Chiếc hộp quà còn trong gói giấy hoa bất thình lình rơi xuống dưới chân từ trên cao, khi tôi kiễng chân kéo chiếc giỏ lớn xếp tuốt trên đầu tủ, những đồ đạc ít khi dùng đến, chiếc hộp quà chưa mở còn được gói trang trọng bằng giấy hoa đầy những trái tim nhỏ li ti, làm tôi hết sức ngạc nhiên! Tôi cúi xuống, nhặt lên, từ từ mở ra. Chiếc vòng cổ bằng hạt ngọc trai! Tôi thử ướm lên cổ, rất vừa vặn vòng tròn cổ, màu ngọc trai sáng bóng long lanh như những giọt nước nhỏ, làm tôn vinh thêm chiếc cổ cao thon của tôi. Ủa mà món quà bất ngờ này ai đã tặng cho tôi? Hồi nào, mà sao giờ này tôi mới thấy trong chiếc túi xách cũ xưa được nhét trên nóc tủ? Tôi đã chưa hề mở ra từ bao nhiêu năm nay! Một tờ giấy nhỏ ngả vàng gấp đôi được đặt dưới đáy chiếc hộp vuông nhỏ, dưới chiếc vòng ấy: “Think of me in the times to come” BC, Feb 1990.
09 July 2026
ẢO ẢNH ĐỜI TÔI - Hoa Lan
Phần 1: Con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà nghiệp báo.
Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng
Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.
Chưa bao giờ tôi thấy hai câu thơ trên thấm thía đến tận xương tủy của mình như những lúc này. Đối với tôi, một gã đàn ông tuổi đời chỉ còn vài năm nữa sau một bữa tiệc ăn mừng thượng thọ Lục Tuần sẽ được phong chức cụ. Lỡ dại sau bữa tiệc quá chén bị trúng gió ngã lăn quay, trên bàn Linh sẽ được viết hai chữ Hưởng Thọ chứ không phải Hưởng Dương.
BỞI VÌ THUỞ ẤY TÔI SAY - Huỳnh Liễu Ngạn
những dòng sông chảy qua tôi
có hương của một bờ môi đã tàn
ai làm cho nắng vỡ tan
để tôi phải đón sương ngàn lên tay
BIẾT ĐÂU, KAFKA - Phạm Thị Hoài
Cuối thập niên 80, tôi đem bản dịch mười truyện ngắn và đoản văn của Franz Kafka đến giao cho người biên tập đã giúp bản dịch Thẩm phán và đao phủ (Friedrich Dürrenmatt) của tôi ra mắt ở NXB Văn học. Ông lắc đầu, không in được, nhưng cứ để đây, biết đâu.
GIÀ THÔNG QUẢ - Vương Chánh Trí
Sao lại gìà ? mới bước qua thất thập .
Tóc phai màu đen trắng... Đốm hoa râm .
Tầm hỷ lạc : Mộng cao sang quyền quý .
Thoảng tư nghì thân thị : Lão Bịnh Quy .
07 July 2026
DẤU RĂNG TRÊN LUẬT - Nguyễn Đông A
Ở dải đất nơi lưng Trường Sơn Nam gãy gập thành những tầng đá cổ, gió không thổi mà quất, quất đến bật gốc những thân cây non nhưng lại bất lực trước những khối bazan già nua xếp chồng như một bầy sinh vật hóa thạch đang ngủ đứng, khối núi Ngọc Linh nằm đó, cao đến mức mây phải cúi đầu, khắc nghiệt đến mức nước khi đi qua cũng phải học cách chia nhỏ mình ra, từng giọt một, như kẻ nghèo đếm lại từng đồng cuối.
VẪN CÒN XỨNG ĐÔI - Nguyễn thị Thanh Dương
Tình yêu ấy, khi em hai mươi tuổi,
Anh dịu dàng và thanh lịch như thơ,
Em cô bé hay mộng mơ hờn dỗi,
Lấy nhau rồi, hai đứa xứng đôi chưa!
Chúng tôi đi dọc theo bờ sông, gió buổi chiều nhẹ lay động những ngọn cỏ ven bờ. Nhà anh ở bên kia sông qua cây cầu Tứ Quý, bên ấy có những vựa củi nhưng nhà anh không có vựa củi nào cả, cha mẹ anh chỉ đi làm thuê cho người ta, bổ củi hay khuân vác củi cho những khách hàng.
CHỐT CỬA HAY MỐC ĐỜI - Thy An
xôn xao trong lòng
biến thành câu chữ chảy ra đầu tay
tiếng thì thầm của ai bên hiên cửa
kêu gọi mở chốt
chốt cửa hay mốc đời
mờ mờ nhân ảnh
chiều sâu tâm thức lung lay
04 July 2026
MUỐI TRẮNG VÀ NGƯỜI KHÔNG CẦN SINH LẠI - Nguyễn Đông A
Gió biển Sa Huỳnh buổi trưa không phải thứ gió để người ta đứng mà ngắm. Nó quất ngang mặt, mặn như lời nguyền, rát như một thứ ký ức không chịu tan, thổi qua cánh đồng muối trắng đến chói mắt, làm mọi thứ rung rinh, nhòe nhoẹt như có ai đó vừa thở dài ngang qua đời mình.
BA MƯƠI - Nguyễn Ngọc Tư
Năm nào cũng vậy, do thức dậy sớm đi chợ sớm, nên má là người đầu tiên mở ngày ba mươi Tết ra. Không biết có phải số má cực, vía má cực không mà hôm đó cả nhà đều phải làm công chuyện tối mắt tối mũi. Đến nỗi, nhắc tới Tết là thấy chữ “Ba Mươi” chình ình, choán chật cả ký ức.
NỐI - Huỳnh Liễu Ngạn
qua cầu đếm bước em theo
bên kia bên ấy cheo leo bên nào
em còn hồng má tầng sao
để rêu trên đá nằm chao đảo chờ
NGUỒN GỐC ĐÍCH THỰC NGÀY 30 THÁNG 4 - Nguyễn thị Cỏ May
Một buổi họp mặt thân hữu giữa mươi người cộng sản tổ chức tại tư gia của bà Nguyễn thị Bình, Phó Chủ tịch nước, và do bà mời. Mọi người đang thảo luận về tình trạng đất nước bi đát: kinh tế tụt hậu, đạo đức băng hoại, chánh trị độc tài, … bổng bà Bình hỏi «Vậy, theo các anh, chúng ta sai từ bao giờ ?».
BÀN TAY MẸ CHA | ÁNH MẮT XƯA - Dzạ Lữ Kiều
BÀN TAY
MẸ CHA
Vốn kiến
trúc sư
Em thừa khả
năng vẽ được
Những lâu
đài dinh thự nguy nga
Những công
trình hằng thế kỷ đi qua
Lồng lộng
gió, thác ngàn, động đất…
02 July 2026
MẮT SÔNG KHÔNG NHẮM - Nguyễn Đông A
Người ta nói nước có trí nhớ. Không phải thứ trí nhớ rõ ràng như người ta nhớ tên, nhớ mặt, mà là thứ nhớ âm ỉ, chảy ngầm, lắng xuống. Rồi bất ngờ trồi lên ở một khúc quanh không ai ngờ tới. Như con sông Hoài kia, hiền lành vậy mà có những đêm nước đứng im, đen kịt, không chảy, cứ như đang nghe lại chuyện cũ của chính nó.













