1
Mỗi sáng, ông thức dậy trước khi trời sáng hẳn. Không phải
vì còn ham sống. Mà vì ở tuổi tám mươi bảy, ngủ dậy được thêm một lần đã là một
thứ tin tức. Một thứ tin tức nhỏ, không ai đăng báo, không ai đưa lên truyền
hình, không đứa con nào gọi điện chúc mừng, không người bạn cũ nào còn đủ sống
để nói với ông “Ê, ông còn đó hả?” Nhưng đối với ông, giữa cái im lặng xanh xám
của buổi sớm, khi căn nhà còn đang thở bằng những tiếng máy lạnh, tiếng tủ lạnh,
tiếng gỗ co lại trong đêm, sự kiện ông mở mắt ra được vẫn có chút gì như một
thông cáo của vũ trụ. Chưa hết. Chưa xong. Chưa tới lượt. Hôm nay, ít nhất cho
tới giây phút này, ông vẫn còn bị giữ lại trong danh sách những kẻ phải tiếp tục
sống.