05 August 2017

MƯA Ở ĐÀ-NẲNG | EM CÒN NHỚ HUẾ KHÔNG? - Huy Uyên

MƯA Ở ĐÀ-NẲNG

Mưa qua khung cửa sổ
Ngọn đèn vàng trên cao
Que diêm đêm đầy nhớ
Bóng lung linh sầu .

Gió ngoài kia đổi chiều
Nỗi đau về cùng khắp
Mộ người lãng-phiêu
Lặng nẻo biền dâu âm thầm tắt .

Trần truồng bò quanh loài rắn
Cánh đồng tím màu mưa
Chén thuốc độc cay đắng
Xíết đau chi phận người .

Mưa rót lạnh vào hồn
Ngày em môi hồng má đỏ
Hai mắt chia đôi lá răm
Một mình bu quanh nổi nhớ .

Ly rượu trên bàn mật đắng
Những sợi tóc bạc phơ
Ngậm ngùi bia mộ táng
Đời rong rêu bất ngờ .

Có phải từ ngày em đi
Mưa giăng buồn hơi thở
Đốt cháy tim ai mối-tình-si
Lấp chôn nấm mộ .

Em bây giờ còn nhớ
Một lần trao đi 
vương vấn trọn đời ...

EM CÒN NHỚ HUẾ KHÔNG?

Em đứng lại bên cầu Dã-Viên
Đợi người cùng về Ba-Bến
Yếm thắm năm xưa chợ Ngọc-Anh(*)
Trên môi nụ cười đỏ chín .

Lục bình trôi nín lặng
Sông Hương uốn khúc quanh làng
Sóng vỗ về đâu chiều mây cuộn
Hẹn hò chưa một kịp theo sang !

Huế và mây trôi lung linh
Ngọt đắng gởi tình ai Cồn Hến
Xưa em hai mắt nhung huyền
Trông chờ ai bên hào thành Huế cũ .

"Farwell to arms" tháng năm mặt trận
Chiến cuộc qua đi lâu rồi
Bỏ sau lưng những ngày đau đớn
Mộ cỏ chưa xanh héo đám tang người .

Hỏi em còn nhớ Huế không ?
Con đường xưa có thẳm sâu kỹ-niệm
Hỏi em có chôn Huế vào lòng
Bao năm quên tình sông biển .

Huy Uyên
(*) chợ Ngọc-Anh/Vĩ-Dạ