
Nhà ngoại giao luôn ghi nhớ rằng, phía sau mình là Đảng,
là đất nước, là nhân dân. Phải tự tin, vững vàng, kiên định và khôn khéo.
Cách đây vài năm, có bữa, André
Menras Hồ Cương Quyết (người thực hiện bộ phim Hoàng
Sa Việt Nam Nỗi Đau Mất Mát) đến gõ cửa Đại Sứ Quán Việt Nam
– ở Czech – để giới thiệu tác phẩm độc đáo này. Sau đó, ông than
phiền:
“Chính tôi đã thấy tòa đại sứ trống trơn ... Một cô gái Séc
đón tôi từ cửa vào. Cô nàng hoàn toàn bối rối lúng túng khi có nhiệm vụ truyền
đạt lại cho tôi cái thông điệp siêu thực rằng: ‘Đại sứ không có ở đây, và trong
tòa đại sứ không có viên chức người Việt Nam nào cả’...”
Tuần rồi, tôi lại nghe có đôi lời phàn nàn tương tự
về tình trạng “nhà không vườn trống” tại ĐSQVN – ở Slovakia:
“Chúng tôi liên lạc với đại sứ quán Việt Nam để có được những
bình luận về những thông tin mới nhất liên quan đến vụ bắt cóc ông Thanh. Mặc
dù đã gọi lại rất nhiều lần trong tuần qua, vẫn không ai trả lời.”
Tôi trộm nghĩ thêm (bây giờ) nếu có ai đi tới, hoặc
gọi đến, ĐSQVN tại Đức để tìm hiểu hay thắc mắc gì về vụ Trịnh
Xuân Thanh – chắc chắn – cũng sẽ gặp phải tình huống im ắng và vắng
vẻ tương tự: “Đại sứ không có ở đây, và trong tòa đại sứ không có viên chức
người Việt Nam nào cả.”
Mà “bây giờ” được như thế cũng là quí hoá lắm rồi.
Chứ cách đây chưa lâu, ai mà sớ rớ chạm đến ĐSQVN ở Berlin (về bất
cứ chuyện gì) đều dám bị “xin tí huyết” hay “cắt cổ” như chơi!
Sát thủ ở đâu ra mà sẵn vậy, và kinh thế?
Bạn bè của ông đại sứ chứ đâu – theo như thông tin
của cơ
quan truyền thông Taz, đọc được vào hôm 1 tháng 4 năm 2018 vừa
qua:
“Sơn N. L. tức ‘Sơn điền’ là một người đã reo rắc nhiều nỗi
kinh hoàng cho cộng đồng người Việt Nam tại Đức. Gần đây nhất, ngay 5 hôm trước
khi vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh diễn ra ở Berlin, ông Sơn đã nhiều lần nhắn
tin đe dọa sẽ cho một nhà báo Đức ‘ăn tiết canh ngan’– một từ lóng trong giới
giang hồ ám chỉ sẽ ‘cắt cổ’ người này.
Với quá khứ bất hảo của mình từ những năm 90, trong thời
gian liên tục xẩy ra các vụ bắn giết và chôn sống người Việt vì tranh dành địa
bàn buôn bán, bảo kê thuốc lá, Sơn N. L. chính là em ruột của ‘Trung điền’ –
trùm băng nhóm bảo kê buôn lậu của người Việt tại Dessau, đã bị nhóm Mafia khác
bắn chết tại Wolfen, một thành phố nhỏ gần Dessau miền Đông nước Đức.
Được biết, Sơn N. L. (‘Sơn điền’) cũng là một tay nghiền
chơi đánh gôn, thường lên Berlin đi chơi môn thể thao này, nhiều nhân chứng đã
gặp Đại sứ Đoàn Xuân Hưng vẫn thường chơi gôn với ông Sơn tại đây.” (Bản dịch
của Lê
Anh – Thoibao.de).
![]() |
|
Đại ca Sơn Điền & Đại Sứ Đoàn Xuân Hưng. Ảnh từ Đàn
Chim Việt
|
Từ Berlin, blogger Bùi
Thanh Hiếu còn cho biết thêm:
“Dường như thấy việc dùng côn đồ, anh chị, xã hội đen đạt hiệu
quả. Chế độ cộng sản Việt Nam định áp dụng mô hình này tại Đức, qua tay anh chị
Sơn Điền với nhà báo Lê Trung Khoa... Một tay anh chị như Sơn Điền đã ra tay,
chắc ai cũng phải sợ.”
Với cung cách điều hành sứ quán theo “mô hình ... ai
cũng phải sợ” thế này thì không có gì ngạc nhiên khi thấy chiếc xe
bắt cóc Trịnh Xuân Thanh đỗ trong khuôn viên ĐSQVN “suốt
5 tiếng đồng hồ.”
Nhà văn Võ Thị Hảo đã
không quá lời khi kết luận rằng:
“Đại sứ Đoàn Xuân Hưng đang chìm trong bê bối chính trị, ngoại
giao vì bị các nhà điều tra và tòa án CHLB Đức cáo buộc về sự liên quan của ĐSQ
đến việc bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.”
Mà chuyện “bê bối” đâu phải chỉ riêng ở nước Đức.
Nhà báo Quốc
Hưng vừa ái ngại loan tin:
“Đại sứ VN tại Pháp, ông Nguyễn Thiệp có nguy cơ gặp nhiều rắc
rối trong thời gian tới, vì bị nghi ngờ liên quan đến nhóm mật vụ VN trung chuyển
tại ĐSQ VN ở Paris để sang Berlin tham gia vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh.”
(http://ambassade-vietnam.fr/index.php/vi/)
Xem ra, sự nghiệp chính trị của hai nhà ngoại giao
này – từ nay – coi như là chấm hết.
Vì đâu nên nỗi?
Câu trả lời có thể tìm được qua lời phát biểu của
đồng chí T.B.T tại Hội
Nghị Ngoại Giao Lần Thứ Ba Mươi, vào hôm 13 tháng 8 năm 2018
vừa qua: “Phía sau nhà ngoại giao là Đảng, đất nước và nhân dân.”
Chớ nhân dân nào nào mà lại “đứng sau” cái chủ
trương ngoại giao côn đồ, dao búa, mạt hạng, và khốn nạn đến vậy ?
Đất nước nào mà chủ trương chính sách ngoại giao mò
sò, phơi
vi cá, bán
sừng tê, buôn
rượu lậu ... của những ông/bà đảng viên (quan sứ) ở khắp
năm châu?
Thế mà Bộ Trưởng Phạm Bình Minh vẫn cứ hơn hớn tự đắc
về “những thành tựu đối ngoại đạt được trong thời gian qua ... là do chủ
trương, đường lối đúng đắn của Đảng về đối ngoại, sự chỉ đạo sát sao của Bộ
Chính trị, Ban Bí thư và sự tham gia trực tiếp của Lãnh đạo Đảng, Nhà nước.”
Ngoài ông Nguyễn Phú Trọng, Hội Nghị Ngoại Giao Lần
Thứ Ba Mươi còn có sự tham dự của ôngTrần Đại Quang, ông Nguyễn Xuân
Phúc, bà Nguyễn Thị Kim Ngân, ông Trần Quốc Vượng, và “nhiều lãnh đạo các
ban, bộ, ngành, đoàn thể Trung ương, các tỉnh, TP trong cả nước, các đại biểu
là Trưởng Cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài, cán bộ chủ chốt các đơn vị của
Bộ Ngoại giao, cán bộ làm công tác ngoại vụ tại các địa phương.”
Tuy thế, không ai nghe có một lời nào về những “sự
cố ngoại giao” đã được cả thế giới biết đến qua những bản tin
sau:
Từ đầu đến cuối hội nghị, hết ông Tổng Bí Thư đến
ông Bộ Trưởng Ngoại Giao rồi ông Thứ Trưởng Ngoại Giao ... lần lượt
lên diễn đàn để “nêu bật những thành tựu đạt được từ Hội nghị Ngoại giao 29
đến nay” với phương châm: “tự tin, vững vàng, kiên định và khôn khéo.”
Quí ông khiến tôi đỏ mặt, và nhớ đến lời của một
vị quan chức ngoại giao Ba Lan nói với nhà văn Trần
Đĩnh:
“Với chúng mày tốt nhất là đưa chúng mày ra một hòn đảo hẻo
lánh giữa Thái Bình Dương rồi thế giới góp tiền nuôi và mọi người nhờ thế mà được
yên ổn.”
Chả biết đến khi nào “thế giới” mới thực hiện được
giải pháp “một hòn đảo hẻo lánh giữa Thái Bình Dương” cho Việt Nam để “mọi
người nhờ thế mà được yên ổn” hơn? Trong khi chờ đợi, chỉ xin có một lời
đề nghị nhỏ, rất nhỏ và cũng rất dễ thực hiện thôi: xin quí vị
lãnh đạo đất nước (làm ơn) nổ nhỏ bớt lại chút xíu – mỏng mỏng
thôi – cho đám thường dân chúng tôi đỡ ngượng!
Tưởng
Năng Tiến
