CHÂU DIÊN
Đang học trường Pháp, bị gia đình bắt học thêm chương trình
Việt để lấy cả hai bằng Tú tài, tôi phát chán khi phải sáng sáng mặc mini jupe
40cm, chiều chiều thay đồng phục áo dài lượt bượt. Giờ ra chơi nào cũng cột túm
hai vạt áo lòng thòng chạy vèo vèo chơi u với các o công dung ngôn hạnh để giải
tỏa ẩn ức. Phụ thân, cứ rượu vào là làm thơ Đường, nghiêm nhặt niêm luật “nhất
tam ngũ bất luận, nhị tứ lục phân minh”; vốn sính
Hán-Nôm, trong lúc bí tỉ ông già đã chọn Châu Diên – viên ngọc
trai hoàn mỹ và miên viễn – để
đặt tên cho con-gái-rượu. Tên này được nhóm bạn tây tà bên Marie-Coude trọ trẹ
phát âm thành Trâu Điên, hoàn toàn vô tư về ý nghĩa tiêu cực của
nó. Cụ cũng ép ái nữ nhả ngọc phun châu bằng cách học thuộc lòng 3.254 câu lục
bát của Đoạn Trường Tân Thanh để không phải thua kém bạn bè. Bạn
bè đây là con cái của mấy ông bợm nhậu theo nho học có cùng chí hướng
lưu-linh-dục-phá-sầu như cụ, được đào tạo bài bản từ các trường nữ trung học
danh giá của Sài Gòn: Gia Long, Trưng Vương, Lê văn Duyệt – không như đám
Lolita loi nhoi hời hợt bên “trường đầm” mang kính mát khổ lớn, thổi kẹo cao su
nổ lóc bóc, mở “boum” hàng tuần, tay chân nhún nhảy điệu à gogo, mồm
miệng véo von mấy bài yé-yé thịnh hành của Sylvie Vartan,
Sheila, Françoise Hardy, France Gall.