11 May 2018

VỀ VỚI BIỂN - Dzạ Lữ Kiều


Ta ra biển…
để nghe lời biển hát
khúc tự tình từ thuở ngàn xưa
con sóng suốt đời trào lên bãi cát
cuốn phăng đi những uế tạp mà con người trong xã hội thờ ơ…

khi giá trị cuộc sống thời nay thay đổi từng ngày
chỉ bon chen về tiền bạc, địa vị…
thì được bao người - Nghĩ về tổ quốc lâm nguy!
tâm từ thờ ơ! Mặc đời tục luỵ
Phật, Chúa có còn điểm dựa ngàn sau
khi nước mất thì chẳng còn gì cả!
con, cháu lạc loài mất hết niềm chánh tín
chỉ mụ mê lời mê tín mà thôi…
chiếc lá bồ đề và thánh giá đi về đâu(?)
            *
Ta ngồi với biển…
nghe sóng thì thầm
bốn ba năm nước mắt lưng tròng
đạo đức bao đời nay rủ sạch
người thầy cũng nịnh bợ lũ tay sai
con đường mô phạm tổ tiên dặn:
“Hãy ngẩn cao đầu trên bục giảng bài…”
lịch sử ngàn năm chống bắc phương còn đó
một tấc đất là gia tài của thế hệ tương lai!
             *
Ta ở biển…
nhìn khoảng trời lồng lộng
màu biếc xanh mà ghe cá chẳng về
nào ai biết gian truân theo sóng dữ
khúc hải hành đầy dẫy những âu lo!
nào giặc lạ, giặc quen cùng soi mói
ghe cá đầy…một nửa lạnh lùng trôi
ngư dân đã sạm màu da thịt
nước mắt hoà chung vị biển mặn bao đời!
vẫn quyết một lòng bám biển
chỉ mong được ấm êm bên làng chài sóng nước đầy vơi…
nhưng ý nghĩ đen ngòm của loài vượn rừng xuống núi
nên bao gia đình yên ổn tứ tán khắp nơi
nỗi đau thương dâng ngút tận trời
phải bỏ làng quê làm thuê xứ lạ!

CNP, 17-3-2018
Dzạ Lữ Kiều