Cao nguyên cuối năm …Trời bắt đầu trở rét. Cơn gió
thốc mạnh, theo con đường dốc ngược về thành phố. Hai bàn tay tê buốt, tôi cho
xe chạy chầm chậm vào Trung tâm Văn hóa.
Buổi sinh họat của Câu lạc bộ Thơ cuối
năm, đã thu hút nhiều người về tham dự. Những bàn tay vồn vã nắm lấy nhau,
những nụ cười chân tình cởi mở, những
ánh mắt đầy lưu luyến đã làm cho tôi quên hẵn cái lạnh. Sau khi bắt tay những
bạn hữu đã sinh hoạt lâu năm trong đó có những nhà thơ nữ. Đa số đều lịch
thiệp, họ đến đây đủ các thành phần, giọng nói … Nhưng có một điều chung là đam
mê nghệ thuật. Tuy nhiên vẫn còn một số, nhất là nữ, còn rụt rè và thận trọng
hơn. Tôi kéo cao cổ áo cho bớt lạnh thì chị Hạnh xuất hiện vồn vã :
-
Ồ ! Anh Văn, sao tháng trước anh không đi?
-
Bận công việc quá chị ạ, mùa Tết mà trong nhà lại buôn bán nên ít được
rảnh rỗi. Mong sau Tết tôi cố gắng gặp các anh chị thường xuyên hơn.
Người đàn bà đứng bên cạnh chị thấy
chúng tôi vui vẻ cũng lộ niềm vui qua ánh mắt. Chị Hạnh xoay qua giới thiệu với
tôi :
- Đây là Bác Sĩ An hội viên mới
của CLB chúng ta, vừa sinh hoạt tháng trước!
Tôi bắt gặp ánh
mắt nầy, quen lắm, mà không biết đã gặp
ở đâu? Gương mặt trông dễ nhìn làm sao!
( Tôi thầm nhủ). Ánh mắt như cuốn hút hồn tôi. Tôi niềm nỡ :
-
Chào
Bác Sĩ, tôi là Hương Văn, hân hạnh được biết chị!
Bác Sĩ An đưa tay
bắt rất lịch thiệp. Cả ba chúng tôi bước vào phòng… Tiếng anh Chủ nhiệm nhắc
qua máy : “Mời các thi hữu và các bạn yêu thơ vào ghế ngồi để chúng ta bắt đầu
buổi sinh hoạt…” Những dãy ghế trước đã đầy ắp bạn bè cũ có, mới có, tôi kéo ghế hàng sau cho Hạnh và Bác Sĩ An
ngồi.
Tôi ngồi xuống mà lòng nghĩ ngợi miên
man – Ánh mắt này mình đã gặp ở đâu nhỉ(?) Có thể mình gặp ở bệnh viện khi đưa
thân nhân đi khám chăng (?) Hay cùng ngồi bên nhau trên xe, tàu xuôi đường dài
mà mình đã quên (?). Những ý tưởng tượng cứ lớn dần. Trong khi đó các thi hữu
đã đọc qua bao nhiêu bài thơ tôi chẳng rõ. Đến khi Hạnh vỗ vào tay tôi:
-
Sao anh
ngồi thừ ra vậy ?
Tiếng anh chủ
nhiệm nhắc lại : “Mời thi hữu Hương Văn lên đọc bài thơ vừa sáng tác cho mọi
người nghe… và, không quên phạt anh thêm một bài vì tháng rồi anh không tham
dự! “ Tôi chỉ cười rồi thong thả bước lên cầm
mi cờ rô. Nhìn về phía Hạnh và BS An, cũng ánh mắt ấy mà sao sáng hơn
hẳn các ánh mắt đang nhìn về phía mình. Tôi chậm rãi :
-
Kính
thưa quý thi hữu, thưa các bạn, tôi xin đọc bài thơ mới sáng tác cách đây nửa
tháng đó là bài “ Quê hương”… (Tôi nghe tiếng vỗ tay lớn khi dứt bài thơ!) Và,
sau đây là bài “ Ký ức tuổi thơ!”
chậm rãi, lắng hồn
từng câu chữ… Những tiếng vỗ tay lại vang lên. Tôi xúc động và cảm thấy mình
chơi vơi trong làn sóng tay ấy. Trả lại mi cờ rô, tôi bước về chổ cũ. Chị Hạnh
tươi cười bảo:
- Mỗi lần anh lên đọc thơ đều gây
những ấn tượng cho tất cả mọi người, vì những bài thơ đều mới, cảm xúc lạ …
nhất là phái nữ chúng em!
-
Cảm ơn Hạnh!
BS AN chìa tay cho
tôi bắt.
-
Chúc
mừng anh, những bài thơ làm em xúc động quá…!
-
Cảm ơn
Bác Sĩ !
Tôi nghe văng vẳng
lời anh chủ nhiệm – Cảm ơn thi hữu Hương Văn đã cho chúng ta nghe những bài thơ
anh vừa sáng tác và sau đây tôi xin giới thiệu thi hữu vừa đến sinh hoạt với
câu lạc bộ chúng ta tháng vừa qua là Bác Sĩ Tư An.
Cũng nét rụt rè,
từ tốn An bước lên cầm máy
-
Kính
thưa quý Bác, quý thi hữu, cùng các bạn… Tôi xin ngâm bài “ Thương về Quảng
Ngãi”
Tiếng ngâm vút cao
như xoáy vào tâm người, tất cả trong phòng lặng im. Tôi nhủ thầm – Có lẽ đây là
giọng ngâm đặc sắc và đầy tự tin nhất của
Câu lạc bộ. Tràng pháo tay lại vang lên… An trở về ghế ngồi. Tôi vồn vã:
-
Bác Sĩ
An người Quảng Ngãi?
-
Dạ, có
gì không anh?
Tôi nhìn An cười,
chỉ gật đầu – Nói vừa đủ nghe như nói với chính mình- Quảng Ngãi là nơi tôi đã
sống trọn một thời niên thiếu… (Chắc có lẽ mình đã gặp cô nàng ở đây!)
Sau khi giới thiệu
thi hữu kế tiếp, anh chủ nhiệm đến sau lưng tôi, rồi nói với Bác Sĩ An.
- Giới thiệu với BS AN, Anh
Hương Văn đã từng sống ở đường Lê Trung Đình Quảng Ngãi, tôi với anh ấy có thời
gian sinh hoạt với nhau cùng làm biên tập cho tờ báo Đạo. Tôi xem anh như người
anh đúng nghĩa của nó, và cũng là người bạn thơ chân tình đã trên mười năm nay…
Còn Bác Sĩ Tư An là người đồng quê hương với tôi nên mong sau này hai người gặp
gỡ, trao đổi văn chương nhiều hơn …
Tôi hớn hở cảm ơn Sơn (Tên anh ấy) vì
đã nối tình thân mật cho tôi và cũng góp ý đúng lúc… Buổi sinh hoạt kết thúc
trong niềm luyến tiếc ( Vì tôi với BS An chưa nói được gì cả!) Tôi đứng dậy bắt tay từng người
khi ra cửa. Trên đường trở về nhà, ánh trăng rằm hiện ra sau đám mây bạc, vầng
trăng tròn vành vạnh như chiếc nón, lửng lơ tỏa sáng xuống mặt đường nhựa lấp
lánh như thoa mỡ …
&
Mùa Xuân về với Tây nguyên, những cơn
gió kéo theo những đợt lạnh buốt người… Trong không khí tưng bừng của ngày Tết
Nguyên Đán, xe cộ đi lại đông đúc, nhất là lớp trẻ đi chơi ở các Thác… Tôi ghé
thăm các bạn thơ trong CLB và đến nhà Bác Sĩ An sau cùng. Tìm mãi mới ra số nhà
ở trong một con hẽm. Tôi ngần ngại, tuy lòng nôn nao muốn kiểm chứng lời bạn bè
có thật không – Bác Sĩ An là thiếu phụ ( Phải chăng đây là lòng ích kỷ, nhỏ
nhen của tôi!). Đứng trước căn nhà xây cấp bốn, mặt tiền khoảng bốn mét, dưới
giàn thiên lý lơ thơ mấy giò Lan, mùa này Nghinh Xuân đang nở. Tôi nhủ thầm –Sao
nhà bác Sĩ mà đơn giản thế kia! Gõ vào cửa mấy tiếng, chờ đợi… Có tiếng dép lẹt
xẹt kéo lê trong nhà. Cánh cửa mở, một cháu gái, gương mặt bầu bĩnh, mắt đen
nhánh mở to nhìn tôi – Sao ánh mắt này cũng làm hồn tôi xao động thế? Nó mang
một nét sắc sảo mê hồn cũng như lần đầu gặp Bs An. Tôi ôn tồn :
-
Có
phải đây là nhà Bác Sĩ An không cháu?
-
Vâng
ạ, mời Bác vào nhà !
Tôi theo chân và
ngồi vào chiếc ghế Sa lông nệm ở phòng khách. Đảo mắt quan sát – Trên bàn thờ,
bức ảnh bán thân, gương mật tuấn tú, đôi mắt sáng, nghiêm nghị, khói hương đang
cháy , thoang thoảng mùi thơm của trầm; cũng trang hoàng cây trái, hoa huệ tươm
tất. Một khung hình phía trước mặt, gia
đình của An – Tôi đoán thế. Hai bức tranh tĩnh vật treo phía đối diện. Chiếc tủ
kiếng làm bàn thờ đầy ắp sách quý- Y khoa – Văn học…trong và ngoài nước…
-
Mời
Bác uống nước!
-
Cháu
học lớp mấy rồi ?
-
Dạ,
lớp Bảy ạ!
-
Mẹ
cháu đâu?
-
Mẹ
cháu mệt nên mới nghỉ giây lác. Mời Bác ngồi chơi, mẹ cháu dậy ngay!
Tôi nghĩ thầm… (
Chắc cô bé tưởng nhầm mình là bệnh nhân đây!)
- Để mẹ cháu nghỉ. Khi mẹ dậy thì
nói Bác Hương Văn có đến. Hôm nào tiện Bác ghé lại thăm. Bác thắp hương cho gia
đình nghe…
Tôi đến bên bàn thờ, lấy hương và châm lửa
đốt, khói tỏa cuộn vòng… Rút trong túi áo phong bì lì xì cho bé. Đúng lúc đó, có
tiếng mở cửa, từ nhà trong bước ra. Thấy tôi, BS An niềm nỡ, chìa bàn tay mềm
mại ra bắt.
-
Anh đến lâu chưa? Xin lỗi em vừa có một bệnh nhân, nên mệt quá nằm nghỉ
một chút…
Sau lời chúc đầu
năm, uống thêm một cốc trà … Tôi cáo lui để An nghỉ.
-
Anh
ngồi chơi chút, đi đâu gấp vậy, không sợ em buồn à?
Ngồi uống với An
được ly rượu thì khách vào. Lòng tự trọng, tôi cáo lui, mặc dầu An cầm chặt lấy
tay tôi :
-
Anh kỳ
quá hà!
Phải chăng vì tuổi đã lớn, hay lối sống đầy hạnh phúc
của gia đình tôi, mà không xao lòng trước những lời đầy thiện cảm của An. Tôi chậm rãi :
- Còn nhiều nơi chưa đến, bạn bè
trách, sẽ gặp vào dịp sau đi Bác Sĩ…
Một chút giận hờn
len qua mắt Tư An, tôi thấy xao lòng…
- Tôi về nghe!
-
Tùy anh!
&
Đêm Nguyên Tiêu … Buổi sinh hoạt đầu
năm, tự nhiên tôi thấy nao nức lạ. Đến
sớm khỏang hai mươi phút. Với ý định gặp Tư An để xin lỗi chuyện ngày Tết…Ai
cũng hớn hở, tay bắt mặt mừng. Ngồi vào ghế, đã đến giờ làm lễ, mà chẳng thấy
Tư An đâu cả. Tôi bồn chồn lo lắng. Hỏi thăm chị Hạnh – Hạnh lắc đầu – Không
rõ!. Buổi lễ diễn ra đầy những tiết mục hay, có thêm phần văn nghệ phụ diễn, ai
cũng vui, nhưng tôi cảm thấy thiếu thốn một cái gì đó. Câu Lạc Bộ tổ chức tươm
tất, có cả rượu cần, lần lượt các người đến tham dự, đều được ra trước chiếu
ngồi uống, chụp hình lưu niệm…Tôi cùng ba người lớn tuổi khác tiến về phía vò
rượu, những chiếc cần bằng trúc được vít xuống. Chất men nồng, chua, không như
rượu Tây hay rượu gạo, mặt tôi đỏ rần…Khi về lại chổ, thì đã nhìn thấy Tư An
ngồi cạnh Hạnh
-
Sao
Bác Sĩ An đến chậm thế, làm mọi người lo lắng!
Tư An cúi xuống
dấu vẽ giượng ghịu, nói xong tôi tự trách mình – Sao vô duyên thế, tâm mình hay
rượu nói đây, nên vội xin lỗi ngay. An chậm rãi
-
Xe em đi ra đường thì bị tắt máy, đạp hoaì không nổ, phải tìm xe thồ, nên mới
đến trễ!
Tôi cúi xuống, dấu
lòng mình ngây ngất,. Hạnh nhìn tôi như dò xét rồi cười hóm hỉnh. Sau buổi lễ
đầy ấn tượng, vì còn hương vị Tết, chương trình chủ yếu là mừng Xuân, uống
rượu, ai muốn đọc thơ thì tùy hứng… Tôi vừa dắt xe ra khỏi bãi thì Hạnh gọi
giật lại:
-
Kìa
anh Hương Văn, cho Tư An quá giang về với!
Tôi như mở cờ
trong bụng
-
Rất
hân hạnh!
Thành phố về
đêm…Gió lành lạnh, những dãy đèn cao áp soi rõ mồn một hai bóng người. Tôi hỏi
Tư An :
-
Tư An
uống ly cà phê chứ?
-
Tùy
anh!
Tôi chở Tư An vào
quán cà phê quen, gọi hai ly cà phê sữa đá. Tôi gợi chuyện:
-
Trước
hết là xin lỗi Tư An bữa hôm Tết, chắc Tư An giận lắm phải không? Tôi cũng muốn
ngồi lại lắm chứ, nhưng sợ không tiện cho Bác Sĩ, nhất là cháu và người phụ
việc. Có thể họ nghĩ sai về chúng ta gây ảnh hưởng không tốt cho Bác Sĩ… Tư An
hiểu ý tôi chứ?
Bác sĩ An nhắm mắt
lại, gật đầu. Rồi nhìn sâu vào mắt tôi…
-
Xin
lỗi Tư An, hình như tôi có gặp Bác Sĩ một lần ở đâu đó, có ấn tượng, mà tim tôi
đã lưu lại, nhưng rồi trí nhớ tôi kém quá!
-
Em
cũng mườn tượng vậy!
-
Bác Sĩ
ở Quảng Ngãi mà vùng nào? Biết đâu tôi
gặp ở đó!
Em tên Thơm, cô
gái vùng quê thuộc phía Nam
tỉnh lỵ Quảng Ngãi. Ba em mất khi em mới hai tuổi rưỡi. Người ta nói lại, Ba em
là bộ đội du kích, trong trận đánh ở Ba Tơ…Ba em hy sinh. Em ở với Mẹ trong căn
nhà tranh vách đất ven làng thuộc xã Tư An. Hồi đó , em chừng tám tuổi, tính
rất tò mò, thích nhìn những gì mới lạ. Một buổi sáng, em theo bạn bè cùng xóm
ra xem chiếc máy bay trực thăng hạ cánh cách nhà chỉ một đoạn ngắn. Khi máy bay
được các chú lính sửa chửa xong bay lên, chúng em sợ gió cuốn nên ngồi bệch
xuống đất thì bỗng nhiên một loạt đạn pháo kích ở đâu bay đến nổ ầm ầm, em
trúng đạn và ngất đi. Đến khi tỉnh dậy, em thấy mình nằm trong bệnh viện. Chân
em bị gãy, em gào khóc đến lã cả người… Các Bác Sĩ dỗ dành cho em nhiều quà
bánh và thức ăn ngon hơn ở nhà…Điều mà em cần nhất đó là Mẹ, em nhớ vô cùng…
Một bác Sĩ người Huế thương em, tập dần cho em đi... Một thời gian sau đất nước
được giải phóng, em vẫn chưa bình phục vì phải mỗ để lấy kẹp ra. Bác Sĩ đem em
về nhà để chơi với chị Ái ( Con Bác Sĩ) hơn em năm tuổi… Dần dà em bớt nhớ Mẹ,
vì chị ấy rất nhiều đồ chơi mà tuổi thơ em chưa thấy bao giờ. Chị ấy cũng không
có em, nên xem em như em ruột của chị ấy…Sau đó, Bác Sĩ nói là Bác sĩ không
biết gia đình em ở đâu, chỉ nghe lời người gởi nói là Tư An. Sợ em
lớn không đi học được, nên Bác sĩ làm khai sinh cho em với tên mới Tư An, em đến trường học như bao
bạn bè khác. Có nhiều người bảo em là con Bác Sĩ…
Thời gian qua nhanh, đến năm 1978. Má
nuôi em mới có điều kiện đưa em về xã Tư An, sau khi hỏi dò tung tích, mới hay
Mẹ em bị chết trong trận pháo kích đó, nhà cháy rụi chỉ còn lại mãnh vườn. Thú
thật, lúc đó quê em quá khổ, khoai sắn thay cơm mà cũng còn thiếu. Nên em bèn
theo Má nuôi em trở lại Thị xã. Dù sao em vẫn còn có cơm ăn, có áo mặc. Em được
tiếp tục học, vì trong nhà chỉ có hai chị em nên Má em thương lắm… Nghe đâu Ba nuôi
em là một Phi công bị tử nạn trong khi làm nhiệm vụ cứu người bị bão lụt ở
Quảng Nam .
Sau khi tốt nghiệp Phổ thông, em thi vào Trung cấp Y tế. Ra trường em được phân
công lên Tây nguyên. Em gặp chồng em là Bác Sĩ Bình và cũng là người Thầy hướng
dẫn về chuyên môn. Anh ấy rất tậm tâm với nghề nghiệp, nên em được truyền thụ
những kiến thúc tốt và cũng nhờ anh ấy mà em tiếp tục tu nghiệp vững vàng cho
đến hôm nay. Rất tiếc, phần số em quá nhiều oan trái, nên cách đây ba năm, sau
đêm liên hoan cuối năm, anh ấy trong cơn nửa tĩnh nửa say đã đâm xe mình vào
sau chiếc xe hơi chạy cùng chiều. Anh ấy tử nạn, em đau khổ quá! Tưởng chừng
như khó qua nỗi khủng hoảng tinh thần. Anh biết đó, cha mẹ chết chỉ còn bám víu
vào người chồng để làm cứu cánh nhưng anh ấy cũng bỏ em ra đi. Em bị sốc hơn
một năm sau … Nên bây giờ ai uống rượu em cũng ghét lây…
Chờ Tư An nói xong, không muốn cắt dòng
suy tưởng của người khác, thì cả ký ức cứ dồn dập kéo về… Tôi tiếp lời Tư An …
&
Cuối năm 1974, trong chuyến đi công
tác. Là cọng tác viên cho tờ báo của Sư
Đoàn, lại thích đi đây đó nắm thực tế để viết bài, cũng như thích nghệ thuật
nên đi để săn ảnh. Tôi tháp tùng với hai Cơ trưởng vào Quảng Ngãi để sửa chửa
động cơ UH-1H đang nằm tại Tư An. Trước khi vào địa phận tôi đã hỏi kỹ Phòng
Hành quân Chiến cuộc và được biết chiếc phi cơ bị trục trặc nên đáp ở khu
đất trống bên cạnh ngôi làng. Để bảo đảm
an toàn Tiểu khu đã điều động một Trung đội Địa phương quân về canh giữ vùng đó
Chiêc UH thả chúng
tôi xuống vị trí chiếc máy bay bị nạn. Hai Cơ trưởng bận rộn với công tác sửa
chửa. Tôi nhìn quanh thử tìm có gì đặc
biệt không. Ngôi làng này cũng như bao nhiêu ngôi làng khác tại đây, cũng lũy tre
xanh bao bọc quanh làng, mía ở đây chen lẫn với cây cối và đồng rạ khô đã gặt
xong… Bỗng trên đường mòn thấp thoáng mấy đứa bé, chúng khoảng chừng dưới mười
tuổi, áo quần nâu, đen cộc, da ngăm, tóc hoe vì nắng, đi chân không… Chúng rụt
rè lẫn tò mò. Những cặp mắt nhìn chằm chặp vào tôi. Tôi vẫy chúng lại, chúng
đứng xa nhìn trân trối. Tôi cười như muốn làm quen, chúng bớt sợ sệt, chúng dần dần đền gần, tôi
rút trong túi áo ra một phong Chewing
gum đưa cho chúng, chúng sợ sệt, tôi phải bóc một thanh bỏ vào miệng nhai, rồi
đưa số còn lại cho bốn đứa, trong đó có một bé gái.
Cô bé mặt tròn, nhưng đôi mắt hiện ra
một nét sắc sảo, linh hoạt, mái tóc hoe ngắn, chiếc quần cộc và cái áo nâu cũn
cỡn. Tôi thấy mến ngay cô bé, chúng quen dần, vì chúng tôi chẳng làm gì chúng
sợ cả… Chúng ngồi vây quanh tôi, sờ vào chiếc huy hiệu, vào đôi giày da… mọi
thứ đều xa lạ với chúng. Gần trưa, công việc xong, chúng tôi đem đồ hộp ra ăn.
Tôi chia phần cho từng đứa. Tôi luôn mang theo đồ hộp phòng thân, nếu gặp rủi
ro nào cũng có thức ăn, trong túi xách chỉ đựng cuốn sổ tay, chiếc máy ảnh, vài
cuộn phim và đồ hộp kể cả cơm sấy.
Ăn xong, tôi hỏi cậu bé lớn nhất:
-
Ba mẹ
em làm gì ?
Nó lắc đầu – Không
biết!
Ba mẹ có nhà
không? – Không biết!
Bao nhiêu câu hỏi
từ đứa này sang đứa khác đều lắc đầu – không biết!
Người Cơ trưởng
nhìn tôi cười :
-
Vùng
xôi đậu mà ông hỏi làm gì! Ngày phe ta, đêm phe địch!
Tôi mới sực nhớ:
-
Thế Ba
các em, đêm có về thăm các em không? – Không biết!
Tôi thầm nghĩ
trong lòng – Đúng là lời tuyên truyền sắt máu! Cái gì cũng không biết!
Chúng gom lại tất
cả những chiếc hộp- chắc để làm đồ chơi. Tôi kéo túi xách, lấy ra các thứ còn
lại, nào thịt gà, heo, bánh, cà phê, đường… Tôi chia cho cô bé nhiều thứ nhất.
Cô bé nhìn tôi chớp chớp đôi mắt trông dễ thương lạ. Bèn lấy máy hình chụp cho
chúng một tấm, nhưng cô bé tôi chụp riêng thêm một tấm, lấy phông chiếc máy bay
làm nền.
Tôi hy vọng đây là một đề tài cho trang
viết của tôi trong một chuyến đi thực tế. Một lát sau, người Cơ Trưởng gọi bộ
đàm cho phòng hành quân Biệt đội cử Pilot bay về. Khỏang nửa giờ sau, tôi nghe tiếng máy bay xoành xoạch
và gió quạt vù vù, nghiêng ngã cây cỏ chung quanh. Pilot nhảy xuống, máy bay
lại vụt lên cao, quầng trên bầu trời. Tôi nhận ra Trung Úy Tuấn,anh tươi cười
bắt tay tôi :
-
Nhà
báo cũng có đi sao?
-
Chuyến đi cuối năm mà lị!
Anh mở cửa phòng
lái, ngồi vào ghế, một cơ trưởng vào ghế cạnh, buộc dây an toàn, đội nón để
liên lạc. Mở máy. Động cơ nổ dòn, cánh quạt quay nhanh dần tôi và người còn lại ngồi ghế sau.
Đưa tay vẫy mấy đứa nhỏ, các em sợ gió níu tay vào các bụi cỏ rậm… Máy bay vừa
lên khoảng 50 mét thì một loạt đạn pháo
nổ ngay dưới đất, căn nhà bên cạnh bờ tre cũng trúng pháo phát hỏa, lửa bốc
cao…Tôi nhìn xuống thấy các em quằn quại nên hét lớn: - Chúng pháo kích chết các em rồi, hãy
cứu các em, Trung úy!
Máy bay lên cao,
quay vòng một lượt, dưới đất còn hai em động đậy, . Tôi năn nỉ - Trung Úy Tuấn
à, anh cũng là người Quảng Ngãi, anh nên nghĩ đến tình người, hãy cứu các em
còn sống… Tôi sẽ xuống bốc lên, chỉ hai phút thôi, đừng chần chờ nữa…
Quay vòng lượt thứ
hai Trung Úy Tuấn đưa ngón tay cái ra hiệu đồng ý. Trong bộ đàm Tuấn gọi như
khẩn khoản :
-
Song
Chùy 1, Hai gọi, nghe rõ không?
-
Nghe,xin yểm trợ tôi xuống, có trở ngại!
-
Ô kê!
Máy bay trên cao,
thẳng đứng, đúng vị trí, rơi… thả lỏng. Nhanh như hòn đá rơi, máy bay dừng trên
khoảng mười lăm mét, cánh quạt quay và
từ từ hạ xuống… Còn độ hai mét, tôi và người bên cạnh nhảy ra, tôi bốc ngay cô
bé và người bên cạnh ẵm cậu bé bị thương nặng , máu ra lênh láng. Hai đứa kia
chết không toàn xác. Máy bay lao vút đi. Tôi vẫn ẵm cô bé trên tay, máu ở chân
trái ra nhiều quá thấm đỏ cả quần tôi. Mắt tôi cứ đăm đắm vào gương mặt cô bé
đã nhợt nhạt, vì mất máu. Tôi nói qua hơi thở - Hy vọng hai đứa còn sống.
Máy bay hạ xuống Bệnh viện dã chiến
Quảng Ngãi. Hai chúng tôi ẵm chạy ngay vào phòng cấp cứu. Các Bác Sĩ sốt sắn
người đo huyết áp, tim, lấy máu phân
loại …, Nữ Bác Sĩ trực hôm đó là Kiều Nga, nhìn tôi hỏi thăm – Các em bị đạn
pháo kích, chỉ cứu được hai đứa, mong nhờ Bác Sĩ giúp đỡ. Khi hỏi tên , tôi
chẳng biết tên gì- Khi ngồi với các em tôi chẳng hỏi tên nên lúng túng nói đại,
cô bé là Tư An và cậu trai là Tư Nghĩa. Tôi gởi gắm lại cho BS trực và cho số điện thoại của tôi
ở Đà Nẵng, nếu có mệnh hệ gì báo cho tôi biết… Bà ta cười – Không quân các anh mỗi lần về là có việc làm cho chúng
tôi. Tôi cười lại – Nghề nào cũng làm phước thôi Bác Sĩ, chiến tranh mà, kẻ đi
trước người đi sau, chỉ còn chút tình người là tồn tại với thời gian!
Trong cái bắt tay thông cảm, tôi ra tàu
lòng thanh thản lạ thường. Về đến Đà Nẵng, đêm đó tôi viết bài cho tòa soạn “
Chuyến đi cuối năm” được Tổng biên tập đánh giá rất cao, rất thực tế, rất tình
người được mọi mặt tuyên truyền nhưng không thể đăng được vì vi phạm “Luật an
phi”. Qua ngày Mồng 6 Tết tôi nhận Sự Vụ Lệnh đi học Dẫn đạo tại Nha Trang và
đến khi đất nước được thống nhất tôi không còn liên lạc được với Bệnh viện
Quảng Ngãi và biệt tăm từ đó đến nay!
&
Kể đến đây. Tư An nắm chặt lấy hai bàn
tay tôi, run run, xúc động :
-
Đúng
quả đất tròn, em mới gặp được ân nhân cứu mạng sống của em, nếu như không có
anh thì chắc gì em còn lại trên thế gian này!
Hai giọt nước mắt
lăn trên gương mặt căng đầy nhựa sống. Tôi lấy khăn lau nước mắt và nói vừa đủ
cho Tư An nghe :
-
Chúng
ta về Tư An!
Dìu An ra xe như
dìu người em nhỏ. Xe chạy chầm chậm. An nói trong gió bay
-
Anh
chở em đi quanh thành phố này một lượt để nhớ kỷ niệm đêm nay. Em muốn gần bên
anh!
Xe chạy chậm, trên
những con đường có ánh đèn soi bóng. Những cột đèn khẳng khiu lần lượt chạy
ngược về phía chúng tôi… Gió đêm thật lạnh. An ngồi sát vào lưng tôi, làn hơi
ấm truyền qua người. Lòng tôi rộn lên một niềm vui khó tả và những cảm giác
ngất ngây như lần đầu đang yêu… Tôi nghĩ ngợi miên man…
- Tư An à, anh
không biết phải nói với em sao đây? Chắc sẽ nói dối lòng mình. Anh phải xem em
như người em gái bé bỏng của anh. Như thế chúng ta càng quý mến nhau hơn. Mà
anh còn bổn phận với vợ con anh, anh biết chúng ta có duyên với nhau mới gặp
được, nhưng nợ thì chưa có. Thôi để cho thời gian đi qua em à!
. Nàng gục đầu vào vai tôi không nói gì.
Tôi cảm thấy ấm ở vai, An đang khóc…
Xe đến nhà Tư An, bóng đêm che rợp
khoảng sân. Tôi dựng xe chờ người nhà mở cửa. Bỗng Tư An ôm chầm và gục vào
ngực tôi rấm rức… Tôi để cho lòng mình dậy sóng… Bất chợt, tôi đè nén lòng mình
để khỏi xúc động vì thói thường tình của
con người… Lúc sau, An vuốt lại tóc. Bấm chuông… Ánh đèn trước cửa sáng lên.
Tôi thấy hai mắt An đỏ hoe, bắt tay tôi :
-
Thôi
anh về!
-
Chào
Tư An, chúc em gái ngủ được bình an!
Tôi lên xe mà
không dám quay mặt lại. Ánh trăng rằm vằng vặc sáng. Tôi cho xe chạy chậm để
hít thở khí trời trong lành và nghĩ rằng Tư An đang ngồi phía sau xe …
Buôn
Ma Thuột, 31-8-2000
Dzạ Lữ Kiều
