18 March 2019

KHÁT VỌNG BIỂN - Ngô Nguyên Dũng


Phóng dịch một trích đoạn tiểu thuyết từ nguyên bản Đức ngữ “Tausend Jahre im Augenblick” (Ngàn Năm Trong Khoảnh Khắc) của cùng tác giả.

Tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường giữa đêm gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Cả làng kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bôn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết do động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bôn miễn cưỡng chấp nhận, thắp ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.

THƯ TÌNH MỰC TÍM – Thơ: Đỗ Thị Minh Giang | Nhạc: Quốc Thái | Ca sĩ: Quang Châu

ĐỘI LỐT - Trần Doãn Nho


Về miền Tây thăm nàng, lần đầu tiên, tôi được đi xe lôi. Thật ngộ! Một chiếc xe đạp nhỏ nhắn “lôi” theo cái thùng gỗ có hai bánh xe kéo, trên đó là hai chị phụ nữ quang gánh nhùng nhằng và tôi. Hai chị phụ nữ nói chuyện như bắp rang, anh chàng xe lôi im lặng đạp, đạp mãi, còn tôi nhìn quanh, hít hà cái không khí tươi mát, đầy mùi sông nước, cây cỏ, bỡ ngỡ như một kẻ lạc đường. Xuống xe ngoài lộ, đi sâu một đoạn đường đất vào trong làng xa, tập tễnh làm một con khỉ bước qua hai chiếc cầu bám chênh vênh trên hai con lạch, mới đến nhà. Buổi chiều, nước lớn. Nhà nàng, nước đầy sân, ngấp nghé nền nhà, ốc đảo nhỏ bềnh bồng chập chờn sóng gợn. Đứng gọi. Nàng ra, đẩy chiếc ghe nhỏ, đưa tôi vào nhà, cười bảo đừng lo, không phải lụt đâu, nước lên rồi nước sẽ xuống, về đây, anh phải làm quen với nước, yêu nước là yêu em.

MỘT NGÀY CHO MỘT NĂM - Nguyễn Hàn Chung

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

CÔ GIÁO "NGỤY" - Thần Long


Nữ sinh Trường Trung Học Công Thanh. Ngôi trường được xây dựng với sự hợp tác của Lữ Đoàn 173 Không Vận Hoa Kỳ và người dân, ngày 12 Tháng Mười, 1967. (Hình: Flickr manhhai)
“…Tôi đã thấy điều đẹp đẽ trong một xã hội văn minh, tôi không thể nào quay về những cái thấp hèn mà tôi đã mù quáng tôn sùng. Tôi muốn con trai tôi ra đi, tôi không muốn thấy nó trở nên một bánh xe trong cái cỗ máy thống trị này…”

Một đứa học trò la lớn. Bọn con trai, mấy đứa con trai đang quây quần ở cuối lớp chơi trò “dích” hình, đứa nào đứa nấy vội vã thâu tóm lại mấy tấm hình màu bằng bìa cứng có in hình sặc sỡ. Bọn con gái đang tụm ba tụm bảy nói chuyện nô đùa cũng vội vàng quay về chỗ cũ.

EM VÔ SẢN - Mưa Sông Hồ | Nguyên Lạc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

TRUNG QUỐC NGÀY NAY QUA CÁI NHÌN CỦA MỘT NGƯỜI TÀU - Nguyễn Thị Cỏ May


Thật may mắn - thật tình phải nói như vậy - còn không ít người Việt nam nơm nớp lo sợ nước Việt nam rồi đây sẽ mất để trở thành một nước Tàu. Thế giới đang lo đối phó nạn bành trướng hết tốc lực và toàn diện của Tau nhằm làm chủ thế giới. Vụ bắt bà Meng Wanzhou, Giám đốc tài chánh của Công ty Huawei, đúng là một cú đá giò lái quá nặng của Mỹ đối với Tàu trong chánh sách chạy đua thực hiện  bá quyền của Tàu.

NƯỚC MẮM VÀ NƯỚC MẮT - Trần Mộng Tú


Nước mắm và nước mắt
Giọt nước nào mặn hơn

NGHỆ THUẬT SỐNG SÓT - Nguyễn Ngọc Tư


(Địa phủ phát hành cho những linh hồn lỡ lấy vé đầu thai làm người Kỳ Cục)

1. Nói chuyện ăn trước, bởi có thực mới giựt được tùm lum. Ở Kỳ Cục, không ăn thì chết đói, ăn thì bạn sẽ ăn hải sản ướp phân u rê, phở nhồi phộc môn, cá khô tưới thuốc sâu, gạo tẩm thuốc chống mọt, thịt heo thấm đượm chất tạo nạc, rau xanh tưới dầu nhớt siêu mướt, xưởng tương ớt làm ở chuồng gà, khô bò sản xuất trong nhà máy nhựa, rượu chỉ từ nước lã hòa với cục men nước Lọa. Chỉ còn cách sắm miếng đất, tự trồng mà ăn, nhưng nhiều khả năng sống không yên với hàng xóm, họ nghĩ bạn đang nuôi sâu bọ phá vườn ruộng họ. Nói chung, đằng nào thì bạn cũng quay lại địa phủ sớm, không nên mang hành lý chi nhiều.

15 March 2019

TU ĐẠO LU BU - Hồ Đình Nghiêm


Có một chuyện, tôi không hiểu vì sao, người ta thường lánh xa con số 13. Bạn từng vào các toà cao ốc, hoặc bệnh viện trung ương chốn này, dùng thang máy bạn phát hiện một dọc số lần lượt sáng đèn, ở đó không có hiện lên con số 13, nó bị khai tử. Lầu 12 dưng không cái nhảy lên số 14. Cớ sao có sự bỏ băng đột ngột mà chả ai thèm đưa ra một lời giải thích nào cả? Chỉ ghim tấm bảng nhỏ là thang máy này chịu đựng được chừng đó ki-lô, nặng quá tải thì chưa chắc nó sẽ vận hành trong êm thắm.

THƠM LỪNG | THỬ | ĐẠI NGÃI | THẤY BÓNG CHẲNG HÌNH - Trần Phù Thế


(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

NHÂN ĐỌC LẠI BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO: THỦ ĐOẠN HÁN HOÁ CỦA GIẶC MINH - Lê Nghị


Lời nói đầu
Sau tết nguyên đán, có nhiều bài viết về văn hoá, được nhiều bạn đọc ủng hộ việc bãi bỏ các hủ tục; và có bạn muốn tìm hiểu hủ tục chọi trâu, đâm lợn có từ đâu; tôi xin đăng lại một bài viết về sử, để bạn đọc cùng tham khảo.
Thiết nghĩ sau dịp tết sẽ có nhiều lễ hội địa phương lâu nay diễn ra. Đã đến lúc cần phải phân biệt phong tục với hủ tục; lễ hội truyền thống dân tộc với ngoại lai phá hoại văn hoá Việt. Hy vọng bài viết cung cấp được vài dữ liệu để chúng ta cùng suy nghĩ.
Cũng nhân 40 năm ta đánh tan chiến tranh xâm lược của Bọn Bành trướng Bắc kinh (nổ súng vào ngày 17/2/1979), nhấn mạnh rằng xâm lược lãnh thổ dễ thấy nhưng xâm lược văn hoá khó thấy.


HAI CÂU THƠ CỦA BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO

Bại nghĩa thương nhân, càn khôn ky hồ dục tức
Trọng khoa hậu liễm, sơn trạch mỹ hữu kiết di
( Bại nhân nghĩa nát cả đất trời
Nặng thuế khoá sạch không đầm núi )

Tôi trích hai câu mở đầu cho việc vạch tội ác của giặc Minh ghi trong Bình Ngô Đại Cáo, nhằm làm rõ ngoài việc đàn áp thể xác và bóc lột tài sản thì giặc Minh đã hủy hoại di sản tinh thần nhân nghĩa của nước ta như thế nào?

PHÍA SAU THƠ - Tương Giang

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

TÓC XANH MẤY MÙA - Nguyễn Vĩnh Long



1.
Tôi bồn chồn liếc mắt nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn chừng về phía hội trường đầy ấp hơi người và ồn ào tiếng cười nói. Đã hơn tám giờ mà chương trình vẫn chưa bắt đầu. Chưa bao giờ tôi thấy khó chịu về chuyện giờ giấc như lúc nầy. Thấp thoáng trong đám đông, tôi thấy Khánh đang chạy đôn đáo chừng như kiểm điểm sự có mặt của một số khách “nồng cốt”, để bắt đầu chương trình. Mà bao giờ cũng vậy, các vị khách “nồng cốt” cho các buổi sinh hoạt thính phòng nầy luôn luôn xữ dụng giờ “dây thun” phơi nhiều nắng. Hơn nữa, Khánh sắp tôi hát mở đầu chương trình, nên tôi sẽ có dịp chuồn êm sau phần trình diễn…