29 August 2026

CHỜ CHẾT (Kỳ 2) - Pierre Nguyễn

Thưa Ông, cái chết nó cũng sẽ phải đến, nhưng nếu biết vậy, thì là nó đâu có tất tưởi như mình nghĩ.

(tiếp theo Kỳ 1)

5

Trời tối hẳn lúc nào ông cũng không còn để ý rõ nữa. Tuổi già làm các ranh giới trong đời sống mờ đi rất nhiều. Giữa sáng và chiều. Giữa hôm qua và ba mươi năm trước. Giữa ký ức và hiện tại. Có những buổi tối ông đang ngồi trong căn phòng quen thuộc mà bỗng có cảm giác mình vừa đi ngang qua một đời khác rồi quên mất lúc nào quay trở lại.

MIẾNG THỊT MỠ - Phạm Thành Châu

Bà Tư không rõ mấy giờ rồi, nhưng ngoài đường đã vắng tiếng xe cộ, tiếng người nói. Bà nhắm mắt cố dỗ giấc ngủ nhưng bao nhiêu ý nghĩ cứ lẩn quẩn trong đầu. Lúc nãy, khi phụ với Lan, con dâu bà, sửa soạn các thức thăm nuôi, bà không thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón tay của nó nữa. Tại sao con dâu bà lại cất chiếc nhẫn đi ? Nếu nó phải lòng thằng con trai nào, nó có thể giấu chiếc nhẫn để không ai biết là nó là gái có chồng, nhưng về nhà ắt phải nhớ mà đeo vào. Đằng nầy nó vẫn giữ ngón tay trống trơn ! Có phải nó muốn công khai tuyên bố sẽ đi lấy chồng khác ? Điều bà lo sợ đã xảy ra ? Bà hiểu và rất thông cảm con dâu. Năm năm rồi, thằng con trai bà đang ở trong trại cải tạo, không biết ngày nào được thả ra. Bà đã thấy cảnh người hàng xóm đi thăm nuôi con về, khóc từ ngoài đường vào nhà. Đem đồ tiếp tế, thăm nuôi lên trại cải tạo chờ từ sáng đến chiều tối, cán bộ trại ra bảo một cách thản nhiên "Con bà bị bịnh chết rồi, về đi, hôm nào chính quyền địa phương sẽ có giấy báo sau". Cảnh đó cứ ám ảnh bà mãi. Mỗi lần con dâu đi thăm nuôi về, bà cứ thấp thỏm, sợ nó vừa đi vừa khóc như người hàng xóm thì không biết bà đau khổ đến chừng nào.

THƠ NGẮN - Huỳnh Minh Lệ

1-

cà phê cà pháo

nói nói cười cười

đi đâu hết ráo

buồn nhiều hơn vui

 

31.07.2026

CHỮ NGHĨA THỜI THƯỢNG! - Tiểu Lục Thần Phong

Đường Bà Huyện Thanh Quan buổi sáng trong lành mát mẻ, hàng cây cao hai bên xanh mướt, nhìn suốt con đường đẹp làm sao. Trên đường xe cộ cũng nhiều , người ta tất bật ngược xuôi. Lee còn đang nhìn ngó quanh quất, tâm trí thầm thì: “Người đâu mà đông thế? Đã vậy lúc nào cũng hối hả như thể ai đuổi sau lưng”. Bất chợt thằng Tùng thắng cái két khiến Lee dập mạnh vào lưng nó, nhìn về phía trước thì thấy chiếc xe máy sợt ngang qua chỉ cách chừng gang tay. Hai người đàn ông trên chiếc xe ấy dừng lại và nhảy xổ về phía Tùng, vẻ mặt hùng hổ, xưng xỉa:

- Mày có biết bố mày là ai không? mày mù à? chạy xe bố náo thế!

NGƯỜI THEO MÂY GIÓ THONG DONG - Nguyễn An Bình

Mẹ về mây gió thong dong

Như ngàn cánh hạc bay trong ráng chiều

Bãi bờ lau sậy đìu hiu

Thèm nghe mấy tiếng sáo diều ấu thơ.

27 August 2026

CHỜ CHẾT (Kỳ 1) - Pierre Nguyễn

1

Mỗi sáng, ông thức dậy trước khi trời sáng hẳn. Không phải vì còn ham sống. Mà vì ở tuổi tám mươi bảy, ngủ dậy được thêm một lần đã là một thứ tin tức. Một thứ tin tức nhỏ, không ai đăng báo, không ai đưa lên truyền hình, không đứa con nào gọi điện chúc mừng, không người bạn cũ nào còn đủ sống để nói với ông “Ê, ông còn đó hả?” Nhưng đối với ông, giữa cái im lặng xanh xám của buổi sớm, khi căn nhà còn đang thở bằng những tiếng máy lạnh, tiếng tủ lạnh, tiếng gỗ co lại trong đêm, sự kiện ông mở mắt ra được vẫn có chút gì như một thông cáo của vũ trụ. Chưa hết. Chưa xong. Chưa tới lượt. Hôm nay, ít nhất cho tới giây phút này, ông vẫn còn bị giữ lại trong danh sách những kẻ phải tiếp tục sống.

BỞI YÊU THƯƠNG - Nguyễn Ngọc Tư

Bao giờ qua cửa Sáu Tâm cũng cằn nhằn. Bao giờ qua cửa anh cũng thấy Điệp lúi húi dọn dẹp, nấu nướng gì đó, "Mấy chuyện lặt vặt, để tôi làm, sao không chịu nằm nghỉ không biết". Bữa nay thì tới lượt chị nhằn, Sáu Tâm về nhà với đôi đầu gối bê bết máu :

- Tâm lại té à. Đi đường phải cẩn thận chớ.

- Không - Anh bảo - Hôm nay dạy con San nó đi gối.

THẤT LẠC | NGÀY HẠ - Quảng Tánh Trần Cầm

THẤT LẠC

tôi lạc giữa chợ
trong quên lãng của mẹ tôi
thật ra mẹ tôi lạc giữa chợ
khi tôi mải mê trên triền dốc
đi đứng nằm ngồi trong giấc mơ ban ngày
cho đến khi bị chó rượt

SÀI GÒN: KÝ ỨC KHÔNG THỂ THAY TÊN - Tuấn Khanh

Trong di sản âm nhạc gắn liền với ký ức của người miền Nam Việt Nam, cái tên Sài Gòn có một vị trí đặc biệt, và hiếm có thành phố nào lại có một ca khúc như mở ra thời kỳ thịnh vượng của mình, rồi cũng có một ca khúc như khép lại cả một thời đại bằng lời từ biệt, cất lời chia tay thảng thốt.

ĐIÊU TÀN | DÉVASTATION - Thy An

ĐIÊU TÀN

mặt trời vẫn sáng

nhưng mùa hạ không còn thiết tha

khu vườn hoang dã ngọc ngà 

giờ che phủ bởi ngàn viên gạch 

25 August 2026

VĨ THANH LÚC TRỜI CHƯA SÁNG - Ái Điểu

1-

Như mọi ngày, khoảng ba giờ sáng ông Dư đã thức dậy. Quen rồi, nên ông Dư không nghĩ là mình bị mất ngủ. Ông không ráng ngủ thêm.

Ông pha trà, ngồi trên thềm, dưới mái hiên nhà, nhìn mông lung lên bầu trời đêm, nhìn mảnh sân nhỏ.

SÀI GÒN: CHIẾN TRANH, HOÀ BÌNH VÀ ƯỚC MƠ CỦA TÔI - Bùi Văn Phú

Người dân Việt Nam lên trực thăng đậu trong khuôn viên Văn phòng Tùy viên Quân sự Mỹ ở Tân Sơn Nhứt để di tản, ngày 29/4/1975. Author: USMC, wiki commons

Chiều 29/4/1975, tôi rời quê hương bằng tàu. Sáng hôm sau, xe tăng, bộ đội cộng sản tiến vào Dinh Độc Lập, chính quyền Việt Nam Cộng hòa đầu hàng.

Năm sau, Sài Gòn chính thức đổi tên, mà như Phạm Duy viết trong ca khúc 1954, 1975, thành phố “phải mang tên xác người“, hay Nguyễn Đình Toàn viết “Sài Gòn ơi! Ta mất người như người đã mất tên” trong Sài Gòn niềm nhớ không tên.

DẤU BIỂN | KHUẤT ĐẨU - Hoàng Xuân Sơn

DẤU BIỂN

Trên dấu thơm của biển
Ta nghe mùi đại dương 
Ngọn cỏ bồng búi tóc
Nàng bận áo voan hường

22 August 2026

HÀ NỘI NĂM TÔI MƯỜI SÁU - Nguyễn Công Khanh

Viết cho một người lại nhớ một người.

Tôi trở lại thăm Hà-Nội sau hơn bốn mươi năm xa cách. Trong gần một tuần lễ, tôi bận rộn và mệt nhoài theo các con tôi đi thăm gần hết các thắng cảnh trong thành phố và các vùng lân cận mà các con tôi đã lập chương trình từ trước theo đề nghị trong các sách du lịch. Nơi cuối cùng là đi thăm Tam Cốc, sáng đi chiều về, và hôm sau sẽ trở lại Mỹ. Tôi chiều các con tôi, nên những nơi mà tôi muốn đến để tìm lại những kỷ niệm ngày xưa thì chưa có thời giờ, mà nếu không đến được thì đó là một điều thiếu sót cho chuyến đi của riêng tôi.