30 July 2026

TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ 4) - Nguyễn Đông A

Đọc: Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3

4.

Mưa chiều đó bất thần trút xuống Đà Nẵng dữ dội, như thể có ai nghiêng cả một biển nước đổ ụp lên thành phố. Mưa miền Trung vốn vậy, không lây rây dằng dặc mà đổ thẳng xuống đất bằng tất cả sức nặng của trời, trắng xóa và quyết liệt như một cơn giận đã bị dồn nén quá lâu.

CÁI BÀN GỖ TỪ MANZANAR - Thuỷ Như

Cái bàn gỗ do ông nội đóng (Thuỷ Như)

Lần đầu tiên anh đưa tôi về chào thăm ba mẹ anh, tôi thật ấn tượng với cách bài trí trong nhà.  Từ phòng khách tới phòng ăn, từ nhà bếp đến phòng quilt của mẹ anh.  Đơn giản, thoáng và đẹp hài hoà.  Ngày ấy tôi cũng còn mới mẻ với nước Mỹ và vừa mới thoát khỏi trợ cấp của nhà nước nên chẳng biết những món đồ nội thất ấy mắc hay rẻ.  Tôi chỉ thấy khác hẳn với những nhà Việt nam tôi được đến thăm.  Dầu vậy khi vào thăm phòng của anh, tôi thấy có một bàn viết nhỏ cũ kỹ chẳng xứng hợp với những bàn ghế và vật trang trí trong nhà.  Thấy tôi nhìn cái bàn rồi nhìn những vật trang trí trong phòng, anh giải thích.  “Đây là kỷ vật của ông nội anh để lại.  Ông đóng cái bàn này trong trại tập trung.  Anh chỉ đánh bóng lại một tí thôi.”  Tôi ngạc nhiên: “Trại tập trung?”  Anh gật đầu:  “Trại tập trung Manzanar.  Hy vọng có ngày chúng ta sẽ đến thăm.”  Tôi thêm vào:  “Ba em cũng bị giam trong trại tập trung cuả cộng sản Việt nam bảy năm.”  Và tôi nói thầm trong đầu: “Nhưng chắc mình sẽ không bao giờ trở lại ghé thăm.”  Sau đó chúng tôi nên vợ chồng và tôi được nghe kể về câu chuyện di cư đến nước Mỹ phía bên nội của chồng tôi.

THUỞ EM LÀ NỮ SINH - Trần Yên Hòa

Chắc thuở ấy em yêu màu lụa trắng
nắng trên môi che dấu tuiổ ngoan hiền
vườn sữa ngọt vàng rưng màu trái chín
em có nghe giọt nắng nhẹ trên môi

“TRÂU ĂN MỘT ĐỒNG MÀ CON ĐÓI CON NO” - Hoàng Thị Bích Hà

Như Nguyệt là hàng xóm của tôi. Con trai chị- cháu Phạm Thành Phong vừa nhận được giấy báo trúng tuyển vào lớp kỹ sư chất lượng cao của trường Đại học Bách khoa Thành phố Hồ Chí Minh. Cả nhà vui mừng khôn xiết. Riêng Như Nguyệt, mừng đến nỗi suốt đêm không sao chợp mắt, lòng xôn xao một niềm vui khó tả.

LỜI TỰ TÌNH CỦA CỎ | KHÚC TÌNH CUỐI THU - Dzạ Lữ Kiều

LỜI TỰ TÌNH CỦA CỎ

Ta, nằm gối hòn đá bên đường

Để nghe ngọn cỏ hát

Ngọn cỏ may bình thường

Ngọn cỏ quê hương nghèo, xơ xác

Oằn mình dưới dốc sỏi bao năm

28 July 2026

TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ 3) - Nguyễn Đông A

Đọc: Kỳ 1; Kỳ 2

3.

Ba ngày sau, bà lão giữ miếu tới tìm nàng. Bà mặc áo nâu sòng bạc màu, lưng còng như dấu hỏi, đôi mắt đục mờ. Nhưng sâu hoắm như nước giếng làng lâu năm không ai dò được đáy. Bà ngồi xuống trước mặt Thư, bỏm bẻm nhai trầu.

— Cô đào lên rồi hả?

Diễm Thư tựa lưng vào ghế.

— Đào cái gì?

BẾN ĐÒ XÓM MIỄU - Nguyễn Ngọc Tư

Lương chèo đò mướn năm mười hai tuổi. Nhà Lương nghèo, chỉ là cái chòi rách tả tơi, từ ngày đi theo đò. Lương ăn, ngủ trên bến đò, nên nhà đã bỏ hoang hẳn. Suốt ngày quần quật trên sông mà bộ mình đã khẳng khiu chỉ độc cái quần tà lỏn dính đầy nhựa trong của thời làm sai vặt ở các trại xuồng. Lương không cha, má chết sớm nên cái quần dãn dây thun không ai may lại, nó tuột luốt mỗi lần Lương thót bụng rướn người trên đôi chèo.

VỌNG EM - Trần Yên Hòa

Ta ca xang suốt buổi chiều

Vọng em như thể quá nhiều tơ vương

Mà sao như thể lạ giường

Đúng ta thương nhớ suốt đường trường tôi

25 July 2026

XUÂN ÂN TÌNH - Sỏi Ngọc

Mỗi lần dịp Tết lễ lộc, chị Tuyên đều email mời vợ chồng tôi cùng các bạn bè gần hai mươi cặp đến nhà ăn uống vào những ngày cuối năm; mọi năm chúng tôi đều tham gia, nhưng năm nay chúng tôi từ chối vì trùng với ngày bên ông bà suôi gia làm tiệc họp mặt hai bên nội ngoại, con cái cháu chắt. Mời không được ngày đó, chị Tuyên lại đổi sang hôm sau, chúng tôi cũng bận vì những buổi tiệc dài dài kế tiếp đã được lên lịch chật kín cả mấy tháng trước, chị Tuyên đành hẹn tôi một buổi trưa đem đồ đến tặng:

- Chị sẽ ghé ngang qua em để tặng em chút đồ vào dịp Tết Giáng Sinh và đầu năm mới nhé!

TIẾNG GUỐC TRONG ĐÊM SƠN TRÀ (Kỳ 2) - Nguyễn Đông A

Đọc Kỳ 1

2.

Diễm Thư bước ra ban công khi trời còn lưng chừng giữa đêm và sáng. Biển Sơn Trà lúc gần rạng đông mang một màu chì xám đục, lặng như tờ, nhìn riết thấy lòng người cũng bị kéo xuống theo. Xa ngoài khơi, mấy chiếc tàu câu mực còn treo đèn vàng leo lét, trôi lững lờ giữa mặt nước tối đen, nom như những đốm lửa nhỏ lạc giữa cõi âm u không bờ không bến.

HOA BIỂN - Nguyễn An Bình

Có loài hoa trắng

Nở trên đại dương

Vui cùng mưa nắng

Đùa cùng gió sương.

 

XỔ CHỮ - Phạm Thị Hoài

Sách truyện thuộc loại dễ đọc, đọc xong quên liền, tràn lan ở các hiệu sách bây giờ

Bạn gửi tôi tác phẩm đầu tay của bạn và hỏi, với lối viết ấy bạn có nên dừng nghiệp con chữ để không chết đói và có lỗi với gia đình.

NHỐT GIÓ* - Hoàng Xuân Sơn

Tôi chướng kỳ ra gió

Gió độc địa sấn vào

Chúng ta cùng cạo mủ

Rừng cao su đau lưng

23 July 2026

TÌNH ĐẦU TÌNH ĐAU - Kim Loan

Buổi sáng chúa nhật, tôi còn nằm nướng trên giường thì có phone của John, hốt hoảng:

-         Cô Laura ơi, biết tin gì chưa ?

-         Tin gì ? Cô mới đi vacation về là có chuyện rồi á!

-          Gianna đêm qua uống thuốc ngủ tự tử, may quá đã được phát hiện kịp thời, đang nằm ở bệnh viện trường Đại Học …

-         Nó điên à ?

-         Cô có rảnh thì đến ngay nhe, em chờ ngoài cửa chính. Tội nghiệp, nó chỉ nghe lời an ủi của cô thôi đó!