24 April 2017

TA CÙNG NGƯƠI MẶC ÁO NHÀ BINH - Linh Phương

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

QUA ĐỒI TRINH NỮ (Chương 15) - Nguyễn Bá Thuận

|xem Phần Giới thiệu và Chương 1|xem Chương 2 & 3|xem Chương 4|xem Chương 5|xem Chương 6|xem Chương 7|xem Chương 8|xem Chương 9|xem Chương 10|xem Chương 11|xem Chương 12|xem Chương 13|xem Chương 14|

Chương Mười Lăm
Trời chưa sáng hẳn mà trên sân bay những người lính của đại đội ba tiểu đoàn 70 biệt động đã sẳn sàng. Họ đang chờ trực thăng bốc đi hành quân để lùng diệt địch. Từng toán tám người xếp thành hai hàng đối diện nhau dọc theo phi đạo. Trên lưng mỗi người đều mang ba lô nặng trĩu quân trang, lương khô và đạn dược. Từ xa nhìn lại, họ giống như những con lạc đà trên sa mạc. Khác với mọi lần họ thường cười nói ồn ào, hay đùa giỡn khi bước vào những giây phút căng thẳng hiểm nguy. Hôm nay, tất cả đều yên lặng vì dường như giây phút sinh tử đã đến từ bây giờ. Ai cũng có một bộ mặt lầm lỳ, nghiêm trọng, đôi môi mím chặt với những khẩu súng trên tay mà đạn đã lên nòng. Họ đang sẵn sàng chiến đấu. 

XÃ HỘI SAU 1975: LƯƠNG THIỆN LÀ XA XỈ - Nguyễn Duy Chính

Khi tôi về, số người được ra trại còn hiếm lắm. Những năm làm quen với cuộc sống mới khiến cho nhiều người miền Nam có cái nhìn khác hẳn về chế độ Cộng Sản, nói theo sách vở thì là có dịp đối chiếu thực tế và lý thuyết. Phải nói rằng phần lớn chúng ta khá ngây thơ vì được đào tạo trong một nền giáo dục trắng đen rõ rệt, xấu tốt rạch ròi trong khi kẻ địch lại nói và làm khác nhau, suy nghĩ một đằng, hành động một nẻo.

Gần nhà tôi có “bác Tư cơm tấm”, một người mà tôi rất mến. Bác mở tiệm bán cà phê và các món điểm tâm ở khu vực này từ khi tôi còn học trung học. Khi còn bé bác gọi tôi bằng cậu, bằng em, xưng qua, đến khi ra trường đi làm bác gọi bằng thầy, thầy hai.

BỐN MƯƠI NĂM TRƯỚC BÂY GIỜ - Vương Ngọc Minh

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

SAU 42 NĂM - Nguyễn thị Thêm

Gia đình tôi cổ hũ và tôi là đứa con gái duy nhất nên bị ràng buộc trong tầm suy nghĩ của mẹ. "Trai thời trung hiếu làm đầu, gái thời tiết hạnh làm câu trao mình" Cái ông Khổng tử ở tuốt bên Tàu vậy mà uy lực ổng thật to rộng. Một người phụ nữ ít học, quê mùa như má tôi lại thuộc nằm lòng mấy câu giáo điều đó . Thuộc để ép mình vào khuôn khổ cả một đời và truyền lại cho con gái.

TRĂNG NHÚ GIỮA CHIỀU - Hồ Đình Nghiêm


Đò trôi êm trên Thảo Giang. Những cành liễu quanh bờ ma mị thế vòng tay ôm, thu cất bao trầm mặc của nơi vốn thiếu bóng ngựa xe. Màu rêu thẩm xanh cùng lớp sương khói dâng lên, tiếng chim quạnh rớt và mặt nước gợn sóng dường đánh thức bình minh. Mặt trời dần nhú, đủ chiếu tỏ năm mạng người quá giang. Lố nhố đứng ngồi khi mũi đò vén mở đám lau sậy, xào xạc. Thân hơi xiêu đổ lúc nhìn ra bến bờ chợt hiện. Gã lái đò chống một đoạn tre, cắm vào đất mềm, tựa người vào cốt giữ cho đò thôi chòng chành. Gã thuộc hạng khó lân cận, lầm lì trong việc đưa người sang sông, tuyệt chẳng hé môi dù nửa lời.

THÁNG TƯ VỀ... - Dzạ Trầm Thảo

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

ĐỂ TANG CHO SÁCH - Khuất Đẩu

Bà tôi thường than thở, hết một nửa cơ nghiệp của nhà này đã tan tành theo sách. Một nửa cơ nghiệp nói cho to, cho xứng với nỗi đau tiếc của của bà, chứ thực ra chỉ vài trăm cuốn sách của ông tôi thôi. Có điều, đó không phải là những quyển sách bèo nhèo giấy rơm thô kệch, đang tràn ngập trong các hiệu sách, trong trường học và trong thư viện.
Chưa nói tới nội dung, chỉ mới lật qua vài trang mờ nhoẹt vàng đục với những con chữ ốm o đói khát như những người bị sốt rét rừng là đã thấy chán lắm rồi.

HỌC CHỮ ĐỂ LÀM GÌ? - Huy Phương

(Hình minh họa: Hoàng Đình Nam/AFP/Getty Images)
Chưa bao giờ cái học trở nên vất vả cho nhiều học sinh như ở Việt Nam ngày nay. Phải đi bộ mất cả nửa ngày đường mới đến được trường để học “cái chữ,” các học sinh ở các vùng cao nguyên của Bình Định vẫn phải đến trường.

Ai cũng mủi lòng khi trời trở lạnh, mà thấy các em đến trường mong manh trong chiếc áo mỏng, chân đất không giày dép, đầy bùn đất, đỏ ửng. Trường thì bốn bề gió lộng, không có vách che chắn. Phần ăn trưa mang theo chỉ có nắm cơm với muối.

LY TAN - Trần Thụ Ân

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ONG THU MỴ


21 April 2017

HẢI-VẬN-HẠM LAM-GIANG, HQ 402 MỘT HUYỀN THOẠI – Điệp Mỹ Linh

Sau nhiều chuyến chuyển quân và dân từ miền Trung vào, HQ 402 vào tiểu kỳ tại Hải-Quân Công-Xưởng.
Tình trạng kỹ thuật của HQ 402 đáng lẽ phải vào đại kỳ; nhưng vì kế sách của Bộ-Tư-Lệnh đã hoạch định, HQ 402 chỉ được tiểu kỳ thôi.
Vì tình trạng chiến hạm đang sửa chữa, cả Hạm-Trưởng lẫn Hạm-Phó đều vắng mặt. Quân số của HQ 402 chỉ còn khoảng 50 nhân viên, 10 Thiếu-Úy và một sĩ quan cơ khí – Trung-Úy Cao Thế Hùng.

TƯ ĐEN - Hồ Đình Nghiêm

Tư là tên gọi ở nhà. Bố mẹ anh chị em luôn miệng Tư ơi Tư à. Bạn bè chẳng mấy đứa kêu vậy bởi tên chính thức ghi trên giấy khai sinh: Nguyễn Văn Bốn. Bảng tên thêu chỉ xanh may trên túi áo không sai trật dấu.

Tư hay Bốn, thoạt nghe ngỡ giống nhau nhưng vẫn có chút khác biệt. Tư xà lỏn áo may dô đầu tắt mặt tối ở nhà trong khi Bốn thì đồng phục chỉnh chu chuyên cần việc học, chưa tính là có năng khiếu đá banh, vua làm bàn trong đội tuyển của trường. Giữ vai tiền đạo nhưng khoác áo số 4, huấn luyện viên bảo: Một công đôi chuyện, em cần làm sáng cái tên em luôn thể. Người luôn đeo cái còi tu huýt tòn teng trước ngực ngầm chứng minh: Tư hay Bốn hay 4 cũng đều một nghĩa như nhau, chớ lôi thôi định phận.

CUỒNG NỘ - Nguyễn Mạnh Hằng

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)