
Trung Hoa (dường như) chưa từng thoát khỏi đêm trường trung
cổ. - Phạm Thanh Nghiên
Gần hai mươi năm
trước, tôi hân hạnh được Đại Tá Phạm Văn Liễu gửi cho mấy tập hồi
ký (Trả Ta Sông Núi) cùng lời yêu cầu viết một bài giới
thiệu về tác phẩm của ông. Tôi thưa lại rằng mình rất vinh dự khi
được nhờ cậy. Tuy nhiên, theo công tâm, tôi sẽ góp đôi lời về những
trang sách mà tác giả đề cập đến những nhân vật quá cố (Ngô Đình Diệm &Hoàng Cơ Minh) với quá nhiều hằn học.
Ông không đồng
ý như thế nên chút duyên nợ, về chữ nghĩa, giữa chúng tôi đã không
có cơ thành tựu. Từ đó đến nay – thỉnh thoảng – tôi vẫn được đọc
thêm những cuốn hồi ký khác, của nhiều nhân vật khác.
Phần lớn những
người Việt Nam đi làm cách mạng, hồi đầu thế kỷ trước, đều có lúc
phải sang Trung Hoa lánh nạn. Họ thường đi qua ngả Vân Nam vì địa danh này giáp giới với miền
Bắc nước mình.
Phạm Văn Liễu
cũng thế. Là một đảng viên Việt Quốc ông đã phải lưu lạc đến Côn
Minh (thủ phủ của Vân Nam) khi còn là một thanh niên,ở tuổi đôi
mươi. Ông kể lại rằng khi đang bơ vơ nơi đất lạ quê người thì may mắn
được một phú gia người
Hoa cho tá túc. Không
những thế (và có lẽ vì
cảm cái khí phách và nhân cách của chàng trai nước Việt) ông còn được vị ái nữ xinh đẹp, cùng cả gia đình, của vị đại
gia này đem lòng thương mến.
Thiệt là quá
đã!
Nếu tôi mà rơi
vào hoàn cảnh tương tự
thì cuộc đời cách mạng, tới đây, là ... kể như rồi. Bôn ba làm chi, cho má nó khi. Làm rể người giầu
– bất kể Tây/Tầu – là cơ hội hiếm, và (rất) không nên bỏ lỡ.
Quan điểm nhân
sinh (nhỏ hẹp) của tôi, tất nhiên, cũng không
được Phạm Văn Liễu đồng tình.
Vì nghĩa lớn nên ông từ chối một cuộc sống ấm êm – bên cạnh mỹ nhân
– và lại khoác áo lên
đường, để lại biết bao là luyến thương (cùng sầu muộn) trong lòng người ở lại.
Tôi vốn hay
thương vay khóc mướn nên cứ áy náy hoài về mối tình (dang dở) của vị tiểu thư Trung Hoa, và có cảm tình mãi với vùng đất mà
cô sinh trưởng. Vì vậy nên ngay sau khi cầm được cái visa sang Tầu là tôi mua vé bay
ngay đến Côn Minh.
Phi cơ hạ cánh
giữa mưa. Nhìn núi đồi nhấp nhô và mờ nhạt xa xa khiến tôi cứ ngỡ như mình vừa đáp xuống
phi trường Liên Khương, vào một chiều mưa nào đó (tưởng chừng) như vẫn chưa xa xôi lắm.
Cũng như Đà
Lạt, Côn Minh ở độ cao hai ngàn mét nên khí hậu rất dịu dàng. Cây cỏ
xanh tươi, đất trời mát rượi. Xa lộ dẫn vào thành phố khá tân kỳ.
Đường rộng thênh thang. Hoa lá được chăm sóc kỹ càng, tử tế.
Tôi đã đặt
phòng với giá rẻ nhất, chưa tới mười Mỹ Kim, bao luôn ăn sáng. Phòng
ngủ chung nhưng nhà trọ vắng khách nên chỉ có mình tôi tui với mấy
cái giường đôi, ngó trống trải thấy mà ái ngại.
Sau một giấc ngủ dài, tôi đeo máy ảnh đi loanh quanh khi trời chiều còn sáng. Đường phố rộng rãi, được phân làn
rõ ràng và trật tự. Côn Minh không thiếu ô tô, và có nét đặc thù là rất nhiều xe hai bánh điện (e-bike) cùng không ít xe đạp.
Tranh cổ động
dán ở khắp nơi. Dù không đọc được tiếng Hoa nhưng tôi cũng đoán được
nội dung rất “lành mạnh” qua sắc mầu tươi vui, và những nét vẽ
đơn sơ mộc mạc: giữ vệ sinh chung, nhường nhịn người già, chăm sóc cây
cảnh ...

Tranh cổ
động ở Côn Minh. Ảnh chụp tháng 7/2017
Điều đáng nói
là Côn Minh không chỉ làm đẹp bằng tranh cổ động. Du khách còn có
thể thấy được “thiện chí” của thành phố này qua những con phố không
bụi rác, và những nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ (miễn phí) dù không dễ tìm.
Tuy nhiên, chỉ
cần rời bỏ đại lộ với những cao ốc chọc trời và rẽ ngang vào bất
cứ một con đường ngang nào khác là sẽ có ngay một Côn Minh khác. Nhà
cửa cũ kỹ, mái ngói rêu
phong, cái nghèo có thể nhìn thấy được qua những cánh cửa mở toang (giường tủ, bàn ghế bừa bộn, tuềnh
toàng) và qua những khuôn
mặt buồn phiền, cam chịu.
Tua tủa hai bên
những con đường nhỏ là những ngõ hẻm sâu, vừa chỉ vừa lọt một
chiếc xe đạp hay hai người đi bộ trái chiều. Cái gì chứ cảnh nghèo
ở Á Châu thì tôi nhìn thấy hoài mà (ở Miên, ở Miến, ở Lào đều như vậy tuốt) nên không có hứng thú tiếp tục lần
dò tiếp vào những ngõ ngách khai khai, tôi tối, và âm ẩm của Côn
Minh.

Côn Minh. Ảnh
chụp tháng 7/2017
Trở ra đường
lớn thì không thiếu hàng quán tấp nập nhưng tôi không có thói quen ăn
tiệm mình ên nên mua một phần cơm chỉ hai món (đậu đũa xào và thịt heo kho trứng) hết mười lăm nhân dân tệ, cỡ hai MK, và một chai rượu nhỏ cùng giá. Về
lại nhà trọ, tôi ngồi nhai trệu trạo vì bụng không thấy đói và rượu
thì quá dở: đã nhạt phèo mà lại còn có vị hơi ngòn ngọt nữa.
Thiệt là vô duyên hết biết luôn!
Tôi không vào
được gmail, face book, hay youtube. Mấy trang mạng quen thuộc cũng không luôn nên nghĩ rằng có lẽ vì
mình thuê chỗ ở quá rẻ tiền nên wifi yếu. Thôi thì đành mua rượu
uống nữa, dù là rượu dở, rồi lăn ra ngủ tiếp.
Sáng hôm sau tôi
chạy ngay đi nơi khác, vào
khách sạn có sao tử tế (Spring City Star Hotel) trên
một con lộ lớn: No.636
Beijing Road, Panlong District 650051 China / Yunnan / Kunming.
Pass word của
wifi ghi sẵn luôn trong thang máy. Thiệt là văn minh chưa từng thấy.
Nhận phòng xong là tôi mở labtop liền.
Tưởng sao?
Cũng y như hôm
qua thôi. No Gmail, no face book, no youtube ... , dù những hình ảnh quảng
cáo khách sạn hay vé máy bay (Agoda, Travelgenio, Jetcost, Expedia, Cheapoair …) vẫn
xuất hiện đều đều, và thử bấm chơi thì đều chạy vo vo.
Tới lúc đó tôi
mới chợt nhớ ra rằng (thôi chết mẹ rồi) mình đang ở trong đất Tầu. Côn Minh đâu phải
là Vientiane, Phnom Penh, Yangon, hay Bangkok. Đây là thủ phủ của một
tỉnh thuộc Trung Hoa Lục Địa, và bưng bít thông tin vốn là “chủ trương
xuyên suốt” của mọi đảng CS mà. Thảo nào mà những người trẻ, ở nơi này, chả thấy mấy
ai chăm chăm cầm cái smart phone như nhiều nơi khác!
Tự nhiên lại
chợt nhớ đến Lưu Hiểu Ba, và câu nói lạc quan của ông khi còn tại
thế: “Internet là món quà Chúa ban cho Trung Quốc. Nó là công cụ tốt nhất
cho nhân dân Trung Quốc đang mơ ước vất đi sự nô lệ và đạt đến tự do.” Có lẽ vì món quà này qúi báu
quá nên Đảng CS Trung Hoa phải nhất định “dằng lại” bằng mọi giá, kể
cả cái giá là sự ngu dân để Nhà Nước dễ bề cai trị.
Thôi thì tạm
quên Lưu Hiểu Ba, quên internet, và lại tiếp tục đi lòng vòng phố xá
cho rộng tầm con mắt. Mắt tôi đụng toàn chữ Hán, đủ kích cỡ khác
nhau nhưng đều đỏ rực như nhau – ngoại trừ tên mấy cái ngân hàng và
khách sạn: China Construction Bank, Fudian Bank, Holiday Inn City
Centre, Howard Johnson City of Flower Hotel ...

Chinese -
English. Ảnh chụp tháng 7/2017
Đi gần muốn rã
cẳng luôn tôi mới chợt thấy một cái bảng hiệu tiếng Anh (Travel Agency) mà mừng muốn rơi nước mắt. Ôi Trời, tha hương
ngộ cố tri!
Tôi cần một
hướng dẫn viên, cần thuê một cái xe hơi, hay ít ra thì cũng phải mướn
được một cái e-bike (cùng
với bản đồ thành phố) để thăm thú Côn Minh cho biết sự tình. Chớ cứ lết bộ hoài, và xung quanh thì toàn là chữ Tầu không (chả hiểu cái con bà gì ráo trọi) thì chịu đời sao thấu?
Tôi hăm hở mở cửa bước vào văn phòng du
lịch, với nụ cười tươi tắn, và một câu tiếng Anh thông dụng. Người
đối diện đáp lại bằng tiếng Tầu. Tôi quay sang cô nhân viên ngồi kế, lập lại câu nói vừa rồi. Cô
này cũng trả lời bằng tiếng Hoa, nghe từa tựa y như cô trước.
Coi như là hết
thuốc!
Bây giờ thì tôi
hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn song nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn
toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. No English, no
face book, no youtube, no Gmail ... mà tôi thì chỉ có gmail và không dùng
điện thoại – bất kể loại
nào.
Theo dự tính
thì sau Côn Minh là sẽ đến Bắc Kinh (vài bữa, hoặc mươi ngày) nhưng tôi đổi ý. Tôi sẽ trở lại Phnom Penh
hay Bangkok vào chuyến bay sớm nhất – khuya nay – với bất cứ giá nào.
Côn Minh hay Bắc Kinh thì có khác gì nhau. Cả xứ sở này chỉ là một
cái ngục tù bao la, có tên gọi là Trung Hoa Vỹ Đại
Tưởng
Năng Tiến