11 July 2026

BÓNG ĐÈ - Đỗ Hoàng Diệu

Tôi có bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hiếm thấy. Bàn tay không thay đổi theo mùa hay béo gầy cơ thể. Thụ bảo bàn tay tôi không tuổi tác trọng lượng. Hồi hai mươi tuổi, mới ra trường nằm nhà ba tháng, chỉ ăn và ngủ, cơ thể trồi lên những múi thịt, nhưng bàn tay tôi vẫn mảnh dẻ. Thụ hay mân mê bàn tay tôi. 

Bàn tay thể hiện tâm hồn con người, dù em mập đến mấy ngón tay em vẫn chỉ là cọng cỏ chao lượn dưới gió xuân. Tôi đưa ngón dài nhất mơn quanh môi chồng. Cọng cỏ thường dai, chỉ liềm sắc mới cắt nổi anh biết không? Mắt Thụ cụp xuống tìm câu trả lời. Có khi chỉ một con kiến cũng làm ngọn cỏ tan gãy. Có thể. Tôi chìa bàn tay ra trước nắng, nhìn như nhìn bàn tay một kẻ khác. Giông gió, bão lũ, nắng hạn, tôi có thể chết đi rồi mà bàn tay vẫn nguyên vẹn với năm ngón ngắn dài, làn da mỏng tanh không trọng lượng. Chỉ có tôi hiểu vì sao bàn tay tôi tách rời ra khỏi thể xác mình. Chỉ có tôi hiểu vì sao tôi hay trốn những vách dựng loang loáng một chiếc bóng. Thụ không hiểu. Chính tôi đôi khi cũng thấy mình là lạ.

ĐỘT NHIÊN TÔI NỔI TIẾNG - Trúc Tiên

Tên tôi là Điều Hòa. Tôi sinh ra với một nhiệm vụ rất đơn giản: làm cho con người bớt nóng. Thế mà chỉ trong vài tuần, tôi bỗng trở thành nhân vật được nhắc đến nhiều nhất trên radio, truyền hình và cả Quốc hội.

Paris, cuối tháng Sáu. Ba mươi chín độ C. Người ta nhìn tôi bằng đủ mọi ánh mắt. Có người xem tôi là vị cứu tinh. Có người lại coi tôi là thủ phạm. Có người muốn lắp thêm một trăm chiếc nữa. Có người lại muốn cấm luôn cả họ nhà tôi. Thật lòng mà nói, tôi cũng không hiểu mình đã làm gì nên tội. Tôi chỉ biết quay, thổi và làm mát một căn phòng. Vậy mà chỉ trong vài tuần, tôi bỗng nổi tiếng hơn cả ca sĩ, cầu thủ bóng đá và nhiều bộ trưởng cộng lại.

PAPILLON* - Lê Quang Thông

Lời mở đầu : Tháng 7.1973 Henri Charriere mất ở Madrid, Tây ban Nha. Dạo đó tôi chưa theo đạo Papillon, nên chưa quan tâm tới vị Giáo Chủ một tôn giáo mới trong tôi : đạo Thoát, mà tôi là một tín đồ tân tòng sau 1975.
Mùa Đông 1973 tôi vừa đi học vừa làm thêm ở Merry Diffusion, một nhà sách buôn bán theo thư tín. Đây là một bước ngoặc trong cuộc đời cậu sinh viên Toán 22 tuổi.
Chính ở đó tôi gặp Émile, người đã giúp tôi vượt qua những giai đoạn khó khăn nhất trong cuộc đời, và cũng chính ở đó tôi say mê Papillon tức là Henri Charière qua cuốn kể chuyện đời chính mình.

SÀI GÒN PHÓNG SOLEX RẤT NHANH… - Trần Hoàng Vy

Bất chợt một buổi trưa, dọn dẹp lại chồng sách cũ, bắt gặp bài thơ “Tám phố Sài Gòn” của thi sĩ Nguyên Sa, mình chép tay từ hồi xửa, hồi xưa…

Miệng lẩm nhẩm đọc bài thơ, mắt đọng lại trên khổ thơ :

“ Sài Gòn phóng Solex rất nhanh
Đôi tay hoàng yến ngủ trong gants
Có nghe hơi thở cài vương miện
Lên tóc đen mềm nhung rất nhung…”

RONG CHƠI - Thy An

Bay lên trời như con chim

Hành trình lãng mạn và đơn độc nhất

Ẩn ngữ tàn đông gọi mời

Những góc lòng sớm tối rong chơi

09 July 2026

MÓN QUÀ LỠ DỊP - Sỏi Ngọc

Chiếc hộp quà còn trong gói giấy hoa bất thình lình rơi xuống dưới chân từ trên cao, khi tôi kiễng chân kéo chiếc giỏ lớn xếp tuốt trên đầu tủ, những đồ đạc ít khi dùng đến, chiếc hộp quà chưa mở còn được gói trang trọng bằng giấy hoa đầy những trái tim nhỏ li ti, làm tôi hết sức ngạc nhiên! Tôi cúi xuống, nhặt lên, từ từ mở ra. Chiếc vòng cổ bằng hạt ngọc trai! Tôi thử ướm lên cổ, rất vừa vặn vòng tròn cổ, màu ngọc trai sáng bóng long lanh như những giọt nước nhỏ, làm tôn vinh thêm chiếc cổ cao thon của tôi. Ủa mà món quà bất ngờ này ai đã tặng cho tôi? Hồi nào, mà sao giờ này tôi mới thấy trong chiếc túi xách cũ xưa được nhét trên nóc tủ? Tôi đã chưa hề mở ra từ bao nhiêu năm nay! Một tờ giấy nhỏ ngả vàng gấp đôi được đặt dưới đáy chiếc hộp vuông nhỏ, dưới chiếc vòng ấy: “Think of me in the times to come” BC, Feb 1990.

ẢO ẢNH ĐỜI TÔI - Hoa Lan

Phần 1: Con là nợ, vợ là oan gia, cửa nhà nghiệp báo.

Ngoảnh nhìn lại cuộc đời như giấc mộng

Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không.

Chưa bao giờ tôi thấy hai câu thơ trên thấm thía đến tận xương tủy của mình như những lúc này. Đối với tôi, một gã đàn ông tuổi đời chỉ còn vài năm nữa sau một bữa tiệc ăn mừng thượng thọ Lục Tuần sẽ được phong chức cụ. Lỡ dại sau bữa tiệc quá chén bị trúng gió ngã lăn quay, trên bàn Linh sẽ được viết hai chữ Hưởng Thọ chứ không phải Hưởng Dương.

BỞI VÌ THUỞ ẤY TÔI SAY - Huỳnh Liễu Ngạn

những dòng sông chảy qua tôi

có hương của một bờ môi đã tàn

ai làm cho nắng vỡ tan

để tôi phải đón sương ngàn lên tay

BIẾT ĐÂU, KAFKA - Phạm Thị Hoài

Cuối thập niên 80, tôi đem bản dịch mười truyện ngắn và đoản văn của Franz Kafka đến giao cho người biên tập đã giúp bản dịch Thẩm phán và đao phủ (Friedrich Dürrenmatt) của tôi ra mắt ở NXB Văn học. Ông lắc đầu, không in được, nhưng cứ để đây, biết đâu.

GIÀ THÔNG QUẢ - Vương Chánh Trí

Sao lại gìà ? mới bước qua thất thập .
Tóc phai màu đen trắng... Đốm hoa râm .
Tầm hỷ lạc : Mộng cao sang quyền quý .
Thoảng tư nghì thân thị : Lão Bịnh Quy .

07 July 2026

DẤU RĂNG TRÊN LUẬT - Nguyễn Đông A

Ở dải đất nơi lưng Trường Sơn Nam gãy gập thành những tầng đá cổ, gió không thổi mà quất, quất đến bật gốc những thân cây non nhưng lại bất lực trước những khối bazan già nua xếp chồng như một bầy sinh vật hóa thạch đang ngủ đứng, khối núi Ngọc Linh nằm đó, cao đến mức mây phải cúi đầu, khắc nghiệt đến mức nước khi đi qua cũng phải học cách chia nhỏ mình ra, từng giọt một, như kẻ nghèo đếm lại từng đồng cuối.

VẪN CÒN XỨNG ĐÔI - Nguyễn thị Thanh Dương

Tình yêu ấy, khi em hai mươi tuổi,

Anh dịu dàng và thanh lịch như thơ,

Em cô bé hay mộng mơ hờn dỗi,

Lấy nhau rồi, hai đứa xứng đôi chưa!     

Chúng tôi đi dọc theo bờ sông, gió buổi chiều nhẹ lay động những ngọn cỏ ven bờ. Nhà anh ở bên kia sông qua cây cầu Tứ Quý, bên ấy có những vựa củi nhưng nhà anh không có vựa củi nào cả, cha mẹ anh chỉ đi làm thuê cho người ta, bổ củi hay khuân vác củi cho những khách hàng.

CHỐT CỬA HAY MỐC ĐỜI - Thy An

xôn xao trong lòng

biến thành câu chữ chảy ra đầu tay

tiếng thì thầm của ai bên hiên cửa

kêu gọi mở chốt

chốt cửa hay mốc đời

mờ mờ nhân ảnh 

chiều sâu tâm thức lung lay

04 July 2026

MUỐI TRẮNG VÀ NGƯỜI KHÔNG CẦN SINH LẠI - Nguyễn Đông A

Gió biển Sa Huỳnh buổi trưa không phải thứ gió để người ta đứng mà ngắm. Nó quất ngang mặt, mặn như lời nguyền, rát như một thứ ký ức không chịu tan, thổi qua cánh đồng muối trắng đến chói mắt, làm mọi thứ rung rinh, nhòe nhoẹt như có ai đó vừa thở dài ngang qua đời mình.