26 May 2026

ÉMILE - Lê Quang Thông

Lời mở đầu : Năm nay lễ Giỗ lần thứ 10 Tiến Sĩ RUPERT NEUDECK (1939-2016), người tổ chức Uỷ Ban CAP ANAMUR, đã cứu 11.000 thuyền nhân Việt Nam trên biển Đông vào thập niên 1980, được tổ chức vào cuối tháng 5.2026 tại Troisdorf, Đức. Người viết đoản văn ÉMILE dưới đây là một trong số 11.000 thuyền nhân nói trên. Ơn cứu tử là một trọng ân. Nếu không được Cap Anamur vớt, thì chắc chắn sẽ vô bụng cá chiều cuối tháng Tư 1982 đó, vì hải tặc Thái Lan sau khi cướp bóc, đã dùng tàu đâm bể mũi ghe, rồi bỏ đi. Đời tôi sau 1975 còn nhận thêm nhiều ơn sâu khác, nhờ đó mà tồn tại đến nay tới thế hệ thứ ba trên nước Đức. Xin kể đoạn đời đó qua đoản văn ÉMILE, như lòng biết ơn sâu xa nhân ngày giỗ Dr. Rubert NEUDECK.

Ta nhìn ngọn cỏ lòng mê mẩn
Nghĩ tới đời ràn rụa thâm ân
(Tô Thuỳ Yên)

Tôi nhờ người phóng viên tờ Hörzu gởi về Paris cho Émile một bức điện tín, lúc tàu Cap Anamur ghé Singapur, một ngày sau khi vớt ghe chúng tôi trong Vịnh Thái Lan. Sợ phiền người phóng viên mới quen , tôi chỉ viết vắn tắt bằng tiếng Pháp mấy chữ : đã đến Singapur,nhờ báo tin về Việt nam. Émile hết sức sốt sắng , đã đánh đến hai cái điện tín , một về Huế cho Ba Mẹ tôi , một về Sài gòn cho vợ tôi . Émile còn nói sẽ vận động để Petit Ton ,biệt danh mà Émile vẫn thường gọi tôi , qua Pháp sớm , như sau này vợ tôi kể lại . Sự thực đã không đơn giản như vậy .

THỬ THÁCH ĐẦU ĐỜI - Thuỷ Như

Viết cho Memorial Day

Tiếng súng nổ vang dội lấn át giọng nói của người cha vừa vẫy tay tạm biệt cậu con trai vừa bước lui về phía chiến trường đầy khói.  Cậu bé thét gào lên, “Ba ơi!  Ba ơi!  Tại sao ba phải đi?” “Ba phải đi.  Ba thương con vô cùng…” Giọng người cha xa dần và cậu bé giật mình thức giấc.  Cậu nhận ra là mình đang khóc trong mơ và miệng vẫn còn lẩm nhẩm, “Tại sao ba phải đi?”

TỔ QUỐC GHI ƠN - Trần Mộng Tú

(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong – 2026)

Trong trái tim em

Anh không bao giờ chết

Anh chỉ nằm xuống

gối đầu trên mảnh đất quê nhà

cỏ xanh tươi từng nhánh hiền hòa

những con chim mang theo từng hạt nắng

rắc xuống mộ phần những sắc long lanh

BỤI HỒNG GIÓ CUỐN - Nguyễn Đức Tùng

Họ chạy xe Tesla- AI màu đỏ, loại xe tự điều khiển không cần lái, đời mới nhất, một robot. Chàng muốn đi từ San Diego ngược lên phía bắc rồi chuyển hướng về miền đông, băng qua sa mạc Nevada, còn nàng chỉ muốn đến Las Vegas, dừng lại đó để đánh bạc và coi một chương trình ca nhạc và biểu diễn nghệ thuật của Celine Dione. Chàng hỏi ý chiếc xe. Sau ba phút suy nghĩ, với tám trăm triệu phép toán, nó đồng ý cho nàng quá giang, thế là cả hai, không, cả ba, cùng đi, mặc dù chàng chỉ mới quen nàng đêm hôm trước, trong một tiệc sinh nhật hay đám giỗ gì đó, và chỉ kịp nhận xét là cô gái này xinh đẹp, cổ cao, mặt có mụn, tươi tắn. Trên xe, chỉ sau năm phút, chàng biết mình đã lầm, nhưng lịch sự giữ im lặng. Nàng chỉ cần bốn phút, nhưng cũng im lặng được một lúc, và như mọi người phụ nữ ghét Trump khác, nàng bắt đầu nói về chiến tranh và hòa bình và cuộc bầu cử tổng thống sắp tới.

23 May 2026

TRÔNG NGƯỜI LẠI NGHĨ ĐẾN TA! - Chúc Thanh

Trực thăng đưa người tị nạn từ Sài Gòn đến tàu sân bay USS Hancock (CV-19) của Hải quân Hoa Kỳ. Ảnh : Wikipedia. 

«… Có vết thương cả đời còn rướm máu

Có nỗi buồn, mãi mãi vẫn không phai!

-      Dư Thị Diễm Buồn…» 

Người Việt Nam chúng ta vừa trải qua, ôn lại ký ức tháng 4 với đầy rẩy u buồn, đau thương và tiếc nuối kèm cả oán hận âm ỷ trong lòng.

NGƯỜI YÊU SÀI GÒN - Lãng Thanh

Sài Gòn trước năm 1975

Cạp miếng pizza Papa John ngon tuyệt cú mèo, cái món ăn khoái khẩu của Tim, miệng nhai ngấu nghiến còn lòng thì phơi phới muốn bay lên vì công ty mới thưởng một tuần lương. Tụi thằng Leyton, Andrew, Jonathan…cũng đang sung sướng nên cười giỡn như giặc dậy. Cả đám bàn tính cuối tuần này ăn nhà hàng nào đây? Thằng Keith luôn tìm tòi trên mạng những nhà hàng nào được chấm năm sao, không chỉ về thức ăn mà còn phải cảnh quan và bài trí đẹp nữa mới chịu. Tim vốn dân vegan nên chẳng quan tâm mấy chuyện ăn uống. Tim chỉ khoái món cocktail và vị trí đẹp của nhà hàng thôi. Sau một lúc lựa chon, mỗi thằng một ý chẳng ai đưa ra được quyết định. Cuối cùng thằng Keith chốt:

– Blue Soul bar ở Fairburn, không bàn cãi gì nữa!

KHI NGƯỜI LÍNH KHÔNG VỀ - Nguyễn An Bình

Khi người lính không về

Hồn nương theo ngọn sóng

Vách đá vỗ tứ bề

Mênh mông lòng biển rộng.

NGƯỜI ĐÀN BÀ TÔI YÊU - Phạm Thanh Khương

Không hẹn trước, nhưng cứ đúng 5 năm một lần tôi và nàng lại gặp nhau ở quê. Như ngẫu nhiên, khi tôi về quê nghỉ ngơi thì nàng cũng về.
Lần thứ nhất tôi về sáng, thì chiều nàng về. Lần thứ hai tôi về chiều, thì nàng đã có mặt ở quê từ sáng. Lần thứ ba, khi tôi bước xuống xe thì nàng cũng từ xe bên xuống bến. Và đây là lần thứ tư tôi về quê. Từ khi bước chân lên xe, tôi đã hình dung thấy nàng đang ở quê, nơi cây đa đầu làng dõi mắt nhìn vào khoảng không xa thẳm.

GỌI TÊN EM LÀ MÙA XUÂN - Huỳnh Liễu Ngạn

gọi tên em là mùa xuân

khi hoa đào nở giữa bâng khuâng đời

một mình một cõi chơi vơi

anh đi với bóng anh ngồi với thân

21 May 2026

KẺ GIẾT THỜI GIAN - Văn

Trong tiệm sửa đồng hồ của ông, không có phút nào hoàn toàn yên ắng. Nhất là những khi vắng khách, tiếng tích tắc của hàng chục chiếc đồng hồ râm ran như tiếng côn trùng trong đêm. Nhưng trong cái mớ âm thanh tưởng như đều nhau ấy, chỉ có ông nghe ra chiếc nào đang đi nhanh hơn nửa nhịp, chiếc nào chậm hơn một nhịp.

MÙI TÌNH - Trần Thế Phong

Nước đã đầy bồn tắm, Linda không chịu cởi bỏ quần lót bước vào tắm như moị khi. Nàng đứng hát nho nhỏ: đừng xa em đêm nay khi ánh trăng đã ngủ say.. Linda lại nóng bừng lên và rạo rực thèm muốn như khi Ngự ôm trong vòng tay buổi chiều nay trong khách sạn.

Vào khách sạn, cầu đầu tiên Ngự nói với Linda:

- Em tắm trước đi. Anh hút hết điếu thuốc.

CƠN TRẦM CẢM TRỞ LẠI (LIÊN KHÚC HAIKU) – Le Nguyen Thu

Đời người vàng chiều nhuộm

đêm đen không còn xa lắc lơ

đứt khúc những trầm cảm

BÊN KIA - Ngu Yên

Mưa xuống chậm.

Không phải kiểu mưa có gì để nói. Chỉ là mưa, đều, nhỏ, như thứ gì đã quyết định rơi và không còn lý do để dừng lại.

Tôi ngồi đây từ lúc nào không nhớ. Chiếc ghế mây - lưng tôi đã quen nó. Chăn đắp qua đầu gối không phải vì lạnh, chỉ vì có những thứ cần được phủ lên dù không biết để làm gì. Bàn tay tôi nằm trên đùi, hai bàn tay của người đã học cách không nắm chặt nữa, vì nắm chặt tốn sức mà sức thì không còn nhiều để tốn.

CHIỀU TÂN NIÊN - Thy An

chiều tân niên 

bắt gặp tuổi của chính mình

năm người bạn khề khà

bàn ăn và chai rượu

chuyện không đâu