04 July 2026

MUỐI TRẮNG VÀ NGƯỜI KHÔNG CẦN SINH LẠI - Nguyễn Đông A

Gió biển Sa Huỳnh buổi trưa không phải thứ gió để người ta đứng mà ngắm. Nó quất ngang mặt, mặn như lời nguyền, rát như một thứ ký ức không chịu tan, thổi qua cánh đồng muối trắng đến chói mắt, làm mọi thứ rung rinh, nhòe nhoẹt như có ai đó vừa thở dài ngang qua đời mình.

BA MƯƠI - Nguyễn Ngọc Tư

Năm nào cũng vậy, do thức dậy sớm đi chợ sớm, nên má là người đầu tiên mở ngày ba mươi Tết ra. Không biết có phải số má cực, vía má cực không mà hôm đó cả nhà đều phải làm công chuyện tối mắt tối mũi. Đến nỗi, nhắc tới Tết là thấy chữ “Ba Mươi” chình ình, choán chật cả ký ức.

NỐI - Huỳnh Liễu Ngạn

qua cầu đếm bước em theo

bên kia bên ấy cheo leo bên nào

em còn hồng má tầng sao

để rêu trên đá nằm chao đảo chờ

 

NGUỒN GỐC ĐÍCH THỰC NGÀY 30 THÁNG 4 - Nguyễn thị Cỏ May

Một buổi họp mặt thân hữu giữa mươi người cộng sản tổ chức tại tư gia của bà Nguyễn thị Bình, Phó Chủ tịch nước, và do bà mời. Mọi người đang thảo luận về tình trạng đất nước bi đát: kinh tế tụt hậu, đạo đức băng hoại, chánh trị độc tài, … bổng bà Bình hỏi «Vậy, theo các anh, chúng ta sai từ bao giờ ?».

BÀN TAY MẸ CHA | ÁNH MẮT XƯA - Dzạ Lữ Kiều

BÀN TAY MẸ CHA

 

Vốn kiến trúc sư

Em thừa khả năng vẽ được

Những lâu đài dinh thự nguy nga

Những công trình hằng thế kỷ đi qua

Lồng lộng gió, thác ngàn, động đất…

02 July 2026

MẮT SÔNG KHÔNG NHẮM - Nguyễn Đông A

Người ta nói nước có trí nhớ. Không phải thứ trí nhớ rõ ràng như người ta nhớ tên, nhớ mặt, mà là thứ nhớ âm ỉ, chảy ngầm, lắng xuống. Rồi bất ngờ trồi lên ở một khúc quanh không ai ngờ tới. Như con sông Hoài kia, hiền lành vậy mà có những đêm nước đứng im, đen kịt, không chảy, cứ như đang nghe lại chuyện cũ của chính nó.

QUAN LỚN - Lê Văn Hùng Vĩ

Trời đã vào chiều, nắng xiên qua tán cây hồ tiêu xao động, rải những đốm vàng nhảy nhót lên những tấm bia mộ. Có tiếng sột soạt trong bụi rậm, liền đó một con tu hú vụt ra đậu lên cây thập giá, ngó tới ngó lui, đắn đo giữa việc nên chọn cái tổ nào tốt nhất. Nhưng rồi có tiếng động thu hút sự chú ý của nó, cuối con đường, một chiếc xe đang lao tới rất nhanh, cuộn theo sau lớp bụi mù mịt phình to như cây nấm. Chiếc xe tru tréo rồi lại im bặt, nhảy vọt tới vài ba mét sau mỗi lần gầm rú, giần giật như một người mắc bệnh động kinh. Con chim hằn học bay đi vì bị phá quấy, và như thể minh chứng cho sự trả thù vô hại, nó biến thành nghệ sĩ phác một đường vằn vện đầy nghệ thuật lên phiến đá bằng chất nhầy màu trắng.

VIẾNG THẠCH THI VIÊN* - Nguyễn An Bình

Một ngày trong sương sớm

Về cùng Thạch Thi Viên

Đường lên đầy đất đỏ

Thênh thang gió mây ngàn.

ĐI PHƯỢT KẾT HỢP "BẮT GHEN" GIÙM BÀ CHỊ - Hoàng Thị Bích Hà

Dì Năm nhân vật trong truyện

Chị Tư hơn tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm".

Bà bán mì đầu hẻm bảo thế.

Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.

ÔM HUẾ VÀO THƠ - Huỳnh Liễu Ngạn

anh nằm ôm huế vào thơ

hỏi khuya có ánh sao mô hóa rồng

hàng cây phượng đỏ bên hông

tưởng như đã rụng hết bông xuống bờ

 

30 June 2026

CHỮ VÀ NGHĨA! - Đoàn Xuân Thu

Bà con mình, già già cỡ tui, hồi xưa chắc đều biết các danh hài của sân khấu miền Nam mình như: hề râu Thanh Việt, hề nhựa Thanh Hoài, hề Tùng Lâm, hề Phi Thoàn, hề Xuân Phát.

Ngay cả những kép đẹp như Thành Được, Hùng Cường và La Thoại Tân cũng khoái diễn vai hề!

MÃI KHÔNG TỚI NÚI - Nguyễn Việt Hà

Vọng đi vào núi. Tại sao phải đi vào núi thì Vọng mong manh biết, còn sẽ đi vào núi như thế nào thì anh không biết. Nắng của chiều ngần ngừ trên một đường mòn và đường mòn heo hút cỏ dại đến đây thì chia hai.

Cậu bé tự nhận là thổ dân được Vọng thuê vác đồ nói rất nhanh bằng giọng lơ lớ địa phương giải thích. Đại loại, phía cuối đường bên trái sẽ có một cái nhà thờ nóc nhà có cây thập tự trong đó có nhiều người mặc áo chùng đen, còn phía cuối đường bên phải sẽ có một cái nhà chùa trong đó có ít người hơn, mặc áo gụ thâm.

THÁNG HAI VU VƠ… - Thy An

rợp bóng cờ ngày xuân nắng

đóa hoa vàng trên cành mai

tách cà phê đen sóng sánh

nhỏ giọt tâm thức lung lay

27 June 2026

NGƯỜI ĐÀN BÀ SỐNG TRONG CHIẾC GIÀY - Nguyễn Đức Tùng

Anne Nguyen sống trong một chiếc giày. Thời bây giờ không có nhiều phụ nữ sống một mình trong chiếc giày. Họ thích sống trong các chung cư sang trọng có hồ bơi và có nhân viên bảo vệ hơn. Vì vậy, Anne là một trường hợp đặc biệt, cô sống ở đó đã nhiều năm, hoàn toàn bằng lòng với hoàn cảnh của mình. Cô ít khi mời ai tới nhà, thường tự tay chăm sóc căn nhà của mình, sạch sẽ, gọn gàng. Nhà có hai cửa sổ, một cửa ra vào, có thảm chùi chân. Tấm thảm bao giờ cũng sạch sẽ vì ít khi đón khách. Một ngày có người khách lạ tới gõ cửa. Anh ta muốn đi tìm một người vợ. Đó là một thương nhân giàu có. Anh nói, tôi nghe nói nhiều đến cô. Người ta khen ngợi cô rất nhiều. Đây lần đầu tiên tôi được gặp, và tôi hết sức ngưỡng mộ vẻ đẹp dịu dàng của cô. Anne nói, tôi không thích những người đàn ông đánh giá phụ nữ qua vẻ ngoài và dựa vào sắc đẹp. Tôi ưa những người đàn ông yêu phụ nữ xấu. Cảm ơn anh, nhưng anh không phải loại người mà tôi chờ đợi.