12 February 2026

BÌNH MINH DA TRẮNG (*) - Ngô Nguyên Dũng

Lời tác giả:

Tất cả những nhân vật cũng như tình tiết trong tiểu thuyết “Núi Đoạn Sông Lìa” đều được tôi hư cấu mang tính cách ẩn dụ.

Trong trích đoạn lần nầy, tôi viết về nhân vật chú Năm Tự, người làm vườn và giúp việc đồng áng cho ba má của những nhân vật Châu, Cẩm, Chung, Chúc, … thuở chú làm công cho ông bà Dupont, được dân bản địa gọi tắt là ông bà Bông, vợ chồng người Pháp lưu lạc về đồng bằng sông Cửu Long lập nghiệp và truyền bá đức tin Ky-tô giáo cho người An-nam.

Trân trọng,

Ngô Nguyên Dũng

*

Không biết ông Bông có kể lại cho vợ biết chuyện xung đột bữa trước? Chắc không, vì chú Năm Tự không nghe bà Bông hỏi han chi. Chú Năm rót trà sen vô tách cho bà chủ, đứng khoanh tay lần chần chờ sai biểu. Lũ chim báo nước lớn thong thả tràng dài ngoài sông ruộng đỏ rực ráng chiều. Phong thổ nơi đây, lành nhiều dữ ít, vậy mà chẳng hiểu sao chú Năm Tự không ngớt có cảm giác đa mang nặng nề những biến động dai dẳng. Trước đó, vì miếng cơm manh áo, chú ít khi lo nghĩ tới mấy chuyện khó hiểu nầy. Nay, cuộc sống coi như tạm ổn, thêm vô đó là những điều tai nghe mắt thấy thường bữa bên cạnh ông bà Bông, đã khiến chú tư lự thường hơn trước. Bản tính chú ham tìm hiểu. Chú thật lòng muốn biết nhiều chuyện về căn cơ giống người da trắng. Xứ sở họ là chỗ nào trên tấm địa đồ? Cớ sự nào xui khiến họ tới đây? Còn đức tin ở một đấng toàn năng tạo dựng trái đất và muôn loài, giả chân là đâu? Tuy nhiên, điều trái ngược ở thái độ của ông Bông bắt chú Năm Tự không ngớt thắc mắc. Ông trong những buổi tế lễ sáng chủ nhật và ông trong những lần đi săn vịt hay trong cơn dậc lạc thể xác như thể hai người khác nhau.

TẾT TRONG TRẠI TÙ CÙNG BẠN BÈ - Văn Quang

Tổng cộng đã có hơn 80 mùa xuân đi qua trong cuộc đời tôi. Nhưng 12 mùa xuân trong những cái được gọi là "trại cải tạo" là những mùa xuân đáng nhớ nhất. Từ Nam chí Bắc, từ Sơn La, Vĩnh Phú đến Hàm Tân, mùa xuân nào đến cũng mang đầy dấu tích buồn như những vết sẹo trong tận cùng tâm khảm, đến nỗi đến bây giờ có đêm còn nằm mơ thấy mình đang bị đày đọa trong lao tù khiếp đảm ấy. Giật mình tỉnh dậy mừng như khi vừa được thả từ trại tù ra.

BỮA ĐÓI TẤT NIÊN | TẾT NHỮNG NĂM ẤY | QUÊ MÙA - Huỳnh Minh Lệ

BỮA ĐÓI TẤT NIÊN

 

những năm đói rách người thèm khát

được mời giỗ chạp rất là vui

thịt cá có ăn và hơn nữa

bưng bát cơm không lấp lánh cười

PHÚT TẨM LIỆM (PREPARATION) - Robert Olen Butler | Thiên Nhất Phương dịch

Robert Olen Butler (sinh ngày 20 tháng 1 năm 1945) là một nhà văn người Mỹ. Tập truyện ngắn “A Good Scent from a Strange Mountain” của ông đã được trao giải Pulitzer cho thể loại tiểu thuyết năm 1993 (theo Wikipedia)

   (Trước hình ảnh Thủy, tôi chợt nảy ra một sự ghen tức. Ghen tức có lẽ là vì mớ tóc nó vẫn dài, mặc dù nó đã lớn tuổi, và lẽ ra thì nó phải búi lên sau gáy như các phụ nữ Việt khác vào lứa tuổi chúng tôi. Tôi ghen tức thật. Thế rồi tôi nghĩ ra rằng tôi ghen tức vì nó chưa chết hẳn. Ý nghĩ đó khiến tôi xấu hổ và dày vò tôi đến toát mồ hôi.)

THƠ CUỐI NĂM - Trần Mộng Tú

THẢNG THỐT

Trên những thân cây khô như da thú
Những chùm lá nghiêng tai
lá đang nghe tiếng của bước chân mùa đông
những bàn chân có những cái móng thật sắc
đang cào trên mặt tuyết

10 February 2026

Ở GIỮA GIỚI HẠN CỦA CON NGƯỜI - Thái An

Tôi gặp cô ấy vào một buổi tối không có gì đặc biệt. Thành phố vẫn sáng, người vẫn đông, và những câu chuyện buồn thì lúc nào cũng có sẵn chỗ để trú ngụ. 

Cô không đẹp theo cách khiến người ta phải ngoái nhìn, nhưng có một vẻ mong manh khiến người đối diện không thể vô cảm. Đó không phải vẻ mong manh của yếu đuối, mà của một thứ đã bị dùng quá lâu.

ĐOẠT GIẢI NOBEL - Tiểu Lục Thần Phong

Hắn ngồi lì cả mấy giờ rồi, cứ bóp trán, nhíu mày cố suy tư tầm tứ để viết cho xong mẩu truyện ngắn mà lòng ấp ủ bấy lâu nay. Khổ nỗi cái đầu mít đặc chẳng có tứ nào nảy ra, rị mọ, hý hoáy hoài mà chữ không lấp kín trang vở học trò. Lòng dạ hoang mang nhưng cũng phải tạm dừng vì thấy bà vợ cứ đi ra đi vào đá thúng đụng nia, mặt mày xưng xỉa chửi chó mắng mèo, đôi lúc lại cạnh khóe bóng gió:

– Ối giời cao đất dày ngó xuống mà xem này! Có ai khổ như mụ gái già tôi không? Quanh năm cực nhọc làm ăn để nuôi báo cô, khéo bày trò văn vẻ…

XUÂN MUỘN RIÊNG TÔI | ƯỚC NGUYỆN XUÂN NÀY - Đỗ Anh Tuyến

XUÂN MUỘN RIÊNG TÔI


Thế giới ngoài kia rộn tiếng cười
Mai vàng, đào thắm sắc đẹp tươi
Phố đông tay nắm, vai kề sát
Chỉ mỗi mình tôi... bước rã rời.

07 February 2026

DIỄM HƯƠNG, CÔ ĐẦU ĐẤT THĂNG LONG - Trúc Tiên

Thăng Long đầu thế kỷ XVIII, đất Kinh kỳ đang ở vào thời giao thoa rực rỡ giữa văn minh Đông phương và sự trỗi dậy của tầng lớp nho sĩ khoa cử. Làng Dịch Vọng nằm phía Tây kinh thành, nổi tiếng không chỉ với truyền thống học hành mà còn là nơi tổ chức các hội làng lớn mỗi độ xuân về. Đây là vùng đất giao hòa giữa nếp sống nho phong và dòng chảy nghệ thuật truyền thống – nơi ca trù và đào hát được kính trọng như một phần tinh thần cao quý. Mỗi mùa hội làng Dịch Vọng về, khắp ngả đường kinh thành lại rộn ràng tiếng trống hội, mùi hương trầm và bóng áo tứ thân sẫm nâu thấp thoáng quanh các dãy lều vải. Năm ấy, giữa sân đình phủ đầy nắng chiều, một đào nương xuất hiện. Cô mặc áo dài thiên thanh, mái tóc chải mượt buông nhẹ sau lưng, tay ôm chiếc đàn nguyệt cũ. Giọng hát cô cất lên như luồng gió mát giữa trời hè oi ả – vừa trầm buồn, vừa tha thiết, ngân dài theo nhịp phách buông.

DẪU CÓ PHAI VẪN CHỬA TÀN - Tiểu Lục Thần Phong

Thời đại công nghệ cao, kỹ thuật tân tiến, trí tuệ nhân tạo (AI) được áp dụng rộng rãi trong mọi mặt của đời sống như thế này. Con người ngày nay có Internet, có mạng xã hội và nhiều phương tiện để vui chơi nên chẳng còn mấy ai đọc sách. Văn chương chữ nghĩa nói chung, thơ ca nói riêng giờ đã nhạt nhòa đi rất nhiều, phai màu nhạt vị hơn bao giờ hết. Con người ngày nay không còn cái thú, cái văn hóa đọc như lớp cha anh ngày trước. Văn chương – thơ ca trở nên lạc loài và cô đơn trong buổi chợ chiều.

THƠ TRUNG DŨNG Kqđ - Trung Dũng Kqđ

RƠI…

Đất nước
Đã hết thời của những con người mang khát vọng bay lên
Kể cả lũ trẻ con ngủ mơ cũng không còn mọc cánh
Lâu lâu lại thấy từ tầng cao một thây người rụng xuống
Hoàn thành một giấc mơ bay

KHOAI TÂY, XÚC-XÍCH VÀ NHỮNG HỒI CHUÔNG XE ĐIỆN - Ngô Nguyên Dũng

Lời tác giả:

Xưa nay, đã có nhiều tác giả viết về đề tài ẩm thực. Xưa có Thạch Lam, Vũ Bằng, Vương Hồng Sển, … Nay có Cù Mai Công, Vũ Thế Thành, Nguyễn Gia Việt, … Nhưng hình như chưa có ai vừa  viết vừa đính kèm những kinh nghiệm và hình ảnh những món ăn do chính tay họ nấu, ngoại trừ những quyển sách dạy nấu ăn. Loạt bài viết về ẩm thực của tôi không có gì mới lạ. Cũng chỉ là những luận bàn chủ quan về những món ăn, Tây cũng như Ta. Chỉ khác, tôi còn chia sẻ thêm một vài kinh nghiệm cũng như hình ảnh do chính tôi chế biến, bày biện và tự chụp. Tất cả đều là những quan điểm chủ quan, vì vậy không tránh khỏi những khuyết điểm.

Trân trọng

***

Trưa ngày ba mươi tháng mười hai năm một chín sáu chín, tôi mười tám tuổi rời Sài Gòn, sang Đức trọ học. Xế trưa hôm sau, anh Hà Xuân ra đón tôi tại phi trường Düsseldorf, thủ phủ tiểu bang Nordrhein-Westfalen miền tây bắc nước Đức. Thời tiết đang đông, lạnh se sắt. Trên đường tới Krefeld, thành phố nơi anh Xuân đang trọ học, cách đấy gần ba mươi cây số, đường sá vắng hoe, hai bên đường còn tuyết bám mỏng.

NHỮNG NGƯỜI | CHẤT ĐỘC - Hoàng Xuân Sơn

NHỮNG NGƯỜI

Những người đàn bà
Tạm quên đi sự dịu dàng
Bùng lên tranh luận gay gắt
Bỗng chốc những người đàn bà
Thực sự đàn bà

05 February 2026

NGÀY XUM HỌP - Lê Sông Văn

Tôi lớn lên không có ba. Giải Phóng, đất nước thống nhất, Mỹ Ngụy đã được quét sạch. Ba tôi là phi công ngày xưa lái máy bay oanh tạc miền Bắc, được Đảng và nhà nước khoan hồng, gửi ra Bắc học tập cải tạo. Ba để lại một căn nhà ba bốn tầng cho chúng tôi. Gia đình chúng tôi gồm bốn người: Bà Nội, Mẹ, anh tôi, và tôi.