26 September 2016

BÓNG ĐÈ: MAI NÀY TQ KHÔNG CHỈ ĐÔ HỘ VIỆT NAM MÀ… - Nguyễn thị Cỏ May

“Bóng Đè” là tựa quyển truyện của nhà văn nữ Đỗ Hoàng Diệu xuất bản ở Đà Nẳng năm 2004 đã một thời gây sôi nổi ở Việt nam và cả không ít trong giới độc giả người Việt hải ngoại.

Tác giả kể chuyện ông già chồng đêm hiện về đè cô con dâu nằm ngủ trên bộ ván kê trước bàn thờ ở giữa nhà mỗi khi cô về bên nhà chồng và ngủ lại. Lúc đầu cô hoảng sợ nhưng sau vài lần, cô thấy quen và có ý mong đợi.

Nhưng “Bóng Đè” ở đây chỉ mượn cái tựa truyện ngắn của Đỗ Hoàng Diệu để muốn nói ngày nay cả đất nước Tàu, dân tộc Tàu vẫn còn bị “bóng đè”. Cái bóng của Mao Trạch-đông.

NGƯỜI VẪN CỨU NGƯỜI - Nam Lộc

Khi sáng tác nhạc phẩm “Có Tin Vui Giữa Giờ Tuyệt Vọng” năm 1996, với câu hát “Người Đã Cứu Người” để đánh dấu ngày thành lập Làng Việt Nam ở Palawan, Phi Luật Tân, chắc nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng cũng không ngờ rằng chỉ 10 năm sau đó thì toàn bộ 3000 người tỵ nạn bị kẹt lại và sống ở đó, đã được luật sư Trịnh Hội với sự tiếp tay của cộng đồng người Việt tại hải ngoại tranh đấu để họ được thế giới tự do đón nhận. Và chắc ông lại càng ngạc nhiên khi biết, cho đến ngày hôm nay, sau 20 năm thì “người vẫn cứu người”.

ĐẤT NƯỚC TÔI… - Tôn Nữ Thu Dung

… “Đất Nước Tôi văn hiến bốn nghìn năm…”
Lải nhải điều này ích lợi gì khi dân tộc nghẹn ngào oan khuất?
Khi xứ sở ngập tràn bọn quan tham sống thêm chật đất
Bọn thảo khấu lục lâm chia nhau cát cứ sơn hà…

NGƯỜI ĐÀN BÀ MÙ Ở BẮC KINH - Nguyễn Hữu Trí

Như cái máy, tôi đưa tờ báo lên che đầu. Tôi chạy một mạch băng qua đường vào cái quán nước bình dân ở đầu con hẽm. Mưa đổ thình lình khiến mọi người nhốn nháo tìm nơi trú ẩn. Tôi đưa mắt liếc nhanh một vòng chừng một chục chiếc bàn chật ních khách ăn. Chỉ còn lại một chiếc ghế trống nơi cái bàn nhỏ trong góc phòng. Từ đàng xa, một phần vì ánh đèn không đủ sáng của quán ăn, một phần vì mắt kiếng nhoè nhoẹt hơi nước, tôi chỉ thấy lờ mờ hai người đang ngồi ở đó. Tiến lại gần hơn một chút, tôi nhận ra đó là một phụ nữ và một đứa bé trai chừng sáu bảy tuổi. Cả hai ngồi im lặng giữa khung cảnh ồn ào của quán ăn. Đứa bé đôi mắt lim dim có vẻ mệt mỏi. Người đàn bà thì nhìn thẳng vào khoảng trống không trước mặt. Gương mặt hơi rám nắng của bà an lành và bình thản như một kẻ đang tham thiền. Lối phục sức của họ khá chừng mực, không sang không hèn. Tôi đến xin phép ngồi xuống chiếc ghế còn trống. Người đàn bà giựt mình nhưng mắt vẫn nhìn xa vắng. Bà nói rất nhanh, giọng trong trẻo khác thường:

– Xin ông cứ tự nhiên.

PHÂN CẢNH - Trương Đình Phượng


– Cắt. Tên đạo diễn cau có. Tôi yêu cầu em diễn xuất chân thật giùm tôi có được không. Đây là phim hài, chứ không phải là thứ phim tình cảm sướt mướt mì ăn liền. Tại sao em cứ đưa bộ mặt u ám lên phim trường vậy hả.
– Dạ em xin lỗi, tại gia đình em có chuyện buồn. Mỹ Hạnh nói.
Tên đạo diễn cười khỉnh:

– Bộ em nghĩ chỉ có gia đình em mới có chuyện buồn thôi đấy hả? Cuộc sống mà ai chẳng có chuyện phiền muộn, nhưng em nên nhớ mình là diễn viên thì phải sắm cho tròn vai, tuyệt đối đừng để thực tế chen lần vào nghệ thuật, còn nếu như em không chiến thắng được bản thân thì tốt nhất nên bỏ nghề ngay từ bây giờ.

NHỮNG ĐỨA CON CỦA MẸ VIỆT NAM - Vũ Đông Hà

Thuở ấy. Mẹ thiếu nữ 18. 
Mẹ đi lấp hố bom. 
Mẹ Trường Sơn tải đạn. 
Mẹ đào hầm địa đạo. 
Mẹ sinh bắc tử nam. 

MỞ MẮT VÀ NHỎ LỆ - Nguyễn Gia Kiểng

Tôi mở mắt và nghe mình nhỏ lệ // Những trận giặc kéo dài qua nhiều năm // Nhân loại đau buồn kể lể
Thành phố bị chiếm tiêu điều // Làng mạc hắt hiu trong cơn điên cuồng lửa đạn
Em là người hậu chiến hon hắt hủi bơ vơ ngoài phố // Thương bằng hữu bỗng biến thành kẻ tội tù. (Mai Trung Tĩnh, “40 bài thơ”)

Không hiểu do cảm hứng nào mà Mai Trung Tĩnh làm ra những vần thơ tiên tri như thế. Mai Trung Tĩnh tên thật là Nguyễn Thiệu Hùng, anh ruột của Nguyễn Thiện Tường, bạn thân của tôi. Tôi hay lui tới gia đình Tường, nhất là những sáng chủ nhật. Lúc đó ba của Hùng và Tường mất có lẽ đã lâu lắm rồi, mẹ Tường hay cho chúng tôi tiền để đi ăn phở với nhau. Không biết bà cụ buôn bán gì nhưng gia đình tương dối khá giả, bà cụ coi tôi gần như một đứa con của gia đình. Tường học đệ nhị với tôi ở lớp Bình Dân Giáo Dục. Thực ra Tường có đủ điều kiện để đi học bình thường như những người khác nhưng cũng ghi tên học Bình Dân Giáo Dục buổi tối để học với tôi cho có bạn. Lúc đó, năm 1960, Hùng đã đậu xong tú tài đang học Đại Học Văn Khoa, ngoài ra còn đi dạy Việt văn ở cấp trung học để kiếm thêm lợi tức cho gia đình. Hùng thích Sartre, Gide và Camus, tuần nào cũng bỏ tiền ra mua Paris Match vì thích nhưng bài bình luận chính trị của Raymond Cartier.

LỚP LÃNH ĐẠO MA DZÊ - Ngô Nhân Dụng

Sau phiên tòa xử y án Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh và chị Nguyễn Thị Minh Thúy, Luật Sư Trần Quốc Thuận nói: “Đây là phiên tòa của thế kỷ 19. Vâng, đây không phải là phiên tòa văn minh của thế kỷ 21.” Mạng Bauxite Việt Nam nhận xét: “Trong một ngày ròng rã chính quyền Hà Nội đã diễn lại những trò nhàm chán mà họ từng nhiều phen diễn, tuy cách đóng trò thì ngày càng dở, càng tồi, …” Và gọi cuộc trình diễn này là “Một phiên xử tự đóng đinh lên trán.”

SYDNEY, HOA QUANH LỐI VỀ - Huy Uyên

Lạ lùng em và Sydney
Những cơn mưa mùa hè đầu phố
Chút lạnh dấu ngày
Nắng lên vườn người, căn nhà nhỏ .

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ANH LÊ CÔNG TÂM HD68-75


23 September 2016

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH THẦY LÝ AN LỢI


MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG* - Điệp Mỹ Linh

Qua khung kính cửa sổ phi cơ, Hạnh thấy những ánh đèn ly ty lùi lại trong bóng đêm. Khoảng không gian giữa những chấm sáng ly ty đó và chiếc Boeing đồ sộ này chắc xa lắm, nhưng Hạnh tưởng như nàng thấy rõ những con đường mòn len lõi trong rừng thông, từng làn sóng òa vỡ lao xao trên ghềnh đá và những bệ xi-măng vỡ vụn của một phi trường bỏ hoang. Phi trường đó mang tên Orote Point. Cái tên lạ, vô nghĩa như khoảng thời gian dài vô vị trong căn lều vải, trên những chiếc ghế bố nhà binh.