24 September 2018

ĐIỂM SÁCH “SILENT INVASION” - Nguyễn Văn Tuấn


Nhờ một bạn giới thiệu mà tôi biết đến cuốn sách “Silent Invasion” (1) của tác giả Clive Hamilton (2). Phải nói rằng đây là một cuốn sách, nói như Giáo sư John Fitzgerald, là rất đáng đọc. Đáng đọc để biết một cuộc xâm lăng âm thầm vào chính trường nước Úc được điều phối từ Bắc Kinh. Đáng đọc để hiểu hơn những chiến lược mà Tàu cộng đã và đang áp dụng, cùng với sự tiếp tay của những Hoa kiều, để mua chuộc ảnh hưởng và qua đó bành trướng chính trị đến các nước khác, trong đó có Việt Nam.

LỤC BÁT KHÔNG ĐỀ - Trần Phù Thế


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CHUYỆN MUA, BÁN DƯỚI HUYỆN - Từ Thức


Lời tác giả 
Bài này, khởi đầu chủ ý chỉ viết cho facebook, nhưng thấy vấn đề khá quan trọng, cần báo động dư luận và nghĩ báo và facebook ít khi có cùng nhiều độc giả, xin kính, thân gởi, để tùy nghi. 

‘’Tôi ký giấy bán, bán cho ai, làm gì thì tôi không biết‘’. Đọc, tưởng người ta nói chuyện bán một bó rau, con gà, một cái chủi cùn. 

Không, đó là chuyện bán một phần lãnh thổ, đẫm máu bao nhiêu thế hệ. Đó là lời tuyên bố của ông Nguyễn văn Thiện, nguyên bí thư tỉnh ủy Bình Định, về chuyện bán cảng Qui Nhơn.

MÊ GHỆ - Chu Vương Miện

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

MỘT THUỞ HỌC TRÒ - Hồ Phổ Lại


Hình minh hoạ, Getty Images
Tôi gặp thầy lúc tôi vừa đặt chân lên lớp một, cấp trung học. Thầy tên Ưng Biền, một cái tên thuộc dòng vua chúa triều Nguyễn. Nghe đâu, ở lứa tuổi thanh niên đã có một thời tầy vô bưng theo kháng chiến. Về sau trở ra hồi chánh, thầy lập gia đình và đi dạy học. Lúc dạy tôi thầy trạc 45, còn tôi thì ở tuổi 11, 12. Xét chung chung thầy thuộc loại người đẹp trai, dáng dấp cao ráo, khuôn mặt đều đặn, thái độ khoan thai, nói năng từ tốn. Ngày thường thầy tới trường trong bộ âu-phục hợp thời trang. Những ngày lễ lạc, thầy thắng bộ quốc phục: áo the đen, quần vải trắng, đầu đội khăn đóng, chân mang giày hạ. Nghĩa là thoạt nhìn bên ngoài, thầy Ưng Biền là hiện thân của một nhà mô phạm gương mẫu muôn đời.

YÊU EM NHƯ THẾ - Nguyễn Hàn Chung

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

MỘT THỜI ĐIỂM: HAI TẤM HÌNH - HAI SỐ PHẬN VÀ TỘI ÁC CỦA TRUYỀN THÔNG THIÊN TẢ - Hoàng Tất Thắng


Tết Mậu Thân 1968 đã cách đây 50 năm, một thời gian khá dài so với một đời người, dễ gây nên cảnh vật đổi sao dời và những lãng quên ký ức đời thường, nhưng đối với tuyệt đại đa số người dân miền nam, các đổ vỡ tang thương vì khói lửa chiến tranh của biến cố tết Mậu Thân, những chủ trương trí trá, xảo quyệt và các hành vi giết người hổn loạn, tràn lan quá nhiều và quá tàn ác do các lực lượng tham chiến cộng sản miền bắc thực hiện với dân lành VNCH trong các ngày đầu xuân 1968, thật khó quên. Đúng hơn là không thể nào quên.

LÒNG TỰ TRỌNG - Bắc Phong

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

ĐỒNG BÀO THƯỢNG & ĐỒNG BÀO THIỆT - Tưởng Năng Tiến


Sáng 28/8, 181 người tỵ nạn đến từ Việt Nam và Campuchia bị bắt giữ bắt giữ trong một đợt truy quét của Bộ Nội vụ, cảnh sát, binh lính quận Bang Yai, Thái Lan. Số phận những người Thượng mới bị bắt sẽ được định đoạt tại tòa án, những gì họ có thể làm bây giờ chỉ là cầu nguyện để được ở lại.

Vào cuối thế kỷ trước, tôi có viết cái truyện ngắn (dự tưởng) về chuyến bay hồi hương của một chàng thanh niên, đang hăm hở trở lại Việt Nam, ngay sau khi đất nước này vừa thoát khỏi hiểm hoạ cộng sản.

Tựa tuy đã quên nhưng tôi vẫn còn nhớ (loáng thoáng) đôi câu:
Phi cơ chao cánh, nhìn qua khung cửa sổ là một dòng sông yêu kiều lượn khúc, đang lấp lánh dưới ánh nắng chiều: Sông Sài Gòn. Tôi kêu khẽ và không ngăn được đôi dòng nước mắt!

ÁO BIẾC XƯA - Linh Phương


Ờ thì chắc gì như năm trước
Gió thốc ngoài hiên thổi tạt buồn
Tay trắng-trắng tay anh trơn trợt
Tuột dốc tình níu chẳng chịu buông

ĐÊM ĐÔNG LẠNH LẼO - Thu Phong



Để nhớ nhà thờ Dran
dinhcuong

Ngày 25 tháng 11 năm 19xx.
Bố ơi,

Nô-en năm nay bố nhớ về nha bố. Con ghiền giọng nói của bố ghê đi. Bố về dẫn mẹ và con đi lễ, nha bố. Đã một năm rồi mà con vẫn còn nhớ hơi ấm của tay bố một bên, tay mẹ một bên. Rồi mình về nhà và ăn rề-vây-dong. Rồi con đi ngủ để chờ Ông già Nô-en tới. Chỉ nghĩ đến thôi, con đã muốn điên lên được. Bố ơi, bài làm của con được cô giáo khen, con đi ngủ đúng giờ, luôn nghe lời mẹ và bà. Vậy con có thể xin Ông già Nô-en một con búp bê biết nhắm mắt mở mắt không hở bố? Nếu bố có gặp Ông già Nô-en thì bố nói giúp con nhé. Thôi, con buồn ngủ quá rồi, con xin tạm biệt bố. Chúc bố nhiều sức khoẻ, bình an. Con cầu nguyện chiến tranh mau chấm dứt để bố về ở luôn với con, với mẹ, với bà.

21 September 2018

CHIM XA RỪNG - Ý Ngôn



Chim xa rừng thương cây nhớ cội 
Người xa người tội lắm người ơi
(Ca dao)


Cơn mưa muộn bỗng đâu kéo về thành phố. Cái xứ này mưa nắng thật bất thường. Kim Anh bị cảm, lổ mũi nghẹt cứng thật khó chịu. Nàng ngồi trên giường ôm cái gối vào lòng, ngó ra ngoài cửa sổ thầm trù ẻo rủa xả cơn mưa bất tử. Nàng nói tại cơn mưa ngoài tầm dự báo thời tiết nên nàng lãnh đủ. Thu Cúc từ ngoài bước vào, nói một câu trật chìa trật bàn đạp trật đường rầy xe lửa. Trời mưa dễ thương ghê. Mình thích buổi chiều ngồi ngắm mưa rơi lất phất ngoài trời. Buồn buồn làm sao. Nhớ nhà dễ sợ. Nhớ Việt Nam dễ sợ.

HỜN DỖI 2 - Nguyên Lạc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

KHÔNG! KHÔNG!... CÁI ĐÓ HỔNG PHẢI CỦA TUI - Nguyễn Lê Hồng Hưng


Hơn tuần qua chiều nào tôi cũng lên hội quán, ngồi trước chiếc bàn trong góc phòng, day mặt vô vách, lướt mạng, chỗ đó yên tĩnh và không ai chú ý. Chiều nay có một thủy thủ chiếm góc đó rồi, giống y chang tôi mấy hôm trước, anh ta ngồi day lưng ra ngoài, mặt chăm chú vào màn ảnh của laptop. 

Cuối tuần, hội quán đông người. Thủy thủ đến từ khắp nơi, kẻ đánh bi da, người chơi bóng bàn, người tụ tập nhậu nhẹt. Tôi loay hoay chưa biết ngồi chỗ nào cho tiện, chợt từ phía sau lưng có bàn tay để nhẹ lên vai và kèm theo tiếng chào: