14 April 2026

29 NỬA THẾ KỶ THÁNG 4 - Ngu Yên

Theo Cao ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR) thì trong khoảng thời gian 20 năm từ 1975 đến 1995 có 796.310 người từ Việt Nam vượt biên bằng đường biển. Cũng theo số liệu của tổ chức này, trong khoảng thời gian 1975–1995 đã có 849.228 người từ Đông Dương vượt biên bằng đường biển hoặc đường bộ (tính cả người Campuchia). Số liệu và ảnh: wikipedia. 

Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước.

THÁNG BA - Nguyễn Đức Tùng

Sau cuộc làm tình đầu tiên, bốc lửa, trong căn lều giữa rừng mát lạnh, trong phim Random Hearts, Kay Chandler, do Kristin Scott Thomas thủ vai, vừa khóc vừa quay lại hỏi:

Anh có phải là người của đảng Dân chủ không?

Kay đang là ứng cử viên dân biểu của Cộng hòa.

Harrison Ford, trong vai William “Dutch” Van Den Broeck, trả lời:

Nếu phải thì sao?

William là cảnh sát viên, ủng hộ đảng Dân chủ.

ĐỪNG ĐỂ TÔI QUÊN - kc Nguyễn

Đừng để tôi quên tháng tư năm đó

Saigon ngã

và những tháng tư tôi loạng choạng đứng lên

tìm dấu tự do

quý hơn nhiều, khi đã mất

11 April 2026

NGÀN DẶM RA ĐI - Trần C. trí

Chặng thứ nhất

Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. Chỉ có anh là đang cố giương mắt nhìn khoảng không gian nhỏ xíu bên ngoài cửa sổ mà hai người ngồi bên cạnh đã án ngữ gần hết. Anh muốn nhìn một mảnh của quê hương lần cuối, như thể đó là hình ảnh của em, hình ảnh vừa tan biến cách đây mười mấy phút, khi anh quay lưng đi, lẫn vào dòng hành khách nối đuôi nhau bước vào khoang máy bay.

KHÁT VỌNG BIỂN (*) - Ngô Nguyên Dũng

Tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường giữa đêm gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Cả làng kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bốn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết do động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bốn miễn cưỡng chấp nhận, thắp ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.

PHẢI CHI EM LÀ... - Phan Tấn Hải

Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói
rằng phải chi em là người máy
để anh không phải nghe những câu hỏi
về những chuyện muôn đời anh không hiểu

THÁNG HAI - Nguyễn Đức Tùng

Tháng Hai, tháng của tình yêu.

Và sự chết.

Làm người thì có gì hay?

AI hỏi như vậy.

Ngày 2 tháng Hai, xe hơi của tôi đang dừng lại trước đèn đỏ sau khi rẽ vào exit từ xa lộ cao tốc, bị đụng rất mạnh từ phía sau bởi một xe khác. Tôi bị tức ngực, mắt hoa lên, nhưng airbag không bật ra. Do cả hai tay đang cầm vô lăng, tôi không bị chấn thương mặt, chỉ đau buốt cổ tay, run bần bật. Tôi định thần, mở cửa, thấy xe mình chỉ xây xước nhẹ, an tâm. Tôi vòng ra phía sau, xe sau nhỏ hơn, đầu xe bẹp dúm, vỏ kim loại vỡ, dầu mỡ của nó chảy lênh láng mặt đường, người lái xe, một phụ nữ, ôm mặt khóc. Tôi mở cửa một cách khó khăn, kêu chị ra ngoài. Tôi gọi cảnh sát. Tôi hỏi chị có muốn tôi gọi cho người thân của mình không?

ĐỨNG TRƯỚC BIỂN CẦN GIỜ - Nguyễn An Bình

Ta lại về với biển

Cần Giờ một sớm khói sương huyền ảo

Sóng đến từ đâu ta nào hay

Sóng đi về đâu ta chẳng biết

Chỉ thấy trái đước chợt nẩy mầm xoay mình xuống đất

Cắm sâu vào bùn bắt rễ tự đứng lên

Cây nối tiếp cây, hàng nối tiếp hàng

Vươn mình cùng nhau lấn biển

Chở hạt phù sa bồi chở che bồi đắp

Những vạt đước bạt ngàn xanh thẳng đứng

Cuộc hành trình vạn dặm từ thuở hoang sơ

Mênh mang rừng Sác cổ xưa.

09 April 2026

CÂY THẦU ĐÂU - Trần Thế Phong

Cây thầu đâu của nhà tôi, trước sân, gần cổng đi vào không biết trồng từ lúc nào.Khi tôi lên mười tuổi thì thân cây to hơn một vòng tay ôm của người lớn, chiều cao trên mười lăm thước. Cây thầu đâu đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được...

SỞ HỮU HƯ VÔ - Ngu Yên

Ông Trần Phước An – người ta gọi ông là ông An cho đơn giản, dù ông không đơn giản chút nào – đứng trên bãi cỏ nhìn ra biển Thái Bình Dương, tay cầm ly rượu vang đắt hơn thu nhập một năm của một gia đình trung lưu, và nghĩ rằng mình đã chán tất cả. Ông có ba mươi hai căn biệt thự, mười bảy chiếc du thuyền, một bộ sưu tập tranh khiến điện Louvre phải ghen tị, nhưng thứ mà ông chưa có là một bức tranh về Hư Vô. Không phải hư vô bình thường. Ông muốn Hư Vô viết chữ hoa. Hư Vô mà khi nhìn vào, người ta phải kinh ngạc, sao cái không có lại có thể hiện diện sôi nổi đến vậy.

VỀ HẠ LONG - Nguyễn An Bình

1-Về Hạ Long ngắm bình minh trên đảo ngọc

Sắc mây hồng vầng sáng đỏ vừa lên

Mặt nước xanh tiếng sóng vỗ êm đềm

Đi trên bãi sao nghe lòng mình xao xuyến

Hạt cát vàng nâng bước chân em lên tiếng

Ôi những tên đảo tên hòn tên hang còn chứa lắm điều bí mật

Đây hòn Trống Mái, Đinh Hương, Lã Vọng, Đầu Người

Đây hang Đầu Gỗ, Bồ Nâu, Sửng Sốt, lạiThiên Long

Bao nhủ đá lung linh trầm mặc tựa thác nước, cóc, rồng

Ta bỗng thấy lạc vào mê cung huyền ảo.

AI HAY BIẾT CHO LÒNG NGƯỜI CHỐN XA XÔI… - Phạm Hòa Hiệp

Một nỗi niềm của người Việt xa quê

Mỗi lần máy bay chuẩn bị rời đường băng bay khỏi quê nhà, tôi lại nhớ đến một người phụ nữ năm ấy, người đã ngồi cạnh tôi trong một chuyến bay từ Việt Nam sang châu Âu, cách đây nhiều năm trước khi tôi thực sự trở thành “người xa xứ”.

GIẤC MƠ TÀN CANH SAU ĐÊM XUÂN TUYỆT TẬN | LIÊN KHÚC HAIKU-LỤC BÁT RỒI MÌNH CŨNG GIÀ | TẬN CÙNG NGUYÊN LAI - Le Nguyen Thu

GIẤC MƠ TÀN CANH SAU ĐÊM XUÂN TUYỆT TẬN

 

Sau đầu đêm xuân tuyệt tận,

nỗi hoan lạc tồn đọng mang đến trong anh một giấc mơ vào tàn canh:

mình dìu nhau,

mái đầu nhỏ ngã vào ngực anh,

chúng mình bước xuống lần ra bãi biển

trong tinh mơ sương mù mịt mờ

07 April 2026

ĐI! (*) - Ngô Nguyên Dũng

Lời tác giả:

Trong trích đoạn nầy từ tiểu thuyết “Núi Đoạn Sông Lìa”, tôi viết về nhân vật thầy giáo Hoàng với nhân xưng đại danh từ “tôi”. Ông là người gốc Bắc, di cư vào Nam hành nghề giáo viên tiểu học tại một làng quê ở đồng bằng sông Cửu Long.

Hầu như tất cả những nhân vật cũng như tình tiết trong tiểu thuyết nầy đều được tôi hư cấu mang tính cách ẩn dụ.

Trân trọng

*

Con đê dài như vết sẹo khô quắm vắt ngang làng quê nghèo khó. Đêm nhả lưỡi trăng sừng trâu, phun lấm tấm những giọt sao vằng vặc đỉnh trời. Tôi nằm đấy, trong lún đất ven đường sắt mấp mô đá vụn. Chờ. Chỉ với túi vải con cuộn mớ tư trang ít ỏi. Bộ quần áo lành lặn nhất. Mảnh bằng Thành Chung gấp tư. Vài tấm giấy tuỳ thân. Bức thư ghi địa chỉ của người thân trong Nam. Bình nhôm móp méo đựng nước giếng. Và sản nghiệp lớn lao: tờ giấy bạc Đông dương lận kỹ trong cạp quần.