28 April 2026

NHỮNG MẢNH TÌNH TRONG THỜI TAO LOẠN - Vĩnh Chánh

Câu thơ xưa “Tạo hóa gây chi cuộc hí trường” bổng trở thành một tiếng vọng buồn thấm thía khi ta nhìn lại những mảnh đời, mảnh tình của người Miền Nam sau cuộc đổi đời. Giữa cơn xoáy của thời loạn, bao cặp vợ chồng đang yên ấm bỗng bị đẩy vào những ngã rẽ không ai kịp chọn lựa, kẻ rời trước người đi sau. Có những người nắm tay nhau run rẩy vượt biển, chọn con đường lưu lạc, dìu nhau qua biển lớn và may mắn đến được bến độ. Có người lạc mất nhau giữa đường đời; có những mảnh tình rơi lại giữa hành trình- như những chiếc lá bị cuốn trong phong ba - giữa biển đêm, giữa những nơi xa lạ trên xứ người. Và cũng có những người buộc phải buông tay nhau - không vì hết thương, mà vì cuộc sống quá khắc nghiệt để một mình gánh hết. Và cũng có những cuộc đoàn tụ muộn màng, khi hai người gặp lại nhau sau mười, hai mươi năm - nhưng mỗi người đã thuộc về một gia đình khác. Những câu chuyện ấy - không có câu chuyện nào giống với câu chuyện nào - dù đau bao nhiêu, cũng không mang theo lời trách móc. Chúng chỉ cho thấy con người nhỏ bé đến nhường nào trước những biến động lớn. Và trong sự mong manh ấy, ta lại thấy rõ hơn tình người, sự chịu đựng, và những cố gắng âm thầm để sống tiếp, dù trái tim còn mang một vết cắt không bao giờ liền hẳn. Gọi là vết thương thế kỷ của người di tản. Là kiếp sống của người lưu vong.

HÔN NHÂN MỘT THUỞ TRẦN AI - Hoàng Thị Bích Hà

Biển Nha Trang có những ngày lặng gió. Nước trong xanh. Nhưng cái lặng ấy không phải lúc nào cũng bình yên. Có những cơn sóng được giấu rất sâu.

Cuộc đời Thục Nhi cũng vậy.

Nhi sinh ra trong một gia đình viên chức, nề nếp ở thành phố Nha Trang. Ba mẹ sống hiền lành, cần mẫn, chăm lo cho con ăn học. Nhi là con gái lớn, tính tình dịu dàng, nói năng cũng nhỏ nhẹ như sợ làm đau lòng ai.

THÁNG TƯ NẮNG QUÁI | HỒI SINH TÔI - Trần Yên Hòa

THÁNG TƯ NẮNG QUÁI


Tháng tư nắng quái trên tàng lá
Ngày nóng rang, khô khốc tiếng người
Nước mắt ướt đầm trên mắt mẹ
Nghìn đêm ai khóc nỗi đầy vơi?

25 April 2026

THÁNG TƯ - Nguyễn Đức Tùng

Tháng tư đi qua như một lưỡi dao.

Mùa hè năm 1975, trong công viên có nhiều cây cao bóng mát trước dinh Độc Lập về phía nhà thờ Đức Bà, tôi gặp một người đàn ông áo quần rách rưới, ngồi trên băng ghế đá. Vì chung quanh không còn chỗ nào, tôi ngồi ghé vào một đầu băng ghế. Cả hai làm thinh. Lắng nghe trên ngọn cây tiếng ve kêu ran lần cuối. Bốn giờ chiều, thế gian trống rỗng, vàng vọt, vô nghĩa. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi tin chắc đó là Bùi Giáng. Lúc ấy tôi không kịp biết thế. Chúng ta không biết sự kết thúc. Lẽ ra chúng ta phải biết trước kết thúc ấy, nhưng chúng ta không biết. Không ai, từ bất kỳ phía nào của chiến tranh, bên thắng và bên thua, biết trước sự kết thúc ấy. Khi mọi sự đã xong, thì tha hồ nói.

CHÂN DUNG NGƯỜI VỢ LÍNH - Phương Lâm

Bức chân dung đen trắng không màu mè hoa mỹ của người phụ nữ, trong ngàn vạn  phụ nữ vợ của  lính, thời đất nước ngã nghiêng, họ đã chiến đấu, không súng, không đạn, không huy chương, không khen thưởng, tất cả cho chồng, lót đường cho con bước lên, để rồi, kết thúc như một vở hài kịch.

VỀ ĐÂY MÀ ĐÃ VỜI VỢI XA… THÁNG TƯ - Lê Minh Hiền

Mới đó đã từng có một tháng Tư
mới đó
mới đó mà…
mới đó mà đã bao nhiêu tháng Tư,

… 50 năm

CHỜ ĐỢI LỊCH SỬ ĐI XUYÊN QUA - Lê Thị Thấm Vân

Người dân Hà Nội theo dõi sát sao thông tin chiến đấu của lực lượng vũ trang trước các cửa hàng mậu dịch. ‘Hà Nội căm thù quyết thắng. Từ 18 -21/ 12/ 1972 bắn rơi 14 máy bay Mỹ trong đó có 11 máy bay B-52. Bắt sống nhiều giặc lái.’ Người dân cũng chú ý lắng nghe đài phát thanh đọc bản tin do đảng và nhà nước đưa ra. ‘Chiến dịch Điện Biên Phủ trên không thắng lợi chính là minh chứng hùng hồn cho sức mạnh đoàn kết của dân tộc, nghệ thuật quân sự tài tình, khẳng định tầm chiến lược của Đảng, của Bác Hồ.’

KHÚC DU XUÂN VỚI HUẾ | DU XUÂN BÍNH NGỌ | LÊN ĐỈNH PHÙ VÂN - Dzạ Lữ Kiều

KHÚC DU XUÂN VỚI HUẾ

(Thơ Hai Ku 2026)

Bài 1- Trên đường về thăm Huế

Dọc  quôc lộ ngày  Tết Nguyên Đán

Cây cỏ lá úa vàng

23 April 2026

50 NĂM SAU... - Vũ Hoàng Thư

“Như chim hồng, chim hạc. Dù lưu lạc mười phương, chúng ta vẫn bay mãi trên vùng trời quê hương.
Đuôi xòe đóa sen, lưng chở núi, lòng ôm mặt trời, đôi mắt trừng trừng nhìn hư không xanh,
và đôi cánh lộng làm rơi rụng nghìn dặm cách chia.”

(Logo tạp chí Quê Mẹ, Paris) 

Nếu có thể nào thu tóm lại một đám mây, thứ hơi nước mang hâm hấp nhiệt độ, một ân tình của biển bốc hơi nơi xa xăm? Tôi sẽ cất giữ lại dù biết rằng đó chỉ là ảo tưởng hư hao. Mây sẽ trắng bay, điểm cho trời xanh bật dậy hẳn lên, hay mây sẽ vươn trong buổi cuối chân ngày làm ráng cam óng đỏ. Mây cũng có thể cuồn cuộn đen màu ly biệt ngậm ngùi. Mây rất có thể làm nhiều điều. Và mây sẽ bay mãi trong bầu trời lữ thứ. Có một chốn về chăng? Không, đời vô định vì bản thể của mây vốn là hơi. Vì thân thế ấy sẽ ngưng đọng thành mưa khi thời tiết, điều kiện cho phép. Còn nếu không? Mây sẽ lang thang mãi không định hướng. Như một định mệnh.

KÝ ỨC - Nguyễn Đức Tùng

Chúng ta quên mất họ. Từ lâu chúng ta không cần họ. Chúng ta làm được tất cả những công việc mà họ làm. Chúng ta có thể lái xe tải, lái xe taxi, lái máy bay, lái chiến hạm. Chúng ta có thể điều khiển các người máy khi cần làm những công việc nặng, ngay khi dùng tay chúng ta cũng có thể nhấc các vật nặng như họ ngày trước, vì chúng ta đã trở nên mạnh mẽ nhờ các chương trình dinh dưỡng và tập luyện đúng phương pháp. Chúng ta nhịn ăn một cách tuyệt vời, những người nào trong chúng ta đã từng đau khổ vì lên cân thì biết tôi nói gì. Chúng ta có thể làm thủ tướng và bộ trưởng. Tỷ lệ học sinh thi đỗ vào các trường đại học danh tiếng như đại học bách khoa, y khoa, của chúng ta là từ mười phần trăm đến hai mươi phần trăm đến năm mươi phần trăm, cách đây năm mươi năm và bây giờ là chín mươi phần trăm, Chúng ta viết truyện ngắn và tiểu thuyết cũng như họ và giành các giải thưởng cũng như họ và chúng ta làm thơ hay hơn, ngay cả khi không dùng đến AI, là thứ mà chúng ta sử dụng hàng ngày trong sáng tác và ngày một thành thạo hơn, đó là điều chắc chắn, thơ chúng ta mới mẻ hơn và đầy cảm xúc hơn.  Tôi thường khóc khi đọc các bài thơ diễm tình của các bạn trên facebook và các trang mạng.

BẢN TÌNH CA NGƯỜI XỨ BIỂN - Nguyễn An Bình

1.

Ta về xứ biển

Ruộng muối mênh mông

Thơm lừng hương nhãn

Ngọn lúa vàng bông.

Ở ĐÂU RỒI CHIM DỒNG DỘC? - Trần Hoàng Vy

Một loài chim thuộc họ dồng dộc (rồng rộc) ở Maharashtra, India. Photo: Wiki commons

1.

Bạn rủ vào nhà hàng ăn món đặc sản. Bày biện trên chiếc dĩa pha lê sang trọng là những cọng xà lách xanh mướt mát, những lát cà chua đỏ hồng bắt mắt, những cọng ngò rí và…năm con chim sẻ rô-ti, vàng hươm, bóng loáng mỡ! Nhìn bạn vô tư cười nói, giới thiệu món ăn và… ăn ngon lành mà mắt mình chợt cay cay. 
Bỗng nhớ về một miền quê rợp trời chim se sẻ, bên những sân phơi thóc vàng tươi. Những con sẻ nâu bé nhỏ, hai mắt tròn xoe, láu liêng, canh bóng người. Chợt bay cao và chợt sà xuống, líu ríu âm thanh vui nhộn…
Ở thành phố, thảng hoặc cũng thấy chim se sẻ, song chim chỉ dám đậu trên những sợi dây điện, không dám bay xuống gần gũi với con người?…

DÒNG XƯA BẾN CŨ - Lê Văn Trung

Quê cũ lâu rồi không trở lại
Sông Thu ngày ấy nước còn xanh?
Sóng còn vỗ nhịp sầu thiên cổ
Vào nỗi lòng mơ chuyện thái bình

21 April 2026

CHUYỆN THÁNG TƯ 2026 - Khôi An

Lời giới thiệu của tác giả: Cứ mỗi độ tháng Tư về, lòng tôi lại thôi thúc muốn viết về nỗi đau chưa hề quên từ năm 1975. Điều may mắn là bài viết năm 2026 không chỉ có những hoài niệm buồn về cuộc thua oan nghiệt năm xưa mà nhen nhóm niềm hy vọng mới vì có những 'măng non' đã trưởng thành và cùng nhau góp sức để đem lại niềm an ủi cho những người lính bị bỏ quên. 

Khép mắt cố quên đời chiến sĩ
làm thân cây cỏ gục ven bờ
chợt nghe từ đáy hồn thương tích
vẳng tiếng kèn truy điệu mộng xưa (1)

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, mộng hoa niên của của các thương binh Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đã xa như chuyện từ kiếp khác. Chỉ còn những điều xảy ra ngày họ rơi xuống đáy vực xã hội là ám ảnh mãi, nhất là mỗi dịp vòng xoay trái đất đem mùa Xuân trở lại.