
Mùa hè tới, có tin vui. Nguyễn cùng Trần đi hai tiểu lộ riêng biệt đã chính
thức nhập vào một đại lộ sáng đèn. Không ai đi đường mà chẳng bắt gặp trạm nghỉ
chân. Không dong buồm nào mãi dật dờ, thuyền phải có khi tấp vào một bến đậu,
thả neo. Bậc trưởng thượng đã mang hai lá số tử vi nhờ thầy sáng mắt xem giùm.
Đã an tâm khi biết ra thiên thượng hoả chẳng ngán trường lưu thuỷ dập tắt và
thằng tuổi Mùi coi bộ hợp tạng, chẳng xung khắc với con Hợi. Thậm chí người lớn
tuổi của hai họ đã định vị được cái nhà hàng có lối trang hoàng rất tốt về mặt
phong thuỷ. Rường cột phông màn quanh năm đều phủ tuyền một sắc đỏ. Ôi, nếu gắn
thêm một miếng gỗ chạm trổ hai chữ song hỷ thì chốn ấy rõ là nơi thích hợp để
cho đôi trẻ tới sum vầy, sắc cầm hoà hợp long phụng giao duyên ghẹo nguyệt giỡn
mây. Mắt phượng mày ngài rạng rỡ nụ cười ra mắt quan viên hai họ và thân thích
bà con bằng hữu.
Mọi thứ đâu ra đó, y như kịch bản vở hài kịch luôn chấm dứt bằng một hôn lễ.
Phức tạp đi dần về giản đơn, lu bu riết rồi phải có khi khoanh tay ngồi thở
dốc. Chú rể tương lai giao việc cho thằng em út bị nó có năng khiếu về lãnh vực
còm-píu-tờ, nhờ trình bày rồi lay out ra một cái thiệp cưới quyết không đụng
hàng. Em của cô dâu tương lai vì quen sinh hoạt đình đám ca-ra-ô-kê đã thỉnh
được ông Ngọc chuyên trị làm MC có biệt tài kể chuyện tục và giả được giọng nói
ba miền, đi theo ông là một bộ phận không nhỏ ca sĩ nghiệp dư ăn vận thông
thoáng mặn những tình khúc bô-lê-rô có khả năng làm người ta khóc trong tiệc
cưới. Nhất nhất thảy đều ra đầu ra đũa, tường lửa nào cũng vượt qua, họ quyết
không để “bó tay chấm com” can dự tới.
Thiệp in trước cả tháng để khách mời từ phương xa dễ thu xếp lịch trình, mua
vé máy bay về dự tránh cảnh nước tới chân mới nhảy. Các tiểu bang trên toàn
lãnh thổ Hoa kỳ nếu có thân bằng quyến thuộc ngụ rải rác đều đồng thuận gật đầu
“see you soon”, ngay cả ở Việt Nam, xa hơn tràng giang cách trở sóng lớn, cuống
rốn ngàn dặm cũng kêu: Chiện nhỏ, cho người ra phi trường rước tui thì ô-kê
ngay. Kiểm lui dò lại khách mời lên tới hai trăm, nhà hàng chứa tới ba trăm chỗ
ngồi phòng hờ có trường hợp khách kéo rốc toàn gia phô trương lực lượng đình
đám đổ bộ. Những cụ hom hem thường bảo “nghĩa tử nghĩa tận” thì đã là ngày vui
cũng nên xí xoá những chuyện bất ưng, chộn rộn chỉ một lần chơ mấy! Bồ hòn có
lúc phải ngọt, mặt mày cô dâu chú rể cứ nhăn nhó ngó sao đặng, vô tư đi bà con
cô bác!
Người ta cũng thường ngôn: Ba người Việt chụm đầu lại đã thành một cái chợ.
Trẻ lên năm cũng tường hai trăm người tụ họp thì hổng chừng biến ra thứ siêu
thị đang nhập hàng tươi giá on sale chen chúc nhặng xị. Ai cũng có thể nhập vai
trưởng ty thông tin văn hoá, chí ít cũng từng tác nghiệp qua chức phóng viên
chuyên đưa tin nóng. Nhập tiệc đúng như giờ in trong giấy mời thì chẳng nói gì,
chờ lâu quá ắt đâm buồn miệng, lý lịch ba đời của Nguyễn và Trần bị mang ra
luận bàn. Nhiều tình tiết hấp dẫn vây quanh người làm bố cô dâu, rằng sở dĩ cô
ấy có dung nhan kiều diễm là bởi cô giống bà hai chứ hai đứa con của bà chính
thì trông quê mùa lắm. Ủa, hoá ra anh Năm có hai bà vợ luôn sao cà? Ừa, bà một
làm giấy bảo lãnh cho cô em ở bên nhà qua, chốn lạ chưa quen với phong thổ thì
sa chân vào cạm bẫy ông này bày ra, làm ngày không đủ tranh thủ làm đêm, làm
vượt mức quy định để phải cháy hợp đồng mà thành quả là quy hoạch được bụng
mang dạ chửa. Bà vợ, cũng là người chị vò đầu bức tóc cảnh nhân tình thế thái,
đâm tâm đắc câu ngạn ngữ của người Li Băng: “Sẽ dễ chịu nếu có một ngàn kẻ thù
đứng ngoài vây khốn còn hơn là chỉ một đứa ẩn náu trong nhà ta”. Đó là lý do
hôm nay đằng nhà gái thiếu mặt bà lớn cùng hai đứa con. Ngoảnh mặt làm ngơ, ném
lui một cục lơ. Vui gì chốn ấy hý lộng cùng ai? Chửi thề thì hoá ra ta là người
kém văn hoá! Muốn giữ nếp sống lành mạnh thì phải biết tôn trọng tập thể. Tính
ưu việt nằm ở chỗ ấy, im lặng đồng nghĩa với khinh khi.
Vậy thì phía đàng nhà trai? Ừa thì họ cũng từng kinh qua nỗi đau của sự bội
phản. Bà ngoại chú rể trước đây từng đào hầm trong nhà dấu nuôi mấy chú du kích
đặc công, ngày thắng lợi đến được cách mạng cấp cho tờ giấy chứng thực má đây
là “mẹ anh hùng” rồi ngày một ngày hai đuổi “mẹ” đi chỗ khác chơi, soán đoạt
căn nhà biểu là thuộc diện quy hoạch biến đổi thành viện bảo tàng khắc dấu nơi
đây chiến sĩ ta từng trường kỳ nằm gai nếm mật sinh mệnh như ngàn cân treo sợi
tóc. Giờ đây “ngoại” có thể sửa đổi câu ngạn ngữ nọ thành: Sẽ dễ chịu khi cả
đại đội nguỵ đứng ngoài còn hơn dấu che một thằng vi-xi ở ngay trong nhà.
Câu chuyện sẽ miên man chẳng dẫn tới hồi kết nhưng những cái bao tử mốc meo
đã đến lúc trễ hẹn lại lên. Dĩ thực vi tiên, đóng hai trăm bạc tiền lì xì nên
ăn hối ăn hả được thức gì tốt thức đó, dộng vào cho đỡ xót ruột cả nghĩa bóng
lẫn nghĩa đen. Mùa này lobster đang sale mà sao chúng dọn hai đĩa ngó eo xèo
quá, mình mẩy thì ít mà chân cẳng thì phì nhiêu, thật khó nhá. Quây tròn một
vòng không hiểu chân cẳng ấy biết âm thầm bò đi đâu? Thực khách ngoài việc ăn
còn sung việc quậy, cứ ngứa tay cầm đũa gõ chén gõ ly liên hồi kỳ trận. Hai
nhân vật chính cứ thế mà siêng bú mồm nhau. Trước khi cắt may đóng bộ, y phục
của hai trẻ ắt phải mặc thử qua lắm bận trông cho sít sao. Vậy thì đôi uyên
ương kia có từng làm nháp khi giờ này diễn tuồng hôn hít rất đạt, vượt quá mức
quy định. Siêu sao màn ảnh rộng hôn kiểu gì họ hôn kiểu đó, coi mòi ướt át gợi cảm
hơn. Đê mê, chú tâm, dán chặt, nhắm mắt; bỏ ngoài tai lời rì rào của bọn dư
luận viên, chẳng màng ánh mắt của ông già bà cả lúc nào cũng đề cao mấy chữ
thuần phong mỹ tục. Dại dột cho bọn trẻ người non dạ khi chúng chẳng biết giữ
gìn sức khoẻ, còn nước còn tát kiểu đó đến khi cần kíp điệu võ dương oai thì xí
quách đâu nữa mà nhá, mà ăn tươi nuốt sống, mà thề nguyền chuyện đầu bạc răng
long. Bắt đền anh đó. Em sẽ hờn dỗi phụng phịu vì anh chỉ dắt em đi có nửa
đường rồi vật mình xuội lơ cẳng cò. Chẳng ra ngô ra khoai, không ra đầu ra
đuôi. Thiên thượng hoả đang phừng phừng lửa ngọn mà trường lưu thuỷ… chơi kiểu
gì kỳ dậy cha!
Mưa không ướt đất!
Không chắc là cô dâu chú rể sẽ đi đúng kịch bản động phòng sau buổi liên
hoan tiệc tùng. Thường thì họ suốt ngày đã mệt phờ râu, đã bở hơi tai, đã mặt
cắt không còn giọt máu cho bao thủ tục buộc phải tuân theo, đến tối chỉ có nước
leo lên giường ngồi đếm tiền hối hả moi ra từ thùng phước sương. Lời ăn lỗ chịu
và kinh doanh kiểu thành hôn thì đa phần đều gạt lệ thua buồn. Thằng Út trước
khi rời khỏi nhà hàng, vì trọng trách được uỷ thác, tuy say chếnh choáng cũng
đủ dũng lược để trao vào tay anh cái máy tính bảng đã sắp lập trình chi ly, rất
ư khoa học minh bạch bao mục phí tổn từ a tới z, rõ ràng như 2 + 2 = 4. Chị dâu
của Út chỉ việc ngồi làm phép cộng, sau đó thì lấy số lớn mà trừ cho số nhỏ
thì… rõ như ban ngày, không có gì ẩn nấp dưới ánh mặt trời.
Nhưng ban trưa, cái váy cưới cầu kỳ của cô dâu vô tình là nơi ẩn nấp của một
chú sâu đi lạc. Bóng dâm mát mẻ hay do một mùi hương lạ rù quến để chú vui chân
đi khám phá? Hơi bị nhột, lát sau hơi bị ngứa. Cô vừa ngồi xuống ở một triền cỏ
mượt tạo dáng cho gã chụp hình luôn tay bấm máy. Thử dậm cẳng, thử khép chặt
hai bắp đùi, thử nấp sau vai chồng đưa tay mang găng trắng muốt gãi nhẹ qua bao
lần vải dày nhiều nếp gấp. Ui, sướng quá, nàng ngậm miệng chẳng biểu tỏ. Nếu
công viên không bóng người, nàng sẽ lật tốc cái váy lên để bắt anh chồng son
trẻ thò năm ngón vụng dại vào thăm dò cào cấu cho hả giận. Hình như chỗ ấy đã
tấy sưng nụ nhỏ. Con mèo con chó có lông, con sâu cái kiến vẫn đông bụi bờ. Giá
mà vắng ngắt như tờ, bà đây đờ đẫn tay rờ đùi sâu.
Trước khi nai nịt ra ôm chú rể chào đón khách để chụp hình lưu niệm, cô dâu
trấn thủ trong nhà vệ sinh rõ lâu, chốt cửa lại, gát chân lên, vén áo và săm
soi tì vết. Ơn trời, con sâu cái kiến này thuộc loại hiền, cắn mà chẳng nhiễm
độc tấy sưng. Không phơi xác cũng chẳng rõ nó lưu lạc ẩn trốn ở vùng miền nào.
Y phục vướng víu chứ không thì đã dội qua miếng nước cho mát mẻ, vệ sinh mụt nhọt
nổi mận bất ngờ. Chàng có vẻ nóng ruột, phóng tia mắt mang nhiều tra vấn, chùm
bông gắn bên ve áo vest coi mòi cũng buồn nhiều hơn vui tuỳ người đối diện.
Nàng ghé tai thầm thì, em bị sâu cắn anh ạ! Hồi nào? Ở đâu? Khi trưa hết nằm
đến ngồi tạo dáng ngoài công viên cỏ mượt ấy, bi chừ mới thấy nhức nhối gần chỗ
nhạy cảm ấy. Anh có bị kiến cắn không? Bị em ngọt như cục đường vậy vẻ chi! Anh
đâu đủ tư cách để chúng nặng lòng đến thăm. Nàng ôm bó hoa tươi áp vào trũng
ngực, sau khi để mắt dòm chừng có loài ký sinh trùng nào ẩn thân. Chiếc áo
khoét rộng cổ, thợ may khéo ở chỗ nó ôm chật chội vòng một làm tôn tạo những
thứ cần phơi bày. Chàng từng tuyên bố hùng hồn, anh là thằng giặc Trung quốc
bành trướng luôn muốn giữ chủ quyền hai hòn đảo bồng bềnh kia. Mai này con
chúng ta mặc sức mà măm không lo thiếu hụt lương thực. Đồ quỷ nà! Nàng mắng
chàng. Ba phần nũng nịu bảy phần khoan khoái. Ảnh nói vậy thôi chứ tui nào lạ
gì miệng mồm ảnh, hư lắm, ham hố lắm, đa sự lắm lắm.
Nhà gái cử một người cực tín nhiệm trông coi cái thùng cạc-tông đựng lễ vật
của bá tánh mừng ngày thành hôn đôi trẻ. Cái thùng ấy được bảo mật đem dấu thu
sau khi biết chắc chẳng còn thực khách đến viếng và 1 giờ sáng nó được mang vào
thang máy, lên tầng ba, vào phòng 301 nằm ngay trên đại sảnh của nhà hàng. 1.30
AM, cô dâu lột bỏ chiếc áo dạ vũ xuống, leo lên giường nệm dầy ngồi xé băng keo
dán quanh thùng giấy. Cô hít hơi sâu, nghiêm túc như một nhân viên ngồi kiểm
phiếu trong cuộc bầu cử tìm người tài giỏi cho liên bang nước nhà. Trong mỗi phong
bao đa phần là tiền mặt, phần còn lại thì ký tấm ngân phiếu. Chú rể từ phòng
tắm bước ra, phong phanh cái khăn lông quấn quanh bụng tợ mặc xà-rông thiếu
vải. Cần anh phụ không? Chú nói rồi ngồi bên mép giường, chú lựa cái bì thư xem
chừng hơi cộm phồng. Một tờ giấy học trò gấp làm tư nhét thêm ba tấm ảnh màu.
Tay chú có hơi run: “Em yêu dấu, như thề nguyền, anh giữ lời bỏ đi xa để thế
một lời chúc không thực lòng: Cầu mong em hạnh phúc. Đi xa có nghĩa là chết,
chẳng biết anh có là bóng ma kỷ niệm mà em muốn quên. Anh thì mãi thương nhớ
em, những tấm ảnh này là một bằng chứng. Hình bóng em đã ăn sâu vào trí não,
vào con tim anh. Đi xa cũng không có nghĩa là chết, chỉ thoi thóp hụt hơi để
trông đợi một bình minh biết đâu sẽ tới với đôi ta. Hôm nay ngày cưới em, năm
sau đúng vào ngày này anh sẽ trở lại thành phố này, sẽ âm thầm dọ tìm ra tung
tích em chẳng thể nào là bóng chim tăm cá. Dù em có trải qua hai ba đời chồng,
anh tự hào mình là người đầu tiên, và hắn nguyện yêu em đến mãn đời. Người
không thể gọi em bằng hai tiếng: Mình ơi!”
Ba tấm ảnh chụp cảnh nóng, cảnh bức xúc, cảnh đồi truỵ giữa cô dâu trần như
nhộng (nằm dưới) đang giao hoan với một phản lưng bóng nhẫy mồ hôi mồ kê (nằm
trên, không thấy mặt). Người nằm dưới chừng bỏ hết tinh thần, mọi giác quan vào
cuộc truy hoan nên chẳng hay biết có một ống kính bí mật đang chạy ngấc tự động
rec. Ba tấm này được cắt ra từ thước phim ám muội đó. Thành tâm mà nói, đứa gửi
thư chẳng phải mang hậu ý tống tiền, nhưng rõ là chơi trò black mail vì tự cổ
chí kim chưa ai đi mừng tiệc cưới bằng cái phong bì trời sầu đất thảm kiểu nọ.
Chú rể xô cô dâu nằm ngửa ra nệm, hung hãn mạnh tay tuột nội y cô ấy ra. Anh
làm gì thế? Say rồi à? Tôi muốn nhìn rõ chỗ ấy? Cô dâu vùng vẫy: Đã êm rồi, hết
ngứa rồi, đã thoa kem rồi… Nếu nó không chảy máu thì có nghĩa… Thì đã bảo là
con sâu này thuộc dạng hiền, không làm tấy sưng, khỏi nhờ anh gãi… Vậy ư? Tôi
không gãi được vì đã có thằng khác hơn một lần làm sâu cắn đê mê, có đúng thế
không?
Những tờ giấy bạc tung lên, vung vãi đầy tapis. Ba tấm ảnh cùng trang thư
vẫn nằm chết lặng. Nước mắt cô dâu ướt đẫm và người chồng mới cưới say cơn phẫn
hận, trút bao thù hằn xuống thân thể mãi co quắp, mãi đối kháng. Lạ lùng thay,
khi chồng không xem đối tượng là vợ mình, trò cụp lạc chừng như diễn tới thiên
thu. Chưa bao giờ, chữ động phòng lại mang đủ nội hàm đến vậy. Chăn chiếu tơi
bời, tiếng rên la thế đồng hồ gõ nhịp: Đã ba giờ sáng. Thanh minh, kể rõ ngọn
ngành, thú tội… ích gì cho buổi ấy! Lời hoặc lỗ cũng chưa tính xong sổ sách.
Mai này anh đường anh tôi đường tôi, tình nghĩa đôi ta có thế thôi? Biết đâu
đấy! Chuyện đại sự mà.
Hồ Đình Nghiêm