
Một trong những tên Việt cộng đáng ghét nhất là Tố Hữu. Tên này đã làm những
bài thơ cực kỳ hèn hạ để ca tụng những kẻ sát nhân như Staline, Mao Trạch Đông.
Việc này ai cũng biết, không phải nhắc lại ở đây làm gì.
Chúng ta đang ở những ngày đầu tiên của tháng năm, và trong tháng này, sẽ có
ngày của mẹ, để con cái nhớ đến công ơn nguời đã nuôi dưỡng, đã chăm sóc mình
với tình thương bao la, khiến cho chúng ta có được ngày hôm nay. Là con cái,
lúc nào chúng ta cũng nghĩ đến cha mẹ, nhất là mẹ, với tình mẫu tử bao la, có
thể ví với biển khơi, như nhạc sỹ Y Vân, với bài Lòng Mẹ bất hủ, mà mỗi khi
nghe lại, không sao ngăn được lòng mình thổn thức, khi nghĩ tới người mẹ thân
yêu. Cũng bởi cái tình mẫu tử thiêng liêng đó mà chúng ta không thể không chán
ghét, khinh bỉ những đứa con bất hiếu, quên công ơn mẹ hiền khi chúng nên
người, khi chúng đã công thành danh toại.
Trong cuộc đời, những cá nhân bất hiếu rất nhiều. Chúng ta đã được xem một
vidéo mới đây từ trong nước gửi ra, cho thấy một người con trói cha già của
mình vào một gốc cây, vì ông cha già này đã làm một việc gì trái với ý đứa con
trời đánh đó. Khi xem cái vidéo này, chúng ta chỉ biết ngậm ngùi vì xã hội VN
ngày nay quá xuống giốc, sau nhiều năm sống với Việt cộng, bị Việt cộng giáo
dục. Tôi không nói toàn thể, chỉ nói đa số thôi, vì vẫn có những người tử tế,
nhưng chỉ là thiểu số trong xã hội hiện nay.
Trong cuộc chiến trước đây, nhiều tên Việt cộng đã xâm nhập được vào miền
Nam. Biết được lòng người miền Nam nhân hậu, tình gia đình coi trọng, Việt cộng
gian manh dùng chánh sách là ở nơi nào chúng cũng dụ dỗ các cô gái miền Nam và
lấy rất nhiều vợ, có rất nhiều con. Chúng ta đã thấy những tên đầu xỏ như Lê
Duẫn, Lê Đức Thọ, Nguyễn Chí Thanh, và huyền thoại những đứa con rơi con rớt,
ngày nay làm điêu đứng Việt Nam. Khi gặp các phụ nữ lớn tuổi hơn, thì chúng
nhận những người này làm má nuôi ngọt sớt. Sau 1975, chúng thành công trong
việc chiếm trọn miền Nam, chúng trở mặt không coi các má nuôi Nam Kỳ ra cái
quái gì, và lại còn chiếm nhà, chiếm đất một cách thô bạo, để đến nỗi các má
nuôi ngày trước, phải khăn gói gió đưa, ra Hà Nội khiếu kiện, nhưng kiện củ
khoai! Tình mẫu tử Việt cộng khiến người ta có ý nghĩ rằng chúng hành xử không
giống con người, mà giống như loài cầm thú. Tôi muốn nói đến con chim tu hú, và
tôi cũng muốn nói tới một tên Việt cộng rất nổi tiếng: Tố Hữu.
Không thể không công nhận Tố Hữu có tài làm thơ, nhưng khi làm thơ, dầu muốn
dầu không, cũng lộ ra bản chất mình. Nói có sách, mách có chứng, tôi muốn mọi
người cùng tôi đọc lại bài thơ này của Tố Hữu:
Khi con Tu Hú
(Thơ Tố Hữu).
Khi con tu hú gọi bầy.
Luá chim đương chín, trái cây ngọt dần.
Vườn râm dậy tiếng ve ngân.
Bắp rây vàng hạt đầy sân nắng đào
Trời xanh càng rộng càng cao
Đôi con diều sáo lộn nhào từng không
Ta nghe hè dậy bên lòng
Mà chân muốn đập tan phòng, hè ôi
Ngột làm sao, chết uất thôi
Con chim tu hú ngoài trời cứ kêu.
Bài thơ khá hay. Tố Hữu làm ra bài thơ này khi y bị giam tại nhà lao Thừa
Phủ (Huế). Sau này bọn bồi bút ca tụng bài thơ đến tận mây xanh, nào là giục
giã phá tan ngục tù, nào là tiếng gọi bầy của những người trai trẻ nung nấu
tinh thần cách mạng, nào là hình thức đấu tranh tích cực mà Bác Hồ rất tâm đắc.
Câu hỏi được đặt ra là thiếu gì loài chim quý, cớ sao Việt cộng lại chọn con
chim tu hú làm biểu tượng để gọi bầy, để tụ tập???
Con chim tu hú là con chim gian manh, không chịu ấp trứng mà đi phá hủy
trứng của con chim chích rồi đem trứng của mình thế vào. Sau khi nở ra, chim tu
hú con còn đẩy những quả trứng khác của chim chích mẹ để độc chiếm nguồn thực
phẩm. Khi lớn lên, chim tu hú bỏ rơi chim chích mẹ không thương tiếc để tiếp
diễn trò lưu manh của loài tu hú, nghĩa là lường gạt và vô ơn.
Tháng năm, ngày của Mẹ. Tôi viết bài viết ngắn này để nói về Mẹ Việt Nam. Mẹ
Việt Nam ôi, chừng nào thì những đứa con nuôi quỷ xứ đó đem mẹ ra làm thịt,
dâng lên quan thầy của chúng là Trung Cộng? Chắc chẳng còn bao lâu đâu.
Trong một tháng, trong một năm, rồi Mẹ Việt Nam sẽ ra sao?
Trần Mộng Lâm