MÙA
THU KHÔNG VỀ NỮA
ngày em đi mang mùa thu đi mất
lá vàng rơi quên màu nắng nghiêng chiều
tôi ngồi với cơn đau tràn cay mắt
đợi thu về trong từng nhánh cô liêu
lá vàng rơi quên màu nắng nghiêng chiều
tôi ngồi với cơn đau tràn cay mắt
đợi thu về trong từng nhánh cô liêu
còn lại đây một mùa hoa cúc úa
con bướm buồn ngơ ngác mộng tương tư
nghe hiu hắt chờ mùa thu khép cửa
bước chân ai mà ngỡ bóng một người
con bướm buồn ngơ ngác mộng tương tư
nghe hiu hắt chờ mùa thu khép cửa
bước chân ai mà ngỡ bóng một người
đâu tiếng gió ngập đầy chiều tê tái
hoa cứ rơi và gió buốt lưng trời
chỉ còn lại gã si tình mê mải
thao thiết hoài một màu nắng phai phôi
hoa cứ rơi và gió buốt lưng trời
chỉ còn lại gã si tình mê mải
thao thiết hoài một màu nắng phai phôi
em giờ đâu mà mây sầu mắt ứa
tôi chơ vơ ngồi nhớ chuyện tình buồn
mùa thu đã không còn về đây nữa
chỉ ngậm ngùi một vạt nắng chiều buông…
tôi chơ vơ ngồi nhớ chuyện tình buồn
mùa thu đã không còn về đây nữa
chỉ ngậm ngùi một vạt nắng chiều buông…
RƯỢT
ĐUỔI BÓNG MÌNH
tôi ngồi rượt đuổi bóng tôi
nổi chìm một kiếp mù trôi phận người
bể dâu đầy tiếng khóc cười
bụi trần một nửa phù hư bềnh bồng
nổi chìm một kiếp mù trôi phận người
bể dâu đầy tiếng khóc cười
bụi trần một nửa phù hư bềnh bồng
tôi về chạm nốt hư không
nửa đau chăn chiếu nửa chồng phai phôi
ai như là bóng chính tôi
đi tìm quanh quẩn một đời rụng rơi
nửa đau chăn chiếu nửa chồng phai phôi
ai như là bóng chính tôi
đi tìm quanh quẩn một đời rụng rơi
nghe trăm năm đã gọi mời
bức tường câm vẽ một trời phù du
soi tôi tóc bạc tai mù
soi tôi hơi thở thiên thu về chiều
bức tường câm vẽ một trời phù du
soi tôi tóc bạc tai mù
soi tôi hơi thở thiên thu về chiều
lạc loài tiếng gọi tình yêu
đất kia mộng ảo trời xiêu lạc loài
giữa vùng sương khói nhạt nhòa
hình như thấp thoáng tôi và hư vô…
đất kia mộng ảo trời xiêu lạc loài
giữa vùng sương khói nhạt nhòa
hình như thấp thoáng tôi và hư vô…
Nguyễn Minh Phúc
