Lời tác giả:
Trong trích đoạn nầy từ tiểu thuyết “Núi Đoạn Sông Lìa”,
tôi viết về nhân vật thầy giáo Hoàng với nhân xưng đại danh từ “tôi”. Ông là
người gốc Bắc, di cư vào Nam hành nghề giáo viên tiểu học tại một làng quê
ở đồng bằng sông Cửu Long.
Hầu như tất cả những nhân vật cũng như tình tiết
trong tiểu thuyết nầy đều được tôi hư cấu mang tính cách ẩn dụ.
Trân trọng
*
Con đê dài như vết sẹo khô quắm vắt ngang làng quê nghèo khó. Đêm nhả lưỡi trăng sừng trâu, phun lấm tấm những giọt sao vằng vặc đỉnh trời. Tôi nằm đấy, trong lún đất ven đường sắt mấp mô đá vụn. Chờ. Chỉ với túi vải con cuộn mớ tư trang ít ỏi. Bộ quần áo lành lặn nhất. Mảnh bằng Thành Chung gấp tư. Vài tấm giấy tuỳ thân. Bức thư ghi địa chỉ của người thân trong Nam. Bình nhôm móp méo đựng nước giếng. Và sản nghiệp lớn lao: tờ giấy bạc Đông dương lận kỹ trong cạp quần.













