguyễn Hưng Quốc

Phát biểu tại cuộc họp báo đầu tiên sau khi được bầu làm chủ tịch Quốc hội khoá 14 vào ngày 23 tháng 7, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, một mặt, ca tụng các thành tựu của đảng Cộng sản Việt Nam, mặt khác, phê phán các tổ chức xã hội dân sự và những người thường xuyên phản biện lại các chính sách của đảng và nhà nước. Bà nói:
“Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình.”

TÌNH VỀ QUẢNG-TRỊ - Huy-Uyên

Mùa hạ đưa em về Dốc-Miếu
Lộ 1 quanh co cuối phố buồn
Năm xưa chiến-trường bom đạn nổ
Gió trên đồi bay tận Gio-Phong .

ĐỌC HỒI KÝ PHÓNG VIÊN CHIẾN TRƯỜNG TÌNH YÊU NGỤC TÙ VÀ VƯỢT BIỂN - Trang Châu


Cầm cuốn hồi ký Phóng Viên Chiến Trường Tình Yêu Ngục Tù và Vượt Biển của hai tác giả Dương Phục và Vũ Thanh Thủy trong tay, cảm nghĩ đầu tiên của tôi là thấy nó khá dày, dày ở đây đồng nghĩa với dài, nhưng sau khi biết cuốn sách chứa đựng gì bên trong tôi lại tiếc nó quá ngắn. Quả thật gói trọn, những hình ảnh khốc liệt của 20 năm chiến tranh, nỗi khỗ nhục của tù cải tạo, đời sống khắc nghiệt dưới chế độ Cộng Sản sau 75 và thảm cảnh của những thuyền nhân, trong gần 700 trang, với tôi, tôi thấy chỉ vừa đủ để nói lên những gì cần phải nói về một giai đoạn bi thương nhất của lịch sử dân tộc.

24 August 2016

MA - Hồ Đình Nghiêm


Ma, thêm chữ măng thành ma-măng. Ma thêm dấu nặng, huyền thành Mạ, Má. Lễ Vu Lan qua rồi nhưng ma-măng, má với mạ thì luôn ở nán trong trí tưởng của những đứa làm phận con. Dấu trong đáy tim hình bóng của người-có-một-không-hai. Sống dương thế chẳng nói gì, chết âm thế mới nghe ra sự thiếu hụt trầm trọng, khủng khiếp. Nhớ thương mà ích gì, ngàn trùng sẽ lấp chừng nào tuổi tác bệnh tình sẽ ký cho nghịch tử tờ hộ chiếu đi diện đoàn tụ: Má ơi con dìa đây má ơi.

MÙI HƯƠNG É - Minh Nguyễn

Kỷ niệm chuyến đi miền Trung cùng HNV. TP. Cần Thơ
Cứ mỗi mùa hè về, tôi lại nhớ tới hương vị ngai ngái từ biển, thèm được thả đôi chân trần đi trên bờ cát trắng mịn màng, lắng nghe từng con sóng xô về mơn trớn dưới chân, để cảm nhận ra sự thích thú đến dường nào, khi hòa mình vào giữa cảnh thiên nhiên trời nước bao la.

Đi. Trong lúc chưa biết đi đâu, tôi chợt nghe loáng thoáng bên tai, giọng “Nẫu” của Nữ. Chất giọng đặc trưng không thể lẫn vào ai, uyển chuyển, thanh thoát như tiếng sóng nơi dòng Sông Ba êm đềm chảy tràn qua thành phố Tuy Hòa hồn hậu. Điều này càng khiên tôi thêm nhớ tới Phú Yên, vùng đất đầy nắng gió của miền duyên hải Nam Trung Bộ, nơi tôi đã một lần dừng chân ghé thăm, để khi chia tay ra đi mà trong lòng vẫn cứ mãi mơ một ngày trở lại.