07 May 2018

ĐƯỜNG HẦM - Trương Đình Phượng


Giang đã phải giấu mình vào trong bóng tối để tồn tại, thứ bóng tối hiện hữu trong lòng ánh sáng, thứ sánh sáng giả tạo đến mức buồn nôn, theo Giang, nhưng lại là thứ ánh sáng màu nhiệm, trong ý nghĩ của đám đông. 
Người ta hời hợt sống, hời hợt yêu, hời hợt ghét, hời hợt lao vào những cuộc giao hoan như lũ thú hoang, và người ta cũng hời hợt quên đi những sắc cầu vồng, sau sự tàn phá của trận bão, thời gian.
Nhiều khi Giang nghĩ, nơi mình ở chẳng khác gì chốn rừng xanh rùng rợn, ma quái, nơi mà người ta gọi là thành phố.

Một lần trong bữa cơm Giang buột miệng nói, đời sống hiện tại chẳng khác gì cái nhà mồ lớn, thật sự con thấy ngột ngạt quá. 
Bố Giang trố mắt nhìn cô, mày đúng là đang bị ma quỷ nhập xác, tao thật sự không hiểu mày muốn sống thế nào nữa.


Giang dừng ăn, chống cằm, nghĩ về những khát vọng thầm lặng của mình, nói khẽ, con muốn sống như loài cá ngoài đại dương xa thẳm kia, thoải mái bơi lượn chẳng bao giờ chịu sự quản thúc của ai.
Bố Giang cười, sặc, cơm phún tung tóe, đồ dớ dẩn, bộ mày nghĩ làm cá thì thoát khỏi lưới của thợ chài và bom mìn của lũ sát thủ cá hả? Sống bớt ảo tưởng đi con yêu của ta. 


Giang im lặng nhìn ra ngoài trời.

Trưa. Một chiếc lá vàng theo gió rớt xuống. Lá vỡ.Ý nghĩ của Giang cũng vỡ.Âm thầm.
***
Sáng. Mùa thu sương lồng trong lá úa. Giang cho xe chạy chầm chậm, mắt mơ màng ngắm những hàng hoa sữa, trổ sắc, mùi hương sót lại qua đêm, lảng bảng trong gió may, se sẽ lạnh, luồn qua chiếc áo khoác hồng, thứ màu Giang yêu thích. Năm nay Giang vừa bước qua tuổi hai mươi.Vào đại học đã hai năm.Trước mắt Giang tương lai như một dòng sông vô định.Trong thâm tâm Giang hoàn toàn chẳng hề muốn ngụp lặn trong môi trường đại học. Giang muốn bung phá. Giang muốn được sống theo cách nghĩ của Giang.

Khi còn nhỏ, có lần Giang bắt những con rết sau vườn bỏ vào chiếc lọ thủy tinh đặt nơi bàn học. Giang thích ngắm lũ sinh vật nhiều chân ấy quanh quẩn tìm đường thoát trong tuyệt vọng. Giang đang say sưa ngắm lũ rết bất ngờ bố Giang xuất hiện, đứng sau lưng, im lặng xem động tĩnh của con gái một hồi, đột ngột ông gắt lên : mày làm trò gì vậy? Giang giật bắn mình ngẩng lên, một thoáng khẽ run, Giang bĩnh tĩnh đáp. Con chơi rết. Choang. Chiếc bình bị ném xuống nền nhà vỡ vụn, tiếp theo là những làn roi vun vút quật túi bụi vào người Giang kèm theo chuỗi  âm thanh  gay gắt phát ra từ cổ họng đang nổi lên những đường gân căm tức, con gái mới tý tuổi đầu đã chơi theo kiểu chẳng ra người, lớn lên không khéo trở thành tệ nạn cho xã hội, tao cấm mày chơi với lũ sinh vật khốn nạn này. Đừng để tao trông thấy hình ảnh này dù chỉ một lần nữa, nếu không tao sẽ giết mày.Những vết roi đỏ ửng chằng chịt khắp cơ thể.Giang không để rơi dù nửa giọt nước mắt. Giang đứng yên mặc cho bố “trừng phạt” cho đến khi chính ông ấy đánh Giang chán tay quay lưng bỏ đi Giang mới gục xuống, tức tưởi khóc. Những con rết bị mảnh vỡ của chiếc bình cắt đứt thành mấy đoạn nhưng vẫn còn ngo ngoe. Giang đưa tay vầu lấy chúng cho vào miệng nhai ngấu nghiến. Mùi hương ngây ngấy và vị cay cay của thịt rết sống khiến miệng Giang nóng ran. Giang bất chấp.Giang nhai và nuốt, như đang nhai nuốt nỗi hờn oán vào sâu thẳm tâm hồn.
Khi ấy Giang không hiểu vì sao bố Giang lại đối xử với Giang như thế, sau này lớn lên Giang mới biết rõ nguyên nhân, thì ra trước đây bố Giang đã từng bị một con rết chúa cắn, lần đó ông phát nóng phát rét lên cơn co giật, may mà có ông thầy lang trong làng có món thuốc gia truyền chuyên trị côn trùng đốt mới cứu được mạng sống của bố Giang, từ đó ông ấy đâm ra thù hận lũ sinh vật nhiều chân. Rết là loài sinh vật có thể len lỏi vào mọi ngóc ngách, từ hầm cống đến gầm giường, nơi nào ẩm thấp chính là môi trường sinh sôi của chúng, chỉ cần một chút sơ sẩy ngay lập tức con người sẽ bị lũ sinh vật ấy cho xơi ngay nọc độc. Tuy nhiên chúng cũng sẽ dễ dàng bẹp dí thân xác chỉ bằng cái di chân của con người, nếu xui xẻo bị con người nhìn thấy.
Cho đến tận bây giờ Giang vẫn thích chơi rết. Trong ý nghĩ điên điên  Giang thường có ước ao quái đản cơ thể mình mọc ra thật nhiều chi như bọn chúng. Có nhiều chân nhiều tay Giang sẽ thỏa sức làm mọi điều Giang muốn. Bố Giang hay bất cứ ai cũng chẳng thể kiểm soát nổi hành động của Giang. Nhưng mơ ước mãi chỉ là mơ ước. Với hai bàn chân và hai cánh tay bé nhỏ vĩnh viễn Giang vẫn phải bước đi giữa dòng sông đời luôn cuộn sóng, chẳng thể với tới những nhành hoa trên đỉnh núi.

***

Vào đại học, với cá tính muốn nổi loạn nhưng lại ưa bình lặng, có phần lập dị nên Giang dường như chẳng giao du với ai.Mất nửa năm đầu Giang đi đi về về một mình. Cuộc sống của Giang chỉ là sáng ngủ dậy vệ sinh cá nhân qua loa, lôi con xe máy cà khổ ra khỏi chân cầu thang và phóng  ra đường. Đến giao lộ rẽ ngã tư tấp vào quán bán bánh mì quen thuộc mua một chiếc pate kẹp xúc xích và trứng ốp, tựa lưng vào gốc sấu già nhồm nhoàm nhai như con hổ trong sở thú đang nhai miếng thịt khô. Mắt lơ đễnh ngó mây bay là là trên sân thượng những ngôi nhà cao tầng, khẽ hít hơi gió và mùi sương âm ẩm. Buổi sáng chưa bị khuấy động bởi sự hoạt náo của đám đông khiến tâm tư Giang có những phút giây thoải mái. Rút tiền thanh toán, bao giờ Giang cũng không lấy lại tiền thối, người đàn bà bán hàng nét mặt đầy khắc khổ, đôi mắt khẽ ánh lên những tia sáng biết ơn, mở miệng cảm ơn Giang. Thường Giang không nghe được những gì người bàn hàng nói, vì vừa trao tiền xong Giang đã lên xe phóng đi. Cổng trường đã mở nhưng còn vắng, lác đác vài đôi nam nữ ngồi  trên ghế đá dưới gốc cây cười cười nói nói. Giang lặng lẽ men theo những bậc cầu thang lên tầng 7. Tựa vào lan can nhìn về phía chân trời xa thẳm. Nơi đây thành phố, bình minh không đồng cỏ, không mặt biển, không cánh đồng, chỉ là những mái nhà vô cảm. Những con đường nhan nhản rác thải qua một đêm thiên hạ vui chơi, thác loạn. Giang nhắm mắt miên man mơ về những hình ảnh phía những cụm mây trắng. Giang thấy mình hóa thành con thiên nga cánh mỏng, hồn nhiên biểu diễn vũ điệu tái sinh trên dòng sông bình lặng, hai ven bờ những nhành lau rung rinh phụ họa. Tiếng trống báo giờ vào học như tiếng sấm đột ngột vang lên giữa trời quang khiến Giang choàng tỉnh. Buổi sáng trôi qua trong nặng nề.

Sáng nay Giang đến trường sớm hơn thường lệ. Cả đêm qua Giang thức, cô ngồi kết những bông hoa  lily bằng giấy, loài hoa tượng trưng cho linh hồn người chết sẽ  trở lại trạng thái bình yên vô tội. Hôm nay là ngày giỗ của  Thúy Ngọc cô bạn thân duy nhất của Giang kể từ khi bước chân vào đại học.
Sáng hôm ấy, mùa thu, gió heo may ngập tràn những ngả đường, khi Giang đến trường lá vàng đã dâng ngập sân. Giang tản bộ loanh quanh tìm chút thư thái cho tâm hồn. Có cái gì đó thấp thoáng đằng xa, nổi bật hẳn trên nền vàng úa của xác lá thu. Giang chạy nhanh tới. Một người con gái trong tư thế nằm sấp. Hốt hoảng lật người đó lên, mặt Giang cắt không ra máu.Đó là Thúy Ngọc.
Máu đã khô trên khóe miệng của Thúy Ngọc, nàng đã chết từ đêm hôm trước.
Giang gào lên trong tuyệt vọng, nước mắt Giang rơi xuống khuôn mặt tái xám của Thúy Ngọc, nàng không thể nào nghe thấy tiếng gào khóc của Giang nữa.Linh hồn Thúy Ngọc đã lạc loài về tận chốn xa xăm.Tại sao Thúy Ngọc chết?
Sau khi khám nghiệm tử thi người ta kết luận Thúy Ngọc đã tự sát, qua quá trình điều tra bên công an khẳng định Thúy Ngọc vì thất tình nên dẫn đến hành động thiếu suy nghĩ. Vụ án nhanh chóng chìm vào quên lãng. Một tuần sau sự bàn tàn về cái chết của Thúy Ngọc lặng hẳn trong trường nhưng trong thâm tâm Giang cơn sóng của nỗi đau thì âm ỉ. Hai năm đã trôi qua cái chết thương tâm của Thúy Ngọc vẫn còn ám ảnh Giang, cô không tin bạn mình chết vì tình ái. Thúy Ngọc vốn là một cô gái mạnh mẽ, tính tình Thúy Ngọc cũng có phần giống Giang, cả hai đều khác người, bề ngoài ôn hòa nhưng bên trong thì nổi loạn. Giang không tin chỉ vì tình yêu với một gã ất ơ nào đó mà Thúy Ngọc suy nghĩ quẩn kết liễu đời mình bằng hành động thiếu chính chắn.
Điều đó càng được khẳng định chắc chắn hơn khi trong đám tang của Thúy Ngọc có mặt Thuấn, bạn trai của nàng.
“Có phải chính cậu đã đẩy Thúy Ngọc đến bước đường cùng không?”.Giang nhìn thẳng mặt Thuấn hỏi.
Thuấn buồn bã lắc đầu.“Không hề, giữa chúng tôi chưa từng xảy ra xích mích.Tôi yêu Thúy Ngọc và cô ấy cũng rất yêu tôi.Chúng tôi đã quyết tâm gìn giữ mối quan hệ này cho đến khi ra trường, tìm được công việc ổn định chúng tôi sẽ xin hai gia đình cho tổ chức đám cưới.Mấy ngày trước hẹn nhau đi chơi Thúy Ngọc còn rất yêu đời. Cả buổi tiếng cười chưa một phút giấy tắt trên môi cô ấy”
“Vậy cậu có nghi ngờ ai là nguyên nhân dẫn đến hành động thiếu suy nghĩ của Thúy Ngọc không? Có thể nào do gia đình có chuyện không vui nên Thúy Ngọc nghĩ quẩn chăng?”
“Tôi nghĩ là không phải, tôi đã tiếp xúc rất nhiều lần với bố mẹ cô ấy, họ là những người tuyệt vời. Không thể có chuyện vì gia đình xảy ra lục đục mà cô ấy nghĩ quẩn  được.”
“Vậy theo cậu nguyên nhân từ đâu?”
“Cũng có thể đã có chuyện gì xảy ra tại trường học”.
Những lời cuối cùng của Thuấn hôm đám tang Thúy Ngọc cứ luẩn quẩn mãi trong suy nghĩ của Giang suốt hai năm qua. Giang đã cố tìm kiếm nhưng câu trả lời vẫn như “ bí ẩn “ cuối đường hầm đầy tăm tối.
Giang sẽ không bao giờ buông bỏ hi vọng,  cô tin đến một lúc nào đó cuối đường hầm ánh sáng của sự thật sẽ lóe lên, và bức màn về cái chết thương tâm của Thúy Ngọc sẽ được xé nát, phơi bày ra bộ mặt của kẻ đứng sau. Giang sẽ đợi cũng như cô đã chờ đợi mầm xanh  về cuộc sống tự do mà mình đã âm thầm gieo giống trên cánh đồng đầy rẫy loài sinh vật u uất bấy lâu nay.
Giang xếp những bông hoa lily giấy châm lửa đốt, thân xác những bông hoa nhanh chóng biến thành tro, làn khói lơ lửng bay lên, loãng dần trong sương sớm.

***
Buổi cơm chiều diễn ra chủ yếu trong im lặng. Bố Giangăn xong ngồi pha trà xỉa răng. Mẹ Giangchúi đầu vào bản tin thời sự tối.Giang lui cui rửa bát.Hôm nay giữa Giang và bố không diễn ra cuộc đấu khẩu như ngày thường.Ngày giỗ Thúy Ngọc cô muốn để tâm tư mình chìm trong thinh lặng. Lúc nãy lần đầu tiên thấy Giang im lặng trong khi ăn bố cô thấy lạ hỏi “ hôm nay có sự kiện vĩ đại gì xảy ra vậy con gái, tự dưng cái lòa phường tắt ngủm sóng thế”. Giang chỉ cười gượng cho qua chuyện. Mẹ Giang cũng thấy con gái mình có những biểu hiện bất thường, bà cười tủm tỉm dò la “ hay là công chúa nhà mình đã tìm thấy hoàng tử”. Giang trốn tránh bằng cách và cơm thật nhanh, đáp qua quýt “ hôm nay con mệt”. “Thế hả, mệt để bát đó lát mẹ rửa cho”.Mẹ Giang nói.“ Dạ không sao, rửa xong con lên nằm nghĩ lát là ổn thôi”. Giang đáp, vội vã thu dọn mâm.
Lên phòng, bật điện.lao ngay đến chiếc bàn học quen thuộc, Giang ngồi chống cằm ngắm lũ rết ngo ngoe trong chiếc bình thủy tinh. Bây giờ Giang đã trưởng thành, bố Giang không còn gay gắt với Giang vì thói chơi rết quái dị nữa, đúng ra thì ông ấy không còn cái quyền bắt Giang làm theo ý  của ông.Tuy vậy mỗi lần nhìn thấy Giang đang say sưa ngắm nhìn lũ rết ông lại tỏ thái độ ghê tởm. Con người ta khi bị xốc vì một sự kiện gì đó, nó trở thành nỗi ám ảnh theo suốt cuộc đời, không làm cách nào tẩy xóa được. bệnh sợ rết đã ăn sâu vào tiềm thức và ý nghĩ của bố Giang. “Cứ thoải mái chơi với lũ sinh vật gớm ghiếc đó đi, rồi một ngày mày sẽ bị chúng cho một bài học nhớ đời.Bố Giang nói. Lũ sinh vật lắm chân này không đáng yêu như mày nghĩ đâu con gái ạ”. “ Bố yên tâm, chúng sẽ chẳng thể làm được gì con đâu. Cho dù chúng có cắn con cũng vô ích, cơ thể con có khả năng kháng lại nọc độc của chúng đấy”. Giang cười đáp.
“Càng ngày càng chẳng giống người” bố Giang lẩm bẩm, quay lưng bước về phòng. Tiếng ông còn vẳng lại như một  “dụ ngôn đanh thép”. “Chỉ mong mày đừng sa vào chân rết của người đời”.
Bên ngoài đang mưa. Cơn mưa dai dẳng từ ban chiều, tháng mười trời mưa theo quy luật của thời tiết Giang lại nghĩ trời đang khóc cho ngày giỗ của Thúy Ngọc.
Những con rết cuộn tròn lại, nằm im dưới đáy bình. Gió luồn qua cửa, u u thổi trên miệng bình. Một con rết hình như bị gió làm cho giật mình, choàng tỉnh, cơ thể duỗi ra, những chiếc chân giơ lên đầy vẻ dữ tợn. nó điên cuồng lao vào đồng bọn, đớp cho con này một phát, bị cắn, con rết còn lại điên tiết chống trả. Phút chốc một trận chiến xảy ra trong chiếc bình thủy tinh.
Hai con rết cuộn vào nhau, cắn xé. Từ cơ thể chúng chảy ra một thứ dịch nhầy.trong suốt. rồi ửng đỏ dần như máu. Những con rết  khác, ngửi thấy mùi máu đồng loại, tiến đến. mặc cuộc chiến sống chết của hai con rết kia, những kẻ còn lại dường như đang say sưa thưởng thức huyết dịch của đồng loại. lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng thanh toán lẫn nhau của lũ rết, bỗng dưng tâm trí Giang dồn lên những ý nghĩ rờn rợn.
Giang đóng cửa sổ lại.âm thanh của gió mưa bị ngăn chặn bên ngoài lớp kính. Không còn gió. Hai con rết ngay lập tức buông nhau. Những con rết khác liền lao đến tranh nhau xơi tái thân xác đầy thương tổn của đồng loại, phút chốc số rết trong bình giảm đi hai mạng.
Thì ra lũ rết còn có thói quen ăn thịt đồng loại để sinh tồn. nếu không tận mắt nhìn thấy có chết Giang cũng không thể tin vào điều ấy.
Có khi nào cái chết của Thúy Ngọc cũng xuất phát từ người thân của nàng.Nghĩ vậy, Giang thoáng rùng mình.Bên ngoài mưa như thác đổ.Những ngọn đèn đường mù hẳn màu.
***



Đường hầm.Bóng tối bao trùm.Giang chạy mãi, càng chạy con đường phía trước dường như càng kéo dài vô tận.Cô thấy sợ. Cô kêu lên “ có ai không !”. Tất thảy chỉ là chuỗi im lặng.Giang bắt đầu cảm thấy mình ngu ngốc. Cô muốn trở về.Nhìn ra phía sau.Mênh mông bóng tối. Có tiếng nói vẳng lại từ chốn mơ hồ nào đó “ con gái đừng dễ dàng buông bỏ như  thế, can đảm lên nào, cuối đường hầm sẽ là ánh sáng”. Giang cố lắng nghe, hình như là tiếng của bố.Không  đầy vẻ nghiêm khắc như thường ngày, giọng bố cô lúc này chứa chan vẻ quan tâm và dịu dàng, như tiếp thêm năng lượng cho Giang. thở hắt ra. Nhẹ nhõm.Giang tiếp tục chạy. Hai bàn chân trần của Gianglao nhanh trên từng viên đá sắc cạnh. Đau rát.Giang cảm nhận rất rõ máu đang rỉ ra từ dưới lòng bàn chân.Đường hầm lạnh. Giang bắt đầu run. Đâu đó những tiếng động ma quái dội vào tâm trí cô.Hình như là tiếng rít.Phải chăng đang có sự hiện diện của những sinh vật kỳ quái trong đường hầm này? Chúng sẽ lao ra tiêu diệt Giang ngay khi cô mệt mỏi, gục ngã? Không!Giang phải thoát ra khỏi đường hầm khốn kiếp này.Giang chạy.Giang ngã.Giang đứng dậy.Bóng tối và tiếng động ma quái thi nhau đe dọa ý nghĩ của Giang.Cô bất chấp.Trong đường hầm tràn ngập gió.Lẫn trong gió là thứ mùi tanh tưởi.Mùi máu.Giang buồn nôn.Bụng Giang quặn lên.Tâm trí cô bấn loạn.Hai chân Giang bải khoải. Giang ngước nhìn về phía trước, mong tìm  thấy dù chỉ một tia sáng le lói. Không có.Vẫn chỉ là bóng tối triền miên.
“Có ai không ?”
Giang hét lên như khóc.
“Giang tao đây, hãy đến với tao”. Tiếng Thúy Ngọc
Giang gào lên.Mày ở đâu, Thúy Ngọc sao tao không nhìn thấy mày.
Tao ở đây, hãy chạy đi, mày sắp đến chỗ tao rồi.
Tiếng nói rờn rợn lồng trong gió.Dội âm âm trong đường hầm.kéo dài. Im lặng.
Có tiếng động sau lưng.Giang giật bắn mình quay lại.Hai mắt Giang cố nhìn xuyên qua màn tối.Có cái gì đó ngo ngoe.Giang hít một hơi.Một thứ mùi khá quen thuộc.đúng rồi, là mùi của lũ rết.Tại sao chúng có mặt tại đây?Chúng tìm đến trả thù Giang vì đã giam cầm chúng?
Giang chỉ bỏ chúng vào bình, chứ không làm gì tổn hại đến chúng, hàng ngày Giang còn cho chúng ăn uống tử tế. Tự chúng cắn giết lẫn nhau, tội lỗi đâu phải do Giang.
Tiếng động càng lúc càng gần.Giang không còn sức để chạy.Cô lùi dần.Lùi dần.Giang ngã. Chống hai tay xuống nền đường hầm Giang gượng đứng dậy. Toàn thân Giang run lên như trúng gió.Tay Giang vừa chạm phải vật gì đó mềm mềm.Giang lấy hết cam đảm sờ. Là một con rết. Giang đã sờ thấy những chiếc chân của nó.
Hình ảnh về cái chết dữ dội của hai con rết hiện lên trong đầu Giang. Cái chết của chúng phải chăng là do quy luật sinh tồn của tạo hóa. Hay chính vì sự giam cầm phục vụ cho ý thích quái đản của Giang đã khiến chúng trở nên tàn độc với cả đồng loại? Lẽ nào lũ rết cũng như con người, sẽ nổi điên lên vì bị giam cầm vô lý và sẽ có những hành vi phản kháng mạnh mẽ, hòng đấu tranh cởi bỏ sự bức hại của kẻ khác?
Gió bắt đầu tràn ngập đường hầm.mùi tanh xông lên tận óc. Những con rết chỉ còn cách Giang một khoảng. Giang đứng im.Buông xuôi.Mặc chúng muốn làm gì Giang thì làm.Giang đã giam hãm chúng bao nhiêu thời gian chỉ vì sở thích không giống người của Giang, cô đáng nhận về sự trừng phạt của chúng.
Những con rết bò lên người Giang. Hàng trăm chiếc chân chạm vào da thịt khiến thân thể Giang dồn lên cảm giác gai gai. Chúng sẽ đốt mình chăng?Chắc sẽ đau lắm.mình sẽ chết ngay hay phải chịu cơn đau dai dẳng . Giang tự hỏi.Đường hầm đã lặng gió.Bên ngoài đang đêm hay ngày?Giang nhắm mắt và cảm nhận.Hình như đang đêm.Giang như ngửi thấy mùi sương khuya lởn vởn trong không khí. Mà cũng có thể đang là buổi sáng. Cái mà Giang ngửi thấy có lẽ là hơi nước bốc lên trong đường hầm ẩm ướt này.
Những con rết đã bò lên mặt, lên đầu Giang. Tiếng thở bầy đàn của chúng xói vào tai Giang từng trận, như sóng dữ ngoài đại dương. 
“Chạy đi Giang. đừng đứng yên mặc chúng ức hiếp như thế”. Tiếng Thúy Ngọc.
Giang bừng tỉnh, vắt chân lên cổ chạy.Tiếng chân Giang nện xuống nền đường hầm vang ra bốn phía.Lũ rết vẫn bám chặt cơ thể Giang.
Cái chết đang nhe hàm răng nham nhở cười chờ đợi. Giang vùng vẫy hai tay. Cào cấu khắp cơ thể. Hai bầu vú Giang nóng ran lên, đau nhức. Lũ rết đang hút máu Giang, cô cảm nhận được dòng máu trong cơ thể mình đang tuôn ra, cạn dần.Máu cạn kiệt Giang sẽ chết.Giang sẽ hóa thành hồn ma vô chủ giữa đường hầm tăm tối này. Không!Giang không thể chết.Giang không thể để cái chết tức tưởi của Thúy Ngọc chìm vào màn đêm quên lãng.Giang không thể để kẻ bức hại Thúy Ngọc nhơn nhơn sống ngoài vòng pháp luật.
Giang phải sống.Giang chưa còn phải phá vỡ hàng rào thép gai bó buộc tâm hồn Giang suốt hai mươi mấy năm qua.Lũ rết không bao giờ giết nổi Giang, trong cơ thể Giang có chất kháng lại nọc độc của chúng, chắc chắn là như thế.Giang chẳng cần ông thầy lang với bài thuốc gia truyền cứu nguy như bố cô ngày xưa. Qúa khứ là quá khứ, tương lai là tương lai.Quá khứ làm sao cứu giúp được hiện tại. Chẳng có con đường nào chỉ dẫn về một đích. Cái chính là do con người tự chọn cho mình lối rẽ mà thôi. Bố Giang đã bị ám ảnh vì nọc độc loài rết gần trọn kiếp người, Giang không muốn mình cũng bị ám ảnh vì chúng. Những con vật nhiều chân khốn kiếp. Lũ sinh vật luồn lách mọi ngõ ngách, chỉ chờ con người sơ hở là tương ngay nọc độc.Giang sẽ giết hết bọn chúng. Chúng vĩnh viễn chỉ là những con vật để Giang nhốt vào bình thủy tinh làm trò tiêu khiển.
Giang chạy.Giang ngã.Giang đứng dậy.Tiếp tục chạy.Đường hầm tràn ngập thứ nước tanh nồng.Từng trận nước tát vào mặt, vào ngực Giang.Buốt rát.Lũ rết lần lượt rớt xuống.Trước mặt Giang có cái gì vừa lóe lên. Đúng rồi ! Ánh sáng mặt trời. Giang sắp thoát khỏi đường hầm ma quái này. Trái tim Giang đập liên hồi. Toàn thân Giang run lên vì sung sướng.
Một cái gì đó nhoáng lên.Giang trố mắt nhìn.Là một thân người.Ai?Giang hét lớn. Đừng hoảng lên thế cô bé. Tôi biết em là một trong những sinh viên xuất sắc của trường.Từ lâu tôi đã để ý đến em.Tôi thích cá tính ngoài nhu trong cương của em.Đặc biệt cơ thể nóng bỏng của em khiến tôi thật sự mê đắm.nếu em chiều tôi tôi đảm bảo điểm tốt nghiệp của em sẽ cao nhất ngôi trường này từ xưa đến nay.
Là giọng nói của ông hiệu trưởng. Phòng ông ta ở ngay trên vị trí Thúy Ngọc tự sát hai năm trước.  Không ngờ em lại là người nặng tình  nặng nghĩa như thế. Tiếng ông hiệu trưởng càng lúc càng áp sát Giang. Những hành động thể hiện sự tưởng nhớ cô bạn của em tôi đều nhìn thấy hết. Đó là một con nhỏ ngu ngốc, ai khiến nó hành động dại dột thế làm gì, em đừng thương tiếc con nhỏ đó nữa. hãy nghe theo lời tôi em sẽ có tất cả tương lai tươi sáng.
Không !Giang hét lớn.Ông là đồ khốn nạn. Đừng hòng mong tôi làm theo ý của ông. Có phải chính ông là kẻ đã đẩy Thúy Ngọcvào tuyệt lộ?Dưới bàn tay nhơ bẩn của ông còn bao nhiêu cô gái sinh viên hứng chịu tủi nhục nữa hả? Kẻ máu lạnh kia.”
Em nhầm rồi. Bàn tay ông hiệu trưởng đã đặt lên vai Giang. Cô như bị khống chế.Thúy Ngọc không phải chết vì tôi, nó là cháu gái tôi, chẳng có lý do gì tôi phải hãm hiếp người thân của tôi cả.
Ông chính ông.Tôi tin vào trực giác của tôi.Giang gầm gừ như con thú bị thương. Cô lao vào cấu xé, cắn… gã đàn ông trước mặt. Hàm răng Giang như cắn vào một lớp bông mềm nhũn. Bàn tay lạnh lẽo như tay ma bóp chặt bầu ngực Giang. Giang run rẩy. Tâm trí Giang bấn loạn.Miệng ông ta mở ra như miệng rết, mùi tanh nồng xộc vào giác quan Giang.
Giang tuyệt vòng nhìn về phía xa. Ánh sáng yếu ớt dần. Chực tắt.Trong tích tắc mơ hồ ấy, Giang nhìn thấy khuôn mặt nhễu máu của Thúy Ngọc nàng đau khổ nhìn Giang chìm dần vào cái chết.“ Thúy Ngọc tao sắp đi gặp mày rồi đây”. Giang lẩm bẩm.Nụ cười mãn nguyện hé nở trên bờ môi khô dần máu.
Gã hiệu trưởng buông Giang ra. Hơi thở ông ta phả vào tai Giang nóng ran. “Sáng mai em hãy lên phòng tôi.nên nhớ ngoan ngoãn sẽ sống sung sướng chống tôi đừng mong chờ gì tương lai tốt đẹp”. Dứt lời ông ta xô Giang ra.Giang ngã mạnh xuống nền đường hầm, đầu đập mạnh vào đá.Giang ngất đi. Trong cơn mê man Giang nghe có tiếng ai đó gọi lớn. Kèm theo là chuỗi âm thanh ràn rạt như tiếng bầy châu chấu đang tàn phá đồng cỏ.
Giang tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là đầu đau như búa bổ.Giang đang nằm dưới nền nhà.Bên ngoài trời vẫn day dứt mưa.Giấc mơ thật kinh khủng.
Cơm sáng được dọn ra. Bố Giang nhìn Giang lăm lăm.“Sáng nay thất thần như bị thằng nào bắt mất hồn thế con gái”.
Mẹ Giang chen vào. Đêm qua lại thức trắng hả?Chết thật. Con gái con lứa mà như thế khi nào cho lấy được chồng hả con!
Giang im lặng.
Mẹ Giang lặng lẽ xới cơm. Bố Giang bưng bát cơm lên chưa kịp và lại đặt xuống. Khẽ nói, giọng nghiêm khắc. Đêm qua ông hiệu trưởng trường con mới gọi điện cho bố.
Giang rùng mình. Bát cơm trên tay suýt chút nữa thì rớt. Những lời của bố Giang như từng nhát kim châm vào màng não cô. Ông ấy nhờ ta chuyển lời đến con sáng nay đến phòng làm việc của ông ta có chuyện cần trao đổi. Dừng lát bố Giang tiếp. Lần này ta mong con sẽ nắm lấy cơ hội. Ta đã bỏ ra bao nhiêu công sức mới xin cho con vào học được ở ngôi trường danh giá ấy, đừng phụ công ta. Ta đã nhờ vả ông hiệu trưởng giúp con về điểm số, con cứ yên tâm. Nhất định khi ra trường con sẽ có một chỗ làm tốt.
“Con không cần thứ điểm số có được bằng sự mờ ám ấy. Giang nói. Con vào học trường đó là do công sức của con, không phải nhờ có sự quỳ lụy của bố.”
Dằn mạnh bát cơm xuống bàn bố Giang gằn giọng.Im ngay, ai nói với mày, mày được vào học ở đó là do công sức của mày hả? Cái trường ấy không phải cứ thi điểm cao là vào đâu con yêu ạ. Chính bố mày đã phải chai mày chai mặt, vắt kiệt những đồng tiền xương máu chạy cho mày đấy.
Mặt mày Giang xây xẩm.Thì ra là như thế.
Mẹ Giang nãy giờ ngồi im đột ngột chen vào. Đừng cãi lời bố nữa con.Cuộc sống này đâu đâu cũng là chân rết, mình không thể nào cưỡng lại nọc độc của chúng cũng không được đâu.
Tao không nói nhiều nữa, sáng  nay mày đến trường gặp ông hiệu trưởng hay không là việc của mày. Bố Giang đứng dậy.Tương lai là của mày tao chỉ lo được đến đó thôi.
***

Đây là lần đầu tiên Giang bước vào phòng ông hiệu trưởng. Một căn phòng có không khí như muốn khiến lồng ngực người ta chực vỡ.
Khi Giang đến cửa phòng đang mở.Có lẽ ông ta mở sẵn chờ Giang.
“Em ngồi xuống đó.” Ông ta giơ tay chỉ cho Giang ngồi xuống chiếc ghế salon bọc vải. Cô thụ động làm theo. Ông ta kéo rèm cửa sổ lại. Căn phòng đói thêm ánh sáng.
“Em rất xinh”.Ông ta vừa cười vừa nói.Đôi mắt him híp như chỉ cần ai đó căng ngang một sợi chỉ ngay lập tức ông ta sẽ không còn nhìn thấy gì. Khuôn mặt lạnh băng như mặt loài rết chúa. Giọng nói muốn bộc lộ mình là kẻ nắm quyền sinh quyền sát trong tay.
“Ông gọi tôi đến đây có chuyện gì”.Giang nói, giọng bình tĩnh, lạnh tanh.
Ồ thật thú vị. Ông ta thốt lên .Em tuyệt đấy. Tôi thích!
Ông ta xích lại gần Giang thêm.Giang xích ra.
Ấy đừng cố kéo dài khoảng cách yêu thương thế cô em.Tiếng cười thoáng mùi dâm đãng. Tôi sẽ vào đề chính luôn, không vòng vo nữa. Một đêm em đi chơi cùng tôi đổi số điểm tuyệt đối cho kỳ thi tốt nghiệp.Em nghĩ sao?
Chẳng nghĩ sao hết.Giang cười khỉnh.Với tôi số điểm nhơ bẩn ấy chẳng nghĩa lý gì. Vấn đề đậu tốt nghiệp hay không với tôi chẳng có gì quan trọng. Dù sao tôi vẫn sống và hít thở khí trời.Tôi sống chỉ cần thỏa mãn tâm hồn tôi.Chào ông.
Dứt lời Giang đứng phắt dậy.
Âý đừng nóng vội thế. Ông ta năn nỉ. Chuyện đâu còn có đó.Thôi được.Xem như cuộc mua bán của chúng ta bất thành. Nhưng mà này, ông ta cố mở to hai con mắt him híp. Cô mà tiết lộ chuyện hôm nay ra  ngoài coi chừng mạng sống của cô với tôi đấy.
Ông yên tâm.Tôi không phải là đứa thích đem danh dự người khác ra bêu rếu.Từ nay mong là ông sẽ không làm phiền tôi nữa.
Giang bước ra.Cánh cửa đóng sầm lại đầy giận dữ.
***
Giang nằm cứng đơ trên giường. chiếc ga trắng bó chặt toàn thân cô. Cố quẫy đạp chiếc ga càng thắt chặt. Lũ rết đã trói Giang bằng những chiếc chân đầy vi trùng của chúng.
Con rết chúa cười ngạo mạn nói .Cô đã bắt giam chúng tôi vào chiếc bình khốn kiếp của cô suốt bao năm nay.Chúng tôi có thể tha thứ vì đó sở thích quái gở của cô. Nhưng hành vi của bố cô thì chúng tôi không bao giờ bỏ qua được. cô có biết chính bố cô đã ngầm mua loại thuốc diệt côn trùng bỏ vào chiếc bình thủy tinh khi cô đi vắng hay không. loại thuốc ấy đã giết mòn giết dần chúng tôi, nó khiến tâm trí chúng tôi trở nên điên loạn, và mỗi khi có gió chúng tôi sẽ nổi máu quay ra giết hại luôn đồng loại. hành vi táng tận lương tâm của bố cô đáng bị trừng phạt. nhưng trước tiên chúng tôi cần cho cô một bài học, kẻ góp phần hãm hại mạng sống của loài rết.
Thì ra tất cả là như thế.Chính bố cô là kẻ đã gây nên thảm cảnh của lũ rết. Ông căm thù bọn chúng nên tìm cách thủ tiêu chúng. Nhưng ông đâu biết rằng, lũ sinh vật nhiều chân chẳng bao giờ bị tiêu diệt một cách dễ dàng. Ông có thể giết một trăm một ngàn con nhưng còn cơ man nào là rết ở ngoài kia. Chúng sẽ còn mãi lộng hành. Và con người sẽ mãi còn bị chúng gieo nọc độc vào cơ thể. Trừ khi con người không còn vấy bẩn tạo môi trường cho bọn chúng sinh sôi.
Bọn mày vĩnh viễn chỉ là thứ đồ chơi của tao.Giang cười điên dại. Tao sẽ mua thật nhiều bình thủy tinh và bắt hết chúng mày nhốt vào đó, tao sẽ cho chúng mày ăn thuốc diệt côn trùng, chúng mày sẽ chết hết.
Giang vùng vẫy.Vòng ga nới lỏng. Giang vùng dậy, lao về phía chiếc bình thủy tinh. Chộp lấy chiếc bình cô điên cuồng lắc.Lũ rết trong bình bị nhào lộn liên hồi. Những con rết xoắn chặt vào nhau. Giang cứ lắc, lắc mãi, cho đến khi cả hai tay rã rời, mới dừng lại. Lũ rết đã chết.Một thứ chất nhầy ưng ửng đỏ bám đầy thành bình.
Đêm đã khuya. Bên ngoài sương rớt lên mái tôn tong tong như những hạt mưa. Giang ngồi câm lặng trong ánh đèn ngủ nhòa nhoẹt.Giang không dám ngủ tiếp. Hai đêm nay giấc mơ về lũ rết cứ kéo đến hành hạ giấc ngủ của Giang. Ngày mai Giang sẽ thả lũ rết trở lại với đời sống của chúng. Làm ác thì gặp ác mộng. Giang tin khi Giang từ bỏ sở thích kỳ dị của mình Giang sẽ thoát khỏi giấc mộng kinh hoàng ấy.
Sau cuộc nói chuyện với ông hiệu trưởng sáng nay, Giang càng thêm khẳng định, cái chết của Thúy Ngọc chắc chắn có liên quan đến ông ta. Có thể ông ta từng lợi dụng sự ngây thơ của Thúy Ngọc dụ dỗ nàng thành nô lệ tình dục rồi sau khi chán chê liền quay ra vứt bỏ, quá nhục nhã ê chề khiến Thúy Ngọc đi đến hành động mù quáng.Ông ta là một gã bệnh hoạn.ngoài Thúy Ngọc và Giang ra ai biết được từ xưa đến nay ông ta  đã dụ dỗ bao nhiêu cô gái sinh viên nhẹ dạ khác.
Giang nghĩ.Những hành động của mình để tưởng nhớ Thúy Ngọc có khi nào ông hiệu trưởng đã nhìn thấy tất cả như lời ông ta trong giấc mơ nơi đường hầm tăm tối ấy chăng?Mình cần chấm dứt mọi chuyện ở đây.Đêm mai sẽ là lần cuối cùng mình tưởng tiếc Thúy Ngọc mình sẽ đến trường đốt những cánh lily giấy sau cùng cho cô ấy.
Giang nằm xuống cố vỗ về giấc ngủ. Bên ngoài sương mênh mang.
***
Trường đại học.Đêm. Gió mùa thu hòa quyện mùi lá úa.
Giang nói dối ông bảo vệ mình để quên đồ vật quan trọng trên khoa cần lên lấy gấp, năn nỉ mãi ông ta mới chịu mở cổng cho cô vào.
Giang bước nhanh về nơi Thúy Ngọc từng tự tử.Cần làm thật nhanh và rời khỏi trước khi ông bảo vệ làm ầm lên.
Còn cách một đoạn Giang chững lại.Nơi đó thấp thoáng bóng người.Dưới ánh đèn mờ ảo Giang nhận ra dáng hình của ông hiệu trưởng.Ông ta đến đây làm gì?
Giang vội nấp vào sau hòn non bộ.
Tiếng ông hiệu trưởng lầm rầm vang lên.Thúy Ngọc em là con thiên nga bé bỏng mà tôi từng yêu thương nhất. Em chính là nhân vật số một trong câu chuyện đời tôi.Vẻ đẹp và thân hình khêu gợi của em đã khiến cho tôi như được sống lại thời tuổi trẻ.Chúng ta là người thân thì có gì là quan trọng, tại sao em lại nỡ rời bỏ tôi.Mà không, chính tôi mới là kẻ đẩy em đến hành động ấy, tôi là kẻ khốn nạn.Từ khi em đi bao nhiêu nàng sinh viên trẻ đẹp đến với vòng tay tôi đều chẳng thể đem lại cho tôi cảm giác tuyệt diệu như em ngày đó. Có lẽ tình cảm tôi dành cho em là thứ tình yêu chân thật Thúy Ngọc ạ. Ông ta quỳ hẳn xuống sân, hai tay ôm đầu, hình như ông ta khóc.
Giang vừa run vừa cảm thấy kỳ quái. Có nằm mơ cô cũng không thể nghĩ ra mối quan hệ của ông hiệu trưởng và Thúy Ngọc lại như thế.
Có cái gì ngọ ngoạy dưới chân Giang.Nhơm nhớp. Rờn rợn. Là rết? Giang chưa kịp thụt chân đã nghe đau nhói.Cô khẽ kêu lên.
Ai? Ông hiệu trưởng ngẩng đầu lên nhìn dáo dác. Toàn thân Giang run lên bần bật. Cô quay đầu chạy ra phía cổng.Tiếng chân ông hiệu trưởng đuổi gấp phía sau.
Đưa tay đẩy cổng Giang lao luôn ra đường.
Con đường đêm mùa thu phút chốc hóa thành đường hầm tăm tối.
Con rết chúa đang đuổi theo Giang. Theo sau hắn là hàng ngàn hàng vạn con rết thuộc hạ. Mùi máu tanh dâng ngập không gian. Giang muốn từ bỏ thói quen giam cầm lũ rết nhưng còn chúng, chúng có chịu buông tha cho Giang và loài người?

Giang không thể chết vô nghĩa trong đường hầm nhơ bẩn này. Giang phải thoát.Hơn hai mươi năm qua Giang đã phải sống giam mình trong ánh đèn lòe bịp của thành phố.Nơi mà sự sa hoa hòa nhoáng cố che đẩy đi những rãnh cống hôi thối của lòng người.
Giang sẽ chạy, chạy cho đến khi nhìn thấy lối ra của đường hầm. Giang sẽ chết, nhưng chết dưới ánh sáng của vầng mặt trời bình minh chứ không phải chết cô độc trong nghĩa trang hoang lạnh của giấc mơ tự do.

Trương Đình Phượng