Đã có lúc, mỗi ngày của tôi là một mong chờ. Tôi chờ, tôi đợi những cái lạ, cái mới để từ đó có kỷ niệm mà viết lên sổ đời. Đợi một người bạn nay mai sẽ thành tri kỷ. Chờ một bóng nữ quyến rũ khiến tim cốt tả tơi. Đợi một chuyến đi. Chờ một cố sự làm đảo điên số phận. Tàu, xe đợi những vị khách còn con người thì đợi nhau, ai đó đến bên ta mà ở lại, dù chốc lát thì đều là sự an bài, run rủi của số phận. Làm trai phải lạ ở trên đời,[1] Phan Bội Châu viết với ý tung hoành bốn biển, thỏa chí tang bồng, còn với tôi, sinh ra với thân con người đã là sự lạ và cái lạ đó cần được nuôi lớn như tiểu thuyết chương hồi, mọi cái mình nghĩ, mọi thứ mình làm, thậm chí những người mình gặp, chơi cùng, gắn bó, thù hằn, nghỉ chơi… đều ảnh hưởng đến cuộc đời của mình và của người. Bản thảo Chí Phèo của Nam Cao từng là thứ được moi lại trong sọt rác, rồi nhiều năm sau, cũng trong một hộc rác, Mai Thảo móc lên bản thảo “Rượu, Chưa Đủ” của Dương Nghiễm Mậu. Đó là sự ngẫu nhiên hay một vòng lặp luân phiên của lịch sử, điều đã làm ở quá khứ sẽ tái hiện trong tương lai. Tôi từng rất ghiền truyện kiếm hiệp nên cả tin vào cái thuyết duyên kỳ ngộ, cứ đợi cứ chờ rồi sẽ gặp người làm thay đổi số phận. Sự mong ngóng được ủ sâu trong lòng ngày này qua ngày khác, cơn thèm một bóng hình chín tới mức nẫu nhừ, be bét vỡ tan bình ủ mà chẳng có ai. Quan hệ thầy trò, bè bạn bạc nhạc, người thân chiều chuộng, tử tế với tôi nhưng lại thiếu một tâm hồn đắt giá. Những phận đời long đong chỉ mong yên ổn qua ngày, kẻ gian tham lợi trước còn người ác tàn bạo theo cái bản tính tầm thường. Tôi thích một cá tính sâu sắc, nhiều lớp lang, nửa thánh nửa người nửa ma nửa phật, đã cao là vút trời, đã xuống thì phải thăm thẳm vô cùng. Có như vậy tôi mới nếm được lưỡi tầm sét để tỉnh thức mà nhìn lại và làm lại mình. Càng mong đợi càng đói khát, tôi thấy tiểu thuyết là thứ lừa người và chẳng có phép màu nào có thể giúp mình thành nhân vật trong sách, trừ khi mình viết sách, sống cùng các nhân vật, biến đời sống của mình thành tiểu thuyết. Ấy là khi tôi còn trẻ, tuổi thanh niên nhưng không suy nghĩ như vị thành niên.
06 June 2026
TÌNH BỌ NGỰA - Ngu Yên
Buổi sáng còn đẫm sương, Trinh đang tỉa mấy bụi hương thảo
sau vườn thì thấy chúng.
Hai con bọ ngựa. Trên cành hồng dại thấp gần mặt đất. Con cái to hơn, màu xanh đậm như lá mục, đứng bất động với vẻ trang nghiêm kỳ lạ của loài săn mồi. Con đực nhỏ hơn, màu nhạt, đang leo lên lưng nó từ phía sau với những động tác chậm rãi, gần như cung kính — như thể nó biết mình đang bước vào một nghi lễ mà không biết đó là nghi lễ gì.
NGƯỜI KHÔNG CÓ DẤU CHÂN - Ái Điểu
Ái Điểu sinh năm 1980 tại Ninh Thuận
Quê nội Tuy Phước Bình Định
Quê mẹ An Giang
Hiện sinh sống tại Châu Đốc từ năm học lớp 8 tới nay
Từ nhỏ đã đam mê nghệ thuật: Thơ-văn-họa-tượng
Có thơ đăng báo từ năm học lớp 8.
Hết lớp 12, vì lý do cá nhân, bỏ học, bỏ cả đam mê thơ
văn… tưởng chừng cánh cửa văn chương khép lại vĩnh viễn
Nhưng rồi… hơn 20 năm sau, trong sự tình cờ ngẫu nhĩ, cô
bắt đầu viết lại và thơ văn chỉ xuất hiện trên facebook cá nhân.
Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng-bằng đôi chân trần-ông đều không để lại dấu chân.
LẦN ĐẦU SANG NHÀ EM | GIẬN NHAU - Dzạ Lữ Kiều
LẦN ĐẦU
SANG NHÀ EM
Chờ em mỏi
mắt ngóng trông
Sợi thương
sợi nhớ bâng khuâng sang nhà
Tường cao cổng
khép lối ra
Đường đi sỏi
đá cũng hòa điệu trêu
HOA LÊ, VỊT TRỜI, TRẺ EM VÀ CHIẾN TRANH - Trần Mộng Tú
Cuối tháng 2 Dương Lịch, tôi ghé chơi nhà chị bạn ở cùng một thành phố. Nhà Chị cách nhà tôi 10 phút lái xe. Tới nơi thấy chị đang làm vườn. Chị nói: Hôm qua có nhờ người tới tỉa bớt nhánh, cành trên cây lê, nhiều cành quá, quả sẽ ra nhiều và nhỏ, rồi rụng đầy vườn vì những con quạ sẽ tới vừa mổ ăn, vừa vứt tung tóe đầy sân. Năm nay Chị cho cắt đi một phần hai số cành và chị đang thu những cành cho vào thùng rác.
04 June 2026
NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẶT SỐ PHẬN - Ngu Yên
Căn phòng này không có cửa sổ nhưng Xuân vẫn đếm ánh sáng bằng cách khác—bằng tiếng giày cao gót của nữ cai ngục đi qua hành lang lúc sáu giờ sáng, bằng mùi cà phê pha máy lúc bảy giờ, bằng cách da trên tay mình chuyển từ xám sang vàng nhạt dưới bóng đèn huỳnh quang. Bốn trăm nghìn đô la. Con số đó giờ đây là một loại thời gian, một đơn vị đo lường cho sự tồn tại của bà trong không gian ba mét vuông này, nơi toilet không có nắp và giường sắt kêu răng rắc như xương người già.
NHỮNG NGÔI NHÀ CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI - Trần Mộng Tú
Có những lúc tôi hay lơ mơ nghĩ tới một điều không rõ rệt, một điều đưa mình tới một không gian ảo hay một thời gian đã mất hút. Khi nghĩ lơ mơ như thế, tôi không ý thức được rõ rệt mình vui hay buồn, hình như có một lằn ranh rất mơ hồ như sợi tơ nhện, nó chùng xuống cong theo võng gió vào lúc buồn buồn, rồi lại bật lên nằm ngang một đường thẳng tắp, khi thấy hân hoan.
TÌNH DUYÊN ÚT-CHÍN-NGAN-DỪA BẠC LIÊU - Lê Quang Thông
Mi, người “nước Huế”, ca quá sá mùi.
Tau chịu sáu câu đầm đìa nước mắt.
Tau tuy quê mùa thấm nỗi đầy vơi.
SẤM KÝ - Ái Điểu
“… tháng Bảy năm Ất Tỵ có thiên hôn, địa ám. Mưa to gió lớn,
sấm sét kinh hoàng bảy ngày, bảy đêm. Ngày mất mặt trời, đêm vắng mặt trăng. Gà
không gáy, chó không sủa.
Lũ ngạ quỷ, đám cô hồn ngự trị khắp dương gian, hãm hại người
lương thiện.
Kẻ ác nhơn, người hiền hậu tựa vàng thau lẫn lộn khó phân biệt
được.
Người đức hạnh biến đổi thành kẻ sa đoạ như bị ma da bắt.
02 June 2026
ĐŨA - Song Thao
Đũa tre Việt Nam. Photo: afamily
Ông bạn Thiếu Khanh cùng viết với tôi trên báo Thời Nay từ sáu chục năm trước là một bậc thượng thừa về Anh ngữ. Ông vừa hoàn tất bộ “Từ Điển Phiên Dịch Việt Anh” dày tới 3700 trang. Đây là một công trình dài hơi tôi nghĩ phải mặn mà với chữ nghĩa lắm mới hoàn tất được. Ông rất cẩn thận khi soạn thảo. Ông đưa ra một ví dụ: “vơ đũa cả nắm” dịch sao cho người ngoại quốc rành rẽ được. Ông thử vào Google xem anh chàng ba xí ba tú này dịch ra sao. Ông vào 5 lần tất cả và nhận được 5 câu trả lời khác nhau. Lần cuối Google dịch: “Grab a handful of chopsticks at once”. Có thể hiểu theo nghĩa đen nhưng với người ngoại quốc chẳng bao giờ dùng đũa, thiệt khó cho họ nắm được nghĩa đích thực của thành ngữ này. Ông cho biết: “Ngay từ trước Công nguyên, Marcus Tullius Cicero (106 – 43 BC), một nhà hùng biện vĩ đại, một lý thuyết gia dịch thuật nổi tiếng của La Mã có ảnh hưởng đến nhiều thế hệ dịch giả về sau, đã nhận thấy không nên dịch sát nghĩa đen từng từ (word for word), mà phải chuyển ý của câu hay cụm từ từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác (sense for sense). Cho nên, có lẽ ở đây cách thích hợp nhất là ta phải tìm trong tiếng Anh những thành ngữ hay các expressions, tuy không nói gì đến Đũa nhưng có nghĩa gần với nghĩa gốc của câu thành ngữ tiếng Việt. Tôi tìm thấy vài idioms hay expressions như thế, và chúng được đặt vào các bối cảnh thích hợp để có những ví dụ dưới đây. Và mục từ này, kể cả phần Ghi Chú ở dưới, là một trang trong Từ Điển Phiên Dịch Việt Anh”. Phần ghi chú là một số thành ngữ tiếng Anh tương tự “vơ đũa cả nắm” trong nhiều ngữ cảnh khác nhau.
NỒI CANH KHỔ QUA ĐÊM GIAO THỪA - Biển Cát
Căn bếp của gia đình Nam ở ngoại ô bang California vốn dĩ luôn bóng loáng với những mặt đá marble lạnh lẽo và các thiết bị điện tử hiện đại. Nhưng chiều ba mươi Tết này, không gian ấy bị xâm chiếm bởi một mùi hương lạ lùng: mùi nồng nồng, đăng đắng của khổ qua hầm thịt.
10 KHÚC. NHỚ. NGƯỜI BỘI VONG - Trần Yên Hòa
1
Hề bài đoản ca. ta rống cổ kêu
Gởi kẻ bội vong. quên đi tình nghĩa
Hề bài đoản ca. ta rống cổ gào
Gọi em xanh xao. về đây. trầm ngãi.
30 May 2026
HẠNH PHÚC… - Nguyễn Q.
Cơn bão tuyết đã qua hơn tuần rồi mà hai bên đường và trong các vườn cây tuyết vẫn chưa tan vì còn lạnh quá, ngày nào cũng dưới zero độ. Nhưng nhờ vậy mà những bao rác tiếp tục chồng lên nhau trên các đống tuyết cao ngất ngưởng tới thắt lưng bên đường, chờ xe đến mang đi, không có mùi hôi. Đường sá đã khó đi quanh những công trình xây dựng không ngưng nghỉ nay lại có thêm những rào cản mới, cấm người bộ hành đến gần những toà cao ốc để tránh những mảng tuyết đã bắt đầu đóng thành băng đang rơi xuống.













