23 June 2026

CUỘC RƯỢT ĐUỔI - Đặng Mai Lan

Khi bước xuống những bậc tam cấp dẫn vào bến chờ xe, nhìn thoáng đám hành khách thưa thớt bên dưới, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Vậy là sáng nay sự lưu thông trên tuyến đường này không có gì trở ngại.

Thỉnh thoảng tôi mới phải đi làm sớm, nhưng dường như vào những buổi sớm, nếu đường không bị kẹt vì một trục trặc kỹ thuật xảy ra trên một quãng đường nào đó, hay trên xe có người đau ốm, ngất xỉu bất ngờ… xe bắt buộc phải dừng lại cho đến khi hoàn tất việc sửa chữa, cứu cấp. Những vấn nạn này làm trễ nải và trì trệ hết những chuyến xe sau. Và tất nhiên, hành khách chờ đợi trên bến càng lúc càng đông. Nhưng đó là những lý do chính đáng. Đôi khi đường êm ả nhưng trước tám giờ sáng, người vẫn đông kín toa xe. Những chuyến xe bắt buộc phải ngừng lại dù hành khách trên xe đứng san sát cạnh nhau, không còn một khoảng trống. Dù vậy, hành khách vẫn tìm cách xô đẩy, chen lấn để bước lên. Tôi đã từng như thế và cái cảm giác đứng như trời trồng, như nín thở giữa bao nhiêu người thật là một thứ cảm giác tồi tệ. Nhất là vào những ngày hè nóng bức.

DÀI THẾ KỶ (1) - Ngự Thuyết

Chuyện lòng dài thế kỷ
Chỉ dám một lần thư
Tuệ Quang

Hồi còn cắp sách đến trường, những năm cuối tiểu học và đầu trung học, tôi mê đọc vô cùng.  Mê đọc chứ không phải mê “đọc sách” – chữ “đọc sách” nghe quá trịnh trọng và lớn lao, vượt ra khỏi tầm hiểu biết của mớ tuổi bé con của tôi. Thời đó đã có chiến tranh, sách vở thiếu thốn, vồ được cuốn nào là ngốn ngấu cuốn ấy, không phân biệt, không chọn lựa. Những cuốn sách cũ của ông chú có nhiều cuốn mất khúc đầu thì tôi đọc khúc đuôi, mất khúc đuôi thì đọc khúc đầu, mất cả đầu đuôi thì đọc khúc giữa. Trang mất trang còn cũng không sao, đọc tuốt.

BẺN LẺN | BẾN CŨ - Dzạ Lữ Kiều

BẺN LẺN

Sáng nay ra chợ Tết

Theo Me bước tung tăn

Cõi lòng lồng lộng mở

Mừng vui quá là mừng

20 June 2026

NHỮNG CỌC GỖ KHÔNG CHỊU MỤC - Nguyễn Đông A

Gió sông Cái buổi sớm không bao giờ thổi theo một hướng nhất định, nó cứ quẩn quanh, lẩn vào từng khe ván cũ, luồn dưới những tấm liếp bạc màu. Rồi bất chợt quất ngược lên mặt người ta, bằng thứ hơi lạnh mằn mặn như vừa đi qua cả trăm năm ký ức, của một vùng đất từng là bãi cát hoang. Nơi bác sĩ người Tây nào đó đứng chụp hình từ năm một ngàn tám trăm chín mươi mấy. Lúc ấy, Nha Trang còn là một làng chài lưa thưa mái tranh, và cũng chính nơi đó, qua bao nhiêu lớp người, lớp sóng, cuối cùng chỉ còn lại những tiếng thở dài không có hình dạng.

CON CHUỘT - Văn

Đêm nào anh cũng để dành cho con chuột đúng mười hạt cơm.
Cơm đã nguội. Những hạt cơm rời rạc và có mùi nhà kho chứa đồ cũ. Anh ăn chậm, nhai kỹ. Gần cuối bữa, anh gắp ra mười hạt, để lên nắp ca nhôn. Mười hạt, không hơn. Ở đây, phần cơm ít đến mức chỉ cần nhà bếp xới vơi đi một chút, anh sẽ bị cơn đói đánh thức lúc gần sáng. Mười hạt là phần cơm nhiều nhất mà anh có thể chia sớt cho một sinh linh bất hạnh khác, mà bụng dạ vẫn yên.
Ăn xong, anh lấy mảnh giấy gói mười hạt cơm lại, đặt bên cạnh gối.

ĐỂ LẠI - Huỳnh Minh Lệ

năm, mười năm nữa

rồi ai cũng ra đi

cõi trần gian yêu dấu

xem ta để lại gì...

MA - Song Thao

Khi gia đình tôi theo đoàn người Hà Nội tản cư về các vùng quê, tôi mới 7 tuổi. Đầu tiên chúng tôi tới Sở Hạ rồi sau đó, để chắc ăn hơn, chúng tôi bỏ xa Hà Nội hơn nữa về làng Rùa. Trước khi tản cư, gia đình tôi sống tại làng Giáp Bát, ngoại thành Hà nội, một làng vừa quê vừa tỉnh, tỉnh nhiều hơn quê. Từ Hà Nội, chỉ vừa qua khu Khâm Thiên là tới làng tôi. Vỏn vẹn vài năm thơ dại tại làng, tôi cũng đã kịp có một con ma trong đầu.

ĐƯA HƯƠNG LÊN ÁO - Huỳnh Liễu Ngạn

gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố

mùa đi qua cho lá rụng xuống đường

tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ

khi mưa về làm ướt cả muôn phương

18 June 2026

CAY ĐẮNG - Song Thao

“Tại sao mày không nói thật cho tao biết?”
Mặt Vũ căng lên. Tôi ngồi chịu trận. Hắn muốn xỉ vả gì tôi cũng cứ làm lơ. Tôi hiểu nỗi xúc động của hắn.
“Ăn đi! Tám năm không được ăn, bây giờ được ăn lại bày đặt vẽ chuyện. Cứ ăn cho nó khỏe người đã. Chuyện đâu còn đó.”

NGỨA - Ngu Yên

Đêm không ngủ được, Khoa nằm nhìn trần nhà.

Không có lý do gì. Đó mới là vấn đề.

Người ta mất ngủ vì lo lắng, vì đau, vì hối hận, những thứ đó anh hiểu. Nhưng Khoa nằm trong phòng máy lạnh mười bảy độ, nệm tốt, gối mềm, và não cứ chạy như một cái máy không có nút tắt mà không sản xuất ra thứ gì cụ thể. Chỉ là... nhiều loại hình ảnh, câu hỏi, câu trả lời nửa chừng, nhảy vọt từ nơi này sang nơi kia, từ người này sang người nọ… một loại trật tự hỗn loạn của người không biết mình đang nghĩ gì.

KHÚC TÌNH CA TAM ĐẢO - Nguyễn An Bình

Phố núi trong sương trời xuống thấp

Ngày lên triền dốc đá cheo leo

Mây mù Tam Đảo anh lạc bước

Nên tình sơn nữ có buổn theo

HOẠN NƯƠNG GHEN VÀ SỰ TRẢ THÙ TRONG LỊCH SỬ TRUNG HOA - Tiểu Lục Thần Phong

Truyện Kiều còn có tên là Đoạn Trường Tân Thanh,  đây là tác phẩm văn học cổ điển nổi tiếng và phổ biến sâu rộng nhất ở Viêt Nam. Có lẽ không ai là không biết, cho dù đó là trí thức hàn lâm hay bình dân lao động, ngay cả những người không biết chữ cũng biết và thuộc dăm ba câu thơ Kiều, thậm chí nhiều người thuộc làu làu nhiều đoạn hoặc thuộc lòng cả tác phẩm.

THÁNG GIÊNG HOA NỞ - Trần Yên Hòa

Đã nhiều lần ta ngâm mãi câu thơ

Câu lục bát ngựa ô về chốn cũ

Còn ta, long đong phương trời tứ xứ

Em có còn hong tóc ở lầu trăng?

 

16 June 2026

BÁN GIÀY - Nguyễn Duy Chính

(Phóng tác theo “What I Learned in the Shoe Store” của William M. Hendryx)

Khi ba tôi được thuyên chuyển từ Ðà Lạt về Saigon, gia đình tôi cũng phải theo.  Cái hạnh phúc của việc từ một tỉnh lẻ được trở về nơi phố chợ không bù cho tôi những mất mát. Năm ấy tôi mới học lớp 10, vừa nghỉ hè nên cha tôi định hết bãi trường sẽ ghi tên cho tôi vào một trung học tư.