13 August 2026

KÝ ỨC SÀI GÒN (Kỳ 2) - Song Thao

Đọc: Kỳ 1

Ba nhà hàng La Pagode, Givral và Brodard nằm trên đường Tự Do. Sau 1975, đường phố Sài Gòn bị đổi tên. Hầu hết các tên cũ đều không còn tồn tại. Đường Tự Do biến thành Đồng Khởi. Hầu như ai trong chúng ta cũng thuộc hai câu thơ bi hài sắc sảo của thi hào Vũ Hoàng Chương: “Nam Kỳ Khởi Nghĩa tiêu Công Lý / Đồng Khởi vùng lên mất Tự Do”. May là ông Lê Lợi vẫn trụ lại được. Đường Lê Lợi thẳng góc với đường Tự Do cũng có vài nhà hàng mà giới văn nghệ và báo chí thường lui tới. Đó là nhà hàng Kim Sơn và Thanh Thế.

COOKIES - Trần Mộng Tú

Trong tĩnh lặng của bóng đêm, tôi tỉnh dậy. Tôi đi qua phòng ngủ của chồng, tôi thấy anh trăn trở trong giấc ngủ, hơi thở nặng nề. Tội nghiệp anh, mấy hôm nay bơ phờ, đầu óc thất tán, ai bảo ăn thì ăn, bảo làm thì làm. Chẳng biết mình ăn gì và làm gì. Tôi đứng lặng nhìn anh một lúc, mái tóc thưa thớt, bạc như những sợi cước; trên khuôn mặt quen thuộc, những vết gấp của thời gian chồng lên nhau, anh thật sự đã già lắm rồi. Tôi cúi xuống, kéo chiếc chăn lên ngực anh, đặt nhẹ trên trán anh một nụ hôn, an ủi.

KHÁT VỌNG - Trần Yên Hòa

Tám tuổi ra đồng bắt ốc mò cua

Chân trần trơ khất

Chú nhóc con nắng đỏ nung người

Chạy nhảy trên nổi buồn cha mẹ

 

CHUYỆN TRĂNG SAO - Trần Doãn Nho

Tôi lớn lên với trăng.

những bóng trăng trắng ngà có cây đa to có thằng cuội già

những trăng vàng trăng non trăng mọc trăng lặn trăng tà trăng xế trăng khuyết trăng tròn trăng sao ánh trăng chú cuội cây đa hằng nga cung quảng…

những vầng trăng ai xẻ làm đôi…trăng nằm sóng soãi trên cành liễu đợi gió đông về để lả lơi.. em tặng cho anh một nửa vầng trăng

MẸ ƠI! - Nguyễn Tam Phù Sa

Mẹ ơi, thúng gióng về trời

sắt son bào cật vai Người mòn cong

còn ai thủ tiết nuôi con

một đời người một đời sông lở bồi

 

11 August 2026

KÝ ỨC SÀI GÒN (1) - Song Thao

Tôi rời nơi chôn rau cắt rốn Hà Nội khi chỉ còn đúng 4 ngày nữa là bước qua tuổi 16, tuổi dậy thì. Nơi tới là Sài Gòn. Tôi bay bằng máy bay Cosara được Không Quân Pháp trưng dụng để chở nhân viên và gia đình vào Sài Gòn khi hiệp định Genève chia cắt đất nước vừa được ký kết một tuần trước. Khi đó chưa có phong trào di cư, cậu bé ( hay chàng trai) sắp 16 tuổi lòng phơi phới lần đầu được đi máy bay tới một nơi xa tít, tuốt tận miền Nam đất nước. Sài Gòn, nơi tôi bắt đầu tuổi thanh niên. Cái tuổi đẹp nhất đời người của tôi tại Sài Gòn dài tới 41 năm, ăn đứt 16 năm tại Hà Nội, chốn thơ dại của tôi. Ký ức của tôi về thành phố thân thương này rất đậm đà. Đậm đà không kém người dân chính gốc Sài Gòn. Từ ngày thành phố mất tên, ký ức về Sài Gòn là ký ức chung của những người dân Sài Gòn, dân chính gốc cũng như dân ngụ cư.

KHI TÌNH YÊU NHUỐM MÀU TOAN TÍNH - Hoàng Thị Bích Hà

Bích Lan sinh trưởng ở Đồng Nai, tính tình hiền lành và có ngoại hình dễ nhìn. Năm nay bốn mươi tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đã có con vào đại học, cô trở về căn hộ của mình mỗi chiều với một chùm chìa khóa và sự im lặng. Từ ban công tầng mười sáu nhìn xuống, thành phố đêm nào cũng sáng rực. Xe cộ vẫn xuôi ngược, những ô cửa vẫn hắt ra ánh đèn vàng ấm áp. Chỉ có căn hộ của Lan, nhiều lúc rộng đến mức nghe rõ tiếng dép của chính mình trên nền gạch. Sự nghiệp làm ăn thì thuận tiện nhưng về đường tình duyên thì có phần lận đận.

NĂM MƯƠI NĂM ẤY, BIẾT BAO NHIÊU TÌNH - Lê Quang Thông

Phút xưa nhìn nhau định mệnh,

đầu thời bát nháo đảo điên.

Kỳ ngộ hốt nhiên đại ngộ :

Đời khó, níu lấy lương duyên.

08 August 2026

TIẾNG NÓI DƯỚI ĐẤT - Nguyễn Đông A

Chiều Huế thường xuống rất chậm, như thể có ai đó cố tình níu ánh sáng lại trên những mái nhà rêu phong. Sông Hương hôm đó đục ngầu, nước lặng, thỉnh thoảng dềnh lên từng lớp sóng nhỏ như có thứ gì vừa trở mình dưới đáy. Gió từ phía núi Ngự Bình thổi xuống, không mạnh mà lạnh. Cái lạnh thấm qua da chứ không chỉ lướt ngoài thịt. Ở những bãi đất thấp ven chân núi, nơi cỏ mọc xen giữa những ngôi mộ cũ, có cảm giác như đất không nằm yên, như dưới lớp bùn kia vẫn còn thứ gì đó chưa chịu mục. Đứng lâu một chút, người ta dễ nghe lẫn vào tiếng mưa là những âm thanh không rõ hình, nửa như tiếng người, nửa như tiếng đất thở. Người ta nói ở Huế, có những thứ không bao giờ chịu chết. Không phải người mà là đất. Là ký ức.

TÍM CẢ HỒN THƠ - Tiểu Lục Thần Phong

Dễ cũng đã hơn ba mươi năm, kể từ lần đến Huế cuối cùng, ấy vậy mà hình bóng Huế không hề nhạt phai. Dòng đời thăng trầm liên lỉ, dòng ký ức cuồn cuộn vô cùng. Tâm ý tháng ngày nạp thêm vào bao nhiêu là hình ảnh mới, cũng có nhữngg hình ảnh cũ nhạt nhòa, thậm chí quên lãng, duy cái màu tím Huế thì vẫn y nguyên như thuở ban đầu.

NGÀY XA TRƯỜNG TÍM BIẾC SẮC BẰNG LĂNG - Nguyễn An Bình

Chùm hoa tím

    bỗng cựa mình thức giấc

Mùa bằng lăng

    chợt đến tự bao giờ

TẤM ẢNH TRÊN TƯỜNG - Văn

1.
Bài luận văn tả bố

Bố tôi trồng hoa. Cả cái làng chài chỉ nhà tôi có một cái cổng kết bằng hoa giấy, và một lối đi trải sỏi dẫn từ cổng vào tận cửa nhà, hai bên có những bụi hoa mười giờ. Ở một nơi thừa thãi gió biển và cát nóng, nhưng thiếu thốn mọi thứ, thì hoa là thứ xa xỉ. Cái đẹp không được ưu tiên như miếng ăn hàng ngày.

QUA VƯỜN PHỦ ĐỆ - Huỳnh Liễu Ngạn

qua vườn phủ đệ hỏi thăm

bóng người tôn nữ phù trầm giữa đêm

trăm năm vua chúa ngã thềm

chỉ còn một giải lụa mềm lạnh căm

06 August 2026

BÀ TƯ RƯỢU - Tiểu Lục Thần Phong

Sau khi quất nửa xị đế ở quán bà Bảy Ròm, Bà Tư Rau ra về với dáng điệu hơi lâng lâng, gò má ửng đỏ. Tuy ngoài bảy mươi, làn da có nhăn nheo nhưng nước da bà Tư trắng như trứng gà bóc, có lẽ thời con gái bà Tư rất đẹp. Người xóm chợ Bà Bâu chẳng còn ai nhớ tên thật của bà, họ chỉ kêu bằng cái tên ghép, khi là bà Tư Rau, lúc bà Tư Rượu. Bà Tư bán rau sống ngoài chợ Bà Bâu, tiền bạc hổng bao nhiêu, cơm nước bữa có bữa không nhưng rượu thì cứ ngày ba cữ.