
Xe lên đường vào lúc một giờ sáng. Con đường ngang Ðập Ðá vắng
tanh. Ánh sáng các ngọn đèn đường dội xuống mệt mỏi, miễn cưỡng, chừng như chẳng
muốn soi sáng thêm cái thành phố đang ngủ vùi. Hạnh ngồi ép người sát trong
thùng xe phía sau, lòng thấp thỏm, không yên. Thỉnh thoảng, nàng kéo tấm gỗ chắn
ô trống phía trước, nhìn ra ngoài. Ðường trống trơn, nhưng đầy đe dọa. Một vệt
sáng có thể bất chợt lóe lên. Một bóng người trong bộ đồng phục xanh đậm
hoặc trong bộ đồ vàng có thể đột ngột xuất hiện ngang giữa đường, vẫy xe dừng lại. Nơi
nào cũng là nơi rình rập. Ðâu đâu cũng có thể có ai đó đứng dòm ngó mọi di
chuyển của xe và mọi hành vi của nàng. Số hàng bốn ký lô nàng gói rất gọn, được
tay tài xế giấu trong một thùng sắt đập dẹp, chôn sâu dưới đống phế liệu gồm đủ
thứ kim loại tạp nhạp, rỉ sét. Kín thì quá kín rồi. Nhưng lo thì vẫn lo. Công
an, thuế vụ dường như có mặt khắp nơi. Càng ngày họ càng ranh ma. Nghề dạy nghề,
nên dù giấu hàng khôn khéo đến đâu, họ cũng biết để lục ra khiến đám con buôn bể
mánh hoài. Người ta làm ăn, họ cũng làm ăn. Tìm ra hàng, họ mới có tiền. Trên
tuyến đường huyết mạch Bắc–Nam với hàng chục trạm thuế làm việc ngày đêm, luôn
luôn diễn ra một trận chiến thầm lặng, nhưng rất ác liệt.