
Không dừng ở những phương cách “dầu nhớt, mắm tôm” như trước. Cuộc trấn áp
các nhà bất đồng chính kiến và phong trào dân chủ Việt đã sang giai đoạn rất bạo
tàn.
Ghé thăm Myanmar, giáo sư Nguyễn
Đăng Hưng “phát hiện” ra đôi điều hơi khác lạ về xứ sở này:
“Té ra mắm tôm cũng là thức ăn gia vị thông thường của người
Miến Điện. Tuy nhiên, trong những ngày chính quyền quân phiệt Miến Điện đàn áp
khủng khiếp phe đối lập, tôi chưa bao giờ nghe nói công an Miến Điện liệng mắm
tôm vào cửa nhà bà lãnh tụ phe đối lập Aung San Suu Kyi …”
Tuy bị rất nhiều tai tiếng, chính phủ Burma – ít ra – cũng
còn có được một ưu điểm nhỏ: họ ngại những việc làm bẩn thỉu. Các đồng
chí lãnh đạo ở nước ta lại khác, rất khác, không ngại ngùng chi cả. Tác
giả Nguyễn
Duy Vinh cho biết:
Ngày Nhân Quyền ở Việt Nam từ nay sẽ được cả thế giới biết
đến nhờ vào cách sống mới: văn hóa đàn áp và khủng bố dùng… mắm tôm. Mắm tôm đã
được các ông công an không mặc đồng phục và một vài dân phòng thi nhau ném vào
đám dân hiền hòa đang họp mặt để cùng nhau ôn lại Tuyên Ngôn về Nhân Quyền của
Liên Hiệp Quốc. (“Cách Dùng Mắm Tôm Trong Văn Hoá Đàn Áp Ở Việt Nam” Dân
Luận – 10/12/ 2013).
Hàm huyết phun nhân. Tiên ô tự khẩu. Ngậm cứt phun
người hay ném mắm tôm vào tha nhân cũng vậy. Bởi vậy, qua năm sau, đám công an
Việt Nam đổi cách đàn áp. Gọn ghẽ và sạch sẽ hơn, chút xíu. Họ bạo hành bằng
tuýp sắt – theo tường thuật của RFA,
vào hôm 25/5/2014:
“Bà Trần Thị Nga, một người tham gia đấu tranh tích cực cho
quyền con người tại Việt Nam, hôm qua bị đánh đập đến thương tích. Thủ phạm được
cho là người của an ninh.”
Nạn nhân kế tiếp là nhà báo Phạm
Đoan Trang. Cô cũng bị an ninh đánh gãy cả hai chân khi tham gia biểu
tình ôn hoà bảo vệ cây xanh năm 2015.

Ảnh: FB
Nếu vì sợ què chân mà chúng ta không dám bước đi thì có khác chi là chân
mình đã bị què rồi. Có lẽ vì qua niệm như thế nên dù với đôi chân đã bị
thương tật, Đoan Trang vẫn đi đến tham dự buổi trình diễn ca nhạc của Nguyễn
Tín.
RFA
tường thuật:
“Ca sĩ trình diễn tại buổi nhạc các ca khúc trước năm 1975
và một số nhà hoạt động tham dự bị hành hung nặng nề vào tối ngày 15/8. Tin tức
từ những người trong cuộc cho biết ca sĩ Nguyễn Tín, anh Nguyễn Đại – người
tham gia tổ chức chương trình, và nhà báo độc lập Phạm Đoan Trang là những người
bị hành hung nặng nề sau khi bị đưa đến đồn công an làm việc cũng như trước khi
bị bỏ xuống giữa đường vắng trong đêm.”
Hai hôm sau, Đoan
Trang cho biết thêm chi tiết:
“Nửa đêm 15/8, công an chở tôi từ đồn phường 7, quận 3 về bằng
taxi. Tới đoạn đường tối họ thả tôi xuống, nói tôi phải tự đi về vì họ có việc
phải vào viện gấp thăm người nhà bị tai nạn ...
Sau đó tôi xuống và đứng bên vỉa hè vẫy xe khác về nhà. Chỉ
vài phút sau, có 6 ‘đồng chí’ to cao đi ba xe máy lao đến, bỏ xe xông vào đánh
hội đồng. Mũ bảo hiểm bị vỡ là mũ của họ. Khi tôi ngồi dậy được để giữ tay vào
vết thương trên đầu cho bớt chảy máu, thì thấy chiếc mũ vỡ một mảng to bị vứt lại
trên đường, quanh đó là chi chít mảnh vụn.
Cầm chiếc mũ vỡ nát, tôi nghĩ hoặc là đầu tôi quá cứng, hoặc
là công an xài mũ rởm. Càng về sau tôi càng ngả về khả năng thứ hai hơn.”
Dùng một cái mũ bảo hiểm đánh lên đầu người ngay giữa đường
phố là hành động sát nhân. Ác độc và tàn bạo đến cỡ này thì tôi đề nghị, từ
nay, công an Việt Nam cứ dùng búa cho nó khoẻ. Hung khí này hiệu quả hơn nhiều,
cũng chả bị hư hại bao giờ, lại đậm nét truyền thống cách mạng – theo ghi nhận
của Giáo
Sư Nguyễn Tuấn:
Cây búa dưới đây được chụp ở Bảo tàng Quân đội Việt Nam.
Phía dưới kỉ vật có ghi như sau: ‘BÚA. Đồng chí Nguyễn Văn Thắng, huyện đội
phó huyện Mỏ Cày (Bến Tre) dùng bổ chết 10 tên ác ôn trong cuộc kháng chiến chống
Mỹ cứu nước’. Ngoài ra, còn có dòng chữ tiếng Anh: ‘HAMMER. WITH THIS,
CAMARADE NGUYEN VAN THANG, DEPUTY CHIEF OF MO CAY MILITARY DISTRIS, BEN TRE
PROVINCE, KILLED TO DEATTS A TOTAL OF 10 LOCAL TYRANTS.’ (Chú ý phiên bản
tiếng Anh sai văn phạm và ngữ vựng rất nhiều, nhưng không có nói đến "Chống
Mỹ cứu nước"). Có lẽ không cần nói gì thêm, đây là một chứng từ về tội lỗi
trong chiến tranh.

Ảnh: Nguyễn
Lân Thắng
Nhìn cây búa này và dòng ghi chú làm tôi nhớ đến kỉ niệm chiến tranh thời tôi
còn nhỏ ở dưới quê. Lúc đó tôi đã độ 10 tuổi, tức là vào tiểu học rồi. Tôi thường
hay theo Má đi chợ làng, cách nhà tôi độ 500 mét. Ở chợ có một bến đò rất tấp nập,
nơi người dân đậu xuồng, ghe và vỏ tắc ráng để đem nông sản ra bán. Thỉnh thoảng
tôi thấy xác người ở bến đò và người ta bu quanh. Má tôi bằng mọi cách không
cho tôi đến gần xem, nhưng về nhà thì tôi nghe chuyện mới biết là có người bị
giết chết. Người chết thường bị đập đầu, rồi quăng xuống sông, xác trôi theo lục
bình.
Lạ một điều là khi đến khu chợ thì mấy xác người ‘dừng’ lại ở
đó! Thế là dân làng vớt lên và mai táng. Sau này nghe ca khúc ‘Bài Ca Dành Cho
Những Xác Người’ của Trịnh Công Sơn, tôi thấm lắm:
Xác người nằm trôi sông
phơi trên ruộng đồng
Trên nóc nhà thành phố
trên những đường quanh co
Xác người nằm bơ vơ ?
dưới mái hiên chùa
Trong giáo đường thành phố
trên thềm nhà hoang vu
Thời đó, đập đầu là một cách giết người rất phổ biến của mấy
người mà người dân quen gọi tắt là ‘VC’. Sợ lắm. Lúc đó tôi có biết VC là gì
đâu, mãi đến khi lớn lên mới biết. Hôm nay, nhìn cây búa này, kỉ niệm về những
chết chóc thời còn chiến tranh lại ùa về.
Mới đây, tướng Lê Đức Anh có một bài quan trọng có tựa đề là
‘Lòng
nhân ái làm nên 30/04/1975’ trên Vietnamnet. Nhưng cây búa đó và những
lời chú thích rất rõ ràng, nói theo ngôn ngữ phản nghiệm (falsificationism) của
Karl Popper, thì khái niệm ‘nhân ái’ không phù hợp với cuộc chiến vừa qua.”
Tôi thì e rằng “khái niệm nhân ái” hoàn toàn (và tuyệt đối)
không phù hợp với chế độ hiện hành, bất kể vào thời bình hay thời chiến, và tự
hỏi: liệu sự tàn bạo của của những người cộng sản Việt Nam có mang lại “hiệu quả”
mà họ mong muốn hay không?
Cảm ơn nhà báo Đoan
Trang đã có lời giải đáp cho nỗi băn khoăn của kẻ hèn này:
“Chúng ta không thể sợ những kẻ đáng khinh, những thứ đáng lên án.”
Tưởng Năng Tiến