Sau khi quất nửa xị đế ở quán bà Bảy Ròm, Bà Tư Rau ra về với dáng điệu hơi lâng lâng, gò má ửng đỏ. Tuy ngoài bảy mươi, làn da có nhăn nheo nhưng nước da bà Tư trắng như trứng gà bóc, có lẽ thời con gái bà Tư rất đẹp. Người xóm chợ Bà Bâu chẳng còn ai nhớ tên thật của bà, họ chỉ kêu bằng cái tên ghép, khi là bà Tư Rau, lúc bà Tư Rượu. Bà Tư bán rau sống ngoài chợ Bà Bâu, tiền bạc hổng bao nhiêu, cơm nước bữa có bữa không nhưng rượu thì cứ ngày ba cữ.
06 August 2026
BẢY KỲ QUAN - Trần Mộng Tú
Mỗi năm nhân loại xếp hạng lại bảy kỳ quan trên thế giới. Bảy kỳ quan của nhân loại được kê khai ra phải đạt được những tiêu chuẩn: Đẹp, lạ, có di tích lịch sử, vẻ đẹp tồn tại của thiên nhiên hoặc một kỳ công của con người.
MỘNG NGÀY XƯA - Lê Minh Hiền
Tưởng nhớ Phạm Thiên Thư (1940-5/2026)
Ngày xưa có kẻ vô tâm*
lên cồn cát trắng giâm cành mù sa...
giã từ mộng ảo hào hoa
bên bờ sinh tử nhạt nhòa tương tư
NGÀY VÀ ĐÊM - Nguyễn Đức Tùng
Tôi đến dự tang lễ kẻ thù của tôi.
Đó là một buổi lễ trang nghiêm, giản dị, không đông người lắm như tôi tưởng, gồm các quan chức địa phương, những người đồng đội cũ của người qua đời, một vài người thân trong gia đình, nhưng tôi hoàn toàn không biết họ. Tôi đứng ở cuối đám đông, lắng nghe các bài điếu văn, với giọng đọc trầm buồn. Không có gì mới lạ, tôi là người thích sự mới lạ. Mưa mùa xuân rơi lắc rắc trên cánh đồng, nơi người ta khiêng quan tài đi qua, chuẩn bị lễ hạ huyệt. Đó là một người đàn ông đã sống hết cuộc đời mình, sống đúng như ý định của mình, với tất cả những vui buồn, lòng tin và nhầm lẫn, thất bại và thành công, đền ơn trả oán. Buổi sáng trời mây đục, cảm giác lạnh vắng vẻ, giống tâm trạng của tôi. Tôi vẫn không hiểu tại sao tôi đến đó, đứng đó, và dự tang lễ từ đầu đến cuối. Tôi làm điều ấy một cách có ý thức, nhưng tôi vẫn không hiểu tại sao tôi làm việc ấy.
KHÉP BAN CHIỀU | XIN MỞ LỐI - Hoàng Xuân Sơn
KHÉP BAN CHIỀU
Mang mang vũ bóng chiều phai*
Vàng trôi đóa muộn bên ngoài thư hương
Chúng ta
Nằm lòng con đường
Nhiều khi tâm cảnh mù sương
Lối nào
04 August 2026
TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ cuối) - Nguyễn Đông A
Đọc: Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3, Kỳ 4, Kỳ 5
8.
Sáng hôm sau, Đà Nẵng đón một tin lạ. Toàn bộ dự án lớn ở
Sơn Trà bị tạm dừng. Không họp báo, giải trình, không một lời rõ ràng. Chỉ một
dòng thông báo lạnh lẽo rằng “chờ rà soát lại yếu tố môi trường và văn hóa lịch
sử”. Nó khá ngắn gọn mà đủ làm cả giới đầu tư chao đảo như mặt biển bị gió quật
bất ngờ đổi dòng. Trong văn phòng kính giữa trung tâm thành phố, trợ lý nhìn Diễm
Thư giọng dè dặt mà không giấu được lo lắng:
— Chị, tụi mình mất nhiều tiền lắm.
MỘT VÀI CẢM NGHĨ KHI ĐỌC TẬP THƠ VỢ LÍNH - Trạch Gầm
Tôi có mười năm làm lính.
Trong thời gian nầy tôi vẫn sống độc thân có nghĩa là chưa vợ
chưa con. Đây không phải là một lời than, đây chỉ là một lần quay về với thân
phận…
Mười năm làm lính đương nhiên là, dù cho bất tài, tôi cũng như bao người lính trẻ khác, cũng có dăm mãnh tình vắt vai. Vì thế… tôi không thể, không trực diện, chạm đến những lo âu, những đợi chờ và…trong đó có cả một trời hy sinh của những ai cả gan làm người yêu của lính.
NHẬT KÝ CHO CON GÁI - Thy An
quét chiếc lá phong rã mục
rụng từ lâu bên chậu sành rạn nứt
tĩnh lặng cuối cùng của những tia nắng hiếm
chu kỳ thời gian không gây tổn thương
chỉ một chút vui buồn lãng mạn
01 August 2026
NHÂN VẬT - Văn
1.
Một buổi tối mùa Đông trên cao nguyên.
Khung cảnh trong căn nhà này mười năm nay không thay đổi. Ông vẫn ngồi trên sofa nhìn những ngọn lửa đong đưa trong lò sưởi. Con Mực nằm yên lặng bên chân ông như một mảng của bóng tối. Yên lặng vẫn làm nền cho tiếng gió rít qua ống khói. Mọi sự như đã dừng lại từ mười năm trước, khi ông viết xong quyển Ga Cuối. Tám quyển tiểu thuyết. Thế là đủ. Ông chọn cách im lặng trước mọi lao xao của văn đàn.
TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ 5) - Nguyễn Đông A
6.
Sáng hôm sau, tin lão Sáu Bửu chết lan đi khắp bán đảo Sơn Trà nhanh như gió biển lùa qua những xóm chài. Người ta bắt đầu xì xào đủ chuyện. Người thì nói mấy bà cung phi năm xưa đã hiện về đòi lại phần đất bị lấn chiếm. Người thì quả quyết đêm qua thấy mấy bóng đàn bà mặc áo xưa đứng lặng ngoài Bãi Bụt, tóc xõa dài trong sương sớm. Lại có người bảo nghe tiếng hát Huế văng vẳng từ trong rừng vọng ra, mỏng như khói mà buồn đến rợn người. Ngoài chợ cá, mấy bà bán hàng vừa lựa cá vừa lâm râm khấn biển, cắm nhang ngay bên rổ mực còn tươi rói. Đà Nẵng vốn là thành phố của gió, mà gió thì lúc nào cũng mang theo lời đồn. Nhiều khi lời đồn còn len lỏi nhanh hơn công văn, mạnh hơn cả pháp luật.
SỐT | GIẤC NGỦ - Đặng Thơ Thơ
SỐT
Nó khiến chúng ta thích ngủ ngày
loài thú lười biếng
dụi sát nhau
Nó nuốt tiếng thở nặng nhọc
vươn dài tứ chi
quấn vuốt nhau
THÁNG NĂM - Nguyễn Đức Tùng
Sau chiến tranh, người ta đi tìm gì?
Đi tìm tro bụi của chiến tranh.
Thời bé, mỗi ngày tan trường về nhà, tôi đều đi ngang qua nghĩa địa của làng. Dưới bóng dương liễu, bên bờ sông, những ngôi mộ nằm bên nhau, và trên bia đá cũ, rêu vừa được người đi tảo mộ lau sạch, lại mọc lên. Tháng Năm, hết chiến tranh, có những người đi tìm mộ thân nhân ngược xuôi từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc. Mùa hè đỏ lửa và trận đánh tái chiếm thành cổ ngay sau đó đã tiêu hủy tất cả nhà cửa vườn tược, chỉ có một thứ không thay đổi, là nghĩa địa của làng. Cũng có những ngôi mộ bị san bằng vì trúng bom, những tấm bia trúng đạn bị vỡ ra, nhưng hầu hết thì còn nguyên vẹn. Một nghĩa địa nguyên vẹn giữa đất trời đổ nát. Sau nhiều tháng rà phá bom mìn, người dân được phép trở lại tảo mộ, hương khói. Tôi đứng một mình thật lâu trước tấm bia bằng chữ Hán, tôi nhớ ngày trước mẹ tôi thường thắp hương khấn vái ở đó, có lẽ là ông tổ của dòng họ, cái bia vẫn còn mặc dù bị sứt mẻ, tôi không đọc được chữ Hán, chỉ đoán lờ mờ nghĩa của chúng.
NHÁNH HOA ĐẦU HẠ - Thy An
mở chai rượu nhỏ
dưới hàng lá mát
thì thầm với mặt trời đỏ rực
nghe tiếng hát của chim
tưởng mình chuyển hóa
thành nhánh hoa đầu hạ
30 July 2026
TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ 4) - Nguyễn Đông A
4.
Mưa chiều đó bất thần trút xuống Đà Nẵng dữ dội, như thể có ai nghiêng cả một biển nước đổ ụp lên thành phố. Mưa miền Trung vốn vậy, không lây rây dằng dặc mà đổ thẳng xuống đất bằng tất cả sức nặng của trời, trắng xóa và quyết liệt như một cơn giận đã bị dồn nén quá lâu.













