16 January 2019

CHÚC TẾT CON HEO - Giang Hà

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

KỴ Ô TÔ - Hồ Đình Nghiêm


Ở trong nước, mỗi năm, bộ hành, người dùng xe đạp, người cỡi xe gắn máy từ chết đến bị thương đếm không xuể, nguyên nhân do đang lưu thông chẳng may có ô tô điên từ đâu láng cháng rồ tới, tông, đụng, húc, cán không khoan nhượng. Thường dân than: Khi khổng khi không cái phủi chân lên bàn thờ đi gặp mặt ông bà; mà đảng viên thì báo cáo: nó vừa đi thăm Các-mác Lê-nin.

VỚI MÙA ĐÔNG THÈ LƯỠI LIẾM MŨI - Khaly Chàm


tặng anh Hà Nguyên Du
mùi mùa đông gỉ sét
gió lạnh trắng hình dung tro bụi thất thần trên đỉnh tóc
những hồn linh háo hức chỉnh chu áo khói
tha phương cầu thực bóng tối
đoàn viên thể phách thương hận kiếp người
em ơi, lũ ma ru ta ngủ mê run rẩy cội nguồn!

CHUYỆN KHÓ QUÊN - Hương Văn


       Nhà tôi ở ngay phía trước cổng trường THPT Trân Phú, TP. Buôn Ma Thuột. Từ khi trường chuyển từ thôn Hoà Khánh về Hoà Phú. Trong khi tuổi già, an nhàn thấy thuận lợi cho việc mua bán cho học sinh như bút, vở và các thứ linh tinh khác. Vợ tôi thì bán bánh mì, nước ngọt, giải khát. Sau đó tôi tập tành chế cà phê để phục vụ cho quý Thày, Cô và khách vãng lai khi liên hệ với trường….

ĐẠO MỒM - Chu Vương Miện

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

BỆNH VĨ CUỒNG - MEGALOMANIA - Nguyên Lạc


HAI LÝ DO
Đúng ra thì Nguyên Lạc tôi cũng không muốn mất thời giờ cho những chuyện như thế này, luôn muốn dành thời giờ quý báu cho những chuyện về văn chương, nhưng nghĩ lại phải "động não" viết bài này cung cấp thông tin cho độc giả hiểu về cái bệnh mà một số người mắc phải: Bệnh Vĩ Cuồng - Megamonia.
Có 2 lý do để viết:

VIẾT CHO THÁNG 12 - Phạm Ngũ Yên


Em là chim hồn nhiên
Bay qua ngày rất lạnh
Cuối con đường khô tạnh
Mơn trớn một vòng xe

QUÊ XƯA THẦY CŨ - Huyền Châu


Huyền Châu viết lên bao kỷ niệm ở quê nhà lúc tuổi thơ. 
Hôm nay Thu về rất sớm. Sáng nay trời vẫn mưa lâm râm, sương mù giăng trắng đục, gió thổi nhẹ đưa những cành cây nghiêng ngã, lá vàng rơi!
Mới đó mà đã mười ba mùa Thu xa quê hương. Xa bao nhiêu bạn bè thân thuộc, đêm đêm khi thức giấc càng nhớ càng buồn.

Suốt đêm qua trằn trọc thâu đêm khi nghe cô Lệ Hằng nhắc tới ngày kỷ niệm 50 năm của nhà thơ “Hàn Mạc Tử”. Lòng tôi càng thương tiếc một nhà thơ lớn, đã ra đi vĩnh viễn khi tuổi đời chưa đến ba mươi. Cũng vào một chiều Thu năm 1940 tại Qui Nhơn trong làng Qui Hoà.

CHIA BUỒN CÙNG GIA ĐÌNH ĐỒNG MÔN LÊ NGỌC BÌNH HD62-69


14 January 2019

NỖI LÒNG CÔ PHỤ - Đỗ Thị Minh Giang


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

VÀNG VÀ TRO THAN - Nguyễn Trí



Mặc dù đã biết trước sẽ xẩy ra – nhưng – khi sự thể xẩy ra thì toàn thể cư dân của ấp Tà Rua bàng hoàng đến độ sửng cả người. Thiên hạ xôn xao bàn về cái chết của vợ chồng Út Chuột và thằng cháu nội tên Mèo. Mèo phóng xe hết tốc độ đâm đầu vô trụ điện. Nghe tin báo Út Chuột ôm ngực lảo đảo rồi té cái oành. Chết trên đường đến bệnh viện bởi cao máu. Bà Út cũng một khuôn. Một ngày mà ba người chết thì chấn động luôn chứ bàng hoàng là chuyện nhỏ. Đúng không?

THANH NGỌC LAN | LAN NGỌC THANH - Phong Lan

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

VUI BUỒN THÁNG 12 - Phạm Nga



1.
Xa xưa, vài năm đầu thập kỷ 60, chiến tranh còn chưa khốc liệt mà chỉ mới có mặt đâu đó ở những vùng rừng núi thật xa đô thành Sài Gòn, lâu lắm mới nghe tiếng đại bác chợt vọng về thành phố ban đêm. Do đó, ít ra là đối với tuổi niên thiếu hồn nhiên của những cậu bé dân Sài Gòn như tôi, những tháng 12 thời ấy quả là “bình yên dưới thế”, bọn nhóc chúng tôi tha hồ háo hức trông chờ những lễ hội lớn lao, thật vui vẻ là Noel và Tết dương lịch.

TÌNH KHÚC THÁNG CHẠP - NP phan

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)