21 May 2018

THÁNG TƯ ĐỂ LẠI NỖI LÒNG - Viên Dung

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

DẠ THẢO - Nguyễn Bá Bửu Dung


(Truyện hoàn toàn hư cấu, nếu có trùng hợp với cá nhân nào, đó là sự ngẫu nhiên ngoài ý muốn của người viết)

Ngày trung đoàn anh trở về thành phố dưỡng quân sau chiến trận. Sư đoàn tổ chức liên hoan mừng chiến thắng, cùng với vợ chồng người anh họ là một sĩ quan trong số đó, Dạ Thảo cũng có mặt trong buổi tiệc.

Như một định mệnh, chàng trung úy đa tình, Vũ Đăng Khải ngồi đối diện với cô, một cô gái đang làm xao xuyến nhiều trái tim người khác phái, và đang được cho là hoa khôi của trường, Hoàng Dạ Thảo.

HY VỌNG KHÔNG TÊN - Trần Vấn Lệ

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CHUYỆN HÀ NỘI - Vũ Xuân Tráng


Tôi đi Hà Nội một tháng, gặp một số chuyện “độc” chỉ có ở thủ đô, mang về làm quà kể cho bạn nghe. Kể từng chuyện nhé.

* Niềm tin & quốc tịch

Chồng chị là đảng viên. Chị cũng đảng viên, cả hai đều là đảng viên thứ gộc. Họ làm ăn rất tài và phất rất nhanh. Hết mua bán đất đến mua bán nhà, rồi mua bán chung cư, rồi đến chơi chứng khoán. Đầu tư quả nào trúng ngay quả đó.

CUỐI CHÂN TRỜI - Trương Đình Tuấn

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

ĐỐT - Song Thao



Những ngày cuối tháng 5 của 43 năm trước, là mùa sách nạn của dân chúng miền Nam. Cộng sản vừa cướp được Sài Gòn đã vội ra lệnh tịch thu tất cả sách báo miền Nam mà họ gọi là “văn hóa đồi trụy và phản động”. Họ huy động từng đoàn thanh niên học sinh, mang xe ba gác đi từng nhà lục soát sách mang đi đốt giữa những bộ mặt hốt hoảng, bất lực pha lẫn ngậm ngùi của chúng ta.

CHIỀU NHỚ - Đặng Xuân Xuyến

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

THẾ HỆ TRẦN VÀNG SAO - Tưởng Năng Tiến


Bây giờ nhìn lại, con đường chúng tôi đã đi trước 1975 là một con đường sai lầm. Sự nhiệt huyết lúc đó của chúng tôi đã đem lại bất hạnh hơn là hạnh phúc cho dân tộc. Huỳnh Nhật Tấn

Cách đây chưa lâu, hai nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ và Nguyễn Đông Nhật đã cho xuất bản cuốn Phác Hoạ Chân Dung Một Thế Hệ. Theo báo chí nhà nước đây là “một hồi ký đậm chất văn chương của hai con người đã từng sống, từng viết và từng tranh đấu trong các đô thị miền Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ” và tác phẩm đã “đưa ‘giấc mơ đẹp’ của một thế hệ đến những thế hệ tiếp nối.”

18 May 2018

ĐỜI TA - Trần Phù Thế



Chiều xuống sương mù bay lãng đãng
bảy năm không án tù Gia Trung
bảy năm vắt kiệt đời trai trẻ
mây trắng Trường Sơn mỏi núi rừng

TRĂNG RỌI SÔNG DÀI - Trần Bạch Thu



Tôi rời Kontum chiều ngày 8 tháng 3 năm 1975 trên chuyến bay của hãng Hàng Không Việt Nam cùng với một số viên chức thuộc tỉnh như Ty Xã Hội, Công Chánh, Sở Học Chánh cũng như Trung Tâm Bình Định Phát Triển để dự phiên họp tổng kết chương trình định cư, khẩn hoang lập ấp (KHLA) của địa phương tại Phủ Phó Thủ Tướng. Trong thời gian họp ở Sài Gòn báo chí và đài truyền thanh, truyền hình loan tin Cộng quân tấn công Ban mê Thuột ngày 10 tháng 3 năm 1975 và chỉ ba ngày sau là hoàn toàn thất thủ.

THÁNG TƯ MÀ! SAO QUÊN - đông hương


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NGÀY 19-05 HAY "PHẢI CHI ĐỪNG CÓ..." - Nguyễn Thị Cỏ May


Trong thế kỷ qua, ở Việt Nam bỗng từ đâu xuất hiện một con người mà mặt thật được che dấu kỹ dưới nhiều lớp dày mỏng khác nhau, nhiều cách khác nhau. Từ đời sống bản thân, tên họ, tuổi tác. Đều bằng dối trá và bưng bít. Do bản chất của con người gian ác. 

Điều này, dĩ nhiên là một hiện tượng quái lạ đã khêu gợi sự tò mò của một số người nên đã làm tốn khá nhiều công sức và giấy mực nhưng vẫn chưa phơi bày được đầy đủ sự thật. Thật rùng rợn! 

Con người đó là hắn. Có tên là Hồ Chí Minh.

NHỚ MEN RƯỢU BẠN - Huỳnh Tâm Hoài

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CỦA ĐỂ DÀNH - Hồ Đình Nghiêm


Hoạt cảnh ở bệnh viện Trung Ương bao giờ cũng chộn rộn, lắm người thất thần vào ra. Tái mặt bước vô thăm thú, mang diện mạo xanh xao khi lộn lui với đời thường. Sau chợ búa, đây là địa điểm có thể sắp lên hạng hai về mục thu hút rậm rật bà con cô bác giỏi chân thăm viếng. Vào chợ để mua nhu yếu phẩm mang về nấu nướng hòng làm êm cho vấn nạn miệng mồm, ăn ít hoặc đầy bụng đều sinh khó ở rêm mình, ngộ độc thực phẩm lại xấc bấc vác mạng qua nhà thương khẩn cầu mong gặp lương y như từ mẫu, cứ hằng tin bấy chầy mình ăn lành ở hiền khù khờ ông trời độ. Chợ và bệnh viện do vậy tứ thời bát tiết không đời nào vắng như chùa bà Đanh. Nếu có vướng chút hoài nghi thì chỉ lợn cợn một dấu hỏi: Sao lóng rày chúng sinh ưa nhập viện đông thế?