18 October 2019

TÔI VIẾT CHO ANH, NGƯỜI TÙ CẢI TẠO | LÍNH NGHĨ GÌ - Dư Thị Diễm Buồn | Lê Tấn Dương


TÔI VIẾT CHO ANH, NGƯỜI TÙ CẢI TẠO

Anh đến đây nơi xứ người lạnh giá!
Từ lưng trời màn tuyết trắng giăng giăng
Bên đường phố cây khẳng khiu trụi lá
Mây cũng buồn, vì đông rét căm căm

SÀI GÒN MUỘN MÀNG CỦA EM CŨNG KHÔNG CÒN... - Vũ Thế Thành


Cô bạn trẻ tặng tôi quyển sách của Erich Maria Remarque, bản dịch trước 75 mà em kiếm được ở tiệm sách cũ. Remarque là nhà văn người Đức mà có thời tôi “ngốn” hầu như không sót cuốn nào. Ông viết như thì thầm kể chuyện, chẳng lý luận, triết lý gì cao siêu cả, nhưng rất buồn, và rất người. Thời Hitler, Remarque phải sống lưu vong, tác phẩm bị cấm và bị đốt. Bây giờ, cầm sách của ông trên tay, tôi lại nhớ đến thời sau 75, thời sách bị cấm và bị đốt ở Sài Gòn.

KHỎI LO! | SÀI GÒN, CÀ PHÊ | THÀNH PHỐ ĐỐNG SÁN(G) | NHỮNG BẢN LÝ LỊCH - Huỳnh Minh Lệ


KHỎI LO!

từ nay sức phẻ khỏi lo
có trường (đại) học phải to cái đùng!
ốm đau khỏi chạy lung tung
có bà bộ trưởng cùng chung chiến hào
từ nay sinh đẻ gắng sao
mỗi bà hai đứa đồng bào nghe không!

NHỮNG CHUYẾN ĐÒ (3) - Việt Dương



Mùng 2 Tết, Nghiêm đi với hai người lính lên Vị Khê. Khi tới bến, Sửu, người đẩy đò, nói với Nghiêm:

- Em với Hoàng tới nhà cô Vân, rồi Hoàng đi với em về nhà ở phía sau đình. Xếp cho biết mấy giờ về để em ra bến chờ.

- Tôi muốn hỏi ông cụ cô Vân ít điều về xã Vị Khê, không biết câu chuyện sẽ bao lâu, nhưng chừng hơn 1 giờ, các cậu cứ tới nhà cô Vân.

NGƯỜI XƯA SO SÁNH VÍ VON - Luân Hoán


tặng anh Song Thao

0.
khí-quan-phồn-thực nhân sinh
cặp sinh-thực-khí hiển linh đời đời
dương âm tạo luật đất trời
cơ bản triết lý vật người sinh sôi

MỘT BỮA CƠM HUẾ - Vũ Hoàng Thư


Chiều mù, se lạnh. Cuối tháng 5 giáp giới hai mùa, xuân chưa qua hạ mà lành lạnh như thu sắp sang đông. Cơn gió nhẹ gợn làn da gọi da diết một thời. Gió vờn mặt đầm Cầu Hai lăn tăn sắc bóng trở về. Nước xà hai nuôi dưỡng những loài thủy sản đặc thù khó tìm nơi khác. Cua Cầu Hai thịt chắc và ngon, cá phá Tam Giang ngọt săn từng thớ. Không dưng nhớ bến Đông An dưới chân núi Túy Vân và những lúc ngồi đợi đò sang quốc lộ 1 ra Huế. Những đợi chờ và những cơn mưa.

HƯƠNG VỊ QUÊ HƯƠNG - Bắc Phong


BÁNH CUỐN THANH TRÌ

nhân thịt bánh mỏng mềm trong
ở đâu bánh cuốn cũng không ngon bằng
anh làm giò lụa được chăng
cho em cắn ngập chân răng của mình

SỢ - Từ Thức


Một bên là những người tay không. Một bên là một lực lượng đàn áp hùng hậu, tàn bạo hơn thú dữ. Trước cái can đảm phi thường của dân Hong Kong, người ta đặt câu hỏi: họ có biết sợ không? 

Denise Ho, một trong những lãnh tụ Hong Kong trả lời : trước đây, chúng tôi đã sợ hậu quả của sự im lặng, ngày nay chúng tôi không biết sợ nữa.

MINH GHỌA | NGANG - Chu vương Miện


MINH GHỌA

người trước ta
thác khuya rồi ta mới sinh
thành ra ta có soạn ra thơ
các vị cũng không biết đường nào mà đọc

MAY CÒN CÓ EM - Tưởng Năng Tiến


Khi một người Hồng Kông đứng lên, cả triệu người Hồng Kông che chắn, nhưng khi một người Việt Nam đứng lên, họ phải xác định không gia đình, không sự nghiệp, không bạn bè. Đôi khi, một mình họ chống lại cả thế giới này. (Đỗ Cao Cường)
Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình. Điều đáng lo là vài thập niên qua (rõ ràng) Trời kêu có hơi nhiều, và kêu tới tấp, kêu lia chia, kêu lia lịa khiến thiên hạ hóa bất an!

NGÀY CHỦ NHẬT Ở SANTA ANA - Trần Vấn Lệ

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

THÁNG TƯ CỦA CHÀNG DU TỬ - Phan Ni Tấn


Du Tử Lê có nghĩa là chàng du tử họ Lê, tên thật là Lê Cự Phách.Từ ngày biết mình được hình thành một cuộc làm người, chàng du tử lang thang “ở cõi nhân gian không thể hiểu” miết đâm chán nên sau 77 năm để lại cho đời 77 tác phẩm thơ và văn xuôi, chàng từ bỏ gia đình, bỏ bạn bỏ bè mà ra đi. Cuộc ra đi trí mạng này làm tôi nhớ tới lần đi lạc xuống trần của Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng trước khiông giũ áo trần ai:

“Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc.
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay”.

16 October 2019

HÃY KHÓC… - Nguyễn Huy Cường


Sau khi bố tôi mất được ba năm, ông ấy đã đến nhà tôi. So với người cha của tôi, ông ấy tầm thường đến nỗi chẳng có ưu điểm gì đáng để nói đến.
Nhưng mà, người mẹ ngoài 50 tuổi của tôi cần có một người bầu bạn, mà yêu cầu của người già đã ngoài 50 đối với một nửa kia chỉ cần phẩm cách tốt là được rồi.
Về mặt này ông ấy có đủ điều kiện, bởi ông là người tốt nổi tiếng gần xa, là người thật thà chất phác. Cái hôm gặp gỡ lần đầu tiên với mẹ tôi, ông rất bối rối.

TÔI VẪN KIẾM - Nguyên Lạc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)