
Đã có lúc, mỗi ngày của tôi là một mong chờ. Tôi chờ, tôi đợi
những cái lạ, cái mới để từ đó có kỷ niệm mà viết lên sổ đời. Đợi một người bạn
nay mai sẽ thành tri kỷ. Chờ một bóng nữ quyến rũ khiến tim cốt tả tơi. Đợi một
chuyến đi. Chờ một cố sự làm đảo điên số phận. Tàu, xe đợi những vị khách còn
con người thì đợi nhau, ai đó đến bên ta mà ở lại, dù chốc lát thì đều là sự an
bài, run rủi của số phận. Làm trai phải lạ ở trên đời,[1] Phan Bội Châu viết với ý tung
hoành bốn biển, thỏa chí tang bồng, còn với tôi, sinh ra với thân con người đã
là sự lạ và cái lạ đó cần được nuôi lớn như tiểu thuyết chương hồi, mọi cái
mình nghĩ, mọi thứ mình làm, thậm chí những người mình gặp, chơi cùng, gắn bó,
thù hằn, nghỉ chơi… đều ảnh hưởng đến cuộc đời của mình và của người. Bản thảo Chí
Phèo của Nam Cao từng là thứ được moi lại trong sọt rác, rồi nhiều năm
sau, cũng trong một hộc rác, Mai Thảo móc lên bản thảo “Rượu, Chưa Đủ” của
Dương Nghiễm Mậu. Đó là sự ngẫu nhiên hay một vòng lặp luân phiên của lịch sử,
điều đã làm ở quá khứ sẽ tái hiện trong tương lai. Tôi từng rất ghiền truyện kiếm
hiệp nên cả tin vào cái thuyết duyên kỳ ngộ, cứ đợi cứ chờ rồi sẽ gặp người làm
thay đổi số phận. Sự mong ngóng được ủ sâu trong lòng ngày này qua ngày khác,
cơn thèm một bóng hình chín tới mức nẫu nhừ, be bét vỡ tan bình ủ mà chẳng có
ai. Quan hệ thầy trò, bè bạn bạc nhạc, người thân chiều chuộng, tử tế với tôi
nhưng lại thiếu một tâm hồn đắt giá. Những phận đời long đong chỉ mong yên ổn
qua ngày, kẻ gian tham lợi trước còn người ác tàn bạo theo cái bản tính tầm thường.
Tôi thích một cá tính sâu sắc, nhiều lớp lang, nửa thánh nửa người nửa ma nửa
phật, đã cao là vút trời, đã xuống thì phải thăm thẳm vô cùng. Có như vậy tôi mới
nếm được lưỡi tầm sét để tỉnh thức mà nhìn lại và làm lại mình. Càng mong đợi
càng đói khát, tôi thấy tiểu thuyết là thứ lừa người và chẳng có phép màu nào
có thể giúp mình thành nhân vật trong sách, trừ khi mình viết sách, sống cùng
các nhân vật, biến đời sống của mình thành tiểu thuyết. Ấy là khi tôi còn trẻ,
tuổi thanh niên nhưng không suy nghĩ như vị thành niên.