
Dự báo thời tiết miền Trung sẽ có mưa rơi suốt tuần. Nguyên cả bảy ngày mèo
không đái một giọt. Như một chảo rang, đất nức nẻ. Người và chó đều le lưỡi thở
giống nhau, nực nội không buồn sủa.
Chốn nầy không mưa thì thôi, hễ trời trút nước thì y như rằng nơi nơi đều
ngập lụt khiến trung ương phải ta thán: Mưa cực đoan. Và địa phương bổ túc: Sai
qui trình. Nước dâng làm ùn tắc hư hỏng mọi công đoạn sản xuất, suy ra lụt lội
là thành phần phản động chực phá rối trị an. Và xét tổng thể, dẫu sao nắng nôi
hạn hán cũng dễ thở hơn. Đơn cử như chợ búa nhóm họp đông đủ, công nhân đến
hãng xưởng của Đài Loan Trung quốc phấn đấu lao động chuyên cần và nhà nước
cũng dễ di động tới lui khi muốn biểu dương sức mạnh của luật pháp nhằm uốn nắn
những kẻ lầm đường lạc lối. Chế độ ta sao có lắm đứa ưa vượt đèn đỏ thế! Đã vậy
còn đưa đầu trần chả màng chụp nón bảo vệ lên.
Phiên toà bắt đầu lúc 10 giờ. Tuy chẳng loan báo, mới 8 giờ đã có khối đứa bu
vào. Bốn cái quạt trần quay như vụ nhưng hơi nóng bên dưới vẫn kiên cường bám
trụ, lảo đảo cho lắm cũng như đuổi ruồi. Mấy mụ đàn bà tuồng có kinh nghiệm, ai
cũng phe phẩy ở tay cây quạt xếp, tóc mai cứ thế mà rối liên hồi kỳ trận. Tầm
hiểu biết về phân định chánh tà của các bà ấy rất dễ nể vì họ mãi thức khuya để
xem phim bộ “Bao Công xử án Quách Hoè” do xưởng phim Trung quốc thực hiện. Cả
đời họ nào được thấy mặt Bao Công, vậy mà can trường chém gió: Ôi, sao lựa được
thằng diễn viên có nhân diện y trang thằng quan toà Bao Công thế nhỉ!
Hôm nay toà án nhân dân diễn ra phiên xử một vụ án tình giữa đôi nam nữ
thường trú tại địa phương. Đầu tiên toà kêu bị hại đứng lên trình bày diễn tiến
vụ việc đồng thời bắt đưa tay thề rằng không man khai chỉ biết nói ra sự thật.
Dạ thưa quý toà, em tên là Phạm thị Hải Dương năm nay đúng 16 tuổi 4 tháng.
Chiều hôm đó… Quan toà ngắt lời: Có nhớ rõ ngày tháng không? Trán Hải Dương
nhăn lại, nhìn tới hàng chữ đỏ viết lên vách “Chí Công Vô Tư”: Dạ không nhớ ạ.
Thôi được, khai tiếp đi. Dạ chiều hôm đó, thằng Trần văn Tường… Chỉ gọi tên là
đủ, Trần văn Tường có mặt ở đây không, chỉ cho chúng tôi xem. Hải Dương đưa
thẳng cánh tay, dùng ngón trỏ điểm tới mặt một thằng con trai đang ngồi yên
trên băng ghế gỗ, hàng đầu. Tóc hắn cắt ngắn, mặc áo màu cứt ngựa y như quân
phục của mấy chú bộ đội và bộ mặt thì tỉnh như ruồi.
Em thấy nó rình mò nhà em hai ngày rồi, những lúc bố em vừa rời nhà đi lao
động. Em biết nó thích em, nó muốn hiếp em, nhưng em cương quyết không để nó
thực hiện được hành vi đồi bại… Quan toà lại ngắt lời: Do đâu bị hại biết được
là bị cáo Tường thích và mang ý định hiếp dâm? Dạ… dạ nó từng buông lời trêu
chọc em, bảo có hứng thú cùng nó xem phim nóng của Hàn quốc không, nó luôn mang
theo mình mấy cái đĩa dvd đồi truỵ. Chiều hôm đó, đứng sau cánh cửa mở, em chủ
động tụt quần ra để chờ nó vào xem sao, chứ không dại để nó tự tiện xé rách áo
quần em…
Trong đám người dự khán nổi lên những tiếng cười. Búa gõ xuống chan chát để
mong vãn hồi trật tự. Những người “thế thiên hành đạo” hội ý với nhau là nên
bắt thằng Trần văn Tường lên đứng vào vành móng ngựa. Thưa quý toà, tôi là Trần
văn Tường, 19 tuổi, công nhân làm việc ở Công ty trách nhiệm hữu hạn Thuỷ
Triều, chuyên phân loại và đóng gói tôm xuất khẩu… Theo như lời khai của bị hại
rằng anh đã đột nhập vào nhà Hải Dương chiều ngày… Dạ chiều thứ bẩy, ngày 15
tháng 6, vào khoảng 4 giờ ạ. Hôm ấy bị cáo không đi làm? Trần văn Tường đưa bàn
tay trái lên: Dạ bị tai nạn lao động nên công ty cho nghỉ ba hôm ạ. Quan hệ
giữa bị cáo và bị hại như nào? Thưa quý toà, bị cáo từng giới thiệu bố em Hải
Dương vào làm việc trong công ty, có thể gọi là ân nhân của gia đình em ấy. Đã
từng được mời vào nhà ăn bữa cơm để trả ơn, đã từng mang phim đến cho họ giải
trí, đã từng nghe lời hứa hẹn của bố em ấy… Hứa hẹn điều gì? Dạ đợi Hải Dương
đủ tuổi lớn khôn thì nên duyên vợ chồng… Có nghĩa là sao? Vụ án nầy… Dạ thưa
quý toà có nghĩa là oan cho tôi quá, tôi bị bố con họ gắp lửa bỏ tay. Họ lập
lại thứ kịch bản có trong bộ phim “Trái Ngang” tôi từng cho họ mượn… Có nghĩa
là bị cáo không hiếp dâm bị hại? Thưa quý toà, nhà thì không có ai, một người
con gái đứng ngay cửa thoát y có ý đợi chờ, xin hỏi thiệt quý toà mấy ai mà làm
ngơ cho đành với cảnh cơm dâng tận miệng.
Nhiều tiếng xầm xì bàn luận nhỏ to, có tiếng bà nào nổi rõ: Chà, thật vất vả
cho Bao Công! Chung quy thì bị cáo đã thực hiện trót lọt hành vi đồi bại? Dạ
nói vậy cũng không hẳn, bởi Hải Dương nào có hành động chống đối, cô dang tay
dạng chân kiểu xúi giục là đàng khác, cô rên những tiếng mà phải cực sướng mới
biểu lộ được…Thế hai lượng vàng dấu trong tủ? Cớ sao chiều hôm đó không cánh mà
bay? Mắt Tường long lên, quét về chỗ Hải Dương ngồi. Thưa quý toà, sau phút ái
ân, Hải Dương biểu bị cáo phải cởi sợi dây chuyền trị giá 8 triệu đồng từ cổ ra
trao vào tay em. Anh còn nợ em 42 triệu giao hẹn đúng một tuần phải thanh toán.
Về chuyện gì? Về trinh tiết và vì em còn vị thành niên. Bị cáo biết một tin tức
ngoài lề: nghe anh em trong công ty nói là bố của Hải Dương mang nợ ngập đầu vì
ham cá độ bóng đá.
Đúng ngọ, toà tuyên bố nghỉ giải lao. Thực ra thì tuy không nghe tiếng kẻng
ai nấy cũng lo tranh thủ đi ăn cơm. Hơn ai hết, những đứa vô phúc đi nằm ấp
hoặc nhập kho sẽ mãi trân trọng chữ “Cơm” bởi triết lý ở sự đời cô lại duy chỉ
một câu: “Cơm thương chứ không ai thương đâu!”. Cho dù cơm nhà tù thì… trời sợ!
Phải tới 2 giờ mọi người mới lục đục trở lại chốn định phận rạch ròi giữa nhất
nhật hoặc thiên thu. Thời tiết khắc nghiệt hay sao chẳng biết nhưng đồ rằng các
vị quan toà chừng nghe oải, họ cử người đại diện đứng lên đột ngột làm phần kết
luận, giọng sang sảng ngân vang chốn pháp đình: Theo diễn tiến của từng tình
tiết câu chuyện, chúng tôi đã thống nhất đi đến chung cuộc. Nổi cộm ở đây là
chuyện người con gái tuổi vị thành niên bị đánh cắp mất cái ngàn vàng. Do vậy,
nói qua nói về không bằng nói thật, toà tuyên án bị cáo Trần văn Tường bị ba
tháng tù nhằm cải tạo thứ nhân thân xấu, đồng thời bồi hoàn thiệt hại cho bị
hại một triệu đồng tội đột nhập gia cư không được đồng thuận của gia chủ, nhằm
mang ý đồ quấy nhiễu phá rối sự an toàn của người dân.
Thưa quý toà, oan cho tôi quá, bất công quá. Giọng Trần văn Tường gào to,
ông bà mình nói thật đúng “sướng con cu để mù con mắt”. Cu của quý toà có sướng
không mà mắt quý toà như mù. Búa gỗ được nện xuống bàn rầm rộ biểu lộ sự giận
dữ của người nắm búa. May mà chẳng có liềm như thứ thương hiệu búa liềm giao
duyên treo sau lưng các ngài tai to mặt lớn.
Liềm chừng như đã về tay thần chết? Vị đại diện pháp luật đưa tay quẹt trán
rịn ướt mồ hôi: Tưởng cũng nên nói rõ ở đây, ba vụ khúc mắc tình duyên lọc lừa
vớ vẩn như này chỉ tổ làm rách việc thêm, chúng tôi đang dành công sức trí não
vào phiên toà sắp khai mở: Xử xét và định tội rạch ròi dành cho những kẻ vừa
xách động quần chúng đi biểu tình chống đối Formosa.
Một bà đứng lên phủi đít, tay vung vẫy cây quạt xếp miệng lầm bầm: Thưa quý
toà, bố mẹ thằng Bao Công xứ Nghệ An ăn nói láo lếu. Có nhớ mặt bà không? Ngày
nào mà bà chẳng xuống đường nói trắng đen về một sự thật. Bà đếch sợ quý toà.
Quý toà có giỏi thì tó bà đi cho tiện việc sổ sách.
Không phải suốt tuần, cả ba tháng, rẻo đất sỏi đá miền Trung chẳng hứng được
một giọt lệ tự trời cao.
Hồ Đình Nghiêm
7.7 (song thất) 2017