16 April 2026

30 THÁNG TƯ CỦA 51 NĂM SAU… - Sỏi Ngọc

Tàu Trường Xuân, thuyền trưởng: ông Phạm Ngọc Lũy

Lại một tháng Tư đen
Quê người ta tạm trú
Bao giờ về cố thổ
Như máu chảy về tim?

Cuộc chiến đã qua lâu
Lòng ta còn hậu chấn
Hỡi ơi ! Trời biển rộng
Dằng dặc một cơn sầu.  (Hoàng Song Liêm)

Tháng Tư vừa mới chớm, trái tim của những người con Việt hải ngoại không ngớt rỉ máu, vết thương của 51 năm qua vẫn mãi chưa bao giờ lành, một khi quê hương đất mẹ vẫn đang bị cầy xéo, dân vẫn khốn đốn, nền tự do dân quyền không có, những cựu chiến binh VNCH với thân hình còi rọc, như những phế nhân lầm lũi sống ở tận đáy xã hội của đất nước nơi mình được sanh ra; họ là những minh chứng sống cho thấy dưới chế độ xã hội chủ nghĩa Cộng Sản sau 51 năm, đời sống không khả quan hơn, vẫn đói khát, bị vùi dập, kiểm soát, bị trả thù đến bao nhiêu kiếp đời.

THEO VẬN NƯỚC NỔI TRÔI - Biển Cát

Lênh đênh những phận người

Theo vận nước nổi trôi…

Người ta thường bảo, con gái mang tên loài hoa thì đời thường thanh mảnh. Nhưng nếu là tên những loài hoa rực rỡ quá, đôi khi cái “vận” vào đời lại là những sắc đỏ của nước mắt. Cô Phượng của tôi chính là một đóa hoa như thế. Tôi gặp cô khi còn là một đứa học trò tiểu học, tuổi mà người ta tin vào mọi điều tốt đẹp một cách tự nhiên như tin vào mặt trời sẽ mọc. Trong trí nhớ của tôi, cô Phượng là hiện thân của tất cả những gì thanh cao nhất: dáng đứng thẳng mà dịu, giọng nói ấm mà vang, ánh mắt hiền mà sáng. Mỗi buổi sáng, cô đến trường trong tà áo dài lụa thướt tha. Có hôm là màu trắng tinh khôi, có hôm là tím Huế nhẹ như sương. Cô bước qua sân trường như một làn gió mỏng. Những đứa nhỏ chúng tôi đang chạy nhảy cũng tự dưng chậm lại, như sợ làm rơi mất cái dịu dàng đang đi ngang.

MƯA & EM (2026)* I HỒN TA, NGUYÊN MÀU TÌNH ĐẦU I THÁNG GIÊNG LỠ HẸN - Lê Minh Hiền

MƯA & EM (2026)*

            (Sau cơn mưa 29 Tết** 2026)

 

Mưa

dầm dề sũng nước hiên Tây

Em

vẫn thiên nhiên vóc ngộn ngồn

Ta

tàn canh tội vướng sợi khờ

thương ai trăm năm cầu mơ sa mù

NGƯỜI GIÀ - Phong Châu

Thế thì bao nhiêu tuổi mới được gọi là người già, người lớn tuổi hoặc người cao niên? Hồi xưa lúc còn ở Việt Nam tôi thường nghe nói đến những người từ 50 tuổi trở lên được (bị) gọi là người già. Chỉ gọi là “người già” chứ không ai gọi “người lớn tuổi” hay “người cao niên” như sau này. Ra đường thấy “người già” thì gọi “ông già” “bà già” chứ không ai gọi “ông cao niên” hoặc “bà cao niên”. Nhưng nói chung, cho dù gọi bằng thứ chữ nghĩa nào thì “ông già” vẫn là “ông già” và “bà già” vẫn cứ là “bà già”. Để biết được ai là người già, chỉ cần nhìn qua vóc dáng bên ngoài như tóc bạc, da nhăn, đi đứng chậm chạp, nói năng từ tốn, mắt kém, tai lảng…vân vân…Nhưng với những “xảo thuật” của văn minh nhân loại, người ta có thể biến “tóc bạc” thành “tóc đen”, biến “da nhăn” thành “da láng cón”, đôi mắt “lờ mờ” thành đôi mắt sáng, tai điếc thành tai hết điếc…Kể ra có rất nhiều món ăn chơi khiến mấy ông già bà già vực lại vóc dáng mĩ miều như xưa đôi chút và những cơ phận suy thoái trong cơ thể cũng được phục hồi phần nào.

LẠC CHỐN SAIGON - Dzạ Trầm Thảo

Lâu lắm rồi…Về lại SaiGon

Những con đường xưa đá hờn thay tên

Cứ tưởng mình như bị lạc đường quen

Ngẩn ngơ hồn rơi bóng đêm

14 April 2026

29 NỬA THẾ KỶ THÁNG 4 - Ngu Yên

Theo Cao ủy Tị nạn Liên Hợp Quốc (UNHCR) thì trong khoảng thời gian 20 năm từ 1975 đến 1995 có 796.310 người từ Việt Nam vượt biên bằng đường biển. Cũng theo số liệu của tổ chức này, trong khoảng thời gian 1975–1995 đã có 849.228 người từ Đông Dương vượt biên bằng đường biển hoặc đường bộ (tính cả người Campuchia). Số liệu và ảnh: wikipedia. 

Hàng loạt đạn pháo cuồng nộ đâm xuống biển, tung lên những cột nước cao, rồi vĩnh viễn mang thảm sầu, sợ hãi, hy vọng dìm sâu xuống lòng nước.

THÁNG BA - Nguyễn Đức Tùng

Sau cuộc làm tình đầu tiên, bốc lửa, trong căn lều giữa rừng mát lạnh, trong phim Random Hearts, Kay Chandler, do Kristin Scott Thomas thủ vai, vừa khóc vừa quay lại hỏi:

Anh có phải là người của đảng Dân chủ không?

Kay đang là ứng cử viên dân biểu của Cộng hòa.

Harrison Ford, trong vai William “Dutch” Van Den Broeck, trả lời:

Nếu phải thì sao?

William là cảnh sát viên, ủng hộ đảng Dân chủ.

ĐỪNG ĐỂ TÔI QUÊN - kc Nguyễn

Đừng để tôi quên tháng tư năm đó

Saigon ngã

và những tháng tư tôi loạng choạng đứng lên

tìm dấu tự do

quý hơn nhiều, khi đã mất

11 April 2026

NGÀN DẶM RA ĐI - Trần C. trí

Chặng thứ nhất

Chỗ anh ngồi là gần cuối máy bay. Chung quanh anh là những người có vẻ mặt lạnh lùng, khép kín. Mắt họ nhắm nghiền, không ai muốn nhìn ai. Chỉ có anh là đang cố giương mắt nhìn khoảng không gian nhỏ xíu bên ngoài cửa sổ mà hai người ngồi bên cạnh đã án ngữ gần hết. Anh muốn nhìn một mảnh của quê hương lần cuối, như thể đó là hình ảnh của em, hình ảnh vừa tan biến cách đây mười mấy phút, khi anh quay lưng đi, lẫn vào dòng hành khách nối đuôi nhau bước vào khoang máy bay.

KHÁT VỌNG BIỂN (*) - Ngô Nguyên Dũng

Tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường giữa đêm gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Cả làng kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bốn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết do động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bốn miễn cưỡng chấp nhận, thắp ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.

PHẢI CHI EM LÀ... - Phan Tấn Hải

Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói
rằng phải chi em là người máy
để anh không phải nghe những câu hỏi
về những chuyện muôn đời anh không hiểu

THÁNG HAI - Nguyễn Đức Tùng

Tháng Hai, tháng của tình yêu.

Và sự chết.

Làm người thì có gì hay?

AI hỏi như vậy.

Ngày 2 tháng Hai, xe hơi của tôi đang dừng lại trước đèn đỏ sau khi rẽ vào exit từ xa lộ cao tốc, bị đụng rất mạnh từ phía sau bởi một xe khác. Tôi bị tức ngực, mắt hoa lên, nhưng airbag không bật ra. Do cả hai tay đang cầm vô lăng, tôi không bị chấn thương mặt, chỉ đau buốt cổ tay, run bần bật. Tôi định thần, mở cửa, thấy xe mình chỉ xây xước nhẹ, an tâm. Tôi vòng ra phía sau, xe sau nhỏ hơn, đầu xe bẹp dúm, vỏ kim loại vỡ, dầu mỡ của nó chảy lênh láng mặt đường, người lái xe, một phụ nữ, ôm mặt khóc. Tôi mở cửa một cách khó khăn, kêu chị ra ngoài. Tôi gọi cảnh sát. Tôi hỏi chị có muốn tôi gọi cho người thân của mình không?

ĐỨNG TRƯỚC BIỂN CẦN GIỜ - Nguyễn An Bình

Ta lại về với biển

Cần Giờ một sớm khói sương huyền ảo

Sóng đến từ đâu ta nào hay

Sóng đi về đâu ta chẳng biết

Chỉ thấy trái đước chợt nẩy mầm xoay mình xuống đất

Cắm sâu vào bùn bắt rễ tự đứng lên

Cây nối tiếp cây, hàng nối tiếp hàng

Vươn mình cùng nhau lấn biển

Chở hạt phù sa bồi chở che bồi đắp

Những vạt đước bạt ngàn xanh thẳng đứng

Cuộc hành trình vạn dặm từ thuở hoang sơ

Mênh mang rừng Sác cổ xưa.

09 April 2026

CÂY THẦU ĐÂU - Trần Thế Phong

Cây thầu đâu của nhà tôi, trước sân, gần cổng đi vào không biết trồng từ lúc nào.Khi tôi lên mười tuổi thì thân cây to hơn một vòng tay ôm của người lớn, chiều cao trên mười lăm thước. Cây thầu đâu đã cho tôi rất nhiều kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên được...