18 September 2020

NGƯỜI EM XÓM GIẾNG - Nguyễn Văn Sâm

Người đàn bà trẻ để nhẹ cái thau đồ giặt xuống kế bên miệng giếng rồi đặt đứa con nhỏ nãy giờ chị xốc nách đứng hơi xa xa một chút. Chị vừa kéo nước vừa ngó chừng con bé. Giặt quần áo dơ của con mà chị nhăn nhăn mũi kiểu tiểu thơ nhà giàu phải săn sóc con so khi chưa quen cực khổ. Đứa nhỏ lẩn quẩn bên mẹ. Con bé chừng 4 tuổi kháu khỉnh, mặt mày rất dễ thương. Thằng Tín nằm dựa lưng vô gốc mít nghỉ trưa tránh nắng thấy hết cảnh tượng. Nó đưa hai ngón tay búng ‘tróc tróc’ con bé để hai đứa cùng cười. Rồi nó thiu thiu ngủ gà ngủ gật khi một vài cơn gió mát thổi qua.

ĐẤT KHÁCH - Thương Tử Tâm

Kính gửi thầy Lê Vĩnh Tráng

Trượng phu mộng lớn bình thiên hạ
Sao bạc đầu đất khách ôm trăng
Chiều chiều chân núi bên sóng vỗ
Đâu dễ mộng tàn theo sóng tan

MỘT CHUYẾN ĐI - Đỗ Phương Khanh

Chiếc xe Jeep chồm lên rồi ngừng lại. Ân nhẩy xuống, tay xách va li của Hạnh:

– Tới rồi chị ạ. Đợi tôi một chút tôi trình giấy nhé.

Rồi Ân buông cái va li, đi vùn vụt. Hạnh leo xuống đất. Trời mới hơi hừng sáng. Sương phủ mờ mờ. Xa xa, từng dãy phi cơ nằm im lìm. Cách chỗ nàng đứng chừng hai chục thước là hai chiếc máy bay lớn mầu trắng bạc, thấp thoáng bóng người qua lại. Văng vẳng bên tai Hạnh có tiếng ồn ào, tiếng gọi nhau ơi ới. Một bà mẹ dắt đứa con đứng bên cạnh cửa máy bay cứ vẫy mãi ông chồng đứng dưới đất. Cạnh đó là một cặp vợ chồng coi bộ như mới cưới. Cô vợ trẻ đưa khăn lên lau nước mắt hoài. Còn anh chồng thì cứ nắm lấy bàn tay vợ mà vuốt. Chắc là anh chàng dỗ dành. Bất giác, Hạnh thở dài. Nàng tưởng tượng ra cái anh chàng ấy trong tương lai, sẽ sống trong một căn nhà chật hẹp, với một bầy con nghịch ngợm bẩn thỉu, anh chàng sẽ cau có, hết cả sự dịu dàng âu yếm như lúc này. Hạnh thấy chán nản cùng cực. Nàng chỉ muốn chóng được lên máy bay, chóng ra tới Huế.

BẢNG LẢNG - Trần Đức Phổ

Thương vì ai, nhớ vì ai
Tiếng con chim vịt kêu hoài mé sông
Bên hiên rụng cánh hoa hồng
Dư âm bảng lảng hương nồng ngày xuân

TUYẾN ĐƯỜNG GA ẤM THƯỢNG - Nguyễn Tường Thiết


Hình minh hoạ, NHAC NGUYEN/AFP via Getty Images

Tôi kéo chiếc va ly ra khỏi phòng để trên hành lang của khách sạn Galaxy. Chúng tôi thuê hai phòng trên lầu ba. Khoá cửa tôi đi dọc theo hàng lang gõ cửa phòng số 319. Lát sau cửa mở. Steve, đứa rể Mỹ, thò đầu ra nói:

– We are ready.

CON GÁI ĐÁNG YÊU | ÁO TRẮNG SÂN TRƯỜNG | NỬA MIỆNG CƯỜI - Bùi Nguyên Phong

CON GÁI ĐÁNG YÊU

 

Đáng yêu nhất vẫn là con gái.

Kiêu hảnh như là phượng tháng năm.

Đừng nghe những gì con gái nói.

Vui cười ! Ánh mắt lại xa xăm

 

CÁI TÔI CỦA NGƯỜI VIỆT - Từ Thức

Gặp một người bạn . Trong một giờ, anh ta nói về anh 57 phút, anh đã làm những gì khiến Tây phải le lưỡi.  Ba phút còn lại, trước khi chia tay, anh ta mới hỏi / À, hồi này bạn làm gì, sống chết ra sao.

Tại sao cái tôi, cái ‘’ égo ‘’ của người Việt lớn thế ? Gặp không biết bao nhiêu người vỗ ngực, tự cho mình là vĩ nhân. Không phải chỉ vỗ ngực, còn trèo lên nóc nhà gào khản cổ : tôi giỏi quá, tôi phục tôi quá, tại sao tôi tài ba đến thế ? 

MÃN ĐỜI KHÔNG TRỐN THOÁT CHIÊM BAO - Nguyễn Hàn Chung

Anh có thể vác mặt lên đời tất tần tật đủ mọi thứ
nhà to đùng như lâu đài năm bảy cái xe đời mới loại sang mấy hecta đất nơi béo bở
vợ lớn giàu vợ nhỏ xinh
khối người yêu người tình

HOA DAFFODILS VÀNG, BÁN MỘT NỬA GIÁ - Lê Hữu

Vào một buổi sáng đầu tuần, Kim, cô chủ tiệm hoa ở Paramus, New Jersey, nhận được cú điện thoại. 

“Plant and Flower Exchange phải không?” giọng một phụ nữ. “Tiệm cô có daffodils màu vàng chứ?”

“Vâng có thưa chị. Mời chị ghé lại tiệm.”

“Cám ơn, lát nữa tôi gặp cô nhé.”

BỌ VÀ BÔNG CỎ - Lê HoàngTrí Dũng | Lâm Thiện Hoa | Trần Thị Bé

*Thân người như chú bọ

Đong đưa với thị không

Hết rồi một cơn gió

Thoáng chốc hóa hư không*.


NGHE TỪNG TRANG LỊCH SỬ THÉT TỪNG TRANG - Nguyệt Quỳnh

Một tấc đất của tiền nhân để lại, cũng không được để lọt vào tay kẻ khác
(Trần Nhân Tông)

Tại núi rừng Tam Điệp, vua Quang Trung truyền lệnh cho binh tướng Phú Xuân, Nghệ An hợp cùng binh tướng của Ðại Tư Mã Ngô Văn sở cùng ăn tết sớm và hẹn nhau sẽ ăn mừng Khai Hạ tại Thăng Long vào ngày mùng bảy tết. Kế hoạch của nhà vua là sử dụng sở trường của binh Tây Sơn tấn công chớp nhoáng khi quân Thanh vui chơi ngày Tết và tướng Thanh còn đang mải mê yến tiệc. Đúng vào đêm trừ tịch năm Kỷ Dậu, từ phòng tuyến Tam Điệp nhà vua ra lệnh xuất quân.

TRONG TỪNG GIỌT MƯA | THƠ VỀ GIỮA MỘT MÙA MƯA - đông hương

TRONG TỪNG GIỌT MƯA


Hôm nay mây kéo nhau về
chút tàn nắng sáng lê thê bước gầy
cơn buồn lưu dấu chim bay
lá_cành nhẹ nặng lung lay chào mùa

16 September 2020

TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG CỦA MỘT KẺ SĨ - Nhật Tiến

Nhà văn Nhật Tiến (1936-2020)

Nhà văn Nhật Tiến vừa từ trần ngày 14 tháng 9 năm 2020 tại Irwine, California Hoa Kỳ. Chúng tôi xin đăng lại một truyện ngắn của ông thay cho nén hương tâm thành tưởng tiếc.

Ba Sinh là một người mê sách. Suốt mười năm ròng rã sống độc thân làm nghề giáo viên tiểu học, tiền dành dụm được, Ba Sinh chỉ dùng để mua sách. Tất nhiên không không thể nào mua đủ được các loại sách, nhưng mỗi tuần đổ đồng cả sách cũ lẫn sách mới chàng cũng đã mua được trên dưới hai chục cuốn sách. Con số đó thật nhỏ nhoi so với cả một rừng sách tràn ngập ở các tiệm sách lớn, các gian hàng trong chợ sách và cả ở những vỉa hè, nơi có người mua bán sách cũ.

TẢN MẠN ĐÔI ĐIỀU VỀ TRÀ (Kỳ 3) - Nguyên Lạc

SƠ LƯỢC TRÀ KINH CỦA LC VŨ

.

Ở phần trên có liên hệ đến Lục Vũ và tác phẩm danh tiếng của ông:  Trà Kinh (Kinh thư của Trà), ông đã định thức hóa Pháp điển về Trà. Ta thử xem sơ lược về Trà Kinh.

.

1. Tiểu sử Lc V

Lục Vũ (733–804),đời Đường,  tác giả cuốn Trà Kinh, người đất Cảnh Lăng, Hồ Bắc; theo bản đồ thì cặp sát Tứ Xuyên và Quý Châu (lúc đó thuộc Nam Chiếu/ Đại Lý).