Người vợ đứng cạnh bàn ăn hỏi:
“Còn mấy ngày nữa là Tết hả anh?”
Người chồng đang ngồi xem TV lơ đãng đáp:
“Thất nghiệp rồi, chán lắm, Tết gì mà Tết!”
Người vợ đứng cạnh bàn ăn hỏi:
“Còn mấy ngày nữa là Tết hả anh?”
Người chồng đang ngồi xem TV lơ đãng đáp:
“Thất nghiệp rồi, chán lắm, Tết gì mà Tết!”
Là lũ chúng tôi đấy, những con “ngựa” sinh năm Bính Ngọ
1966.
Năm đầu tiên bước vào ngưỡng cửa cấp ba, chúng tôi còn ngơ ngác, nhìn nhau …phòng thủ nhiều hơn là thân thiện . Bởi đó là năm lớp 10, vừa mới chia tay bạn bè, thầy cô của mái trường cấp hai, lại nghe nói lớp 10A1 năm nay sẽ là “Lớp Điểm” dành cho những học sinh được tuyển thẳng từ lớp 9 lên lớp 10 và những học sinh đạt điểm cao trong kỳ thi lên lớp 10 .
Xuân xưa, mấy trăm thằng xuống núi.
Ngăn chận
quân thù, giữ miền Nam
Đánh đấm
tưng bừng trên trận địa,
Sống
chết phận người, chẳng thở than.
I.
Đã ngoài giêng, miền Đông Bắc xứ Hoa Kỳ, tuyết rơi nhiều, có
nơi đã chuyển thành bão tuyết. Thành phố Springfield nơi chúng tôi ở, tuy không
nhiều tuyết nhưng nhiệt độ ngoài trời luôn dưới âm độ C.
Hôm nay đài lại báo có bão tuyết trong toàn khu vực. Học sinh được nghỉ học, các hàng quán siêu thị đóng cửa, các con cũng đều ở nhà, bàn tán chuyện vào bếp nấu món ăn truyền thống Việt Nam để cùng nhau thưởng thức và ôn chuyện quê nhà.
Anh về tinh thể đa mang
Để
dành khe chị trên tràng giang trôi
(thơ Bùi Giáng)
Con đường phía
trước phía sau
Em đi anh lại nét
sầu phôi phai
Chuyện tình từ độ
chia hai
Bây giờ tinh thể
lưu đầy gần xa
“Chừng nào nó mới chịu về cho mình cúng giao thừa?” Tiếng thì thào luồn qua khe hở vách ván gỗ, quyện vào tấm màn mỏng, xoáy vào tai hắn. Giọng của mẹ T. Nãy giờ bà thì thầm nói chuyện với con gái, nhưng lại cố gằn từng chữ khi nói câu ấy để âm thanh nổi cộm lên cho hắn nghe. Hắn phải nghe thấy và khi nghe được thì hắn phải biết điều để xin phép ra về. Bảy tám giờ tối rồi. Hắn đưa tay nhìn đồng hồ. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi. Điệu này thì phải về thôi. Đợi mẹ nàng nói thẳng vào mặt lần sau làm sao dám vác xác lại đây nữa. Mình biết mà, hắn nghĩ thầm. Vậy là sau bao nhiêu năm trời đưa đón, sau vô vàn những khát khao, vẫn chưa một lần được ở cạnh nhau đêm giao thừa. Anh chỉ muốn nhìn vào mắt em. Ơi, đôi mắt có ánh nhìn sâu thẳm. Ánh mắt chứa đầy ngôn ngữ lạ. Thứ mật ngữ sau bao năm tháng bên nhau hắn vẫn không tài nào hiểu hết. Anh cần nghe cho ra những lời ấy. Biết đâu mai mốt nhà em có chuyến vượt biên. Em đi rồi anh biết tìm ai để giải mật.
Mùa xuân quạt gởi hoa đề,
Hỏi dùm ta chúa xuân hề còn không?
Thơ Vũ Hoàng Chương
Thi nhân có thắc mắc là như vậy, nhưng năm nào rồi mùa xuân
cũng tới.
Qua mùa Noël ít ngày là mùa xuân lại về. Mùa xuân về mang một sự thay đổi của đất trời và của cả lòng người… cây cối hoa lá đâm chồi nẩy lộc… và lòng người, với một chút bâng khuâng… chờ đón một cái gì đổi mới, chờ ở xa nơi quê hương và chờ cả ở nơi đây, chắc sẽ có một chút gì mới hơn, thay đổi bộ mặt của năm cũ, đầy xô đẩy, đầy dằng co của chiến tranh, của bão lũ thiên tai nhân tai dồn dập…
Khai Xuân Bính Ngọ 2026
Ta cúi xuống nhặt lên viên sỏi
Viên sỏi trong vườn năm mươi năm
Rêu bám đời rêu trên mặt đá
Ta buồn như viên sỏi lặng câm
Với tôi, Tết về trước hết, bằng một mùi hương - mùi gừng nồng ấm Ở cái xóm nhỏ ven sông- xóm Giã Viên. Trong ký ức, cứ vào khoảng đầu tháng Chạp, không khí quanh bến sông Kẻ Vạn* gần nhà tôi lại trở nên rộn ràng. Từ lò mứt chị Bưởi (chủ lò mứt: chị Nguyễn Thị Bưởi là con gái Kim Long, xứ mứt gừng nổi tiếng của Huế) ở xóm trên, những gánh gừng trên vai các o, các chị đã được thái lát, luộc qua, nối nhau về dòng sông để xả nước cho bớt vị cay. Dòng sông Kẻ Vạn ngày ấy trong đến nỗi có thể nhìn thấy từng viên sỏi, từng ngọn rêu dưới đáy. Không chỉ là mùi thơm của gừng, mà là mùi vị của sự tảo tần, của bàn tay chịu thương chịu khó bắt đầu vào vụ mứt Tết. Cứ thế, mùi gừng tươi theo gió sông phóng khoáng mà bay xa, phảng phất cả một khu phố. Cái mùi hương vừa ấm, vừa nồng, vừa thanh tao ấy khiến người ta chợt nhận ra "À, Tết sắp về rồi!"
khu vườn thu gọn tàn năm
thơ mềm như sương
lang thang vu vơ tâm thức
chạy tìm mùa xuân chưa thấy
qua khe cửa có đôi mắt ai ngóng trông
Tuần tới là tết cổ truyền, Chủ Nhật này má làm tiệc tất niên thật thịnh soạn, ê hề thức ăn, nào là: Chả giò, nem rán, cháo lòng, bánh hỏi…Ba thì chăm vườn hoa thật đẹp dù rằng tiết Đông cây cỏ đang điêu tàn. Ba còn trang hoàng nhà cửa thật đẹp, treo đèn lồng, dán những mảnh giấy có ghi những câu chúc phúc tốt lành… Má mời nhà cô Bảy qua chơi. Má với cô Bảy thân thiết như chị em ruột thịt, hai người quen nhau từ hồi còn ở đảo Bidong. Cô Bảy dong dỏng cao, thanh mảnh, da trắng như trứng gà; tánh tình lại vui vẻ và xởi lởi. Má quý cô Bảy lắm.
Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn. Năm nay là năm đầu tiên cô ăn Tết bên nhà chồng, buồn vui lẫn lộn, nụ cười của cô lúc nào cũng thoáng chút trầm tư.
BỊ ĐỌA
những con
công bị đọa
sống chung
với bầy gà
những con
gà công nghiệp
chớ đâu phải
gà ta !
20.12.2025