Khi bước xuống những bậc tam cấp dẫn vào bến chờ xe, nhìn
thoáng đám hành khách thưa thớt bên dưới, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Vậy là
sáng nay sự lưu thông trên tuyến đường này không có gì trở ngại.
Thỉnh thoảng tôi mới phải đi làm sớm, nhưng dường như vào những
buổi sớm, nếu đường không bị kẹt vì một trục trặc kỹ thuật xảy ra trên một
quãng đường nào đó, hay trên xe có người đau ốm, ngất xỉu bất ngờ… xe bắt buộc
phải dừng lại cho đến khi hoàn tất việc sửa chữa, cứu cấp. Những vấn nạn này
làm trễ nải và trì trệ hết những chuyến xe sau. Và tất nhiên, hành khách chờ đợi
trên bến càng lúc càng đông. Nhưng đó là những lý do chính đáng. Đôi khi đường
êm ả nhưng trước tám giờ sáng, người vẫn đông kín toa xe. Những chuyến xe bắt
buộc phải ngừng lại dù hành khách trên xe đứng san sát cạnh nhau, không còn một
khoảng trống. Dù vậy, hành khách vẫn tìm cách xô đẩy, chen lấn để bước lên. Tôi
đã từng như thế và cái cảm giác đứng như trời trồng, như nín thở giữa bao nhiêu
người thật là một thứ cảm giác tồi tệ. Nhất là vào những ngày hè nóng bức.