23 June 2021

BÓNG MA HÀ TÂY - Dương Như Nguyện

Truyện ngắn Bóng Ma Hà Tây của Uyển Nicole Dương  viết bằng tiếng Anh (The Ghost of Ha Tay) do Linh-Chân Brown dịch sang Việt ngữ. Truyện đã được Ban tổ chức Đại hội Kịch Ảnh Moondance Festival chọn vào chung kết giải thưởng Columbine về truyện ngắn (loại bi kịch siêu thực). Uyển Nicole Dương là một bút hiệu khác của Dương Như Nguyện.

“Ông hãy cho tôi biết về cô ta,”  một giọng nói lơ lớ tiêu biểu cho người Âu châu, vang lên lạc lõng trong căn phòng làm việc tồi tàn sặc mùi hương khói của tôi tại khu downtown thành phố Houston. Tôi đang chống khuỷu tay lên chiếc bàn gỗ cũ rích, thân hình thước sáu không có gì đặc biệt gò lên mặt bàn, thì người đàn ông da trắng cao lênh khênh đưa cho tôi một tấm danh thiếp mang dấu vết của những cuộc hành trình khó nhọc, khác xa với những chuyến du lịch bằng các chuyến bay quốc tế hạng nhất. Tấm thiếp làm tôi nghĩ đến những chuyến tàu ồn ào, chạy uể oải, những chuyến xe lục tỉnh bò xuyên qua các nẻo đường vùng Ðông Nam Á, với những dãy ghế gỗ chở người cùng gà vịt lúc nhúc, thỉnh thoảng chuyến xe lại dừng tại các bến xe dọc đường chen chúc những người bán hàng rong giơ những chiếc bánh đa bụi bặm lên mời chào những khuôn mặt mệt mỏi của hành khách.

VÌ SAO TRÊN CAO - Trần Mộng Tú

Em luôn luôn nghĩ anh là một Vì Sao

Cho nên mặc dù không nhìn thấy anh

Em cũng biết là lúc nào anh cũng vẫn ở đấy

Ở một nơi thật cao thật xa

TRẬN CHIẾN CHƯA NGƯNG: ĐOẠN TRƯỜNG TÂN THANH VÀ KIM VÂN KIỀU TRUYỆN # 5 – PHỤ LỤC 1 - Nguyên Lạc

Phụ lục 1:

TẦM ẢNH HƯỞNG CỦA KIM VÂN KIỀU LỤC

DẪN NHẬP

Trước khi vào phần phụ lục, chúng tôi xin tóm lược các phần trước đã nói để độc giả dễ theo dõi:
Nguyễn Du dựa vào tích sử triều Minh, Vương Thúy Kiều của Dư Hoài (dài khoảng 3, 4 trang giấy), Tình sữ Phùng Mộng Long, và các hý kịch/ hát bộ nhà Thanh- như Thu Hổ Khâu, ông thêm vào các nhân vật đệm sáng tác ra truyện thơ Đoạn Trường Tân Thanh/ Truyện Kiều. Xuất hiện sau Đoạn Trường Tân Thanh/Truyện Kiều => Kim Vân Kiều Lục => Các phóng tác Truyện Kiều (văn, thi, phú … tuồng Kim Vân Kiều, Đào Hoa Mộng Ký) => Thanh Tâm Tài Nhân Truyện => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Tử => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân(. Duy Minh Thị) => Kim Vân Kiều Truyện Thanh Tâm Tài Nhân (.Tàu) – (Xem phần ghi chú ở cuối bài)

CHỖ NẰM CỦA THƠ - Hoàng Xuân Sơn

thơ nằm đâu trong máu huyết

giọt giọt bung ngời như hoa

có khi lặng thầm nước mắt

rịn thấu đêm hoang mù lòa

 

NGƯỜI MẪU KHỎA THÂN - Vũ Tuấn Hoàng

1

Tôi giật mình khi chợt nhận ra bức tranh treo ở góc trên cao của phòng triển lãm.Trong lòng tôi nhói lên một nỗi buồn cay đắng, chạnh nghĩ đến cái hư vô của kiếp người. Lẽ nào, đã từng có một con người tồn tại trên cõi đời này, đam mê hội họa, yêu đến tận cùng của bản thể. Rồi, chỉ để cho gió xóa hết đi dấu vết của sự hiện hữu trong cõi nhân gian, ngoài một bức tranh lặng lẽ và khiêm nhường kia thôi sao?

TRẮNG TOÁT GIẤC KHUYA - đông hương

Đêm qua trắng toát giấc khuya
thấy đời như chợt mới vừa rêu phong
ngăn tim ra cả ngàn phòng
mỗi phòng là một trống không võ vàng

THƯ VỀ LÀNG & GIẤC MƠ HỒI HƯƠNG CỦA NHỮNG KẺ THA PHƯƠNG - Tưởng Năng Tiến

Tôi tình cờ tìm được ấn bản Lá Thư Về Làng của nhạc sỹ Thanh Bình, do nxb Lúa Mới phát hành, năm 1956. Vào thời điểm đó, tuy chưa đủ tuổi để cắp sách đến trường nhưng tôi cũng đã thuộc lời của nhạc phẩm này rồi vì nghe mấy bà chị và radio hay hát:

21 June 2021

VỢ CHỒNG GIÀ - Thái Quốc Mưu

Tôi chẳng hiểu, chẳng biết từ khi nào, trong tình cảm nam, nữ và trong tình yêu vợ chồng, người ta thường có “mặc cảm” với tuổi già. Già mà “ham vui” thì bị cho là “già dịch”. Vợ chồng già mà âu yếm, ngọt ngào với nhau thì bị cho rằng thì là… “Già rồi mà còn bày đặt mùi mẫn.”

MÙA THU VÀ CHÂN TÂM… - Thy An

bên trẻ trung của bức tranh

là những người khô cằn với giọng nói đứt đoạn

trái ngược với màu sắc trên khung vải

năm ba chữ ngu ngơ

rải đều lên đá xanh

trở về từ kỷ niệm xa mờ

 

TÓC NÀO HÃY CÒN XANH - Nguyễn Ngọc Tư

Có lần ngủ dậy, tôi ngậm ngùi bò đi lượm những sợi tóc rơi rớt trên drap, chị bạn ngạc nhiên, "ai dè liều mạng, bậm trợn như mầy mà cũng biết tiếc từng sợi tóc". Tôi cười, "tụi nó là một phần của em mà".

Người nói câu hay ho đó đã sống hai mươi lăm năm mà không biết tóc cũng thuộc về mình. Cô ta hàng ngày thấy nó cùng với gương mặt mình trong gương, chải chuốt, thỉnh thoảng cô ta cũng đi tiệm cắt tỉa chút đỉnh. Nhưng với cô ta, tóc cũng như áo, quần. Gội tóc chỉ vì muốn cái mùi hoa lài đó khiến người đi sau phải hít hà, cắt tóc để cho gương mặt đỡ khó coi, và một cái dây buộc tóc thật đẹp cũng vì muốn thu hút cái nhìn của người đời. 

MẸ Ở TRÊN CAO - Huỳnh Liễu Ngạn

con qua bên xứ người ta

thì nghe mẹ đã đi xa thật rồi

con bơ vơ giữa cõi đời

mẹ muôn kiếp vẫn là trời của con

THƯ GỞI CON TRAI NHÂN NGÀY LỄ CHA - Nguyễn Đức Tùng

Khi lên năm tuổi, một hôm con gọi điện cho ta nhắc rằng bảy giờ chiều hôm ấy có chương trình Jeopardy mà ta thích theo dõi, vậy ráng thu xếp về sớm. Ta cám ơn con về lời nhắc. Bất cứ cha mẹ nào khi nghĩ đến con, không phải chỉ nghĩ đến lời cám ơn của chúng dành cho mình, điều vẫn xảy ra, mà còn nghĩ đến lòng biết ơn của họ đối với con cái. Nhờ trẻ con mà chúng ta lớn lên, nhờ có chúng mà chúng ta được hạnh phúc làm người đi trước, che chở, chỉ đường. Nhờ có lời nhắc của con, hôm ấy ta về nhà sớm hơn mọi khi, mặc dù việc bận rộn, và có một buổi tối cả nhà cười phá lên trước cái ti vi vui nhộn, những câu hỏi hóc búa. Những cha mẹ đi làm việc bên ngoài thỉnh thoảng nên nhận được lời nhắc về nhà sớm như vậy, vì tuổi thơ mau chóng qua đi, khi bạn thu xếp được thì giờ thì bọn trẻ đã lớn, không cần chúng ta nữa. Ngày trước thỉnh thoảng cha của ta, tức ông nội con, vẫn dành thì giờ đạp xe chở con trai đi chơi nơi này nơi khác, hay từ nhà đến trường, từ trường về nhà. Thật là những kỷ niệm khó quên. Một lần lúc lên bảy tuổi, ngồi sau yên xe đạp mải ngắm cảnh vật bên đường ta đút bàn chân vào nan hoa xe, ngay chỗ xích xe đang quay. Bàn chân phải. Ta thét lên hãi hùng vì đau đớn. Ta ngã xuống, máu chảy đầm đìa trên da thịt, trên mặt đường. Cái xích xe đạp và những nan hoa đã nghiến qua mắt cá chân trong, kéo rách một mảng da thịt rộng. Cơn đau làm ta ngất đi.

DÁNG CHA - Trần Yên Hòa

viết cho ngày của cha


Cha còm cỏi ốm o đang ngồi đó

Dáng thật buồn như nhốt cả ngàn năm

Người xiêu đổ cùng buổi chiều xuống thấp

Cha buồn buồn thương nhớ đứa con trai

 

THƯ VIẾT CHO CHA ĐÃ MẤT - Trần Mộng Tú

Bố yêu quý của chúng con.

Bố mất cả hai mươi nhăm năm rồi, nhưng mỗi lần chúng con nhắc đến bố, vẫn tưởng ra được như bố đang đứng trước mặt chúng con. Đối với chúng con, bố không hề mất, bố luôn hiện hữu lúc chúng con cần một nơi nương dựa tinh thần. Ôi, tinh thần lúc nào mà không cần nương dựa!