Bà Boitumelo ngồi trong căn nhà xiêu vẹo nhìn ra sân, gọi là
sân nhưng chính là một mảnh đất hoang, trơ trụi không có hàng rào, chẳng biết
đâu là ranh giới của nhà mình với nhà hàng xóm và cả xóm thì tiếp cận với một
cánh rừng, rồi xa hơn nữa là biển. Ngôi làng nghèo nàn của bà ở phía Bắc của
Ghana, nơi lợi tức của người dân chỉ có 1.25 Mỹ kim một ngày. Phụ nữ trong làng
của bà không được đi học và bị coi thường. Bà ngồi nhìn ánh nắng chiều hắt hiu
trên con đường vắng. Giấc mơ đêm qua vẫn ám ảnh bà nguyên ngày. Giấc mơ làm bà
giật mình tỉnh dậy, mồ hôi vã ra. Bà nằm mơ thấy con trai bà, Ayo đang lăn lộn
trên mặt đất trong một căn buồng tối, ánh đèn mờ mờ không cho bà thấy rõ mặt
những người chung quanh, nhưng con trai bà thì bà nhận ra ngay, người anh đang
cong gập lại, hai bàn tay Ayo ôm chặt bụng, máu lênh láng chung quanh thân thể
anh và loang thành vũng trên nền nhà. Bà hét lên một tiếng thật to rồi choàng
dậy. Túp lều của người đàn bà góa vắng lạnh, cô độc.
Bà nhớ rất rõ hôm Ayo từ giã bà, anh nói con chỉ đi vài tuần
kiếm chút tiền mang về cho mẹ. Ở đây làm mãi không đủ ăn. Ayo nói cậu không đi
xa lắm, chỉ tớithủ đô kinh tế của Tanzania thôi (Tanzania ở phía Tây Phi Châu).
Mẹ con bà lúc nào cũng thiếu thốn. Ayo mới ngoài 20, anh chưa có vợ và đã làm
đủ mọi việc từ nhỏ. Năm 12 tuổi anh đã đi theo người chú làm phu mỏ. Những nhát
cuốc đầu tiên trong đôi tay bé nhỏ đã dạy anh nỗi nhọc nhằn của đời sống.

Mẹ anh bà Boitumelo cái tên đó có nghĩa là miềm vui (Joy) và
đã đặt tên cho anh là Ayo có nghĩa là tràn đầy niềm vui (Full of joy) nhưng từ
nhỏ anh đã có rất ít ngày vui (trừ những ngày bé trong sân trường Tiểu Học) Mẹ
con anh lúc nào cũng thiếu thốn thực phẩm, mặc dù bà Boitumelo rất siêng năng
và anh cũng không lười biếng. Mẹ anh bây giờ mới ngoài năm mươi nhưng vì suy
dinh dưỡng nên hay ốm đau và già trước tuổi. Nhìn mẹ ốm yếu không có thuốc và
thức ăn cũng chẳng có gì ngoài bột mì và ngô, khoai, thịt cá thì hiếm hoi lắm
mới được một phần rất nhỏ. Anh lớn lên chỉ mong có dịp kiếm tiền cho mẹ con có
đời sống khá hơn, rồi anh cũng còn phải có vợ nữa chứ, Anh thấy mẹ hay nhìn
những đứa bé sơ sinh với cặp mắt trìu mến. Chắc mẹ đang mong có một đứa
cháu.

Hình-Một góc làng West Africa

Hình-Thanh Niên Phi Châu
Ayo hẹn với mẹ chỉ trong vòng một tuần anh sẽ về.
Thằng bạn thân của anh, Balozi, tên hắn có nghĩa là “cố vấn”
chuyên giúp anh ý kiến khi anh bế tắc, nhất là bế tắc về đời sống vật chất.
Balozi nói:
“Không khó khăn gì, tin tôi đi. Anh cứ nhắm mắt lại, nuốt ực
vài cái là xong. Cuống họng anh to mà, nó trôi xuống rất dễ dàng.”
Anh hỏi lại:
“Nuốt cái gì?”
“Anh không cần biết. Chỉ cần là sau khi nuốt, họ đưa anh tới
một thành phố khác, cho anh ở trong khách sạn mấy hôm. Rồi anh sẽ được uống
thuốc xổ, tống nó ra ngoài, trả lại cho người ở đó. Họ cho anh một số tiền, anh
về.”
Ayo đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nuốt cái gì mà
lại không tiêu, mà lại xổ ra. Anh cứ đứng gãi tai, gãi cổ.
Nhưng Balozi không cho anh hỏi nhiều, anh ta ra về và sáng
sớm hôm sau tới nhà đón anh đi.
Bà Boitumelo theo con ra tận cái xe tải cũ kỹ, tiếng máy xe
như tiếng gầm của sư tử ven rừng. Balozi không nhìn vào mặt bà, anh cất tiếng
chào bà thật nhanh rồi kéo tay Ayo lôi lên xe. Người con ngó đầu ra cánh cửa xe
gọi: “Umm!” (Mẹ ơi!). Tiếng anh lẫn vào tiếng máy xe nổ.
Cảnh sát Tanzania hôm Thứ Bảy cho hay bắt giữ hai nhân viên
nhà xác bệnh viện ở Dar es Salaam sau khi hai người này thú nhận mổ bụng một
xác chết để lấy ma túy giấu bên trong.
Người bị mổ bụng là công dân Ghana, được tìm thấy chết trong
phòng khách sạn ở Dar es Salaam, thủ đô kinh tế của Tanzania, và sau đó được
chở vào nhà xác bệnh viện nơi này.
Các nhóm buôn lậu ma túy thường sử dụng phương
cách cho người nuốt vào bụng các túi ni lông nhỏ trong chứa ma túy. Tuy nhiên phương cách
này có rủi ro là các túi sẽ bị chất
acid trong dạ dày làm thủng, gây tình trạng quá liều ma túy, dẫn
tới thiệt mạng, bản tin AFP cho hay.(*)
Ayo đã đi hơn một tuần, bà mong đứng mong ngồi, lòng như lửa
đốt, nắng tháng 6 ở Ghana bà đã quen rồi mà sao vẫn thấy như cháy từ trong bụng
cháy ra. Nếu Ayo chưa về thì ít ra Balozi phải ghé qua cho
bà chút tin tức nào về con bà chứ.
Có, hôm nay Balozi có ghé, cái bóng gầy gò cao ngỏng của anh
đang in lên trước cánh cửa ọp ẹp làm bằng ván gỗ lấy ra từ những chiếc thùng bỏ
đi.
Bà bước ra đón anh, hai người đối mặt nhau. Balozi không
nhìn vào mắt bà, anh cúi mặt nhìn mấy con chuột con chạy qua chạy lại dưới chân
mình. Anh nói khẽ:
“Những cái túi đó đã bị acid trong bao tử làm thủng và Ayo
không trở về được nữa.”
Bà Boitumelo tròn mắt: “Cái túi gì thủng, tại sao con
trai tôi không về được nữa.”
Balozi đứng im lặng một lúc, rồi anh quay lưng lại, đi về
phía con đường đất nâu đầy bụi trước mặt.
Người mẹ khuỵu chân, đổ cả thân hình ốm yếu xuống cái thềm
đất khô cong. Cơn ác mộng với hình ảnh người con trai gập người ôm chiếc bụng
loang loang máu đêm hôm trước trở về trong đôi mắt kinh hoàng của người mẹ.
Một cơn gió mùa hè thổi tới bốc đám bụi nâu phủ lên thân thể
bà như một chiếc khăn liệm.
Trần
Mộng Tú
Tháng 6/2017
(*) Nguồn-Tin NV-online jun.1/17
