Tôi mất ý thức về phương hướng. Không gian chỉ còn một chiều, phía trước, phía sau. Phía sau là quê nhà, phía trước là sự chọn lựa. Biển xanh như ngọc khi chúng tôi ra đến hải phận quốc tế. Nó chờ chúng tôi ở đó, hiện hữu ngay cả trước đại dương. Hải phận quốc tế là một huyền thoại. Ai cũng nhắc đến, nhưng không ai biết nó là gì. Ra đến hải phận quốc tế, thì con người không thuộc về đất nước của mình nữa, mà thuộc về cộng đồng thế giới, thích chưa? Lúc ấy trời đất cảm nhau mà biến hóa, từ một sinh hai, từ hai sinh bốn, từ bốn sinh tám. Cứ thế liên miên, bất tuyệt, mọi vật sinh trưởng, người với đất với trời là một. Tồn tại ung dung, có sanh có diệt mà không sanh diệt.
07 May 2026
“LỤC TẶC” - Nguyễn Mộng Giang
Trên đời này không có cái gì tôi ghét nhất cho bằng là cái “nickname” của tôi. Tại sao trong nhà không một ai có “nickname” cả mà chỉ có mình tôi bị mang thêm một cái “hỗn danh” như vậy? Tôi biết tôi là một đứa con gái phải nói là thuộc loại xinh đẹp, tôi không đẹp theo kiểu yểu điệu thục nữ mà tôi đẹp theo lối khỏe mạnh của con nhà thể thao. Thế mà nỡ lòng nào, gia đình lại gọi tôi là “Lục tặc”. Lục là sáu thì phải rồi vì tôi là đứa con gái thứ sáu của bố mẹ tôi, nhưng còn “tặc”? Há chẳng phải là giặc, là ăn cướp, là “no good” đó sao? Chúng ta ai đã chẳng từng đọc báo hoặc nghe kể lại đồng bào VN ta sau biến cố 75, biết bao gia đình vượt biển tìm tự do đã từng gặp hải tặc Thái Lan cướp bóc, “hành hạ” khốn khổ. Vậy “Lục Tặc” có khác gì bọn vô nhân đạo đó?
MƯỜNG TƯỢNG - Quảng Tánh Trần Cầm
mường tượng trong những ngày cuối năm
tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội
tìm kiếm lục soạn một gương mặt
từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức
và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi
vá víu chằng đụp như khu phố lận đận
nơi những tên những khuôn mặt mất hút
không giấy chứng tử
CAO TUỔI - Song Thao
Ngày 1/10 mỗi năm là ngày quốc tế người cao tuổi (International Day of Older Persons). Năm nay nhờ có ông Hoàng Xuân Sơn nhắc mới nhớ. Tôi cũng thuộc loại cao tuổi, cao thước mấy không rõ. Nhưng cũng thấy khoái trong bụng khi có ngày quốc tế. Chẳng lẽ con chó con mèo có ngày quốc tế nhắc nhở tới mà mình lại không có sao? Năm nay ông nhà thơ họ Hoàng nhắc tới bài viết “Ạch Đụi Tra Lão” của ông nhà văn Hồ Đình Nghiêm viết nhân ngày này từ năm 2019.
HOÀNG HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG | HUẾ MÙA MAI NỞ - Dzạ Lữ Kiều
HOÀNG
HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG
Anh hãy về
đây thăm xứ tôi
nhìn ánh
chiều buông tắt sau đồi
ngân nga
“Thiên Mụ” hồi chuông đổ
lác đác
thông già lá cuốn rơi
05 May 2026
NGƯỜI KHÔNG CHỊU CHẾT LẦN NỮA - Nguyễn Đông A
Trời Bà Nà buổi sớm mù như một giấc mơ chưa kịp tỉnh. Sương đổ xuống từng lớp, mềm như khói mà lạnh như tay người chết, quấn lấy những vòm cầu, những mái ngói kiểu Tây, rồi chảy chầm chậm xuống những bậc đá ướt rêu. Ở trên cao đó, người ta gọi là tiên cảnh. Ở dưới kia, nơi sông Hàn lặng lẽ chảy qua thành phố, là đời sống. Còn ở giữa, chỗ lưng chừng giữa mây và nước, là chỗ của những kẻ như Hân.
HỒN VIỆT! NGƯƠI Ở ĐÂU? - Vũ Khuê
– Bây giờ còn cái gì là Việt nữa ông ơi! Trung Quốc cả rồi!
– Tuổi trẻ bây giờ xài hàng Tây , hàng Tàu không! Việt Nam
mình có mấy …
Tôi không tin hắn, tay đàn ông thấp lùn, nói giọng Bắc, chủ cái cửa hàng thực phẩm tươi sống ấy. Càng không tin lời nói vừa thoát ra từ miệng con mẹ mập ú ngồi sau cái bàn lớn, vây quanh là những tủ kính, treo đầy những bộ quần áo của những hãng thời trang lớn trên thế giới: Gucci, Burberry, Armani, Versace ….Tôi chỉ tin vào trực giác của tôi, của một người đàn ông đã sống ở đất nước này năm mươi năm. Nhất là khi tôi bước ra đường, lẫn vào dòng người đông đúc đi mua sắm, hòa nhập vào một cộng đồng đang láo nháo một ngôn ngữ chung. Thứ ngôn ngữ mà tôi quá quen thuộc. Tiếng mẹ đẻ…..Nhất định nó phải có! Nó phải hiện diện quanh đây… Nhưng ở đâu?
THÁNG TƯ ĐỌC THƠ CỦA NGƯỜI DI TẢN - Trần Mộng Tú tuyển chọn
Những câu Thơ trích ra từ những bài Thơ của những người
di tản. Kẻ đi trước, người đi sau và đi như thế nào thì cũng bỏ lại cả một quê
hương yêu dấu sau lưng. Hai chữ “Quê Hương” không có phần đất hạnh phúc nào có
thể thay thế được (TMT)
Hãy tưởng tượng ra em
Ở một căn nhà lạ
Mình em một ngôn ngữ
Mình em một mầu da
Mình em một mầu mắt
Mình em một lệ nhòa
(Trần Mộng Tú)
*
Ghé thân lữ khách trăm miền
Nhớ thương nào cũng mang tên SàiGòn
(Thanh Nam)
02 May 2026
NỐT CUỐI MỘT HỢP ÂM - Đặng Mai Lan
Biên bước chậm lại khi thoáng nghe tiếng khóc tỉ tê phát ra từ một ngôi nhà có người phụ nữ đang ngồi trước một quan tài, cạnh đó là vài đứa trẻ đang cười nói vô tư với những trò chơi nào đó. Khuôn mặt người góa phụ xanh xao, mệt mỏi. Chiếc áo sô lùng thùng trên một thân thể rũ rượi như một cánh buồm gãy gập, tan tác trước bão giông.
HOÀNG HÔN CỦA Ý NIỆM - Ngu Yên
Có những bài hát viết để ru người ngủ. Có những bài hát viết để kể chuyện tình. Và có những bài hát viết để không ai có thể quên. Thời Hoàng Hôn Của Ý Niệm của Hà Thúc Sinh là ca khúc để nhớ, nhưng không phải vì nó đẹp đến mức người ta không thể quên, mà vì nó đau đến mức người ta không thể không nhớ. Đây là một bài hát mà nghe xong, người ta không muốn nghe lại, nhưng không thể nào xóa được khỏi tâm trí. Đây là loại nghệ thuật mà Adorno đã từng nói tới khi ông viết về văn học sau Auschwitz: nghệ thuật không còn để mua vui, mà để làm chứng cho những điều đáng lẽ ra không nên xảy ra.
NGỌN NÚI THÁNG TƯ - Trần Mộng Tú
Tháng Tư sẽ đứng đó
Cô đơn và vững vàng
Như ngọn núi vọng phu
Người quả phụ chỉ con nhìn chiếc bóng
Tháng Tư in trên tường
Quá khứ như một tấm gương
Soi Tháng Tư không bao giờ vỡ
BÀI HÁT CỦA CỎ LAU - Nguyễn Đức Tùng
Mười sáu tuổi, mang thai. Cô bị cưỡng hiếp nhiều lần trên đường vượt biển. Nhân viên xã hội khuyên cô nên bỏ cái thai oan nghiệt ấy đi. Nhiều nạn nhân khác cũng làm thế. Nếu đồng ý, cô sẽ được Cao ủy Tị nạn ở trại biên giới chuyển đến một bệnh viện đâu đó trong nội địa. Với mớ tiếng Anh lõm bõm, tôi được gọi đến để làm thông dịch. Thoạt đầu cô đồng ý, về sau lại thay đổi, không. Hỏi gì cũng im lặng. Không. Tại sao? Lắc đầu. Cô có biết hậu quả không? Im lặng. Chúng ta sẽ nói chuyện một lần khác nhé? Im lặng. Không khóc, tia nhìn sâu thẳm, loang loáng vẻ hoang dại.













