Nhìn, vẫn chỉ là nhìn và không vẫn chỉ là nhìn. Cặp mắt không thể hạn định
tầm với bằng chỉ số thước đo hay đường chân trời. Không của báu nào thú bằng
việc chọc thủng tầm nhìn khỏi những bộ sọ tróc lở, phố trôn ốc hay đền đài miếu
tẩm. Khi máu không còn chảy, sẽ thoát ra ngoài bằng luồng hơi đỏ hoặc một màu
nhạt ngấm từ trong và dần sánh ngầu. Bên ô cửa kính, chỉ là những miểng kính vỡ
toác, trông nham nhở như hàm răng cải mả. Trong nhà chẳng có gì. Họa chăng là
những cái bàn, ghế ngổn ngang. Ghế, bàn đơn hay kép đều có. Hẳn từng có một,
hoặc hai cái ghế còn một, hoặc hai chân. Giờ thì chân ghế, bàn đã cụt ngủn,
hoặc lìa mất như kẻ thọt chân. Mặt các bàn toang hoác đường nứt vỡ, tạo thành
khe, rãnh, những hang những hốc trườn ngoằn ngoèo. Chỗ thả được vài ngón tay,
chỗ thọc hết được một cánh tay. Nhiều dòng viết nằm đè lên nhau, và nhiều hình
khối cũng nghiến lên nhau, kéo dài. Thử nhắm một mắt lại, sẽ thấy ít bàn, ghế
hơn. Tất cả chúng cũng tả tơi, hay, đang liền lại như trò phù phép.
Tôi chết đã lâu. Cái chết không đến từ cơn bạo bệnh chớp nhoáng, hoặc một
viên đạn tầm xa, cũng chớp nhoáng. Mấy con dao, nhỏ chỉ bằng ngón tay vẫn cắm
quanh xác. Chỉ cần chạm một đầu ngón tay, lay nhẹ là máu ộc ra. Chẳng thể biết
có thật đấy là một cái xác không. Tiếng thở, thì tắt rồi. Tiếng tim cũng thôi
đập. Đúng hơn, là quả tim đã bị các mũi dao bằm nát nhừ. Chỉ máu còn phun ra.
Từng tia nhỏ, bắn cao như khẩu phun nước hoặc tràn ra, loang dài như một rãnh
mương. Từ chỗ này, có thể đi xa hơn bằng cách vạch thêm một con mắt trên trán.
Bên ngoài, loài rắn đỏ đang trườn bò. Màu đỏ trên mình rắn như thứ nước sơn
đặc. Mỗi con rắn bò đi, thứ màu cũng chạm trổ mặt đất, và kéo lê. Rắn ở khắp
nơi. Không đến từ một xó ngách hoặc bụi rậm. Rắn bò trên vỉa hè, treo vắt vẻo
thân cây, trườn lên các mái nhà, chiễm chệ cả trước cổng nhà mà không một ai
xua chổi. Mọi nẻo đường đều thấy rắn. Những con rắn còi cọc tuồng như chưa
trưởng thành, những con dài ngằng, to lớn, không thiếu con bụng chảy phệ hệt
như vừa nuốt chửng con mồi quá cỡ. Họ đi lại, tránh giẫm vào đuôi rắn. Ai thiếu
cảnh giác liền bị rắn tấn công. Không có cú táp, chỉ một cái quật đuôi khiến
mặt mày xây xẩm. Màu đỏ trên mình rắn bám dính trên người.
Không thể thấy nổi một khuôn mặt đầy đặn hoàn toàn.
Họ, những người đang đi lại hoặc ngừng đi lại, chỉ có nửa mặt. Phần còn lại
là một màu trắng đục. Có khi chỉ một màu cánh giáp bọ hung. Sẽ chẳng lạ, nếu
thấy một cái mặt với hai nửa đối đầu. Một bên mặt như nhăn nhó, và ẩm mốc. Nửa
mặt kia nhăn nhó, và ẩm mốc hơn. Đã có những gương mặt bị lóc đi hết đường nét.
Hẳn gương mặt đấy vốn chẳng đẹp đẽ, hoặc quá thừa khiếm khuyết đến nỗi phải
khoét đi. Chẳng còn mắt, mũi hay hốc miệng. Nhưng rồi, sẽ lại có mắt, mũi,
miệng cùng những đường, những nét từ mắt, mũi, miệng. Truất đi sự ban ơn của
Chúa, họ vẽ lại mặt mình bằng búa và đinh dùi. Vẽ giúp nhau, hoặc đắp bừa một
cái mặt. Nhiều khi, chẳng cần đến vật dụng gì. Đơn giản, một gương mặt đã bị
cạo nát tự tái tạo, bất chấp sẽ thành thế nào. Chẳng còn sự bình đẳng nào khi
đã hớp lấy dòng nước rỉ từ phiến đá hình cặp đùi.
Nhắm mắt trái, và nhìn. Mở mắt trái, nhắm mắt phải, và cũng nhìn. Số bàn ghế
hẵng còn ngổn ngang. Chẳng thứ nào mọc lại chân. Từng chiếc được dồn lại và
thành một khối vuông chẳng vuông lắm. Hít thật căng buồng ngực. Giữ lấy cái hít
hơi đấy để chất đầy tim. Nén mãi thế, và chẳng cần đẩy hơi bẩn ra. Và, cũng
thận trọng, tránh thở rõ tiếng. Từ đây, sau tấm ván mỏng chia nhỏ lối đi, nhìn
ra. Nghe. Sẽ thấy tiếng thở ra, nhỏ, chậm, từ từ. Chỉ một cái hít quá sâu, thở
quá bạo sẽ đánh động rắn. Cú quật đuôi chỉ đủ bươu đầu. Mạnh hơn, thì rạn
xương. Màu đỏ trên mình rắn sẽ dính vào, bám xuyên da như thứ nhựa trường cửu.
Chẳng thể lau đi vết màu loang dù có cọ rửa nhiều lần. Đấy sẽ là dấu ấn để nhận
biết một khuôn mặt trong vô vàn khuôn mặt chen chúc trong những dãy phố hoang
tàn ngổn ngang người.
Tôi chết bởi nhiều mũi dao. Những vết dao nhọn và rất cong.
Thứ nước rỉ từ phiến đá, sẽ thấm sâu hơn vào tạng phủ. Nuốt nước bọt thêm
mười lần, dòng nước sẽ mãi trong lồng ngực. Một mắt nhắm. Mắt còn lại cũng
nghiền chặt. Bầu trời sẽ chẳng mất. Ánh sáng rót tràn tầm mắt và sủi mùi mật
ong pha máu. Sẽ có một con mắt thứ ba mở đường, và khai thông mọi bề mặt vốn
lõm, lồi hoặc cong hình liềm gặt. Chẳng đi đâu khỏi những cọc dài như chấn song
sơn xanh lục…Quang cảnh này, còn có thể lộn nhào dù tay không chống đất. Những
cái mặt, bị gãy rời rồi được tái tạo khác xa nguyên gốc. Và loài rắn đỏ đang
ngoe nguẩy cái đuôi với vẻ hung tợn. Cái lưỡi chẻ đôi thò ra thụt vào, liếm láp
trong không khí, tìm mùi thù địch. Lẩm bẩm thế nào cũng không toán hết sĩ số
của mặt, của bàn, ghế hay bầy rắn ngày một nhan nhản.
Chân lý không đến từ một cái mặt. Càng không đến từ một tiếng nói cất cao,
phá vỡ cả vùng trời đỏ lựng ngả màu cánh giáp bọ hung. Phiến đá nước rỉ, có hình
con mắt lớn. Một rãnh con con, sẽ lộ ra khi đã cạo hết lớp rêu xanh. Mọi giống
nòi sẵn sàng nuốt lấy thứ nước rỉ sau khi đã gõ chán chê. Nhiều cái miệng ngoác
rộng và táp lấy phần rãnh, để lưỡi trườn vào như con đỉa. Dòng nước ngấm, từ
đầu lưỡi. Mấy thân thể oằn vẹo vọ, vẫn không chịu nhổ ra. Xa xăm, một cái sọ
trắng tách đôi. Giữa đường nứt chia đôi sọ, một vệt nước còn loang dính. Một
cái nuốt, và thâm nhập. Bầy rắn nhiều lên. Chúng sục sạo. Nhiều con bò thành
đàn trên phố. Bò trái, phải, sang ngang, ngẩng cổ và đe dọa người ta bằng tiếng
khè hung hãn. Rắn chắn trước bất kì ai. Chẳng một lí do, rắn quất đuôi như cách
đánh dấu lãnh thổ. Một sự phản kháng, sẽ không còn cái quất đuôi. Một cú đớp
sát thủ, túi nọc tiết từ nanh sẽ giết chết mọi thù địch. Lớp mặt ngoài đã nát
bươm và hiện hữu nơi chốn khác. Phần mặt trong, được tạo ra quá nhanh chóng. Từ
các bậu cửa, chỉ thấy những bản mặt giống nhau dù chẳng giống nhau. Những dấu
đỏ chẳng nhạt, cũng chẳng đậm lên.
Xác tôi ngấm đỏ ngầu. Ngoài những vết đâm bởi dao, phần còn lại cơ thể ngả
đỏ ngầu. Nước màu đỏ hơn máu, đậm hơn máu và làm dịu cả mùi tanh của máu bằng
mùi hôi của rắn. Hẳn người một chân đã bị rắn quấn. Máu còn đổ, người đã chết.
Bóp miệng, và quệt vào miệng xác thứ nước rỉ từ phiến đá. Tôi chẳng sống lại.
Vẫn cái xác đấy, giờ nhổm dậy và đi lại. Mấy mũi dao nhỏ còn trước ngực, máu
còn phun thành tia nhỏ. Một cái trở lưng đi, trở lưng lại, cái xác đã mất. Cái
cổ bẻ rôm rốp, rồi vươn dài ra húc xuyên bầu trời đỏ.
Tôi đã đi hẳn. Thật nhanh, chẳng để lại bóng, dấu chân hay một dấu máu.
Những hàng cây đã che lối, hay các con phố đã nối dài thêm và chồng kéo thành
thứ kiến trúc vô định. Một cái tóm chặt cổ rắn. Đầu rắn xé làm hai.
Thứ nước rỉ từ phiến đá thẩm thấu và tạo ra sức mạnh. Trầm mình trong thứ quyền
năng được mọc cánh và khống chế cả thần ma. Đấy chỉ là giấc mù quá dai và được
đánh tráo thành những dày xé xương tủy. Một chút thần thông không là gì khi
tinh thần luôn rệu rã. Những cái răng luôn có máu. Một vài chiếc lung lay, chờ
bật tung khỏi lợi. Hai con ngươi cũng uể oải, chỉ thấy màu cánh giáp bọ hung
sủi đỏ. Tầm nhìn này, chẳng quá dài và từ lâu không thể tường tận dù là con
kiến leo tường. Số mặt người, được xác định bởi một chỉ thị từ tâm não. Sẽ là
đen, hoặc trắng, nửa đen hoặc trắng hay một khối hình mặt nhão, vô sắc vị. Hãy
ôm mặt mình, lần sờ xem còn bao nhiêu nét còn hằn lên. Buộc phải chạy lùi, để
chui rúc trong gầm bàn, ghế, những rãnh nứt từ bàn, ghế dù chỉ để nhét nửa cái
đầu vào. Rắn, hãy còn đây. Một cú táp, đủ đau và đủ độc để kết liễu sự hiện hữu
một cái mặt, vốn gãy nát. Cơn đau chẳng thấu tim, và có đáng lắm không so với
việc tạm bợ trong ngăn kéo bàn, ghế. Hít một hơi sâu, rồi thở phù. Sự khỏe
khoắn vốn chẳng thể ăn mày. Tôi lơ lửng trên nóc tòa thị chính. Cái chết đứng.
Cái chân độc nhất và duy nhất cắm phập nóc thị chính như bám rễ. Cái chết thẳng
mình trước mọi cơn gió và đánh bại mọi cú quất đuôi, mổ độc của loài rắn đỏ. Lũ
rắn lẩn đi, kéo vội vã thứ phẩm độc tố vào các bụi cây.
Đau đầu, ôi đầu đau như có máu ứ trong não. Họ nói với nhau. Nóc thị chính
có vật cản, một lưỡi kiếm cắm xuyên vào sọ. Họ với gọi nhau hạ xác xuống.
Trời đổ mưa, mưa không đỏ, mưa tanh, mưa không máu.
Mưa tanh.
Tru Sa
