Sau chiến tranh, người ta đi tìm gì?
Đi tìm tro bụi của chiến tranh.
Thời bé, mỗi ngày tan trường về nhà, tôi đều đi ngang qua
nghĩa địa của làng. Dưới bóng dương liễu, bên bờ sông, những ngôi mộ nằm bên
nhau, và trên bia đá cũ, rêu vừa được người đi tảo mộ lau sạch, lại mọc lên.
Tháng Năm, hết chiến tranh, có những người đi tìm mộ thân nhân ngược xuôi từ Bắc
vào Nam, từ Nam ra Bắc. Mùa hè đỏ lửa và trận đánh tái chiếm thành cổ ngay sau
đó đã tiêu hủy tất cả nhà cửa vườn tược, chỉ có một thứ không thay đổi, là
nghĩa địa của làng. Cũng có những ngôi mộ bị san bằng vì trúng bom, những tấm
bia trúng đạn bị vỡ ra, nhưng hầu hết thì còn nguyên vẹn. Một nghĩa địa nguyên
vẹn giữa đất trời đổ nát. Sau nhiều tháng rà phá bom mìn, người dân được phép
trở lại tảo mộ, hương khói. Tôi đứng một mình thật lâu trước tấm bia bằng chữ
Hán, tôi nhớ ngày trước mẹ tôi thường thắp hương khấn vái ở đó, có lẽ là ông tổ
của dòng họ, cái bia vẫn còn mặc dù bị sứt mẻ, tôi không đọc được chữ Hán, chỉ
đoán lờ mờ nghĩa của chúng.