17 March 2026

BỨC THƠ (*) - Ngô Nguyên Dũng

Lời tác giả:
Trong trích đoạn nầy từ tiểu thuyết “Núi Đoạn Sông Sông Lìa”, có đoạn tôi viết theo cách phát âm của phương ngữ miền Nam, không chỉnh sửa cho đúng chính tả.
Trân trọng

*

Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống, và thèm nghe giọng nói tiếng cười mà chị Ba Khởi cho là “rổn rảng” của chị Chín Hí khi bỡn cợt, lúc cụng ly so cựa với cánh đàn ông. Cẩm nhớ, đã có lần chị Chín xẵng giọng than thân trách phận trước mặt mọi người: “Cái số tui xui xẻo, sanh ra nhằm lúc bà mụ đương bị ỉa chảy, quýnh quáng bụm đít chạy ra ao cá tra. Thay vì gắn cho tui cái cựa lỏ, bả ba chớp ba nhoáng lấy lộn cái chè hẽ ráp vô! Bà con cô bác nghĩ coi, có tức hông!”

EM BÉ VIỆT NAM Ở GAINESVILLE - Phan Tấn Uẩn

Trường tiểu học Sunshine Elementary. Một buổi sáng như bao buổi sáng khác, cô giáo Lopez viết lên bảng đề luận: “Viết Về Nước Mỹ.” Lớp học lập tức xôn xao bàn tán. Có đứa quay qua hỏi bạn, có đứa chống cằm nhìn ra cửa sổ như tìm kiếm điều gì . Riêng Khang chỉ nhìn hàng chữ trắng trên nền bảng xanh. Em không hỏi, cũng không biết mình sẽ viết gì. Nhưng khoảnh khắc rất đỗi bình thường ấy lại in sâu vào trí nhớ em.

BÀI HÁT CỦA BÀ MẸ INUK* - Trần Mộng Tú

Phụ nữ và trẻ em Inuit ở Canada trong trang phục truyền thống. Photo: Ansgar Walk

Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng như Greenland, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt.

THU CA | NGÀY VỀ THĂM QUÊ - Dzạ Lữ Kiều

THU CA

                      * Thơ cho Diệu Linh

Mùa thu lá vàng rơi

nắng lụa trải lưng đồi

mây trôi về vạn nẽo

ôi lòng mình chơi vơi!

14 March 2026

TRÁI VÀ PHẢI - Trần C. Trí

Sáng hôm ấy là một ngày dễ nhớ–Ba Mươi tháng Tư, năm Hai Ngàn Không Trăm Bốn Mươi Lăm–phần ngày và tháng nghe quen quen như tôi đã từng nghe đâu đó, lặp đi lặp lại qua cửa miệng của những người thuộc thế hệ ông bà, cha mẹ của tôi, trong suốt thời gian tôi sống ở Mỹ.

THẾ HỆ GEN Z - Sỏi Ngọc

Bà Thuyên nằm nướng trên giường lướt điện thoại, ngày cuối tuần bà tự thưởng được ngủ trễ mặc dù bà đã nghỉ hưu từ cả chục năm nay, nhưng vì quen giờ sinh học nên cứ đúng 7 giờ là bà mở mắt. Bà định bụng sẽ dậy khoảng 9 giờ, nhưng vì quên cái password của trang facebook nên loay hoay tìm tòi mãi, làm bà hết cả muốn ngủ, phải ngồi dậy.

THƠ Ở BỆNH VIỆN - Trần Mộng Tú

Tôi ngã vào đầu năm
Nhặt được ngày tháng mới
Ngày tháng rơi chung quanh
Nở chùm hoa rất đỏ

BẠN XƯA 50 NĂM CŨ - Tràm Cà Mau

(Chuyện kể của ông Hai)

 Dạo đó, tôi vừa mới trổ mã, bể tiếng, tay chân tự nhiên dài ngoằng ra, áo quần thành ngắn cũn cỡn. Tôi vụng về, ngơ ngác, làm cái gì cũng hư hỏng, má tôi cứ la rầy mãi. La rầy để quở trách mà cũng chan chứa tình yêu thương. Tôi  ăn cái gì cũng ngon, đặt lưng xuống đâu cũng ngủ được say sưa.
          Thời này, đệ nhị thế chiến vừa chấm dứt, nước Pháp đem quân trở lại Việt Nam để tái lập nền đô hộ cũ. Toàn dân đứng lên kháng chiến, cầm tầm vông vạt nhọn đánh nhau với Tây. Khí thế đằng đằng. Cũng như mọi thanh niên khác, tôi tham gia kháng chiến. Nói là đánh nhau với Tây, nhưng chạy thì nhiều hơn, vì lồ ô vạt nhọn không cự nổi với súng ống của Tây.

GIAO ĐIỆU MÙA XUÂN - Nguyễn An Bình

Luống hồng hoa mới nở

Những nụ đời tinh khôi

Thơm trong từng ngọn gió

Trong ánh xuân rạng ngời.

12 March 2026

MÙA THƠ ẤU MÙ (*) - Ngô Nguyên Dũng

Kể từ lần viếng thăm giữa khuya của nhà truyền giáo, kỳ lạ thay, thỉnh thoảng thầy Thông lại tự hỏi về lai lịch cũng như tín ngưỡng mình. Chính thầy cũng không rõ, cha mẹ mình là ai và quê quán ở đâu. Thầy chỉ biết mình xuất thân từ một cô nhi viện vùng ngoại ô Sài gòn, được bảo trợ bằng tiền quyên góp của những nhà hảo tâm và được vài mụ đàn bà cao số chăm sóc. Vài đứa lơn lớn còn đặt chuyện gièm pha mấy bà giữ trẻ được gán hỗn danh phù thuỷ: bà này ế chồng vì xấu xí và hôi hám, còn bà nọ bị gia đình làng xóm cạo đầu bôi vôi, đuổi đi vì tội lang chạ.

TỪ CHỐN XA XÔI NÀO - Hoàng Chính

“Ngày nào em cũng nhắc mà anh cứ quên hoài. Rán uống thuốc cho mau hết bịnh,” cô chưa kịp dứt lời thì một tiếng sủa bung ra cùng lúc với cái gạt tay hung hãn, “Hết cái con mẹ cô ấy!”

BÔNG CỎ MAY, AI NỞ CHỐI TỪ - Ngu Yên

Nhạc sến và nhạc vàng đều hay. Mỗi bên có chất hay riêng, có vẻ đẹp khác nhau, như những thiếu nữ hoa hậu của các trường trên tỉnh so với những cô thôn nữ dưới quê trong hội trăng rằm. Một điểm thường thấy nhất là gái quê thành thật hơn gái tỉnh. Nhạc sến gây xúc động hơn nhạc vàng.

MÙA THU NÀO Ở LẠI - Nguyễn Vĩnh Long

Thương môi nào đã lỡ

người như luôn quanh đây

nụ hôn vừa hôm trước

chỉ còn in dấu tay!

10 March 2026

ĐÔI MẮT XẾCH - Trần Mộng Tú

Khi quân Bắc tràn vào miền Nam, tôi còn độc thân và ở chung với cha mẹ và gia đình anh tôi. Tôi ở trong quân ngũ nên ít khi về nhà.

Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lại gia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thất lạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọn vào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tăm cá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, người nói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có gia đình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra. Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ sót lại một đứa con nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủ lại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợị được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyền sau. Nhưng chuyến sau không bao giờ có.