19 September 2026

BÀN TAY - Ngu Yên

Tôi xuống sân bay lúc gần nửa đêm, điều đầu tiên tôi nghĩ không phải về Ba, mà về việc cái vali của tôi ra băng chuyền chậm quá. Tôi đứng đó hai mươi phút, nhìn những chiếc vali của người khác trôi qua, và bực dọc. Tôi kể chi tiết này ra trước, vì nếu tôi giấu nó đi thì cả phần còn lại sẽ thành ra không đáng tin.

ĐƯỜNG MÙ U - Nguyễn Ngọc Hoa

Mưa dầm xứ Huế dai dẳng dễ sợ: Những cơn mưa lất phất vừa đủ ướt áo nối nhau lê thê như một khúc nhạc buồn. Sau một hồi gửi tâm hồn bay bổng và đi lang thang quanh vườn hoa Nguyễn Hoàng ở bến Thương bạc, Ba Hoa kéo cao mũ áo mưa che kín đầu tóc húi cua và bước đôi chân sáo băng qua đường. Ở nhà, mọi người gọi chú là thằng Bé, còn tên Ba Hoa chỉ thầy và bạn ở trường mới dùng. Dân Huế gọi đoạn đường ngắn từ ngã ba Thương bạc đến cây cầu vồng bắc qua hồ sen trước cửa Thượng Tứ là đường Thượng Tứ.

MÙA HOA DẦU BAY - Nguyễn An Bình

Hàng ngàn con sẻ nâu

Đậu sà lên mặt phố

Xoay tít cánh hoa dầu

Bay lên cùng ngọn gió.

 

CƯỜI - Bất Tiếu Nguyễn Quốc Bảo

I. Muốn chết

Người Việt ta sao lại hay muốn chết đến thế. Buồn muốn chết, đẹp muốn chết, rẻ muốn chết, tức muốn chết, thương muốn chết, và trên hết là cười muốn chết. Không ai trong những người nói câu ấy muốn chết cả. Họ chỉ muốn nói rằng cái đang xảy ra với họ đã đi tới cái mép mà bên kia không còn chữ nữa, và khi hết chữ thì người Việt vớ lấy cái chết làm cái thước đo cuối cùng, cái thước mà ai cũng biết là dài nhất. Rẻ muốn chết thì nghe suông, ai cũng hiểu là rẻ lắm, thế thôi. Nhưng thương muốn chết hay đẹp muốn chết thì trong hai chữ sau có một cái gì nghẹn lại, như thể người nói biết rằng cái đẹp cái thương ấy đã quá sức chịu của một đời người và mình đang đứng ở chỗ ranh giới. Còn cười muốn chết— thì đấy là câu duy nhất trong bọn mà nghĩa đen cũng có thật: người ta có thể chết vì cười, y học có ghi, hiếm nhưng có, và tiếng Việt, không cần đọc y văn, đã biết điều ấy từ lâu, biết bằng cách đặt cái cười và cái chết cạnh nhau như hai người láng giềng.

ĐOẢN KHÚC TÌNH YÊU | HUẾ MÙA THƯƠNG - Dzạ Lữ Kiều

ĐOẢN KHÚC TÌNH YÊU

Vườn trăng sáng

anh dìu em

trên con đường

hoa lá quen

tay trong tay

truyền hơi ấm

tình ngất ngây

tim say đắm

mắt rực sáng

môi cười xinh

tóc gió cuốn

mây trôi nhanh…

17 September 2026

MÙA HÈ ĐỎ LỬA 1972 & ĐẠI LỘ KINH HOÀNG - Lê Thị Thấm Vân

Sau khi Quảng Trị thất thủ, hàng chục ngàn thường dân và binh lính Việt Nam Cộng Hoà tháo chạy khỏi Quảng Trị bằng Quốc lộ 1. Giữa dòng người hoảng loạn, quân đội Bắc Việt đã pháo kích dữ dội; đồng thời không quân Mỹ ném bom để ngăn chận bước tiến của quân đội Bắc Việt đã đưa đến sự thảm sát hàng ngàn thường dân Quảng Trị vô tội bị kẹt giữa hai làn đạn. Xác chất đống dọc hai bên vệ đường Quốc lộ 1. (*)

===

Ngày nào cũng có người chết, người bị thương cả em ạ.

Mắt anh lúc nào cũng cố mở căng vì buồn ngủ quá!

BUÔNG TAY - Sỏi Ngọc

Buông tay cũng là một cách ta yêu thương

Buông tay cho lòng thôi hết vấn vương

Buông tay như là ta hy sinh cho nhau

Buông tay để một cuộc sống mới bắt đầu

(Buông tay- Đức Thành và Phúc Chinh)

Ngắm dáng chàng nằm ngủ thật yên trên chiếc giường rộng của hai vợ chồng, đôi mi khép thật bình an, chiếc miệng hơi mở như một nụ cười toại nguyện. Tôi rúc đầu vào lồng ngực rộng của chàng, đã rất lâu tôi mong có được sự chở che này trong giấc ngủ. Cái hạnh phúc giản dị ấy, rất dễ với mọi người nhưng với chúng tôi, thật khó lắm!

CA DAO HỒI ĐÓ | CON RẮN CỰU ƯỚC | THẬP GIÁ - Trần Mộng Tú

CA DAO HỒI ĐÓ

Áo chật chẳng phải lên cân
Bởi tim ai dọn vào gần tim tôi

Áo rộng chẳng phải gày đâu
Bởi tim bỏ ngực đi lâu với tình

Chàng đi bỏ lại đôi giầy
Ngón chân em nhớ những ngày có nhau.

SUÔNG - Pierre Nguyễn

1.    Bát canh của mẹ

Tôi học chữ suông bằng dạ dày trước khi học bằng từ điển.

Đâu như hồi lên sáu lên bảy, một buổi trưa cuối tháng, mẹ tôi bưng lên mâm một bát canh mà nhìn xuyên qua được tận đáy, dăm cọng rau tập tàng hái vội ngoài bờ giậu, một dúm muối, đôi lát gừng đập giập cho có chút hơi ấm, còn lại là nước — nước trong đến mức thằng bé là tôi cúi xuống soi thấy lờ mờ mặt mình trong đó. Mẹ gọi đó là canh suông. Tiếng gọi nhẹ như không, chẳng than thở, chẳng phân bua, cứ như thể canh suông cũng là một món có tên tuổi đàng hoàng trong sổ bộ nhà bếp, ngang hàng với canh cua, canh cá, chỉ khác là nó thuộc về những ngày mà chợ búa đã thua cuộc trước lịch phát lương.

PHÍA KHÔNG EM - Trần Yên Hòa

Anh phải quay về, phía không em

Anh phải xa, phải biến đi, biệt dạng

Làm sao không đau, không nước mắt

Sẽ thành sông, thành biển, ngàn năm sau

15 September 2026

MỖI NGƯỜI ĐÀN ÔNG CHỈ CỦA RIÊNG MỘT NGƯỜI ĐÀN BÀ - Y Ban

Hay thời gian trôi ngược trở lại. Hay nàng đã chết rồi và đang ở trên thiên đường. Nàng nghiêng về sự chết hơn, nhưng chắc gì nàng đã được ở trên thiên đàng. Rõ ràng nàng đã gần với cái chết. 

Sự chán nản của chuyến đi không mục đích nhấn chìm nàng vào cơn say xe của sự rối loạn tiền đình mà nàng mắc phải. Nàng lăn lộn chống trả với bản năng của sự sống. Nàng nôn oẹ và bụng đau thắt lại. Đầu nàng quay cuồng bởi các tế bào não thiếu không khí. Người đàn bà ngồi cùng ghế với nàng cảm thông đưa cho nàng hai viên thuốc. Nàng nuốt vào bụng. Nàng lại tiếp tục vật lộn với cơn say. Mười phút sau thuốc ngấm dần, nàng bắt đầu mơ màng vào giấc ngủ, chính lúc đó nàng cảm thấy mình đang đi vào cái chết. Nàng hài lòng. Dẫu sao cái chết thật là êm dịu. Bỗng nhiên nàng nghe rất rành rọt câu chuyện của họ. Người đàn ông và người đàn bà ngồi cùng ghế với nàng.

TIN NHẮN VÀ MÓN QUÀ - Văn

1. Tin Nhắn Cuối

Chị mở khoá vào nhà. Việc này, có gì đó gượng gạo, không quen. Chị xoay tới xoay lui vài lần cái chìa khoá trong ổ mới mở được cửa. Hai tuần trước, luôn có một người đi trước một bước, mở cửa để chị vào.

Chị thay đồ, nấu cơm, rồi ngồi ăn một mình.

MỜ MỊT - kc Nguyễn

trời nắng gắt

con bồ câu ngủ gật

môi nứt. mùi quất thơm nửa ly nước mía vàng

nắng Việt Nam

những chiếc dù nhiều màu của thời đã mất

 

12 September 2026

HÒN ĐẢO - Văn

Tôi vừa rời hòn đảo.

Chiếc phà đang rẽ nước hướng vào đất liền. Những dải sóng trắng nối dài như những trang giấy đang mở ra trên mặt biển.

Tôi lấy chiếc đồng hồ trong túi xách ra đeo vào cổ tay. Kim giây lập tức nhúc nhích. Rồi đến kim phút và kim giờ.