11 June 2026

CẨM THÀNH - Hoàng Quân

                          Chị Em, tranh Gemini vẽ                                                                                                    

Cẩm Thành là mỹ từ của thành cổ Quảng Ngãi, được xây dựng năm 1807, hoàn thành năm 1815... Người xưa cho rằng địa cuộc nơi đây tụ hội khí thiêng, văn mạch của miền đất núi Ấn, sông Trà, nên Cẩm Thành trở thành địa danh văn hoá của Quảng Ngãi. (Lê Hồng Khánh). Đây là những điều tôi đọc được trên trang báo Quảng Ngãi. Với tôi, Cẩm Thành không chỉ là mỹ từ cho một nơi chốn, mà hơn thế nữa, là tên gọi thân thiết của người chị thương yêu của tôi. Ba Mạ tôi sinh anh cả, chị cả ở Huế. Ba tôi là công chức hành chánh. Ba thuyên chuyển nhiệm sở vào Quảng Ngãi. Đúng nghĩa xuất giá tòng phu, Mạ dắt hai đứa con thơ, theo chồng, xa rời cha mẹ, giã từ Huế. Khi đứa con đầu tiên ra đời ở đất mới, Ba đặt tên con là Cẩm Thành, như một kỷ niệm đánh dấu nơi chốn Ba Mạ dừng chân trên đường đời.

CÁI TÊN NGỦNG NGẲNG - Song Thao

Ông thầy của tôi ở Đại Học Văn Khoa Sài Gòn tên Vương Hồng Sển, một cái tên không giống ai. Ông cũng là một ông thầy không giống ai. Tôi nhớ có lần ông nói trong lớp: “Qua nói cho các em biết. Sau này các em ra trường thành ông Cử ông Nghè, nói năng chi phải cẩn thận vì các em có bằng cấp. Cứ như qua đây muốn nói chi cũng đặng, chẳng ai bắt bẻ chi được”. Ông chỉ có bằng Brevet Elementaire, đậu trong khóa thi ngày 18/6/1923 nhưng vì những nghiên cứu về văn minh Việt Nam của ông nên được đặc cách dạy Đại học, môn Văn Minh Việt Nam. Bằng của ông chỉ là bằng Diplome! Cái tên Sển là độc đáo. Chính ông vẫn tự hào cả nước chẳng có ai có cái tên giống tên ông. Thực ra tên của ông khi khai để làm khai sanh đẹp hơn nhiều: Vương Hồng Thạnh. Nhưng người giữ sổ lục bộ người Hoa lại ghi là Sển theo cách phát âm của người Triều Châu. Năm 1915, khi ông được 11 tuổi, thân phụ của ông muốn làm khai sanh lại để đổi tên thành Thạnh nhưng ông không chịu. Ông nói: “Tôi nhứt định không đổi. Cha mẹ đặt tên làm sao tôi để y làm vậy. Mẹ tôi biết tôi với tên này thì xin để vậy để dễ nhìn dưới huỳnh tuyền”. Khi đó mẹ ông đã quy tiên.

VỀ LẠI SÔNG DINH - Nguyễn An Bình

1.

Về lại sông Dinh thấy mình trẻ mãi

Con sông hiền hòa tắm mát tuổi thơ

Qua cầu Đạo Long một thời đi học

Thơm áo học trò thắp sáng ước mơ.

 

MỐI TÌNH GIÀ - Hoàng Hải Thủy

Ông bà George Sanders

Người sống lâu bị nhục nhiều. Ông cha tôi – các ông Việt ngày xưa – hay dùng thành ngữ “Đa thọ đa nhục.”

Tôi không cho là người già bị nhục. Tôi thấy người ta càng nhiều tuổi càng khổ. Khổ vì không còn hưởng thụ gì được sự đời mà phải chịu những bệnh tật do già yêú sinh ra: Người già không tự lo được cho thân mình, mắt mờ, tai điếc, trí nhớ mất, sống nhờ người khác. Người già vua chúa hay cùng đinh, tỷ phú hay anh nghèo rớt một xu dính túi không có, kẻ quyền uy chấn động thế giới một thời hiển hách hay anh phó thường dân cả đời cơm nhà, quà vợ, khi tuổi già đến đều có những nỗi khổ như nhau.

09 June 2026

VUA BÃI SAU - Nguyễn Đông A

Bãi Sau Vũng Tàu, hình chụp tháng 8.2025.

Biển.

Sóng.

Cát.

Và tiếng khóc…

Ngày xưa, Bãi Sau chỉ là dải cát trắng.

Gió thổi. Muỗi kêu.

Sóng vỗ.

THƯA RẰNG SON SẮC XUÂN XANH - Tiểu Lục Thần Phong

Sáng nay vườn ta nở  những đóa thủy tiên đầu tiên, trời ơi cái màu vàng rực rỡ, màu trắng tinh khiết thanh tân. Đất trời đông giá mà sao thấy sắc xuân long lanh trên đầu ngọn cỏ. Những đóa thủy tiên nở sớm là dấu hiệu của mùa xuân đang đến.

VỀ HUẾ | VỀ LÀNG | THƠ VIẾT VỀ MẸ NHÂN MÙA VU LAN - Hoàng Thị Bích Hà

VỀ HUẾ

Tản bộ Cầu Ga về Giã Viên

Chiều buông tím nhẹ cả khung trời

Sông Hương chầm chậm trôi như nhớ

Bến cũ xa xa,… một chiếc thuyền

06 June 2026

SOI MÌNH - Tru Sa

Đã có lúc, mỗi ngày của tôi là một mong chờ. Tôi chờ, tôi đợi những cái lạ, cái mới để từ đó có kỷ niệm mà viết lên sổ đời. Đợi một người bạn nay mai sẽ thành tri kỷ. Chờ một bóng nữ quyến rũ khiến tim cốt tả tơi. Đợi một chuyến đi. Chờ một cố sự làm đảo điên số phận. Tàu, xe đợi những vị khách còn con người thì đợi nhau, ai đó đến bên ta mà ở lại, dù chốc lát thì đều là sự an bài, run rủi của số phận. Làm trai phải lạ ở trên đời,[1] Phan Bội Châu viết với ý tung hoành bốn biển, thỏa chí tang bồng, còn với tôi, sinh ra với thân con người đã là sự lạ và cái lạ đó cần được nuôi lớn như tiểu thuyết chương hồi, mọi cái mình nghĩ, mọi thứ mình làm, thậm chí những người mình gặp, chơi cùng, gắn bó, thù hằn, nghỉ chơi… đều ảnh hưởng đến cuộc đời của mình và của người. Bản thảo Chí Phèo của Nam Cao từng là thứ được moi lại trong sọt rác, rồi nhiều năm sau, cũng trong một hộc rác, Mai Thảo móc lên bản thảo “Rượu, Chưa Đủ” của Dương Nghiễm Mậu. Đó là sự ngẫu nhiên hay một vòng lặp luân phiên của lịch sử, điều đã làm ở quá khứ sẽ tái hiện trong tương lai. Tôi từng rất ghiền truyện kiếm hiệp nên cả tin vào cái thuyết duyên kỳ ngộ, cứ đợi cứ chờ rồi sẽ gặp người làm thay đổi số phận. Sự mong ngóng được ủ sâu trong lòng ngày này qua ngày khác, cơn thèm một bóng hình chín tới mức nẫu nhừ, be bét vỡ tan bình ủ mà chẳng có ai. Quan hệ thầy trò, bè bạn bạc nhạc, người thân chiều chuộng, tử tế với tôi nhưng lại thiếu một tâm hồn đắt giá. Những phận đời long đong chỉ mong yên ổn qua ngày, kẻ gian tham lợi trước còn người ác tàn bạo theo cái bản tính tầm thường. Tôi thích một cá tính sâu sắc, nhiều lớp lang, nửa thánh nửa người nửa ma nửa phật, đã cao là vút trời, đã xuống thì phải thăm thẳm vô cùng. Có như vậy tôi mới nếm được lưỡi tầm sét để tỉnh thức mà nhìn lại và làm lại mình. Càng mong đợi càng đói khát, tôi thấy tiểu thuyết là thứ lừa người và chẳng có phép màu nào có thể giúp mình thành nhân vật trong sách, trừ khi mình viết sách, sống cùng các nhân vật, biến đời sống của mình thành tiểu thuyết. Ấy là khi tôi còn trẻ, tuổi thanh niên nhưng không suy nghĩ như vị thành niên.

TÌNH BỌ NGỰA - Ngu Yên

Buổi sáng còn đẫm sương, Trinh đang tỉa mấy bụi hương thảo sau vườn thì thấy chúng.

Hai con bọ ngựa. Trên cành hồng dại thấp gần mặt đất. Con cái to hơn, màu xanh đậm như lá mục, đứng bất động với vẻ trang nghiêm kỳ lạ của loài săn mồi. Con đực nhỏ hơn, màu nhạt, đang leo lên lưng nó từ phía sau với những động tác chậm rãi, gần như cung kính — như thể nó biết mình đang bước vào một nghi lễ mà không biết đó là nghi lễ gì.

NGƯỜI KHÔNG CÓ DẤU CHÂN - Ái Điểu

Ái Điểu sinh năm 1980 tại Ninh Thuận

Quê nội Tuy Phước Bình Định

Quê mẹ An Giang

Hiện sinh sống tại Châu Đốc từ năm học lớp 8 tới nay

Từ nhỏ đã đam mê nghệ thuật: Thơ-văn-họa-tượng

Có thơ đăng báo từ năm học lớp 8.

Hết lớp 12, vì lý do cá nhân, bỏ học, bỏ cả đam mê thơ văn… tưởng chừng cánh cửa văn chương khép lại vĩnh viễn

Nhưng rồi… hơn 20 năm sau, trong sự tình cờ ngẫu nhĩ, cô bắt đầu viết lại và thơ văn chỉ xuất hiện trên facebook cá nhân.

Sanh ra, ông Dư đã mang một điều rất lạ là khi đi, chạy, đứng-bằng đôi chân trần-ông đều không để lại dấu chân.

LẦN ĐẦU SANG NHÀ EM | GIẬN NHAU - Dzạ Lữ Kiều

LẦN ĐẦU SANG NHÀ EM

Chờ em mỏi mắt ngóng trông

Sợi thương sợi nhớ bâng khuâng sang nhà

Tường cao cổng khép lối ra

Đường đi sỏi đá cũng hòa điệu trêu

HOA LÊ, VỊT TRỜI, TRẺ EM VÀ CHIẾN TRANH - Trần Mộng Tú

Cuối tháng 2 Dương Lịch, tôi ghé chơi nhà chị bạn ở cùng một thành phố. Nhà Chị cách nhà tôi 10 phút lái xe. Tới nơi thấy chị đang làm vườn. Chị nói: Hôm qua có nhờ người tới tỉa bớt nhánh, cành trên cây lê, nhiều cành quá, quả sẽ ra nhiều và nhỏ, rồi rụng đầy vườn vì những con quạ sẽ tới vừa mổ ăn, vừa vứt tung tóe đầy sân. Năm nay Chị cho cắt đi một phần hai số cành và chị đang thu những cành cho vào thùng rác.

04 June 2026

NGƯỜI ĐÀN BÀ GIẶT SỐ PHẬN - Ngu Yên

Căn phòng này không có cửa sổ nhưng Xuân vẫn đếm ánh sáng bằng cách khác—bằng tiếng giày cao gót của nữ cai ngục đi qua hành lang lúc sáu giờ sáng, bằng mùi cà phê pha máy lúc bảy giờ, bằng cách da trên tay mình chuyển từ xám sang vàng nhạt dưới bóng đèn huỳnh quang. Bốn trăm nghìn đô la. Con số đó giờ đây là một loại thời gian, một đơn vị đo lường cho sự tồn tại của bà trong không gian ba mét vuông này, nơi toilet không có nắp và giường sắt kêu răng rắc như xương người già.

NHỮNG NGÔI NHÀ CỦA MỘT ĐỜI NGƯỜI - Trần Mộng Tú

Có những lúc tôi hay lơ mơ nghĩ tới một điều không rõ rệt, một điều đưa mình tới một không gian ảo hay một thời gian đã mất hút. Khi nghĩ lơ mơ như thế, tôi không ý thức được rõ rệt mình vui hay buồn, hình như có một lằn ranh rất mơ hồ như sợi tơ nhện, nó chùng xuống cong theo võng gió vào lúc buồn buồn, rồi lại bật lên nằm ngang một đường thẳng tắp, khi thấy hân hoan.