Tiếng còi xe cứu thương vang lên giữa đêm, xé ngang màn tối bằng một âm thanh quen thuộc. Không dồn dập. Không hốt hoảng. Chỉ đều đặn, chính xác - như cách thành phố vẫn tự nhắc mình rằng có những sinh mạng cần được đưa đi, bất kể ngày hay đêm.
04 April 2026
BẮT ĐẦU... TỪ MỘT ĐÊM TRĂNG - Phan Nhật Nam
Bạn tôi, nếu mới gặp lần đầu, ta có thể nghĩ đấy là gã tay chơi, kẻ sống theo lề lối, sinh hoạt sôi nổi bề mặt. Cũng có thể đúng như thế, một phần do bạn vốn môn đồ Thiếu Lâm, vô địch điền kinh học sinh, khuôn mặt sắc nét tươi vui, đều đặn. Bạn cũng có thể trở nên một tay hào hoa ăn chơi không âu lo với cung cách quen thuộc của dân học trường Tây, gia đình tài sản lớn. Nhưng, đời bạn đã không theo con đường dễ dàng thuận lợi đó. Bạn chọn ngã chông chênh, nguy biến hơn, cũng là lối đi rực rỡ huyền hoặc của tất cả nhân sinh - Ðường của người-yêu- người với phương tiện đặc thù để diễn đạt tình yêu ấy - Nghệ Thuật. Và bạn đã chọn hướng nghệ thuật hàng đầu - Âm Nhạc - Với thanh sắc kỳ ảo của riêng.
ĐÊM BẠC LIÊU ÂM VỌNG TIẾNG ĐÀN KÌM - Nguyễn An Bình
*Viết trước khu lưu niệm nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam bộ và nhạc sĩ Cao Văn Lầu
1-
Đêm Bạc Liêu thời khắc diệu huyền
Ta đứng trước đài tre – sừng sững dáng cây đàn kìm cách điệu
Ai hiểu được lòng mình
Hồn từ lâu trôi dạt theo điệu hò phương Nam
BÔNG “CẨM TÚ CẦU” GIỮA GIÓ ĐỜI - Hoàng Thị Bích Hà
Ở miền sông nước Hậu Giang, nơi những con rạch nhỏ lặng lẽ chảy qua vườn dừa, vườn khóm, người ta vẫn nhớ về một cô gái có nụ cười “tỏa nắng” như nắng tháng Ba phương Nam. Cô tên là Mai Thị Ngọc Linh.
BÀI THƠ ĐỜI MÌNH - Huỳnh Liễu Ngạn
anh đi mấy chục năm trời
mà sông nước vẫn chưa vơi nỗi sầu
sao em cứ mãi
ngàn dâu
để anh bạc hết
mái đầu mới quên
02 April 2026
NHỮNG CUNG NHẠC TỪ TIM - Cam Li Nguyễn Thị Mỹ Thanh
1
Anh cầm cây đàn lên, dạo một đoạn theo ngẫu hứng, rồi anh hát. Bản nhạc mấy mươi năm chưa hoàn thành. Nó như thiếu một chất men. Anh đã từng sáng tác thơ, nhạc, trên mỗi bước đường. Duy chỉ có bài hát này, anh chưa thể viết trọn.
THẾ SỰ XOAY VÒNG - Lại Thị Mơ
Bà Tâm mới được qua Mỹ, sau 20 năm bị kẹt trong nước. Khi mới qua, các em bà nhắc nhở nói năng cẩn thận “giữ mồm giữ miệng”, kẻo mang tiếng kỳ thị. Lúc đi làm giấy tờ, bà thấy ở các văn phòng đều dán nhiều tờ khuyến cáo: Cấm phân biệt (kỳ thị): màu da, ngôn ngữ, giới tính, sắc tộc …
XA XƯA - Huỳnh Liễu Ngạn
những gì gởi lại cho em
anh xin phép được mở xem một lần
nợ nần chi nữa phù vân
để em phải ngại ngần khi ngóng chờ
ÔNG ĐÔN VÀ CÔ GIAO - Thái An
31 March 2026
TẶNG VẬT MÙA XUÂN - Hoàng Quân
Nàng áp điện thoại
sát tai, lắng nghe. Tiếng Hường rộn ràng:
-Ê, bữa nay tao
có tin hấp dẫn cho mày nè.
Gọi miễn phí qua messenger, may rủi lắm. Thì vậy, người ta chẳng nói, của rẻ là của ôi sao. Mà đây lại là của không tốn tiền, nghe tiếng được, tiếng mất cũng hợp lý thôi. Với nàng, và có lẽ với cả nhỏ bạn, nghe rõ hay không rõ, chẳng quan trọng. Hai đứa chỉ cần nhắc đến chữ ngày xưa, hồi đó... là lòng tràn ngập niềm vui. Lắm khi cả hai cùng nhận ra, mình kể câu chuyện đã năm bảy lần, mà nghe lại, vẫn cứ xuýt xoa: “Ôi, vui quá! Đẹp quá!”
THẰNG SÂM - Lê Đức Luận
Nó tên Sam chứ không phải Sâm - viết đầy đủ là Samuel - phát âm ngắn gọn theo tiếng mẹ đẻ của nó là “xem” - “thằng Xem”. Nhưng khi ông Tư “lượm” nó về nuôi, ông gọi nó là “thằng Sâm”. Chuyện đời thằng Sâm tưởng chỉ xảy ra ở những xứ nghèo khó ở châu Phi, hay trong những nước có chiến tranh loạn lạc. Nhưng nó lại diễn ra trên một đất nước được coi văn minh, thịnh vượng nhất toàn cầu. Thế mới lạ!
ĐI VÀO MÙA ĐÔNG - Trần Mộng Tú
Hãy cứ để gió mùa đông thổi trên nóc nhà
Giữ ngực và hai bàn chân ấm
Nhét thời gian vào trong túi
Thời gian sẽ nằm yên với những sợi tóc trắng đêm qua
28 March 2026
CÂY TRÂM TRÚC - Nguyễn Mộng Giang
Vĩnh giật mình thức giấc khi tiếng chuông điện thoại reo
vang ở đầu giường, chàng tốc mền vói tay với lấy cái điện thoại áp vào má, giọng
chàng nhừa nhựa:
- A... lố!...
Đầu dây bên là tiếng của Quỳnh Dao, em gái chàn
- Anh Vĩnh hả? Giờ này mà còn ngủ?













