Trong chuyến đi Texas thăm gia đình, một buổi tối, vợ chồng
tôi lái xe đi vòng quanh thành phố Arlington, ghé vào đổ xăng ở cây xăng bên đường,
chồng tôi reo lên:
- Ôi kỳ này Mega Powerball và Mega Millions trúng gần 1 tỷ đô la em ơi!
Trong chuyến đi Texas thăm gia đình, một buổi tối, vợ chồng
tôi lái xe đi vòng quanh thành phố Arlington, ghé vào đổ xăng ở cây xăng bên đường,
chồng tôi reo lên:
- Ôi kỳ này Mega Powerball và Mega Millions trúng gần 1 tỷ đô la em ơi!
Ba nước thuộc Bắc Mỹ (Mỹ, Canada, Mễ Tây Cơ) đã được đứng ra tổ chức Giải Vô Địch Bóng Đá Thế Giới 2026 (FIFA World Cup 2026). Giải này, cứ 4 năm diễn ra một lần trên thế giới, năm nay đã quy tụ 48 nước tranh nhau chức vô địch tại 3 nước nói trên, kéo dài hơn một tháng, từ 11/ 6 đến 19/7 năm 2026.
Anh không nói nhưng con sông sẽ kể
Chuyện quê mình muôn thuở vẫn thủy chung
Dòng Xà No kiên cường những năm đánh giặc
Ngọn đuốc Tầm Vu sáng mãi bước anh hùng.
Cả tỷ người trên thế giới treo mắt theo dõi đường banh, cứ chi ông mà bày đặt. Nhưng trong cái biển người tính bằng đơn vị tỷ đó có cặp mắt riêng của tôi. Nói thêm một chút cũng không phải thừa.
(thôn đoài ngồi nhớ thôn đông)
NB
anh lỡ hẹn trăng rằm kia mười sáu
thuở em về làm chùm khế ra bông
mới biết thôi mà trăng còn xa quá
nên thôn đoài cứ nhớ mãi thôn đông
Đang chân trong chân ngoài ở bồn tắm thì điện thoại reo bên phòng ngủ. Nước thấm vào lòng bàn chân, truyền hơi ấm lên khắc châu thân, làm tôi chỉ muốn trầm mình dưới lớp nước nóng, để nghe cơ thể êm giãn ra sau một ngày làm việc. Nhưng tôi sực nhớ mình đang chờ điện thoại của Phương. Rút chân khỏi bồn nước, tôi giẫm giẫm lòng bàn chân ướt lên tấm khăn lót dưới sàn cho khô, vói tay lấy chiếc khăn lông màu huyết dụ mắc ở móc, quấn ngang hông, mở cửa phòng tắm, bước mau vào phòng ngủ.
Có cửa biển nào sống mãi trong anh
Một rừng bần xanh bao mùa đơm trái
Đỏ dòng phù sa đắp bồi sông cái
Tấm lòng chia bùi sẻ ngọt gừng cay.
Tôi có bàn tay nhỏ nhắn và mềm mại hiếm thấy. Bàn tay không
thay đổi theo mùa hay béo gầy cơ thể. Thụ bảo bàn tay tôi không tuổi tác trọng
lượng. Hồi hai mươi tuổi, mới ra trường nằm nhà ba tháng, chỉ ăn và ngủ, cơ thể
trồi lên những múi thịt, nhưng bàn tay tôi vẫn mảnh dẻ. Thụ hay mân mê bàn tay
tôi.
Bàn tay thể hiện tâm hồn con người, dù em mập đến mấy ngón tay em vẫn chỉ là cọng cỏ chao lượn dưới gió xuân. Tôi đưa ngón dài nhất mơn quanh môi chồng. Cọng cỏ thường dai, chỉ liềm sắc mới cắt nổi anh biết không? Mắt Thụ cụp xuống tìm câu trả lời. Có khi chỉ một con kiến cũng làm ngọn cỏ tan gãy. Có thể. Tôi chìa bàn tay ra trước nắng, nhìn như nhìn bàn tay một kẻ khác. Giông gió, bão lũ, nắng hạn, tôi có thể chết đi rồi mà bàn tay vẫn nguyên vẹn với năm ngón ngắn dài, làn da mỏng tanh không trọng lượng. Chỉ có tôi hiểu vì sao bàn tay tôi tách rời ra khỏi thể xác mình. Chỉ có tôi hiểu vì sao tôi hay trốn những vách dựng loang loáng một chiếc bóng. Thụ không hiểu. Chính tôi đôi khi cũng thấy mình là lạ.
Tên tôi là Điều Hòa. Tôi sinh ra với một nhiệm vụ rất đơn giản:
làm cho con người bớt nóng. Thế mà chỉ trong vài tuần, tôi bỗng trở thành nhân
vật được nhắc đến nhiều nhất trên radio, truyền hình và cả Quốc hội.
Paris, cuối tháng Sáu. Ba mươi chín độ C. Người ta nhìn tôi bằng đủ mọi ánh mắt. Có người xem tôi là vị cứu tinh. Có người lại coi tôi là thủ phạm. Có người muốn lắp thêm một trăm chiếc nữa. Có người lại muốn cấm luôn cả họ nhà tôi. Thật lòng mà nói, tôi cũng không hiểu mình đã làm gì nên tội. Tôi chỉ biết quay, thổi và làm mát một căn phòng. Vậy mà chỉ trong vài tuần, tôi bỗng nổi tiếng hơn cả ca sĩ, cầu thủ bóng đá và nhiều bộ trưởng cộng lại.
Bất chợt một buổi trưa, dọn dẹp lại chồng sách cũ, bắt gặp
bài thơ “Tám phố Sài Gòn” của thi sĩ Nguyên Sa, mình chép tay từ hồi xửa, hồi
xưa…
Miệng lẩm nhẩm đọc bài thơ, mắt đọng lại trên khổ thơ :
Bay lên trời như con chim
Hành trình lãng mạn và đơn độc nhất
Ẩn ngữ tàn đông gọi mời
Những góc lòng sớm tối rong chơi
Chiếc hộp quà còn trong gói giấy hoa bất thình lình rơi xuống dưới chân từ trên cao, khi tôi kiễng chân kéo chiếc giỏ lớn xếp tuốt trên đầu tủ, những đồ đạc ít khi dùng đến, chiếc hộp quà chưa mở còn được gói trang trọng bằng giấy hoa đầy những trái tim nhỏ li ti, làm tôi hết sức ngạc nhiên! Tôi cúi xuống, nhặt lên, từ từ mở ra. Chiếc vòng cổ bằng hạt ngọc trai! Tôi thử ướm lên cổ, rất vừa vặn vòng tròn cổ, màu ngọc trai sáng bóng long lanh như những giọt nước nhỏ, làm tôn vinh thêm chiếc cổ cao thon của tôi. Ủa mà món quà bất ngờ này ai đã tặng cho tôi? Hồi nào, mà sao giờ này tôi mới thấy trong chiếc túi xách cũ xưa được nhét trên nóc tủ? Tôi đã chưa hề mở ra từ bao nhiêu năm nay! Một tờ giấy nhỏ ngả vàng gấp đôi được đặt dưới đáy chiếc hộp vuông nhỏ, dưới chiếc vòng ấy: “Think of me in the times to come” BC, Feb 1990.