Gió thì chết già trên những tán lá rậm rạp. Nhưng gió thu không chết già mà chết trẻ. Heo may thế, mỏng manh thế làm sao sống quá vài phút dưới tầng tầng lớp lớp cơ man lá cành cổ thụ không có tuổi? Huệ mơ màng mộng mị sờ nắn những lớp vẩy cổ thụ đang chà xát vào tấm lưng trần của mình.
16 May 2026
EM TÔI - Hoàng Quân
Em nhỏ hơn tôi đúng hai tuổi. Chúng tôi cùng chào đời vào tháng Ba, cách nhau hai ngày. Hồi nhỏ, chúng tôi trông sàn sàn nhau. Mạ chúng tôi thường may sắm cho hai đứa cùng lúc, từa tựa nhau. Tôi được bộ đồ có hình trái lê, em được hình trái táo. Nhưng em cũng có những ý thích riêng của mình. Mạ dẫn hai đứa ra hàng giày dép. Tôi chọn đôi dép màu ngà, không nổi, không chìm. Em chọn đôi dép quai màu hồng tươi chói chang, nổi bật trên bàn chân ham chạy nhảy, da dang nắng, đen thùi lui.
LỚN DẬY - Hoàng Xuân Sơn
Một vại tình cờ ta yêu nhau*
Một vại vô tình ta xa nhau
Đôi chim. xước thảo. mùa gai mận
Phục sinh từng sợi nhớ không màu
BẠN VÀ THÙ - KC Nguyễn
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi.
14 May 2026
BAY TRÊN BỐN MƯƠI LĂM NGỌN GIÓ BẤC - Ái Điểu
1-
Gió. Cát. Giữa năm, ngọn gió nam hanh rang cháy cồn cát. Cát
theo gió bám vào mồ hôi trên mặt người. Con dông lớn theo gió. Giọt nước mắm cá
cơm thơm hương nắng.
Gió. Cát. Cuối năm, ngọn gió bấc rú âm thanh ma mị lạnh thấu xương. Cát len sâu vào giọt nước mắt cằn khô. Bông lan, bông mai trên núi Chúa ngậm cát, uống gió chớm nụ.
CỎ MỀM LÃNG ĐÃNG - Song Thao
Con nhỏ trông kháu khỉnh tệ. Chỉ nguyên đôi mắt đã đáng đồng tiền bát gạo rồi. Loại mắt lớn, đen nháy, làm sáng trưng cả khuôn mặt. Ngày nào như ngày nấy, con nhỏ ngồi bệt xuống sàn gạch, lưng dựa vào cánh cửa tủ, cuốn sách mở trên hai đầu gối co lên trong một thế ngồi khúm núm tội nghiệp. Khi Nghiệp đi ngang qua mặt, con nhỏ khẽ ngẩng đầu lên, mớ tóc đen ngang vai óng mượt xô đẩy nhau, đôi mắt ngước cao nhìn Nghiệp như vỡ ra ngàn tiếng reo vui.
Ở S NGÀY MƯA BỤI - Quảng Tánh Trần Cầm
giấc mơ rất thật – không chút nghi ngờ
mùi trái cây lạ lẫn trong mùi chay tịnh
con cá tai tượng quẫy đuôi nắc nẻ cười
VỐN LIẾNG YÊU THƯƠNG - Hoàng Quân
Gia Đình, Gemini vẽ
À Ơi, Ru Con
Tất cả mười đứa con đều được Mạ thương đặc biệt. Con đầu, con út tất nhiên được thương thật nhiều. Con lập gia đình trễ, hoặc có con muộn, con qua Đức chậm phải chịu phận uống nước đục, con qua Đức sớm phải xa Ba Mạ khi tuổi vừa xong trung học, con trực tiếp chăm sóc Ba Mạ… Tất cả đều có lý do để được Mạ thương thật nhiều. Riêng tôi, chẳng có lý do nào rõ ràng, nhưng tôi vẫn cảm thấy tình thương vô bờ của Mạ. Mạ thương mỗi đứa con đặc biệt, đơn giản vì bầy con là con của Mạ. Tôi cảm động rưng rưng khi anh cả nhắc chuyện ngày xưa. Anh kể, lúc tôi còn bé, Mạ thương tôi lạ lùng. Cứ trước khi đặt tôi vào trong nôi để ngủ, Mạ hun tôi không biết bao nhiêu lần. Mạ vừa ru, vừa hò: “À ơi, ru con, con ngủ cho muồi…” Tiếng hò ru con của Mạ cứ theo anh, văng vẳng trong tai mỗi khi anh nghĩ đến Mạ. Lúc đó, dù còn quá nhỏ, nhưng những lời ru ngọt ngào của Mạ đã khắc sâu vào tâm khảm tôi.
THÁNG TƯ VỀ | NỖI NHỚ - Dzạ Lữ Kiều
THÁNG TƯ VỀ
Tháng tư đã về rồi hả em
Đường xưa nắng nhạt có loang thềm
Anh đi thuở ấy mây vần vũ
Giọt mắt hoen chiều nhớ hay quên?
12 May 2026
CHÚT KÝ ỨC CÒN LẠI - Biển Cát
Ngày đó, nhà chỉ có hai mẹ con. Họ cô đơn và nghèo lắm. Mẹ Na làm đủ thứ việc lặt vặt ở một thị trấn ven biển miền Trung: phụ bếp cho quán ăn, rồi về vá đồ thuê, nhận thêm hàng gia công. Mẹ làm không ngơi tay. Tiền kiếm được không nhiều, nhưng mẹ luôn cố gắng xoay xở để bữa cơm có chút thịt cá cho con gái.
HAI MÁ CON MÌNH - Kim Loan
Tí đang ngồi học trong phòng, má gõ cửa phòng Tí:
- Tí ơi, má nói chuyện với con một chút, được không?
Tí ngồi nơi bàn học, má bước vào ngồi bên mép giường, má
nói:
- Thời gian qua, con biết má thường đi khám bệnh, làm các xét nghiệm, má có nói khi nào xong thì báo cho con biết, nên bữa nay má nói …
ÁM ẢNH - Tiểu Lục Thần Phong
Không phải đến bây giờ y mới nhận thức được điều đó, thật sự thì y đã biết từ lâu rồi, tuy nhiên y không biết phải làm sao để thay đổi hay cải thiện. Nhiều lúc y đọc lại mà chính y còn thấy nhàm chán huống chi là người khác hay kẻ sành điệu. Nó nhàn nhạt và vô vị sao ấy. Nó đơn sơ và trơn tru cứ như thể trẻ con. Nó chẳng có cao trào đỉnh điểm, không thắt nút mở đáy hay tháo nước gì hết ráo… Cứ đều đều cái nhịp điệu như lập trình sẵn, cái hành trình ngắn ngủn và xà quần tựa như gà vịt sáng ra khỏi chuồng rồi tối lại vào chuồng, thỉnh thoảng cục ta cục tác vài tiếng hay đạp mái một phát, ngoài ra hổng có gì mới mẻ, táo bạo hay gây được sự chú ý. Cứ như thế đều đều đến độ tầm thường thảm hại, không ít người đọc đã cười cợt bảo: “Viết chi mà vụng thế, chẳng có bút pháp gì, đơn giản chỉ là tay kể chuyện.”. Y gật gù chấp nhận, quả thật thế, chỉ là một tay kể chuyện tầm phào vu vơ. Bản thân y cũng nhiều lần tuyên bố mình chỉ là tay kể chuyện vặt mà thôi!
THẢ NẮNG VỀ KHÔNG - Huỳnh Liễu Ngạn
buổi chiều như vội bỏ đi
con chim hót một anh thì hót hai
ngó qua bên vọng hải đài
sóng xô từng đợt bi hài lên cao













