24 June 2019

KHI BUÔNG SÚNG - Phạm Hồng Ân


nghe lệnh rút lui về cửa Tiểu
lòng ta bấn loạn trước ba quân
đạn đã lên nòng chờ khai hỏa
từ trên ban xuống lệnh đầu hàng.

LỘNG GIẢ THÀNH CHƠN - Nguyễn Thạch Giang


Sau hơn ba mươi năm bôn ba nơi xứ người, tôi trở về quê thăm lại cái xóm cũ nơi mình đã một thời khôn lớn. Gặp lại người quen ai cũng hỏi sao tôi đi lâu quá không thấy về. Có người thì nói tôi bây giờ thấy lạ quá nhìn không ra, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà… sao giờ già quá vậy. Có người thì nói tôi ở Mỹ lâu quá mà vẫn còn ốm nhách đen thui. Tôi cười trừ. Nghĩ trong bụng đã đành dân Mỹ có vấn nạn ngày một béo phì, nhưng đâu phải ai ở Mỹ lâu ngày rồi cũng mập. Đã đành người ở xứ nhiệt đới sang Mỹ lâu ngày thì da trắng ra, nhưng đâu phải ai cũng vậy, có nhiều người ở Mỹ hàng trăm năm mà da vẫn còn… đen thui.

LOÀI CHIM TÓC TRẮNG - đông hương

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CÔNG VIÊN, QUÃNG NHỚ MÔNG LUNG - Phạm Nga



Sáng này, nghe tôi than cái cột sống lưng thoái hóa, không thể đi bộ quãng đường xa, anh sui Ngọc Thành chỉ đưa tôi ra trạm xe bus ngay trước nhà để lên Cabramatta uống cà phê. Ngồi cà phê Nhớ cả buổi, anh mới hỏi tôi có thể đi dạo công viên ở… hơi xa một chút được không. “Đi dạo mấy cái công viên ở vùng Cabramatta, Liverpool này thì không có gì lạ nhưng công viên ở Parramatta thì đặc biệt tĩnh lặng. Thú vị lắm, ông đến sẽ ưng ý liền!”, anh Thành diễn giải thêm. Thế là hai bạn già ung dung ngồi tàu điện đi Parramatta. Từ nhà ga ra đường phố, Parramatta thật sầm uất, nhộn nhịp, và đúng như anh Thành ‘dân Cabra.’ nhận xét, cư dân Parramatta hầu hết là gốc Úc, Âu da trắng, rất ít người gốc Việt, nên không ồn ào như ở Cabramatta, đường xá, vỉa hè rất sạch mà hầu như không thấy có góc nào nhếch nhác. Tuy nhiên, hai bạn già dù vẫn không có gì vội vã vẫn không hề rề rà dừng lại nơi nào. Chúng tôi đi một hơi, bình thản rời khỏi các khu phố thương mại và phố hành chính tráng lệ, nguy nga đầy màu sắc để sớm tìm đến mục tiêu hôm nay: công viên Parramatta.

TAM GIANG NGÀY VỀ | KHI MÙA BỎ ĐI XA - Nguyễn An Bình


TAM GIANG NGÀY VỀ

Chiều trên sóng nước Tam Giang
Thuyền trôi lấp lánh trăng vàng nghiêng vai
Ngược dòng ngọn tóc em bay
Thủy triều lên xuống từng ngày nhớ không?

MÁ TÔI - Trang Châu


Bằng một giọng nhỏ nhẹ tôi hỏi dò chồng tôi:
– Vợ chồng con Tâm chúng nó lỡ mua vé đi đảo nghỉ hè một tuần, còn thằng Tiến đang hướng dẫn phái đoàn đi du lịch hai tuần nữa mới về, chúng nó nhờ mình giữ bà già trong thời gian chúng vắng mặt anh thấy có… được không?

ĐÀ LẠT CỦA TÔI ĐÂU? - Nguyễn Hiền


Đà Lạt của tôi đâu?
những sớm mai lạnh run hai lớp áo len
thường ghé vào quán cà phê ở bến xe lam
sau lưng khu hòa bình
ngồi chồm hổm
trên băng ghế dài
ăn mấy miếng bánh mì nướng bơ
uống ly cà phê sữa
nợ mới chồng nợ cũ
lão chủ quán nhắc khéo
bữa nào có tiền nhớ trả tao

HỒI CÒN MA - Phạm Công Luận


Cây sung nằm ở đầu một bức tường chia đôi đoạn đầu xóm Bà Ba. Từ nhà tôi ra đầu đường Nguyễn Minh Chiếu phải đi ngang cây sung. Những buổi tối ra tiệm thuốc gác khi nhà có người cảm sốt, từ xa thấy cây sung tôi đã cảm thấy ngần ngại. Không thấy có người đàn ông nào ngồi trên cành cây hút thuốc và rít đỏ tàn thuốc trong bóng tối như lời đồn đãi, cũng không có tay hay chân ai rớt xuống nhưng trong buổi tối cuối năm lạnh, lưng tôi lạnh nhưng đầu tôi bừng bừng. Chạy!

21 June 2019

CĂN BỆNH TÌNH YÊU | CHIỀU TIỂN ĐƯA - Nguyên Lạc


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

MỘT TAY - Hồ Đình Nghiêm


Tuy đi qua cuộc chiến đã lâu, hơn nửa đời người chú Bê vẫn còn sống với những ám ảnh, với bất mãn, với hằn học khôn nguôi. Cũng dễ hiểu và nên thông cảm cùng chú ấy, ngoại hình chú bị mất một cánh tay còn trong lòng thì thu gom biết bao đổ vỡ chất chồng, khó lành lặn, vô phương cứu chữa.

NGÀY VỀ... - Hồ Chí Bửu


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

THẾ GIỚI CỦA MỢ - Trần Mộng Tú


Gửi chị Nga và Lan Hương
Hình minh hoạ, FreePik
Chiều hôm nay con mang thức ăn đến cho Mợ, Mợ không nhận ra con. Thật ra lâu lắm rồi Mợ đâu có nhận ra bất cứ ai nữa. Mợ ngoan hơn cả một em bé. Em bé còn biết đòi cái này, vứt cái kia, còn Mợ thì không. Khi bón thức ăn thì Mợ há miệng rồi ngậm miếng ăn, không nhai, không nuốt ngay nhưng không nhè, không phun ra. Mợ không khóc, không phàn nàn, không theo ai và không vòi vĩnh điều gì. Mợ lơ mơ trong một giấc mơ dài, một thế giới riêng biệt mà con không có quyền vào. Mắt Mợ nhìn nhưng Mợ có thấy gì không? Tai Mợ nghe nhưng Mợ không đáp lại. Mợ ngồi dậy được nhưng con phải đỡ Mợ thì Mợ mới ra ghế ngồi cho con bón, còn không thì Mợ vẫn chỉ nằm nghiêng quay mặt về bên phải, nhìn vào bức tường, Mợ nằm bất động dưới cái chăn mầu tím.

THƠ TRẢ LỜI BẠN - Nguyễn Hàn Chung


Mi nói vì sao khi chết
không đem xác về Việt Nam
mi nói cho tau hay thử
tau mới biết mi không hờn

TẤM ẢNH “HÌNH ẢNH MỘT BUỔI CHIỀU” - Lê Hữu


 * Để tưởng nhớ chị Dung

Tôi vẫn thích sưu tầm ảnh đẹp. Nhìn ngắm một bức ảnh đẹp, thấy lòng mình như lắng xuống, thấy tâm hồn như dịu lại và cuộc sống như cũng dễ chịu hơn. Không chỉ thích ảnh đẹp tôi còn thích đặt tên cho ảnh. Nhiều ảnh không cần phải đặt tên, thế nhưng có đôi lúc gặp bức ảnh gợi nhiều cảm xúc tôi vẫn muốn tìm cho ảnh một cái tên.