Anne Nguyen sống trong một chiếc giày. Thời bây giờ không có nhiều phụ nữ sống một mình trong chiếc giày. Họ thích sống trong các chung cư sang trọng có hồ bơi và có nhân viên bảo vệ hơn. Vì vậy, Anne là một trường hợp đặc biệt, cô sống ở đó đã nhiều năm, hoàn toàn bằng lòng với hoàn cảnh của mình. Cô ít khi mời ai tới nhà, thường tự tay chăm sóc căn nhà của mình, sạch sẽ, gọn gàng. Nhà có hai cửa sổ, một cửa ra vào, có thảm chùi chân. Tấm thảm bao giờ cũng sạch sẽ vì ít khi đón khách. Một ngày có người khách lạ tới gõ cửa. Anh ta muốn đi tìm một người vợ. Đó là một thương nhân giàu có. Anh nói, tôi nghe nói nhiều đến cô. Người ta khen ngợi cô rất nhiều. Đây lần đầu tiên tôi được gặp, và tôi hết sức ngưỡng mộ vẻ đẹp dịu dàng của cô. Anne nói, tôi không thích những người đàn ông đánh giá phụ nữ qua vẻ ngoài và dựa vào sắc đẹp. Tôi ưa những người đàn ông yêu phụ nữ xấu. Cảm ơn anh, nhưng anh không phải loại người mà tôi chờ đợi.
27 June 2026
NỖI LÒNG CHƯA TỎ - Lê Đức Luận
Bao nhiêu năm qua, ông Lân vẫn giữ lời nguyền: “Sống để bụng, chết mang theo” về một chuyện tình. Nhưng bước sang tuổi tám mươi, lòng ông day dứt… nếu không nói ra - một mai qua đời - sẽ không có ai biết được nỗi lòng tha thiết của ông về một mối tình thật đẹp nhưng đã kết thúc trong thương cảm - khiến hai kẻ yêu nhau cùng im lặng và dấu kín trong tim một nỗi niềm. Thế là, ông không còn giữ được lời nguyền - ông viết! Ông viết ra nỗi niềm chưa tỏ cùng ai như một cách để trải lòng…
RUN NÉT MÙA XUÂN - Thy An
nghiêng dài bóng đổ bên hiên viễn xứ
men theo mê lộ về lại trầm luân
đưa tay phủi nhẹ rơi chút hồng trần
phân vân lo ngại câu thơ run nét
TIẾNG VE - Trần Hoàng Vy
Bất chợt cơn mưa đầu mùa, đất trời giao nhau trong cuồng nộ giông gió và sấm sét…Cái nóng cuối tháng ba ngùn ngụt bỗng chốc dịu đi, mềm sũng trong lướt thướt nước. Đất dịu dàng, mềm mại, những ấu trùng ve qua mấy lần lột vỏ, thiêm thiếp dưới lòng đất khô cằn rang rang nóng, nay có dịp vạch hang mà bay lên. Và một buổi trưa nào vang vang tiếng ve sớm. Chỉ là tiếng ve kim mà ngày xưa, xa lắm, thi sĩ Trần Dạ Từ đã thốt lên trong thơ: “ Lần đầu ta ghé môi hôn/ Những con ve nhỏ hết hồn kêu vang!”… Một mối tình thơ, hồn nhiên, ngây dại…và đó chỉ có thể là những cô cậu vừa mới rũ bỏ áo học trò tinh khôi, bắt đầu làm người…lớn?
DƯỚI BÓNG CÂY SA LA - Nguyễn An Bình
Con về dưới bóng sa la
Nghe trong hương gió chan hòa nắng mai
Sân thiền thơm tỏa sáng nay
Hoa vô ưu nở trên tay dịu dàng.
25 June 2026
KHÔNG BAO GIỜ - Kim Loan
Ở xứ Bắc Mỹ này chúng ta không lạ gì các bảng hiệu ở một số cửa hàng “Open 24 hours” nghĩa là mở cửa cả ngày lẫn đêm. Nhưng cũng chưa rõ nghĩa lắm, bởi sẽ có người cắc cớ hỏi “24 hours nhưng có ngày nào nghỉ không”, thế là có ngay các tiệm “24/7” tức là mở cửa 24 giờ một ngày và 7 ngày trong tuần. Vẫn chưa hết, có lần ở Arlington, Texas thăm gia đình, tôi đã thấy một tiệm Walmart rộng lớn bề thế, khách ra vào tấp nập, dĩ nhiên là mở cửa 24 hours, với tấm bảng thật to và hàng chữ đầy kiêu hãnh: “WE NEVER CLOSED”, vậy là khỏi có ai thắc mắc suy nghĩ cho mệt đầu mệt óc!
DÀI THẾ KỶ (2) - Ngự Thuyết
(tiếp theo Kỳ 1)
Một chiếc xe bus khác bò chậm chậm vào dưới
cơn mưa nặng hạt. Mãi khi nó đến gần tôi mới thấy nó rõ. Xe đậu ngay bên cạnh
hàng hiên ướt át. Hành khách lục tục xuống xe, chạy vội vào phòng trong tòa
nhà. Vài ba người từ tòa nhà chạy ra, vội vã lên xe. Mưa đều đều rơi.
“Quái, hôm nay sao mưa lâu thế!” tôi buột miệng.
ĐEO ĐẲNG - Viên Dung
MÙA THOÁI THỔ
em ở lại
phố đổi màu lươn lẹo
hạng người cũng khác anh
mật ngọt dấn theo từng bước rẽ
buồn em cắm vào con chữ
đã lén khều khỏi phần thư, cháy dở
nhưng dĩ vãng đóng vôi
bóng làng tuột
mộng hồi, bốc hỏa châu
rơi tợ sao trời
CHA TÔI – ÔNG BỤT - Trần Mộng Tú
Tôi đọc những bài viết trên mạng về NGƯỜI CHA. Bài
dài, bài ngắn, chẳng thấy bài nào có hình ảnh về Cha của tôi. Vì phần đông bài
biết hay nói: “Cha tôi là một anh hùng”
Trong cái nhìn của anh, chị, em tôi, Cha tôi không phải là một “anh hùng” cũng không phải là “một người Cha nghiêm nghị” lại càng không phải là một người “có chức vị và giầu có” trong xã hội.
DẤU XƯA | VỆT NẮNG CHIỀU | GỬI TRI ÂM ĐỘC GIẢ - Hoàng Thị Bích Hà
DẤU XƯA
Những yêu dấu
giờ chỉ còn rất khẽ
Như mây chiều
lặng lẽ phía hư không
Con đường
cũ qua bao mùa gió bể
Đã bạc màu
theo những bước chênh chao
23 June 2026
CUỘC RƯỢT ĐUỔI - Đặng Mai Lan
Khi bước xuống những bậc tam cấp dẫn vào bến chờ xe, nhìn
thoáng đám hành khách thưa thớt bên dưới, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Vậy là
sáng nay sự lưu thông trên tuyến đường này không có gì trở ngại.
Thỉnh thoảng tôi mới phải đi làm sớm, nhưng dường như vào những buổi sớm, nếu đường không bị kẹt vì một trục trặc kỹ thuật xảy ra trên một quãng đường nào đó, hay trên xe có người đau ốm, ngất xỉu bất ngờ… xe bắt buộc phải dừng lại cho đến khi hoàn tất việc sửa chữa, cứu cấp. Những vấn nạn này làm trễ nải và trì trệ hết những chuyến xe sau. Và tất nhiên, hành khách chờ đợi trên bến càng lúc càng đông. Nhưng đó là những lý do chính đáng. Đôi khi đường êm ả nhưng trước tám giờ sáng, người vẫn đông kín toa xe. Những chuyến xe bắt buộc phải ngừng lại dù hành khách trên xe đứng san sát cạnh nhau, không còn một khoảng trống. Dù vậy, hành khách vẫn tìm cách xô đẩy, chen lấn để bước lên. Tôi đã từng như thế và cái cảm giác đứng như trời trồng, như nín thở giữa bao nhiêu người thật là một thứ cảm giác tồi tệ. Nhất là vào những ngày hè nóng bức.
DÀI THẾ KỶ (1) - Ngự Thuyết
Hồi còn cắp sách đến trường, những năm cuối tiểu học và đầu trung học, tôi mê đọc vô cùng. Mê đọc chứ không phải mê “đọc sách” – chữ “đọc sách” nghe quá trịnh trọng và lớn lao, vượt ra khỏi tầm hiểu biết của mớ tuổi bé con của tôi. Thời đó đã có chiến tranh, sách vở thiếu thốn, vồ được cuốn nào là ngốn ngấu cuốn ấy, không phân biệt, không chọn lựa. Những cuốn sách cũ của ông chú có nhiều cuốn mất khúc đầu thì tôi đọc khúc đuôi, mất khúc đuôi thì đọc khúc đầu, mất cả đầu đuôi thì đọc khúc giữa. Trang mất trang còn cũng không sao, đọc tuốt.
20 June 2026
NHỮNG CỌC GỖ KHÔNG CHỊU MỤC - Nguyễn Đông A
Gió sông Cái buổi sớm không bao giờ thổi theo một hướng nhất định, nó cứ quẩn quanh, lẩn vào từng khe ván cũ, luồn dưới những tấm liếp bạc màu. Rồi bất chợt quất ngược lên mặt người ta, bằng thứ hơi lạnh mằn mặn như vừa đi qua cả trăm năm ký ức, của một vùng đất từng là bãi cát hoang. Nơi bác sĩ người Tây nào đó đứng chụp hình từ năm một ngàn tám trăm chín mươi mấy. Lúc ấy, Nha Trang còn là một làng chài lưa thưa mái tranh, và cũng chính nơi đó, qua bao nhiêu lớp người, lớp sóng, cuối cùng chỉ còn lại những tiếng thở dài không có hình dạng.













