11 October 2019

KHI CON BƯỚM TRỞ VỀ - Ngọc Ánh

Sẽ không công bằng khi tôi nhắc rất ít về nó trong cuốn nhật ký của mình, có lẽ tôi mặc cảm về sự sai lầm đã qua khi bước thêm bước nữa trong cuộc hôn nhân tạm bợ, vội vàng. Nó bất hạnh khi trong tờ khai sanh của nó không có họ tên cha. Tôi thấy mình cứng rắn lúc quyết định chia tay với ba nó… Đành vậy thôi, Má xin lỗi con gái nếu con cảm nhận sự thiệt thòi này. Nhưng thật tình nếu không có nó tôi không biết mình sẽ sống ra sao nữa, nó là đứa bé thông minh lanh lợi, nó đã giúp tôi nguôi ngoai trong những năm tháng cô đơn vò võ một mình.

VŨNG NƯỚC NGÀY XƯA | LÒNG XA MUÔN DẶM - Lưu Xông Pha


VŨNG NƯỚC NGÀY XƯA

Mai về tắm vũng trăng niên thiếu
Uống ngụm nhà quê trong giếng quê
Đồng quê dụi mắt lên cơn ảo
Đầu xóm cuối làng a với ê

TÂM SỰ NGƯỜI TÙ CẢI TẠO QUA MỘT TẬP THƠ CHỮ HÁN - Nguyễn Văn Sâm


Tù cải tạo có nhiều tâm sự, chuyện trong tù kể thì vô vàn, cách thế kể về những ngày đói nhục cũng khác nhau. Nguyễn Văn Thu kể lại bằng thơ mà là thơ chữ Hán. Đặc biệt ở chỗ đó. Người làm thơ chữ Hán ngày nay không nhiều. Ta chỉ biết Trần Văn Lương với những bài thơ rất xúc động, thỉnh thoảng ông phóng ra một bài thì ai cũng nao nao lòng khi thưởng thức vì ông nói về thời thế và tâm tư trước nghịch cảnh của con dân đất Việt. Một người làm thơ chữ Hán khác là nữ sĩ Hạt Cát, thơ rất hay, dầu ít khi phổ biến, ý tưởng thường nghiêng về đường tu dưỡng… Có thể còn có nhiều người khác nữa, nhưng vì hoàn cảnh chúng ta chưa có dịp thưởng thức thơ chữ Hán của họ.

KHÚC TÌNH HOÀI - Nguyên Lạc

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

TÔI BIẾT, ANH ĐI VỀ HƯỚNG BIỂN - Mặc Lâm


Nếu một bài thơ làm cho người đọc bị buộc chặt vào một cái tên thì Du Tử Lê đã thực hiện được điều đó, điều mà bất cứ người làm thơ nào cũng mong ước.
Có lẽ người Việt hải ngoại đầu những năm 80 của thế kỷ trước khi nghe hay đọc câu thơ “Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển” thì gần như ngay tức khắc trong tận cùng thâm tâm sẽ bật khóc vì cảm thương thân phận chính mình, những người mất quê hương và khi chết ao ước tột cùng được trở về quê nhà, nơi mà từng tất đất vẫn đậm đà màu ruột thịt.

VĨNH BIỆT DU TỬ LÊ - Trần Vấn Lệ

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

LỤC BÌNH TRÊN DÒNG KINH ĐEN - Vũ Đông Hà


Tôi rời Đài Loan mang theo hình ảnh những đứa bé Đài gốc Việt nheo nhóc. Và những cánh lục bình nổi trôi trên dòng kinh đen. Chuyện cô dâu cũng như những chuyện tang thương của đất nước, có lúc bùng lên rồi cũng lắng xuống và mất hút trong những lo toan đời sống của từng người. Nhưng mỗi ngày trôi qua, vẫn còn đó những đêm có cô gái nằm trên nhà kho sân thượng trằn trọc ngó chừng ra cửa, những bàn tay ngủ gục bị cắt đứt, những cuốn phim nô lệ tình dục tiếp tục quay, và những vết tím bầm trên mắt trên môi...
*
Mỗi sáng vào khoảng 9 giờ, khi chiếc xe hốt rác trỗi bản nhạc Für Elise chạy quanh xóm, khi cụ già ở khoảng sân um tùm cỏ bên kia con kinh đầy rác vừa xong thế Taiji cuối cùng, và bà Hui Xin tưới xong những chậu kiểng xếp dọc theo lề đi, thì cô gái bước ra khỏi nhà. Nhìn lên ban công gác trọ chỗ tôi ngồi, cô gái vẫy tay cười.

TRÁI BUỒN CHĨU NẶNG - đông hương

(click hay tap vào hình để xem rõ hơn)

DÒNG SÔNG NƯỚC MẶN - Hồ Đình Nghiêm



Nhà Mùi chẳng thuộc loại lớn rộng tường cao kín cổng. Hình dáng nó tựa một cái hộp hình chữ nhật thấp té nằm chỏng chơ giữa vuông đất đầy cỏ cháy. Chốn đây thì chán khối, mọc la liệt những cái hộp thường thường bậc trung kiểu ấy, khắp hang cùng ngõ hẹp. Ai sao ta vậy. Mùi kể, mặt tỉnh như ruồi khi phân bua: Nhà mình trước đây “hoành tráng” lắm cơ, nhưng cơn bão “thế kỷ” dạo đó đi ngang và rồi mọi thứ trở thành bình địa. Mình sống sót, mình đứng giữa tan tành với ý nghĩ vật đi thay người. Rồi mình cắc cớ nhớ lại chuyện cổ kể về một tay đại đế: “Hãy chôn tôi xuống đất nhưng chừa hai bàn tay lại, như vậy bọn chúng sẽ thấy là khi chết tôi nào có mang theo được thứ gì đâu!”.

SỰ TÍCH NGÀY 7 THÁNG 9… | SINH NHẬT NGƯỜI DƯNG… | MÙA THU HOANG DÃ… - Hồ Chí Bửu


SỰ TÍCH NGÀY 7 THÁNG 9…

Trên tiên giới Ngọc Hoàng đang mở tiệc
Ban thưởng ngọc ngà cho những tiên nữ đẹp xinh
Có một nàng mê làm thơ nên đi dự trễ
Ngọc Hoàng phán rằng ngươi làm trẫm bực mình

CẦU CỐNG & TUYỂN TẬP - Tưởng Năng Tiến


Mồm miệng đỡ chân tay. 
Thành ngữ 

Vài năm trước – từ Miên – tôi sang Lào bằng cửa khẩu Stung Treng rồi lần lên phía Bắc qua Pakse, Savannakhet, Vientiane, Vang Vieng, Luang Prabang … Sau cuộc hành trình này, tôi đi đến một kết luận (hơi) nghiêm trọng: “Người Lào hoàn toàn không có khái niệm gì về thời gian cả.” Hay nói cách khác, bằng ngôn ngữ âm nhạc của Phạm Duy, là họ luôn cố giữ “đừng cho không gian đụng thời gian.” Bất cứ đâu – ở đất nước này – bạn cũng có thể thấy những cô gái Lào đang thản nhiên tắm suối, hay hồn nhiên ngồi quay sợi và dệt vải, cứ như thể là chúng ta vẫn còn đang sống ở Thời Trung Cổ vậy.

CÓ LÀ MỘT ĐOẠN BI CA? - Luân Hoán


Quà cuối tiễn Nguyễn Đức Bạt Ngàn (1948-2019).
Nguyễn Đức Bạt Ngàn
bạn đã đi xa thật sao?
bàng hoàng đọc tin từ Thiếu Khanh
gọi hỏi Song Thao Lưu Nguyễn
chưa ai biết
định gọi tiếp Hoàng Xuân Sơn Hồ Đình Nghiêm
nhưng thôi
đã hơn 11 giờ đêm
lên giường lim dim ngủ

09 October 2019

LÁ THUỘC BÀI - Trần Huy Sao


 
Gởi Xóm Đình xưa có Trường Bạch Đằng lộng gió bốn mùa.
Câu chuyện về chiếc lá-thuộc-bài gần như là truyền thuyết. Không ai biết chiếc lá đó hình dạng ra sao, màu sắc thế nào. Chỉ có những người tự đi tìm chiếc lá-thuộc-bài đó như trường hợp của trò Chuyên, trò Thiệt trong câu chuyện này là biết rõ. Nhưng tiếc thay, vẫn phải giữ im lặng và bí mật để cầu lấy sự linh nghiệm. Người viết câu chuyện này, trong thời gian còn là chú học trò bé nhỏ (và chắc chắn là cũng có nhiều những cô chú học trò bé nhỏ đồng thời) đã có đi tìm chiếc lá-thuộc-bài. Nhưng vẫn phải theo nguyên tắc chung là sự im lặng và bí mật.
Cả lớp yên lặng, nín thở chăm chú theo dõi cây bút của thầy Điền rà dọc theo cuốn sổ điểm danh. Đây là giờ trả bài Học-thuộc-lòng và thầy Điền, đặc biệt, trong giờ này rất là nghiêm khắc. Thầy thường nhắc nhở với cả lớp:

– Các trò phải nhớ cho kỹ lời Thầy. Đã là học thuộc lòng là học thuộc nằm lòng, không có một lý do gì mà ngập ngừng. Ngập ngừng là không thuộc lòng. Không thuộc lòng thì…alê, hấp.

TRONG BẤT THƯỜNG TÔI THẤY | ĐÃ TỪNG NGHE TÂM TƯỞNG NÓI - Khaly Chàm


TRONG BẤT THƯỜNG TÔI THẤY

thị thành mang khuôn mặt của nước
hàng cây thèm ngủ để thở ra bóng đêm hoài nghi dị bản
tất tả tiếng đập cánh chấp chới trong khung trời bão rớt