Khi bước trên những bậc tam cấp dẫn xuống bến chờ xe, nhìn thoáng đám hành khách thưa thớt bên dưới, tôi cảm thấy lòng nhẹ nhõm. Vậy là sáng nay trên tuyến đường này sự lưu thông đã không có gì trở ngại.
24 March 2026
CHỢT CÓ CÀ PHÊ THƯ GIÃN GẦN BỆNH VIỆN - Phạm Nga
1.
Cuối năm bề bộn công việc nhưng do phải tái khám chứng huyết áp lên xuống thất thường, tôi lại lê thân vô Hòa Hảo.
NGÀY VỀ THĂM QUÊ | HẸN VỀ THĂM HUẾ - Dzạ Lữ Kiều
NGÀY VỀ
THĂM QUÊ
Tôi về với
Huế giêng hai
mưa bấc rét
lạnh kéo dài nỗi đau
đường qua
Gia Hội, Bãi Dâu…
sao hồn còn
thấm những câu nhạc rời
21 March 2026
ĐI SĂN VỊT (*) - Ngô Nguyên Dũng
Lời tác giả:
Tất cả những nhân vật cũng như tình tiết trong tiểu
thuyết “Núi Đoạn Sông Lìa” đều được tôi hư cấu có tính cách ẩn dụ.
Trong trích đoạn tiểu thuyết lần nầy, tôi viết về nhân vật
chú Năm Tự, người làm vườn và giúp việc đồng áng cho ba má của những nhân vật
Châu, Cẩm, Chung, Chúc, … thuở chú làm công cho ông bà Dupont, được dân bản địa
gọi tắt là ông bà Bông, vợ chồng người Pháp lưu lạc về đồng bằng sông Cửu Long
lập nghiệp và truyền bá đức tin Ky-tô giáo cho người An-nam.
Trân trọng,
Ngô Nguyên Dũng
*
Chiều hôm trước ông Bông đã dặn dò chú Năm Tự chuẩn bị sáng
mai, chèo ghe đưa ông đi săn vịt trời. Chú Năm dậy sớm hơn thường lệ. Bà Bảy đã
thức giấc từ trước, lược cà-phê, sửa soạn nước uống với bánh mì thịt nguội, xếp
vô giỏ. Lúc chú Năm Tự bưng thau nước ấm cho ông bà Bông lau mình rửa mặt, thấy
giường còn buông mùng. Ánh đèn dầu tù mù soi dáng bà Bông nằm nghiêng, tấm vải
ngủ trậc trễ tràng phần vai trắng muốt, tóc loà xoà mặt gối. Ông Bông đang đứng
day lưng bên cánh cửa sổ mở bung, làm thể dục buổi sáng, trên người vỏn vẹn mỗi
mảnh khăn bông vải quấn hông. Tóc ông không cột, thả rối sau gáy. Màu rạng đông
bên ngoài xoa mỏng vũng không gian xanh tím, gây ảo giác như thể thân thể người
đàn ông phát quang. Chú Năm Tự bất động giây lát, liên tưởng hình tượng trên thập
giá lễ sáng chủ nhật. Chú lí nhí vài tiếng Tây bồi mới học:
– Bông-xua, mơ-xừ.
VỌNG NGOẠI - Trúc Tiên
Tác giả ở Paris
Tôi đang ngồi trong phòng làm việc nhỏ ở tầng sáu, nơi khung cửa kính hướng thẳng xuống sân ga Issy–Val de Seine bên kia. Buổi chiều Paris chỉ còn trải một lớp ánh sáng mỏng, không thật vàng, không thật xanh, chỉ đủ để đường rầy bạc song song loang nhẹ như hai sợi chỉ kéo về một nơi xa lắc. Dưới kia, dòng người qua lại hối hả : áo khoác tuy quấn chặt vẫn lay động trong gió, bánh xe va-li kĩu kịt lăn nhịp quen thuộc, những gương mặt lướt ngang mà không đọng lại thành ký ức. Phía xa nữa, những tòa cao ốc mới lại mọc lên thêm – dáng thẳng đứng, lạnh lùng – nhanh như nấm sau cơn mưa của thời đại số.
TRÔNG VỀ CỐ QUẬN BÃO LỤT KHỐN CÙNG | MƯA VỀ NHỚ HUẾ - Lê Minh Hiền
Bài thơ ghi trên bảng gỗ (La Prière de la Forêt):
Lời cầu nguyện của rừng*
TRÔNG VỀ CỐ QUẬN BÃO LỤT KHỐN CÙNG
M/tặng anh, Nhà thơ-văn Ngô Nguyên Dũng, Germany
Trông về cố quận
Đất nước không
còn rừng
một dải Trường
Sơn không còn màu xanh
những con suối
khô khốc trong mùa hạ
không còn nghe tiếng
con suối róc rách
CHAY TỊNH - Song Thao
Chế độ ăn chay giàu protein từ đậu nành và sữa. Photo: Wiki commons
Bà Cilla Carden ở Perth, Úc, là người ăn chay trường. Hàng xóm láng giềng không được như bà. Họ nướng thịt thơm lừng. Bà than phiền mùi thịt nướng và khói làm bà khó chịu. Nhân tiện bà liệt kê thêm những thứ hàng xóm làm bà khó chịu bao gồm: trẻ con làm ồn, mùi khói thuốc lá, đèn trước cửa nhà họ sáng quá, súc vật họ nuôi kêu lớn quá, cây họ trồng trong vườn công cộng không vừa mắt bà. Bà than với báo Nine News: “Tôi không thể vui hưởng nơi sân sau nhà, tôi không thể ra ngoài đó”. Người hàng xóm, ông Toan Vu, đã chuyển lò nướng barbecue đi chỗ khác, không cho trẻ con ra chơi ngoài sân vào ban đêm, tắt đèn trước cửa để “dĩ hòa vi quý” nhưng bà vẫn chưa vừa lòng. Bà đâm đơn kiện. Tòa xử bà thua. Bà dọa tiếp tục kháng án lên tòa trên. Cư dân trong khu xóm hè nhau tổ chức một buổi barbecue tập thể và cho trẻ em thỏa thích chơi bóng rổ ngay sát khu đất nhà bà cho bõ ghét. Có tới 9 ngàn người hưởng ứng ngày “BBQ tập thể cho Cilla Carden”.
TRONG BẤT THƯỜNG TÔI THẤY - Khaly Chàm
thị thành mang khuôn mặt của nước
hàng cây thèm ngủ để thở ra bóng đêm hoài nghi dị bản
tất tả tiếng đập cánh chấp chới trong khung trời bão rớt
19 March 2026
LỢN THÁNH - Phạm Lưu Vũ
Một nhóm các quý ông đã từng trải việc đời, từng đi nhiều
nơi, nghe thấy nhiều điều, suốt dọc đất nước hầu như không thắng cảnh nào là
không biết, không món đặc sản nào là không hay… Thế mà cái máu xê dịch vẫn chưa
hề suy giảm. Tuy nhiên đã gọi là du lịch, thì không chỉ hấp dẫn bởi thắng cảnh,
khí hậu, món ăn, đặc sản… mà còn phải có chuyện lạ, chuyện bất ngờ… nữa thì mới
thú. Ý kiến đó vừa đưa ra, thì có người nói ngay:
– Chẳng phải người ta nghĩ ra cái môn “du lịch tâm linh”, rồi đổ tiền, đổ của xây dựng những tùng lâm, điện các… lộng lẫy, trùng điệp… cốt tạo ra những điều lạ, điều bất ngờ… để thu hút du khách hay sao?
CHUNG MỘT GIẤC MƠ - Tiểu Lục Thần Phong
Giấc mơ đó là gì? rất giản dị nhưng cũng gian nan vất vả vô cùng, thậm chí phải trả giá bằng máu và nước mắt. Giấc mơ ấy không phải tự nhiên mà có, nó phải trả giá bằng sự hy sinh của bao thế hệ. Giấc mơ ấy không phải chỉ hôm nay mà vốn đã bao đời và sẽ còn mãi mãi về sau. Giấc mơ ấy không chỉ riêng của tiến sỹ Martin Luther King, không chỉ riêng của người mỹ da màu mà còn là giấc mơ của tất cả các dân tộc trên trái đất này. Giấc mơ ấy chính là nhân quyền, bình đẳng, tự do, phẩm giá con người.
LIÊN KHÚC HAIKU TIỄN MẸ - Lê Minh Hiền
(Kính tiễn Mẹ,
1935-Jan. 22nd, 2026)
…Kính tiễn Người về
cõi
thiên thu hồn an
nhiên.
Mẹ già, chuối
chín cây
đêm kia gió lay mẹ
rụng xuống
thôi đành! con mồ
côi
ÁM SÁT KIẾM MẮT HỔ - Fujisawa Shūhei | Phạm Vũ Thịnh dịch
1
Shino mệt mỏi nhắm mắt lại. Đầu như vẫn còn tê liệt, chân
tay rã rời.
– Có phải mình đã không rên lớn tiếng?
Khi cực sướng, Shino đã bất giác như ngất đi chẳng thấy gì nữa cả. Nỗi sướng khoái như lôi kéo cô mạnh thêm vào sâu trong bóng tối. Có cảm giác như mình đã rên hay thốt lên tiếng gì đấy trong cơn mê đắm. Lo lắng về điều này, Shino lại càng không thể mở mắt ra được.
17 March 2026
BỨC THƠ (*) - Ngô Nguyên Dũng
*
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống, và thèm nghe giọng nói tiếng cười mà chị Ba Khởi cho là “rổn rảng” của chị Chín Hí khi bỡn cợt, lúc cụng ly so cựa với cánh đàn ông. Cẩm nhớ, đã có lần chị Chín xẵng giọng than thân trách phận trước mặt mọi người: “Cái số tui xui xẻo, sanh ra nhằm lúc bà mụ đương bị ỉa chảy, quýnh quáng bụm đít chạy ra ao cá tra. Thay vì gắn cho tui cái cựa lỏ, bả ba chớp ba nhoáng lấy lộn cái chè hẽ ráp vô! Bà con cô bác nghĩ coi, có tức hông!”










.jpg)


