03 September 2026

CHÂN TRỜI GÓC BỂ (2 hết) - Việt Dương

(tiếp theo kỳ 1)

7

Đầu năm 72, đại đội 237 được thuyên chuyển đến xã Hương Cần, quận Hương Trà. Hương Cần nằm ở vùng đồng bằng sông Bồ, cách Huế khoảng 8 cây số. Từ Huế trên quốc lộ Huế – Quảng Trị, đi qua trường trung học Hương Trà, có đường trải nhựa rẽ vào bên phải, đi giữa cánh đồng lúa, đó là đường vào Hương Cần. Sông Bồ tới đầu xã, tách ra một nhánh nhỏ chảy ngang phía trước xã, nhánh sông nhỏ nông, nước trong nhìn thấy đáy là nơi tắm giặt của dân trong xã. Bộ chỉ huy đại đội chọn một ngôi nhà gạch để ở ban ngày. Hương Cần có hai thứ đặc biệt, thứ nhất là quít, rất nổi tiếng, vỏ mỏng, thơm, ngọt thanh. Quít Hương Cần, nghe từ lâu, nay Nhân mới được đi tới tận nơi, vào những vườn quít trĩu quả và ăn quít mới hái trên cây. Thứ nhì là nghề chằm nón. Ban ngày vào nhà nào cũng thấy vài cô ngồi với cái nón trước mặt. Vì thế, con gái Hương Cần có vẻ đẹp hiền dịu và rất trắng. Xã ở giữa cánh đồng có sông bao bọc và vườn cây trái. Ban ngày ngồi ở hiên nhà nhìn ra dòng sông ngay phía trước với những cô gái óng ả ra sông giặt, Nhân cảm thấy mình được thư thả sống ở một miền thanh bình, nhưng ngay lúc này ở miền bắc Quảng Trị đang diễn ra trận chiến giữa quân Cộng sản Bắc Việt và quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Qua đài BBC và báo chí, Nhân biết ngày 30/3/1972, với quân số trên 30.000 và trên 200 chiến xa T54 và T59, Cộng Sản Bắc Việt đã công khai vượt vùng phi quân sự tấn công chiếm các căn cứ hỏa lực của ta ở vùng giới tuyến. Sư đoàn 3 bộ binh của ta yếu thế. Dưới màn mưa pháo 130 ly và hỏa tiễn 122 ly, mỗi ngày ta mất thêm nhiều căn cứ. Ngày 2/4, trung đoàn 56 thuộc sư đoàn 3 bộ binh kéo cờ trắng đầu hàng. Các tiểu đoàn 2, 5, 9 Thủy Quân Lục chiến bị pháo kích vùi dập.

CHIM TRÊN CÂY - Văn

1.

Anh đang học y khoa năm thứ hai thì bỏ học. Cha anh hỏi tại sao, anh nói là cần thêm không khí để sống. Anh về, xin làm một chân gác đêm cho một nhà máy, và vẫn sống chung với cha mẹ.

Người chung quanh gọi anh là kẻ lập dị.

BẢY ĐOẢN KHÚC NGÀY HẠ - Quảng Tánh Trần Cầm

1.

hứng những tia rạng đông
vào ly cà phê đen
ngước mặt nhìn đời trôi lãng đãng
bài ca đêm qua đột nhiên trở lại
ngưng đọng trên môi nàng
và thảng thốt vút cao
vòm lá xanh xào xạc 

 

KHI TONTON MỸ PHIẾM - Song Thao

Làm lớn phải nghiêm và buồn cho oai, nghĩ vậy là sai. Tổng Thống Mỹ được dân bầu lên cần phải câu phiếu cho mình và cho đảng của mình nên phải có bộ mặt sao cho dễ thương. Dễ thương nhất là phải biết…phiếm. Cứ cười một cái là dân khoái. Cười cợt chính mình dân càng khoái.

GIÁO ĐƯỜNG CÔ ĐƠN - Trần Mộng Tú

Ngôi giáo đường cô đơn
Bên đống gạch vụn vỡ
Cả một xóm đạo đó
Ai đã phá tan tành

01 September 2026

CHÂN TRỜI GÓC BỂ (1) - Việt Dương

1

Nhân đứng trên ụ gác quan sát xã Đại Lộc ở trên một dải đất pha cát. Hai bên trái, phải là hai dải làng chạy dài hút mắt. Phía sau là những độn cát từng lớp chạy dài ra tới biển. Anh hỏi người lính gác:

– Quê cậu ở đâu?

– Dạ, em ở Hải Nhuận, Hương Điền. Từ khi vô lính tới chừ mới được về gần nhà.

HẠT GIỐNG GIEO ĐẤT KHÔ - Ngu Yên

Năm giờ sáng. Bàn viết vẫn trống.

Tôi nhìn tờ giấy trắng dưới ánh đèn vàng như nhìn vào miệng hố sâu. Ngoài cửa sổ, Manhattan vẫn chưa tỉnh hẳn. Từ căn studio tầng sáu này, tôi nghe thấy tiếng xe rác nghiến bánh trên phố Mott, ai đó la hét bằng tiếng Quảng Đông ở góc phố. Ba mươi hai tuổi. Sáu năm bỏ luật khoa. Bốn năm làm phụ bếp để trả tiền thuê. Hai năm gửi truyện không ai nhận.

CON SÁO NGÀY XƯA - Nguyễn Vĩnh Long

Con sáo ngày xưa ngỡ sang sông

Nào ngờ sáo chỉ bay vòng nhân gian

Con sáo ngày xưa ngỡ lạc đàn

Nào ngờ sáo chỉ vui ngàn thông reo

29 August 2026

CHỜ CHẾT (Kỳ 2) - Pierre Nguyễn

Thưa Ông, cái chết nó cũng sẽ phải đến, nhưng nếu biết vậy, thì là nó đâu có tất tưởi như mình nghĩ.

(tiếp theo Kỳ 1)

5

Trời tối hẳn lúc nào ông cũng không còn để ý rõ nữa. Tuổi già làm các ranh giới trong đời sống mờ đi rất nhiều. Giữa sáng và chiều. Giữa hôm qua và ba mươi năm trước. Giữa ký ức và hiện tại. Có những buổi tối ông đang ngồi trong căn phòng quen thuộc mà bỗng có cảm giác mình vừa đi ngang qua một đời khác rồi quên mất lúc nào quay trở lại.

MIẾNG THỊT MỠ - Phạm Thành Châu

Bà Tư không rõ mấy giờ rồi, nhưng ngoài đường đã vắng tiếng xe cộ, tiếng người nói. Bà nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ nhưng bao nhiêu ý nghĩ cứ lẩn quẩn trong đầu. Lúc nãy, khi phụ với Lan, con dâu bà, sửa soạn các thức thăm nuôi, bà không thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón tay của nó nữa. Tại sao con dâu bà lại cất chiếc nhẫn đi ? Nếu nó phải lòng thằng con trai nào, nó có thể giấu chiếc nhẫn để không ai biết là nó là gái có chồng, nhưng về nhà ắt phải nhớ mà đeo vào. Đằng nầy nó vẫn giữ ngón tay trống trơn ! Có phải nó muốn công khai tuyên bố sẽ đi lấy chồng khác ? Điều bà lo sợ đã xảy ra ? Bà hiểu và rất thông cảm con dâu. Năm năm rồi, thằng con trai bà đang ở trong trại cải tạo, không biết ngày nào được thả ra. Bà đã thấy cảnh người hàng xóm đi thăm nuôi con về, khóc từ ngoài đường vào nhà. Đem đồ tiếp tế, thăm nuôi lên trại cải tạo chờ từ sáng đến chiều tối, cán bộ trại ra bảo một cách thản nhiên "Con bà bị bịnh chết rồi, về đi, hôm nào chính quyền địa phương sẽ có giấy báo sau". Cảnh đó cứ ám ảnh bà mãi. Mỗi lần con dâu đi thăm nuôi về, bà cứ thấp thỏm, sợ nó vừa đi vừa khóc như người hàng xóm thì không biết bà đau khổ đến chừng nào.

THƠ NGẮN - Huỳnh Minh Lệ

1-

cà phê cà pháo

nói nói cười cười

đi đâu hết ráo

buồn nhiều hơn vui

 

31.07.2026

CHỮ NGHĨA THỜI THƯỢNG! - Tiểu Lục Thần Phong

Đường Bà Huyện Thanh Quan buổi sáng trong lành mát mẻ, hàng cây cao hai bên xanh mướt, nhìn suốt con đường đẹp làm sao. Trên đường xe cộ cũng nhiều , người ta tất bật ngược xuôi. Lee còn đang nhìn ngó quanh quất, tâm trí thầm thì: “Người đâu mà đông thế? Đã vậy lúc nào cũng hối hả như thể ai đuổi sau lưng”. Bất chợt thằng Tùng thắng cái két khiến Lee dập mạnh vào lưng nó, nhìn về phía trước thì thấy chiếc xe máy sợt ngang qua chỉ cách chừng gang tay. Hai người đàn ông trên chiếc xe ấy dừng lại và nhảy xổ về phía Tùng, vẻ mặt hùng hổ, xưng xỉa:

- Mày có biết bố mày là ai không? mày mù à? chạy xe bố náo thế!

NGƯỜI THEO MÂY GIÓ THONG DONG - Nguyễn An Bình

Mẹ về mây gió thong dong

Như ngàn cánh hạc bay trong ráng chiều

Bãi bờ lau sậy đìu hiu

Thèm nghe mấy tiếng sáo diều ấu thơ.

27 August 2026

CHỜ CHẾT (Kỳ 1) - Pierre Nguyễn

1

Mỗi sáng, ông thức dậy trước khi trời sáng hẳn. Không phải vì còn ham sống. Mà vì ở tuổi tám mươi bảy, ngủ dậy được thêm một lần đã là một thứ tin tức. Một thứ tin tức nhỏ, không ai đăng báo, không ai đưa lên truyền hình, không đứa con nào gọi điện chúc mừng, không người bạn cũ nào còn đủ sống để nói với ông “Ê, ông còn đó hả?” Nhưng đối với ông, giữa cái im lặng xanh xám của buổi sớm, khi căn nhà còn đang thở bằng những tiếng máy lạnh, tiếng tủ lạnh, tiếng gỗ co lại trong đêm, sự kiện ông mở mắt ra được vẫn có chút gì như một thông cáo của vũ trụ. Chưa hết. Chưa xong. Chưa tới lượt. Hôm nay, ít nhất cho tới giây phút này, ông vẫn còn bị giữ lại trong danh sách những kẻ phải tiếp tục sống.