*
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống, và thèm nghe giọng nói tiếng cười mà chị Ba Khởi cho là “rổn rảng” của chị Chín Hí khi bỡn cợt, lúc cụng ly so cựa với cánh đàn ông. Cẩm nhớ, đã có lần chị Chín xẵng giọng than thân trách phận trước mặt mọi người: “Cái số tui xui xẻo, sanh ra nhằm lúc bà mụ đương bị ỉa chảy, quýnh quáng bụm đít chạy ra ao cá tra. Thay vì gắn cho tui cái cựa lỏ, bả ba chớp ba nhoáng lấy lộn cái chè hẽ ráp vô! Bà con cô bác nghĩ coi, có tức hông!”













