Bà Trí giật mình, ngồi dậy thật nhanh, người bà toát mồ hôi lạnh, bà ngồi
trên giường nhìn sững vào cái máy điều hoà không khí trong góc phòng đang chạy
vù vù. Bà nhìn đồng hồ, bảy giờ rưỡi sáng, mặt trời tháng tư đang nhẹ nhàng ửng
hồng qua khe cửa sổ, có tiếng xe chạy rầm rộ ngoài đường, có tiếng khóc của
thằng bé con nhà bên cạnh mỗi sáng khi mẹ nó đi làm, và âm thanh vỗ về quen
thuộc bằng tiếng Mễ của bà ngoại nó. Bà Trí lẩm bẩm… mình nghe rõ ràng mà.
Như thường lệ, bà Trí thức giậy từ sáu giờ sáng nhưng thích nằm chập chờn
trên giường, sáng nay chợt bà nghe tiếng than khóc của một người đàn bà vọng ra
từ cái máy lạnh làm bà sợ hãi tỉnh cả người. Đầu óc bà chênh vênh với ý nghĩ lạ
lùng về một người đàn bà Mỹ lúc trước ở đây và đã chết trong phòng này. Bà Trí
nói thầm, có lẽ tại tối qua bà kho nồi mắm sặc hôi qúa nên bà Mỹ này chịu không
nổi phải lên tiếng cằn nhằn bà chăng?
Nghĩ thế bà rón rén bước xuống giường, can đảm bước đến góc phòng và vặn tất
cả những ngọn đèn trong phòng lên. Cái máy lạnh điều hoà không khí vẫn tiếp tục
chạy đều đều. Bà Trí cảm thấy rợn người, bà bất chợt tông cửa, mặc kệ là bà
đang mặc bộ đồ ngủ mỏng tanh, bà chạy thẳng xuống văn phòng của người quản lý
trong khu chung cư này, với vốn liếng anh ngữ ít ỏi, bà thảng thốt nói với cô
ta về tiếng khóc mà bà đã nghe từ cái máy lạnh.
Cô Brenda, người quản lý da đen, vóc dáng to lớn, nghe bà Trí nói xong thì
có vẻ không tin, nhưng nhìn nét mặt hoảng hốt của bà Trí nên đề nghị bà đưa lên
phòng để cô ta xem xét tình hình như thế nào. Khi trở về phòng, cô Brenda cũng
ngồi ngay chỗ giường của bà Trí và cũng nhìn chăm chăm vào cái máy lạnh, không
có gì lạ xảy ra cả, chừng năm phút sau cô vỗ vai bà Trí và trấn an:
– Tối qua gió lớn nên tôi nghĩ cái máy lạnh nó chạy nhanh hơn. Bà đã nghe
hơi gió đó mà.
Bà Trí đưa tay vặn đài truyền hình số 7 lên, qủa thật trên đài khí tượng
đang nói về cơn gió lớn thổi qua từ miền bắc tối qua làm một số cây cối ngã
khắp trên đường. Bà thở phào nhẹ nhỏm, nhìn cô Brenda thẹn thùng cám ơn. Trước
khi ra về, cô Brenda ghi số điện thoại của văn phòng vào cái điện thoại cầm tay
của bà Trí và dặn dò là nếu cần thì bà có thể gọi bất cứ lúc nào. Bà Trí cười
thầm về sự ngớ ngẩn của mình, bà tự bảo chắc tại mấy hôm nay bà mê xem cuốn
băng Thúy Nga Paris, trong đó ông Nguyễn Ngọc Ngạn kể về những chuyện ma trong
khi đi trình diễn ở mấy rạp hát lớn cho nên có lẽ bà bị nhập tâm. Sau khi nghe
lại đài khí tượng và nhìn cái máy lạnh vô tri vô giác một lần nữa, bà Trí yên
tâm bắt đầu công việc hằng ngày của mình.
Một ngày của bà Trí bắt đầu từ lúc sáu giờ rưỡi sáng, việc đầu tiên là bà
thử máu đường của mình và lo uống viên thuốc trị bệnh tiểu đường, rồi bà nấu
một gói instant oatmeal ăn lót lòng, bà nghe nói oatmeal sẽ làm giảm bớt lượng
mỡ trong máu. Sau đó bà thay áo quần và đi bộ thể thao trong xóm chừng một
tiếng đồng hồ. Phần còn lại của ngày là nấu ăn cho bữa cơm trưa và tối, buổi
chiều đón xe bus đi đến hội Cao Niên gặp bạn bè. Đời sống của bà Trí với những
diễn tiến đều đặn đó đã kéo dài từ sáu năm nay.
Từ ngày chồng mất, bà Trí xin dọn qua ở căn nhà một phòng cho đỡ thấy trống
trãi, cũng ở trong khu chung cư cho người nghèo này. Cũng may, khu chung cư có
rất nhiều người Việt mà phần lớn là giới trí thức của một “thời xa xưa”. Ngày
ông Trí còn sống, mỗi tối hai vợ chồng bà vẫn thường tụ tập uống trà hoặc đánh
mạt chược với những người hàng xóm chung cảnh ngộ. Những người mà ngày xưa
tiếng tăm một thuở, họ là những người từng cầm binh khiển tướng trong tay và đã
bị tù đày một thời gian dài, dài vừa đủ để thân thể họ cưu mang những bệnh tật
kinh niên và tâm trí họ rối loạn. Những lần ngồi lại với nhau cả nhóm tìm nguồn
vui trong nỗi buồn khi nhắc nhở đến một quãng đời từ hơn ba mươi năm trước.
Ngày đó những người chiến sĩ như họ mang trên vai hai chử tổ quốc với trọng
trách nặng nề bao nhiêu thì bây giờ nỗi tủi hổ của người di dân càng đè nén hơi
thở của họ từng ngày. Sau tháng Tư 75, khi ở tù về, những người như ông Trí
phải đành đoạn ra đi vì ở lại sẽ không có một lối thoát ngoài sự nhục nhã và sự
tàn phế tâm thần khi sống dưới chế độ mới.
Chiều nay từ hội Cao Niên về, bà Trí cảm thấy đầu óc căng thẳng vì còn bị ám
ảnh từ tiếng khóc bà nghe từ ban sáng. Hôm nay, cả hội lại bàn chuyện tổ chức
ngày tưởng niệm ba mươi tháng tư vào tuần tới. Cũng như mọi năm, bà cùng những
bà bạn lãnh nhiệm vụ nấu ăn cho ngày lễ long trọng đó. Năm nào hội Cao Niên
cũng cung kính tổ chức một đêm không ngủ để cầu nguyện cho những người đã hy
sinh vì tổ quốc, và để cùng ngồi lại với nhau bên tách trà, bên ly café xót xa
ôn lại một lịch sử thật gần trong tâm tưởng.
Vì qúa mệt nên bà Trí đi ngủ sớm. Trong cơn mơ bà Trí thấy mình đang trở về
quê hương vùng miền Tây ruộng đất phì nhiêu, cây trái đơm hoa quanh năm, nơi
đời sống rất hiền hoà trong căn nhà rộng lớn của ba má bà. Bà nhớ đến mùa gặt lúa,
tiếng hò dòn dã của những tá điền vang vọng trong không gian nghe đượm tình quê
hương trìu mến. Họ gặt lúa, rồi giã gạo trong đêm thâu bên bếp lửa hồng, bên
nồi cháo trắng ăn với cá lòng tong kho mặn mòi. Ôi, một thuở thanh bình! Rồi
súng nổ khắp nơi, bom đạn rơi khắp lối, ruộng đồng đổ nát tơi bời. Thời thanh
bình qua đi,cuộc sống thu gọn trong ngôi nhà gạch thừa tự trong khu vườn nhiều
cây lá bên cạnh con lạch nhỏ. Ông Trí ở trong quân đội nay đây mai đó, bà ở nhà
với đứa con gái duy nhất của hai người. Bỗng dưng tháng Tư 75 đến một cách kinh
hoàng, căn nhà gia phả của bà bị chiếm trọn, bà đành dọn ra ở căn lều nhỏ nhoi
nằm trong góc vườn mà mỗi đêm khi nằm đơn côi một mình bà như còn nghe văng
vẳng đâu đây tiếng ai gọi nhau ơi ơi từ những chiếc thuyền nhỏ chèo lóc lách
ngang qua con lạch sau nhà.
Đang nằm mơ màng, bà Trí bỗng tỉnh giấc vì tiếng gọi “bà ơi thức dậy uống
thuốc”, tiếng gọi phát ra từ cái máy lạnh trong góc phòng. Bà tỉnh hẳn người,
nhìn trân trối vào cái máy lạnh, không có gì thay đổi, vẫn âm thanh đều đều
phát ra hơi mát khắp phòng. Đồng hồ trên chiếc bàn ngủ chỉ đúng bảy giờ rưỡi
sáng. Bà Trí cảm thấy toàn thân mình như tê liệt, đúng giờ này hôm qua cũng có
tiếng than khóc từ cái máy lạnh đó ra. Bà Trí run rẩy chồm qua bàn lấy cái điện
thoại cầm tay và bắt đầu gọi xuống văn phòng.
Chỉ trong vòng vài phút, cô Brenda mở cửa phòng bước vào. Bà Trí oà lên khóc
và kể cho cô ta về tiếng kêu vọng ra từ cái máy lạnh. Cô Brenda nghe xong thì
nhìn bà Trí e ngại hỏi:
– Bà ngủ có đủ không?
Bà Trí dụt dè đưa tay chỉ vào cái máy lạnh:
– Tối hôm qua tôi mệt nên ngủ rất ngon. Sáng nay …nó đánh thức tôi.
Rồi bà ngập ngừng hỏi:
– Ngày trước có người chết trong phòng này phải không cô?
Cô Brenda lắc đầu:
– Tôi thật sự không biết điều đó, nhưng tôi nghĩ là bà đang suy tâm nhiều
qúa nên nhiều tưởng tượng đó thôi.
Thật vậy, hai hôm nay lòng bà bồn chồn, nao núng khi bà nghe lại tin tức về
vụ đặt bomb ở Boston Marathon cách đây một năm,vào ngày mười lăm tháng tư. Bà
đã khóc khi nhìn thấy hình thằng bé chỉ mới tám tuổi bị chết thảm thương trong
khi đứng chờ bố chạy bộ về ngay vòng dây cuối. Ba người chết, hàng trăm người
bị thương. Bà chợt nhớ tới sự khủng bố năm xưa ở SàiGòn, hai trái C4 cài vào,
nổ một trái, trái thứ hai cho nổ khoảng vài phút sau đó khi xe cứu thương tới
và dân chúng đứng xem sẽ chết chùm theo. Sao mà tàn bạo, hãi hùng qúa.
Bây giờ là tháng Tư, tháng Tư trong ký ức đau thương của bà mang hình ảnh
của đứa con gái còn rất trẻ của bà, là vợ của một chiến sĩ bấy giờ đang xông
pha ngoài chiến tuyến. Con gái bà lúc đó đang mang bầu, bị xuất huyết qúa nhiều
phải đưa từ Cần Thơ lên Sài Gòn, ngày hai mươi sáu tháng tư, đường xá ngập đầy
bom đạn, xe cộ nghẹt lưu thông, đứa con gái của bà bị đưa trả về nhà thương ở
tỉnh và đã chết vì bị sản hậu. Bà đau đớn nhờ người chôn con sau vườn. Ông Trí
và thằng con rể của bà may mắn trở về từ những vùng địa danh đã không còn trong
lịch sử và không bao lâu thì bị gọi đi tù.
Chiến tranh tàn nhẫn và hậu qủa của chiến tranh là những mất mát oàn oại,
những căm hờn mang theo canh cánh trong lòng. Tháng tư, dân miền Nam mất tự do,
mất đất nước, riêng bà thì mất một người con, một đứa cháu chưa ra đời, thằng
con rể chết trong tù, và chồng bà từ ngục tù về với một thân thể quằn quoại và
một tâm hồn hoang tàn. Bà âm thầm săn sóc chồng cho tới khi cả hai được viện HO
bảo trợ qua Mỹ. Nhờ thuốc men đầy đủ và sự săn sóc chu đáo của y tế Mỹ, ông Trí
cũng sống được mười năm trước khi mất vì bệnh tim.
Cách đây hai ngày, khi vừa cúng giỗ mỗi năm cho con gái, bà Trí nhận được
điện thoại của cô em gái từ Việt Nam gọi qua cho hay là căn nhà ngày xưa của bà
bây giờ người ta ủi đất san bằng để xây chùa. Cô em còn cho hay là sau khi chùa
cất xong, mỗi đêm mấy tăng ni họp nhau tụng niệm liên tục một tháng liền vì tất
cả đều qủa quyết là họ nghe có tiếng gõ cửa của một người vào lúc nữa đêm xin
vào tá túc trong chùa. Mặc dù không tin dị đoan, nhưng sau khi nghe chuyện cô
em kể xong, bà Trí cũng không tránh khỏi ý nghĩ là có phải cô con gái của bà,
người đã chết tức tưởi từ một tháng tư dạo nào đang trở về tìm nơi nương náu.
Tối đó bà thấy khuôn mặt rất thương yêu của con gái bà hiện về trong giấc mơ.
Với những dự kiện dồn dập làm rối loạn đầu óc trong mấy ngày qua, bà Trí
nhìn cô Brenda và thở dài:
– Có lẽ cô nói đúng, chắc tinh thần tôi đang bị giao động quá thôi.
Cô Brenda cầm tay bà an ủi và một lần nữa căn dặn bà nên tịnh dưỡng. Cả ngày
hôm đó bà Trí tự trách mình yếu bóng vía rồi đâm ra suy nghĩ vớ vẫn. Bà dành
hết thì giờ cặm cụi nấu những món ăn cho ngày ba mươi tháng tư như đã hứa với
hội Cao Niên. Tối đó bà lại ngủ thiếp đi trên chiếc ghế sofa trong lúc đang coi
cải lương qua đài truyền hình satellite.
Bảy giờ rưỡi sáng, có tiếng gọi thật nhỏ nhẹ “ bà ơi tới giờ đi bộ rồi”. Bà
Trí mở mắt, nhìn trừng trừng vào cái máy lạnh, rõ ràng lời kêu vọng ra từ đó,
nhưng bây giờ bà chỉ cảm được làn hơi mát đang toả ra từ cái máy như một lời
chế giễu đối với bà. Trên đài truyền hình, thấp thoáng những hình ảnh chiếu lại
từ biến cố nổ ở Boston. Những hình ảnh đau đớn, tàn khốc mà bà nghe đi nghe lại
cả tuần nay. Hình ảnh những người trẻ tuổi với cuộc đời đang đầy nhựa sống đã
mất đi một phần thân thể một cách tức tưởi trong biến cố từ năm trước. Bà Trí
lặng người, bà không bị nhập tâm đâu, tai bà nghe rõ mồn một về lời nói từ cái
máy lạnh đó, bà biết kêu ai bây giờ, gọi cô Brenda thì chỉ để cho cô ta nghĩ là
bà bị bệnh tâm thần thôi. Sau vài giây suy nghĩ, Bà Trí bình tỉnh, đứng dậy mở
tung cửa phòng, bà lấy một cái ghế chặn cho cửa mở toang ra. Bên nhà hàng xóm
tiếng khóc của thằng bé con mỗi sáng nghe như tiếng mi eo của một con mèo nhỏ.
Bà Trí sửa soạn ra đón xe bus và đi thẳng đến hội Cao Niên vì bà đang cần gặp
một người mà bà nghĩ có thể khi nghe bà nói về chuyện tiếng kêu từ cái máy lạnh
sẽ không cười cho là bà điên loạn.
Qủa thật như bà mong muốn, ông bác sĩ Cần chuyên môn về bệnh tâm lý
(psychiatrist), là người trẻ nhất hội vì ông chỉ mới sáu mươi lăm, hay đến hội
vào sáng sớm để uống café,tán gẫu,và chơi cờ tướng với những cụ già khác. Khi
thấy bác sĩ Cần đang ngồi một mình bà Trí mừng qúa, chào hỏi và mời ông qua
quán McDonald bên cạnh uống acafé. Sau khi chăm chú nghe bà Trí kể về tiếng
than khóc, tiếng kêu từ cái máy lạnh trong mấy ngày qua, bác sĩ Cần gật gù hỏi:
– Chị tin là có ma không?
Bà Trí bối rối:
– Tôi tin là có những vong linh.
Bác sĩ Cần lại hỏi:
– Thế chị có sợ ma không?
Bà Trí ngần ngại không trả lời vì quả thật thì bà có sợ, bằng chứng là mấy
ngày qua bà bị ám ảnh hoài về tiếng kêu, tiếng than khóc từ cái máy lạnh đó.
Không đợi bà trả lời, bác sĩ Cần nói tiếp:
– Những bóng ma là những linh hồn đã đi về nơi cát bụi, như những hương linh
mất mát
trong cuộc chiến, như những bóng dáng của người thương yêu mà chúng ta
thương tiếc, nhớ nhung. Khi nói đến ma thì chúng ta thường nghĩ đến những hình
ảnh xấu xí, quái gở, hay phá phách, dữ dằn. Theo lời chị kể thì tôi thấy “con
ma” của chị rất dễ thương và tốt bụng vì rằng mỗi sáng nó đánh thức và nhắc nhở
chị làm những chuyện rất hữu ích cho sức khoẻ của chính chị.
Bà Trí nhìn bác sĩ Cần, mặc dù ông đang cười nhưng không phải là cái cười
chế diễu mà trái lại rất thành thật. Bác sĩ Cần nhỏ nhẹ khuyên:
– Tối nay chị về nhớ uống một viên Benadryl, ngủ thật an lành để sáng mai
còn phụ tụi này sắp xếp cho ngày lễ trọng đại nữa.
Bà Trí gật đầu cám ơn, bà cảm thấy đầu óc thanh thản. Chỉ đơn giản thế thôi
mà bà nghĩ không ra, bác sĩ Cần nói rất có lý, có ai thật sự quấy rầy bà đâu,
nếu bà để ý thì những lời gọi từ cái máy lạnh đó có lẽ là những nhắc nhở rất ân
cần, nhẹ nhàng. Buổi trưa từ hội Cao Niên về, bà ghé qua Chùa Linh Sơn, thắp
nén nhang khuấn nguyện cho những hương linh yêu dấu của bà được siêu thoát, cho
bà vị tha để quên đi nhưng đau đớn, căm hờn mà bà đã cưu mang trong bao năm
qua. Tối đó bà Trí ngủ thẳng giấc đến sáng.
Đồng hồ chỉ đúng bảy giờ rưỡi, bà mở mắt, chờ đợi, một lúc sau bà nhìn sang
cái máy lạnh và nói lẩm bẩm một mình… ủa sao hôm nay không có ai kêu mình dậy
vậy kìa.
Nguyễn Thị Huế Xưa
