09 May 2026

DÒNG NHỚ - Nguyễn Ngọc Tư

Sáng nay, má tôi lại ra đứng tần ngần ở chợ Ba Bảy Chín, ngiêng ngiêng ngó ngó một hồi, biểu con nhỏ chèo đò chèo dài dài chợ nổi. Chợ rao bán rau trái dậy động cả một khúc sông, má tôi thấy ghe nào cũng lần xuồng lại, dòm mặt chủ rồi đi. Con nhỏ chèo đò chắc là chèo mối, nó biết bà già định đi đâu, định làm cái gì nên nó biểu:

- Hỏng hỏi thăm thì vô phương kiếm ra, ngoại ơi.

HƯƠNG TÌNH THƠ - Minh Thúy Thành Nội

Mùa đông sắp bước đi, buổi sáng thức giấc ông Phan Thành Tâm đã thấy mặt trời mọc những tia nắng hồng ấm áp, xóa tan bóng sương mù với làn mây xám âm u trước đây. Cây cối chồi lộc non bắt đầu nẩy mầm xanh tươi. Hoa Cúc, hoa Mai hé nụ búp chờ khoe hương sắc. Mùa Xuân của hạnh phúc đang bao trùm vạn vật xinh tươi. Sáng nay Ông cảm thấy lòng vui vui nghe tiếng chim hót trên cành, trời đất tinh khôi chuẩn bị đón Tết cùng nhân loại.

LỜI TẬN CÙNG NGUYÊN LAI - Lê Minh Hiền

Anh về tinh thể đa mang

Để dành khe chị trên tràng giang trôi (thơ Bùi Giáng) 

Ngày xưa thuở mộng thành thơ tình tôi viết lại bên bờ nguyên sinh
vòng đời nay đã nên thân cây cao đứng giữa đại ngàn cồn lau
lách xuân luồn hạ chen thu trú đông giũ áo mưa chiều nghiêng đêm
về khuya phố nhỏ trầm ngâm hồn ta nuối thuở bên em vào đời
người đâu nợ mỏng duyên dày cầu mơ lỡ nhịp một mai gập ghềnh
cao trên vó ngựa đồi non xanh xao tóc bạc giai nhân hoang hoài
thương sao thuở ấy mắt môi em hồn nhiên tuổi dậy thì dáng ngoan
sao người ta* hay giận hờn đưa ta qua những yêu thương đầu đời
tuyệt cùng năm tháng phôi phai tàn canh tỉnh giấc ngày vơi vơi đầy
mùi đêm cứ ngỡ hương mùi người con gái gợn liêu trai sa mù
khơi xa ngoảnh lại sầu đâu tường hiên mây chợt rong rêu bất ngờ

mùa xưa khởi sự như mơ mùa nay... khởi sự bên bờ trăm năm

CHÂN DUNG NÀNG THƠ - Trần Thị NgH

CHÂU DIÊN

Đang học trường Pháp, bị gia đình bắt học thêm chương trình Việt để lấy cả hai bằng Tú tài, tôi phát chán khi phải sáng sáng mặc mini jupe 40cm, chiều chiều thay đồng phục áo dài lượt bượt. Giờ ra chơi nào cũng cột túm hai vạt áo lòng thòng chạy vèo vèo chơi u với các o công dung ngôn hạnh để giải tỏa ẩn ức. Phụ thân, cứ rượu vào là làm thơ Đường, nghiêm nhặt niêm luật “nhất tam ngũ bất luận, nhị tứ lục phân minh”; vốn sính Hán-Nôm, trong lúc bí tỉ ông già đã chọn Châu Diên – viên ngọc trai hoàn mỹmiên viễn – để đặt tên cho con-gái-rượu. Tên này được nhóm bạn tây tà bên Marie-Coude trọ trẹ phát âm thành Trâu Điên, hoàn toàn vô tư về ý nghĩa tiêu cực của nó. Cụ cũng ép ái nữ nhả ngọc phun châu bằng cách học thuộc lòng 3.254 câu lục bát của Đoạn Trường Tân Thanh để không phải thua kém bạn bè. Bạn bè đây là con cái của mấy ông bợm nhậu theo nho học có cùng chí hướng lưu-linh-dục-phá-sầu như cụ, được đào tạo bài bản từ các trường nữ trung học danh giá của Sài Gòn: Gia Long, Trưng Vương, Lê văn Duyệt – không như đám Lolita loi nhoi hời hợt bên “trường đầm” mang kính mát khổ lớn, thổi kẹo cao su nổ lóc bóc, mở “boum” hàng tuần, tay chân nhún nhảy điệu à gogo, mồm miệng véo von mấy bài yé-yé thịnh hành của Sylvie Vartan, Sheila, Françoise Hardy, France Gall.

THỨC VỚI MUÔN SAU - Đặng Kim Côn

Ba giờ sáng dậy chào Năm Mới

Chúc ta bảy chín mãi quên già

Chúc em (đang ngủ) vui như mộng 

Và chúc đất trời rực rỡ hoa

 

07 May 2026

HẢI PHẬN QUỐC TẾ - Nguyễn Đức Tùng

Tôi mất ý thức về phương hướng. Không gian chỉ còn một chiều, phía trước, phía sau. Phía sau là quê nhà, phía trước là sự chọn lựa. Biển xanh như ngọc khi chúng tôi ra đến hải phận quốc tế. Nó chờ chúng tôi ở đó, hiện hữu ngay cả trước đại dương. Hải phận quốc tế là một huyền thoại. Ai cũng nhắc đến, nhưng không ai biết nó là gì. Ra đến hải phận quốc tế, thì con người không thuộc về đất nước của mình nữa, mà thuộc về cộng đồng thế giới, thích chưa? Lúc ấy trời đất cảm nhau mà biến hóa, từ một sinh hai, từ hai sinh bốn, từ bốn sinh tám. Cứ thế liên miên, bất tuyệt, mọi vật sinh trưởng, người với đất với trời là một. Tồn tại ung dung, có sanh có diệt mà không sanh diệt.

“LỤC TẶC” - Nguyễn Mộng Giang

Trên đời này không có cái gì tôi ghét nhất cho bằng là cái “nickname” của tôi. Tại sao trong nhà không một ai có “nickname” cả mà chỉ có mình tôi bị mang thêm một cái “hỗn danh” như vậy? Tôi biết tôi là một đứa con gái phải nói là thuộc loại xinh đẹp, tôi không đẹp theo kiểu yểu điệu thục nữ mà tôi đẹp theo lối khỏe mạnh của con nhà thể thao. Thế mà nỡ lòng nào, gia đình lại gọi tôi là “Lục tặc”. Lục là sáu thì phải rồi vì tôi là đứa con gái thứ sáu của bố mẹ tôi, nhưng còn “tặc”? Há chẳng phải là giặc, là ăn cướp, là “no good” đó sao? Chúng ta ai đã chẳng từng đọc báo hoặc nghe kể lại đồng bào VN ta sau biến cố 75, biết bao gia đình vượt biển tìm tự do đã từng gặp hải tặc Thái Lan cướp bóc, “hành hạ” khốn khổ. Vậy “Lục Tặc” có khác gì bọn vô nhân đạo đó?

MƯỜNG TƯỢNG - Quảng Tánh Trần Cầm

mường tượng trong những ngày cuối năm

tôi mày mò bên ly cà phê đen đã nguội

tìm kiếm lục soạn một gương mặt

từ danh bạ đâu đó tận cùng ngõ ngách ký ức

và ký ức giờ vẩn đục phân mảnh tả tơi

vá víu chằng đụp như khu phố lận đận

nơi những tên những khuôn mặt mất hút

không giấy chứng tử

CAO TUỔI - Song Thao

Ngày 1/10 mỗi năm là ngày quốc tế người cao tuổi (International Day of Older Persons). Năm nay nhờ có ông Hoàng Xuân Sơn nhắc mới nhớ. Tôi cũng thuộc loại cao tuổi, cao thước mấy không rõ. Nhưng cũng thấy khoái trong bụng khi có ngày quốc tế. Chẳng lẽ con chó con mèo có ngày quốc tế nhắc nhở tới mà mình lại không có sao? Năm nay ông nhà thơ họ Hoàng nhắc tới bài viết  “Ạch Đụi Tra Lão” của ông nhà văn Hồ Đình Nghiêm viết nhân ngày này từ năm 2019.

HOÀNG HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG | HUẾ MÙA MAI NỞ - Dzạ Lữ Kiều

HOÀNG HÔN TRÊN HƯƠNG GIANG

 

Anh hãy về đây thăm xứ tôi

nhìn ánh chiều buông tắt sau đồi

ngân nga “Thiên Mụ”  hồi chuông đổ

lác đác thông già lá cuốn rơi

05 May 2026

NGƯỜI KHÔNG CHỊU CHẾT LẦN NỮA - Nguyễn Đông A

Trời Bà Nà buổi sớm mù như một giấc mơ chưa kịp tỉnh. Sương đổ xuống từng lớp, mềm như khói mà lạnh như tay người chết, quấn lấy những vòm cầu, những mái ngói kiểu Tây, rồi chảy chầm chậm xuống những bậc đá ướt rêu. Ở trên cao đó, người ta gọi là tiên cảnh. Ở dưới kia, nơi sông Hàn lặng lẽ chảy qua thành phố, là đời sống. Còn ở giữa, chỗ lưng chừng giữa mây và nước, là chỗ của những kẻ như Hân.

HỒN VIỆT! NGƯƠI Ở ĐÂU? - Vũ Khuê

– Bây giờ còn cái gì là Việt nữa ông ơi! Trung Quốc cả rồi!

– Tuổi trẻ bây giờ xài hàng Tây , hàng Tàu không! Việt Nam mình có mấy …

Tôi không tin hắn, tay đàn ông thấp lùn, nói giọng Bắc, chủ cái cửa hàng thực phẩm tươi sống ấy. Càng không tin lời nói vừa thoát ra từ miệng con mẹ mập ú ngồi sau cái bàn lớn, vây quanh là những tủ kính, treo đầy những bộ quần áo của những hãng thời trang lớn trên thế giới: Gucci, Burberry, Armani, Versace ….Tôi chỉ tin vào trực giác của tôi, của một người đàn ông đã sống ở đất nước này năm mươi năm. Nhất là khi tôi bước ra đường, lẫn vào dòng người đông đúc đi mua sắm, hòa nhập vào một cộng đồng đang láo nháo một ngôn ngữ chung. Thứ ngôn ngữ mà tôi quá quen thuộc. Tiếng mẹ đẻ…..Nhất định nó phải có! Nó phải hiện diện quanh đây… Nhưng ở đâu?

THÁNG TƯ ĐỌC THƠ CỦA NGƯỜI DI TẢN - Trần Mộng Tú tuyển chọn

Những câu Thơ trích ra từ những bài Thơ của những người di tản. Kẻ đi trước, người đi sau và đi như thế nào thì cũng bỏ lại cả một quê hương yêu dấu sau lưng. Hai chữ “Quê Hương” không có phần đất hạnh phúc nào có thể thay thế được (TMT)

Hãy tưởng tượng ra em
Ở một căn nhà lạ
Mình em một ngôn ngữ
Mình em một mầu da
Mình em một mầu mắt
Mình em một lệ nhòa

(Trần Mộng Tú)

*

Ghé thân lữ khách trăm miền
Nhớ thương nào cũng mang tên SàiGòn

(Thanh Nam)

02 May 2026

NỐT CUỐI MỘT HỢP ÂM - Đặng Mai Lan

Biên bước chậm lại khi thoáng nghe tiếng khóc tỉ tê phát ra từ một ngôi nhà có người phụ nữ đang ngồi trước một quan tài, cạnh đó là vài đứa trẻ đang cười nói vô tư với những trò chơi nào đó. Khuôn mặt người góa phụ xanh xao, mệt mỏi. Chiếc áo sô lùng thùng trên một thân thể rũ rượi như một cánh buồm gãy gập, tan tác trước bão giông.