24 July 2017

KIẾP PHÙ SINH | RỒI CŨNG ĐI QUA | NIỀM RIÊNG | SẼ VỀ - Trần Phù Thế


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CHUYỆN NGƯỜI LÍNH TRINH SÁT - Phạm Tín An Ninh


Tiểu Đoàn đang hành quân ở Ngân Sơn thì có lệnh kéo ra quốc lộ để di chuyển khẩn cấp. Đám lính tráng buồn thiu. Vì vùng này rất nổi tiếng có nhiều cô gái quê làn da nõn nà xinh đẹp, mà mỗi lần đơn vị ghé lại đây, thế nào cũng có vài chàng lính trẻ chấm dứt cuộc đời độc thân vui tính. Lần này đơn vị đi xa, nên trên các chiếc xe GMC thấp thoáng bóng vài cô con gái mặc áo lính. Thông cảm cho các đôi vợ chồng mới, ông Tiểu Đoàn Trưởng bảo các sĩ quan lơ đi, để cho các cô dâu được đi theo. Khi đến bờ biển Tuy Hòa, Tiểu Đoàn tiếp nhận một Chi Đoàn Thiết Quân Vận M-113 tăng phái, rồi tất cả xuống tàu Hải Quân ra biển. Sau hai ngày đêm hải hành lênh đênh, chúng tôi được lệnh đổ bộ lên bờ biển Phan Thiết, ngay phía trước một Phật đài đang xây dang dở, nằm không xa phía dưới phi trường và Quân Y Viện Đoàn Mạnh Hoạch.

VỀ KHUYA GIÓNG CHUÔNG - Nguyễn Minh Phúc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

TÂM TƯ CHỊ NGỌ - Nguyên Thạch

Chị sáu Ngọ là đứa con gái út của một gia đình nông dân có 5 đứa con gái, mà ở dưới quê người ta thường nói là nhà có “Ngũ long công chúa”. Nhà cô sở hữu 10 mẫu ruộng đất dưới thời VNCH, cái số đất đai mà nếu ở miền Bắc thời CCRĐ thì bị liệt vào gia đình địa chủ. Hồi xưa, vì là út nên chòm xóm còn gọi cô là cô Sáu, còn sở dĩ gọi tên cúng cơm là Ngọ vì cô sinh vào năm Ngọ 1954, chớ đúng ra người mảnh mai, da trắng má ửng mày cong xinh đẹp như cô thì lẽ ra cô nên có tên Kiều Diễm hay Thúy Hạnh hoặc chí ít cũng là Tố Tâm thì mới xứng, nhưng trào đó, bậc cha mẹ hay quan niệm tuy là con gái đẹp nhưng cứ đặt tên cho ma quỉ khỏi quở, khỏi bắt. Riêng cô sáu Ngọ thì mẹ cô thường nói: Nó đẻ vào năm Ngọ thì cứ đặt tên Ngọ bởi “Trời sanh sao để vậy”. Ý trời mà.

THÁNG TƯ MÙA NHỚ - Dzạ Lữ Kiều

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

VỀ MỘT CUỘC RA ĐI - Nguyễn Văn Sâm

Trịnh Quang Vinh (1935-2009).
Sáng nay trong không khí lành lạnh của trời chớm đông, tự dưng tôi thoáng nghĩ, trời nầy thì buồn chết, ai có chuyện buồn càng dễ hiu hắt nao nao hơn. 

Không hiểu sao tôi thấy mình như nôn nóng trong bụng. Tôi lái xe đến tiệm bánh mì Nguyễn Ngọ, nơi thường gặp nhóm bạn mình dầu nhiều khi không hẹn hò. Có thể nơi đây người chủ nhân có khuôn mặt xương xương dễ thân thiện; có thể nơi đây bánh mì nóng dòn ngon mang khí vị quê nhà của bánh mì Bưu Điện, Thanh Bạch trước ngày mất nước, và cũng có thể tôi đang đợi ai đó ở chỗ này. 

LƯU HIỂU BA - Trần Mông Tú

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

HAI CĂN BỊNH TRẦM KHA CỦA GIÁO DỤC VIỆT NAM: NÓI TRỄ VÀ NÓI DỐI - Trần Trung Đạo

Sinh viên, học sinh Việt Nam vẫn nghĩ khẩu hiệu: “Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm trồng người” là nguyên tác bất hủ của ông Hồ. Thật ra, câu nói đó lấy ý từ câu “Nhất niên chi kế, mạc như thọ cốc, thập niên chi kế, mạc như thọ mộc, bách niên chi kế, mạc như thọ nhân”, nghĩa là: “Kế hoạch cho một năm, không gì bằng trồng lúa, kế hoạch cho mười năm, không gì bằng trồng cây, kế hoạch cho trăm năm, không gì bằng trồng người” của Quản Trọng. Dù sao, sau hơn nửa thế kỷ trồng người, nền giáo dục xã hội chủ nghĩa tại Việt Nam, ngoài việc sinh ra các tình trạng mà Giáo sư Hoàng Tụy gọi là “nguy kịch” như chạy theo bằng cấp, bằng giả, học giả, làm luận án thuê v.v., còn gây ra hai căn bịnh rất phổ biến trong xã hội Việt Nam, theo tôi, còn trầm trọng và khó chữa trị hơn nhiều, đó là bịnh nói trễ và nói dối.

HẠT NÚT THỨ NĂM - Bùi Thanh Xuân

Con bé đã ngủ say, chị len lén mở cửa. Mấy năm rồi, từ khi anh ra đi, lề cửa không được tra dầu mở, kêu rin rít. Chị cẩn thận kéo từng xăng ti mét, vừa đủ để lách người ra ngoài
Cuối năm gió bấc lạnh tê người, chị đến ngã tư gần nhà,vẩy tay gọi người xe ôm đang vắt vẻo nửa trên, nửa dưới, nửa tỉnh, nửa mê trên chiếc xe sáu bảy cũ kỉ
Đi đâu ?
Anh chở tôi đến bãi xe tải quá cảnh
Người xe ôm gật đầu, thông cảm

21 July 2017

CUỐI HỒN - Đỗ Thị Minh Giang


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NGOÀI KHƠI SÓNG DỒN - Hồ Đình Nghiêm

Tôi ra đứng ngoài bao lơn. Mặt trời chưa lên, chừng như tôi ngủ chỉ giấc ngắn. Bao giờ đi xa, dù thời khắc hai nơi không sai biệt, chốn đến vẫn dành cho tôi những xáo trộn mà thức cùng nó là điều dễ thấy nhất.

Chỗ tôi thuê, một khách sạn khá lớn có năm tầng lầu xây sát bờ biển và từ bao lơn nghe rõ tiếng sóng xô đẩy vào bờ vang vọng mãi một điệp khúc rì rào. Chung tình, bất tận. Lấn át và lẻ loi. Chìm trong đó, thi thoảng vụt hiện tiếng kêu sắc nhọn của đôi ba loài chim biển vừa lướt qua. Năm giờ sáng chim cũng dấu mặt, tôi đứng với một bầu trời chưa thể gọi là rạng đông, với thuỷ triều đang lên cùng gió rít tiếng nhỏ khi thổi qua những vật cản.

NỖI BUỒN TRONG THƠ TRẦN TẾ XƯƠNG - Huyền Chiêu

Cuối năm học lớp đệ tứ, thầy giáo dạy Việt văn tổ chức một buổi tổng kết về các tác giả. Thầy đặt câu hỏi cho cả lớp “Trong chương trình Việt văn chúng ta vừa học, em thích nhà thơ nào nhất?” Câu trả của đa số là Nguyễn Du với Truyện Kiều. Một vài bạn nói thích Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát. Chỉ mình tôi trả lời là Trần Tế Xương. Tôi chọn Trần Tế Xương không phải vì hiểu thơ của ông mà vì tôi thương ông ấy. Trần Tế Xương gợi tôi nhớ đến hình ảnh người cậu quá cố của tôi.

GÃ ĐÀN ÔNG HOANG TƯỞNG - Nguyễn Minh Phúc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

LÁ RỤNG VỀ CỘI - Quan Dương

Apartment nơi chàng ở nằm trên tầng hai, phía sau phòng ăn là một balcony nhỏ, ở đây có một chiếc ghế nhựa, chàng thường ngồi lên đó, vừa hút thuốc vừa nhìn thiên hạ phía dưới. Hoặc mỗi khi có điều gì phiền não chàng cũng thường nhìn trời đất quạnh hiu thổi những ngụm khói cay xè đắng nghét vào không gian để trầm tư mặc tưởng. Phía dưới balcony là một khoảng sân rộng dùng làm parking. Mỗi chiều sau giờ tan sở những chiếc xe đủ loại, đủ màu sắc, cũ mới lẫn lộn từ các nơi về đậu san sát bên nhau.