
Quê hương tôi, từ xưa thường có câu: trai núi Để, gái làng Đông. Các cụ chỉ
nói vắn tắt: con gái ở đó đĩ thoã. Tôi không đồng tình với cái nhìn dân dã đó.
Thực chất là nhựa sống tràn trề trong cơ thể các thiếu nữ – bản năng sinh tồn
của họ. Ở cái làng thật lạ. Cô gái nào cũng xinh đẹp, đẫy đà, hấp dẫn một cách
gợi tình.
Tôi có quen Loan, một cô gái làng Đông điển hình. Từ những ngày nhỏ, cô đã
trội hẳn so với bọn con gái cùng lứa. Hình hài cân đối, trắng trẻo, cô còn hơn
đứt bạn ở đôi mắt xanh nhìn mãi không tới đáy! Con bé sẽ sung sướng. Nhiều
người nghĩ như vậy. Cũng không ít người ngờ vực. Hình như cái gì “quá” cũng
hỏng! Mặc cho mọi lời bàn bạc, Loan vẫn lớn lên, xinh đẹp, tự nhiên, bình dị
như cỏ cây. Mẹ cô nhiều lúc nghe ngóng qua thiên hạ, mà nghi ngại. Con bé nó
làm sao ấy! Có lần nó ra thị xã bà còn lấy than bôi vào mặt. Cô Loan cười rất
tươi, nhưng trong bụng thì chê mẹ lẩm cẩm. Ai lại thế! Nhưng bà cương quyết hơn
trong việc bắt con bé mặc quần áo vá khi đi dân công đắp đê.
Con sẽ sung sướng cho mẹ xem! Loan đinh ninh như vậy. Cô xinh đẹp mới là một
điều kiện. Cô còn cảm thấy như vậy nữa. Chắc chắn là khác! Bao nhiêu lần chơi
trò công chúa, vô tình nhưng cô đều bắt thăm được cả. Vận may có dành cho đứa
nào trong đám đông ấy đâu. Và ngay lúc này thôi – Loan đã hoàn toàn là một
thiếu nữ, cô đang đi trên đường cái. Trước mặt cô là bóng người không rõ đàn
ông hay đàn bà. Cô mỉm cười và chơi trò may rủi. “Lạy vua Từ Hải, lạy vãi Giác
Duyên, lạy tiên Thuý Kiều…” bài lạy khá quen thuộc của cô. Cô nguyện thầm: Nếu
người đang đi về phía tôi là đàn ông, thì các đấng thần linh trên cao xa hãy
chứng giám cho con được sung sướng… Con cũng đoán cái bóng đang đi là đàn ông.
Sau đó, cô choàng mở to mắt. Bóng người mà cô đoán đã lại gần. Nhưng sao thế
này: con người đi qua mặt cô có nét của đàn bà trên mặt. Nhưng chân tay và dáng
đi thì không! Cô chợt hoang mang… Đây là một người đàn ông! Tóc, gò má, dáng đi
rắn rỏi. Nhưng ngực ông ta lại lùm lùm thế kia? Loan ngoái lại, cứ cố khẳng
định mình đúng.
Càng ngày, càng có người đơm đặt Loan cho con em mình. Họ vào tận nhà làm
quen. Họ đánh tiếng…
Trong số những kẻ đánh tiếng giành Loan cho con mình có bà Thuận, vợ đại tá
Lý, liệt sĩ. Nói đến bà Thuận, vùng tôi ai cũng biết. Đó là người đàn bà đẫy
đà, da dẻ tươi tốt, tính tình xởi lởi. Bà nổi tiếng bởi đẹp; bởi là vợ đại tá.
Ngày đó, vùng tôi chỉ mỗi ông Lý là cán bộ cao cấp quân đội. Bà còn có tiếng
bởi sự gia giáo, thủ tiết thờ chồng, dạy thằng Tuấn trưởng thành. Thằng Tuấn,
con trai của bà và ông Lý, đẹp như cái mầm cây. Tuổi con nít, Tuấn vừa có dấu
hiệu lêu lỏng, bà đã phải nhờ ông chú đánh cho nó một trận. Trận đòn quá tay,
hơn với sự hình dung của bà Thuận. Thành thử thằng bé chết khiếp. Bà Thuận giận
ông chú, nhưng bấm bụng chịu. Cứ thế, Tuấn lớn lên rồi vào đại học. Cha là liệt
sĩ, Tuấn được miễn giảm nghĩa vụ. Bà Thuận đánh tiếng là đánh tiếng cho Tuấn.
Một thanh niên đẹp trai, cao lớn lại xuất thân từ gia đình có nguồn gốc chính
trị và kinh tế vững chắc như thế thì cả vùng ai còn bì kịp.
Bà Thuận cũng tin như vậy. Do đó, bà tìm hiểu tính tình con bé. Biết nó tốt
bụng, dễ tính cũng là được. Ngủ dậy muộn, thì chả lo. Miễn có người con gái
khoẻ, tốt tính, về nhà, bà rèn sau.
Một hôm, bất ngờ bà gặp Loan đi cùng đường. Bà biết nó, chứ nó đâu biết bà.
Bà chủ động lùi lại phía sau để xem người con bé. Bà đã nhìn thật kỹ vai, hông,
chân con Loan. Dáng đi của con bé thật mềm mại, uyển chuyển. Eo thắt lại nhưng
đến mông thì phình ra, tròn trịa gọn gàng. Với con mắt thật tinh đời, bà biết
đây là con mái tốt. Da dẻ mát mẻ, dáng đi thoải mái, không vướng víu gò bó thì
có lợi cho việc sinh nở.
Nhưng tận sâu trong cảm giác, bà Thuận vẫn còn lấn cấn. Có một cái gì đó
chưa được rõ, chưa chắc chắn. Là người đàn bà sắc sảo, giỏi giang, tự tin vào
hiểu biết của mình, bà cả Thuận nhận ra rằng, chưa nên vội vàng kết luận.
Thiên hạ đồn đại không sai: bà Thuận quả là đáo để. Bà vừa có một quyết định
táo bạo: phải xem lại người con bé một lần nữa. Xem trong tư thế con bé trần
truồng: chủ yếu bà muốn xem ngực nó. Đối với bà, ngực chứa toàn bộ cái tốt xấu,
hay dở của một đứa con gái. Nếu ở ngực, khoảng cách hai vú hẹp, thì người đó
sức khoẻ yếu. Khoảng cách giữa hai vú rộng, đầu vú vểnh ngang thì cô gái ấy khó
dạy như con ngựa bất kham. Còn nếu hai đầu vú nằm ngay ngắn chĩa thẳng vào mắt
ta, cô gái ấy là vàng. Người như vậy sẽ trung thực, ngay ngắn, không biết làm
điều xấu, điều ác. Ấy là chưa kể đầu vú to hay nhỏ, đỏ hay đen, tròn hay méo.
Đầu vú nhỏ, màu hồng, cô gái ấy dẻo người, mềm tính, nuôi con khéo léo. Vô phúc
cô nào đầu vú đã đen, lại to, lại méo, tính tình vụng về, đụng đâu vỡ đấy, làm
gì hỏng việc ấy, nuôi con không sài đẹn cũng chậm lớn. Cô gái nào như vậy, mặt
có đẹp như vầng trăng cũng xin vái chịu! Bà Thuận đinh ninh điều mình nghĩ là
có thật. Hình như bà ngoại dạy bà thế, vì bà cũng chiêm nghiệm như thế. Rồi bà
xuống làng Đông gặp bà bạn. Bà này là dì của Loan. Vừa nghe xong, người bạn của
bà Thuận trố mắt ngạc nhiên. Nhưng bị nài, bị ép, lại nể bạn, dì của Loan cũng
thuận lòng.
Hôm ấy, Loan sang nhà dì giúp sửa cái chuồng lợn. Gần trưa, nhỡ tay, dì làm
vỡ cái vại đựng nước tiểu. Cô bé kêu ré lên! Nước tiểu bắn tung toé vào cả
người dì và cháu. Loan vẩy tay, ái ngại nhưng cười rất vui. Nghe lời dì, cô săm
sắn đi ra ao để tắm gội.
Vườn vắng lặng. Ao nước trong vắt. Chỉ có con chim vàng anh nhảy nhót trên
cành xoan. Loan chợt mỉm cười khi thấy khuôn mặt của mình in trên mặt gương
sáng loáng. Cô đưa mắt nhìn quanh trước khi lội xuống nước. Một thoáng nghi
ngại lẫn thích thú. Ùm! Nước bắn lên tung toé.
Từ sâu trong bụi mía, tim bà Thuận đập thổn thức. Mặt bà có vẻ đăm chiêu. Bà
đã thấy được tất cả những gì cần thấy. Con bé có đủ ba cái đen và cả ba cái đỏ.
Các cụ bảo như vậy thì tốt lắm. Bà thấy yên tâm về Loan. Nó cũng chỉ như bà
ngày xưa là cùng! Có khi còn thua kém. Và hình như bà Thuận thấy nao nao. Bà
thấy mệt mỏi và buồn xỉu. Từ sâu trong cõi vô thức bà chợt thấy mênh mang… mênh
mang…
Đại tá Lý từng là người đàn ông mẫu mực về mọi phương diện. Thân thể ông
cũng cường tráng khó ai bì. Và như thế ông cũng mới lấy được chị Thuận đẹp có
tiếng. Hai người từng có trên mười năm đầy đặn, hạnh phúc không chê vào đâu
được. Sau khi chồng hy sinh, có đau đớn, có tự hào, nhưng bà Thuận gầy rộc đi.
Phải một năm, bà mới gượng dậy được. Giống cái cây bị bão quật, bà lại mọc cành,
trổ hoa, tươi xanh. Thời gian ngắn, bà lại lấy lại phong độ cũ: đẫy đà, hồng
mượt, ung dung, đĩnh đạc. Bà lại đẹp vẻ đẹp riêng: hấp dẫn và bề thế. Phảng
phất nét quý phái. Nhưng đấy là bề ngoài. Số phận lại đặt cược để trêu chọc.
Bốn mươi tuổi, bà Thuận đương bước vào độ tái xuân. Toàn bộ sinh lực được huy
động, được sử dụng. Thành thử thân thể bà càng đẹp ra, hai mắt long lanh. Nói
theo lối nói các nhà sinh học thì đó là tiếng hót của con mái, tín hiệu phát ra
để tìm tín hiệu!
Ngoại tình thì không bao giờ. Dứt khoát là như vậy. Nhưng bà vẫn thường mơ
ông Lý về. Bà lại ôm chầm lấy ông bằng cảm giác da thịt thật sự. Cả khối người,
hai vòng tay, đùi ngực va chạm, xoắn xiết lấy nhau. Bà tận hưởng cái tuyệt diệu
của tạo hoá: cứng và mềm, rắn và nhũn, tung và hứng, trên và dưới, tấn công và
bị động. Nhiều lúc người đàn bà hổn hển, mồ hôi đầm đìa với cuộc tình mà tạo
hoá nào đã buông tha! Có sự tính toán nào cân đong nổi được sự mất mát này
chăng? Và bao giờ cũng vậy, tưởng đến tột đỉnh sự mãn nguyện, số phận lại thức
tỉnh bà. Có lẽ phải nửa phút gì đó, bà Thuận mới ngơ ngác nhận ra mình vừa qua
giấc ngủ. Bà giật thót tim khi thấy bóng người đàn ông lù lù tiến tới. Những
bốn người. Thì ra họ có mặt trong nhà từ lúc nào đó. Bốn bóng đen im lặng từ từ
tiến lại. Đồ đểu! Đồ ăn cắp! A…! Bà kêu lên khiếp đảm. Nhưng ngay lúc đó, bà
biết mình nhầm. Không có ai khác ngoài bà. Bốn cây cột nhà lặng lẽ, vô tri vô
giác được rọi qua ánh trăng xanh lét rõ mồn một.
Đó là đêm! Còn ngày, bà lại nghiêm ngắn chững chạc, bề thế. Đố thiên hạ bắt
gặp bà có ánh mắt lẳng lơ, đa tình hay có một câu đùa sàm sỡ. Trừ một lần. Tất
nhiên là không ai biết. Đêm trăng vằng vặc! Ôi những đêm trăng chết tiệt bao
giờ cũng gợi tình, hướng người ta, bao che và dụ dỗ người ta vào chuyện nhố
nhăng. Thoạt đầu tiếng sáo trúc thoang thoảng. Thật chỉ nghe không rõ, tiếng
sáo lại chìm đi. Hình như theo gió, tiếng sáo lại hiện lên hết sức vu vơ. Bà
thừa biết tiếng sáo ấy của ai! Lão Hoành thợ đấu. Một gã tay vo miệng lốm, dỡ
nhà để ăn. Nhưng người lão đậm chắc như được làm bằng lim bằng sến. Có lần nào
đó, bà Thuận đã trông thấy hai chân lão đen dài, chắc nịch, đánh đều đều trên
đường. Đúng như vậy, có một lần! Lão Hoành ở một mình, không có vợ, nhưng đã ăn
nằm với khối đứa con gái dễ dãi đĩ thoã trong làng. Cũng là một thằng mất dạy!
Tiếng sáo lại hiện lên hết sức vu vơ. Mặt lão Hoành thì xấu, đầu óc lại đần
độn. Nghe đâu đi lính, tập bắn súng mãi không thuộc, phải loại về. Đúng là thứ
đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Cái khoản kia hẳn vung vãi cho khắp thiên hạ.
Gió chợt đưa tiếng sáo dội lên vu vơ nhưng da diết một cách kỳ lạ. Thậm chí có
thể tưởng, tiếng sáo được thổi ngay ở đầu ngõ. Ngọn cau chợt rung đành đạch.
Trăng vẫn xanh lét. Bà Thuận nhổm dậy. Bà đi ra ngõ. Tất nhiên vẫn đàng hoàng,
chững chạc. Có lẽ phải nhờ cái lão này sửa lại chỗ góc nhà bị dột! Nhưng sao
lại đi đêm hôm? Ban ngày gặp hắn làm sao được? Bà Thuận vững dạ hơn khi tìm
được cái lý để đàng hoàng.
Bà đã đi vào sân nhà lão. Mạnh dạn và dứt khoát, bà đến để có việc thuê lão
Hoành. Bà đã thấy lão. Cái khối đen chắc nằm dài ở chiếu. Bà đã chạm phải cái
mùi đàn ông, quen thuộc, nhưng hơi gắt, đậm của lão. Có gì không chị? Tôi nhờ
anh sửa cái mái nhà bị dột. Lão Hoành cười, hàm răng trắng nhởn, đần độn. Mùi
đàn ông trong cơ thể sến lim của lão Hoành lại bốc lên. Một phút bối rối. Nhưng
bản lĩnh và đức hạnh của bà Thuận chợt lên tiếng. Thoả thuận xong với lão, bà
Thuận bước từng bước dứt khoát ra ngõ. Đi như trôi về nhà, tiếng sáo của lão
Hoành lại vu vơ vu vơ đến phát điên lên được. Sao đàn ông mùi mồ hôi lại giống
nhau thế? Từng có lúc bà úp mặt vào ngực ông Lý. Cái mùi nồng nồng quen quen
thấm sâu vào bà, có lúc khó chịu, nhưng bây giờ, bà đang nhớ, thậm chí đang khổ
sở vì nó.
Sáng hôm sau, lão Hoành đến. Bà Thuận vẻ mặt lạnh tanh kẻ cả. Bà mở cửa cho
gã đàn ông vào nhà. Bà đang cố chống lại chính mình. Nhưng cái mùi ấy – mùi con
đực chính cống lại phảng phất ngay sát bên cạnh. Trái tim bà như bị lục dậy,
được khởi động. Thân thể bà nóng dần lên. Bà cầm lấy tay lão tự nhiên đến vô ý
thức. Chỗ này này. Rồi bà kéo gã vào sâu nữa gian trong. Nơi tối tăm và sực mùi
ẩm mốc, mùi gỗ mọc. Vai bà chạm phải lão. Sự đụng chạm ít ỏi ấy khiến bà thở
dốc! Cái mùi đàn ông đậm một cách gay gắt. Vú bà chợt quệt vào cùi tay lão
Hoành. Cái cùi tay rắn như sắt ấy tạo một sự dễ chịu. Bà muốn buông thả theo
dòng nước. Tạo hoá vẫn không tha, vẫn dử mồi vờn bà, giễu cợt và hành hạ con
người. Tim bà đập mạnh. Hơi thở ngợp trong lồng ngực. Hình như lão Hoành ngửi
thấy cái mùi ấy. Mùi con mồi chín nẫu. Lão quay lại cười nhăn nhở: cho rờ cái!
Lão nói rồi cầm ngay lấy tay bà Thuận. Lập tức bà Thuận tỉnh như sáo: ấy chết…
đừng có vớ vẩn.
Chính đêm đó, không kìm được, bà Thuận ôm gốc cột khóc lóc vật vã. Chính nó
tiễn đưa bà êm đẹp không tai tiếng gì qua tuổi tái xuân rực rỡ, cháy đỏ.
Thêm hai tuổi, bà Thuận chợt thấy nực cười! Bà đã qua hẳn dòng sông dục tình
cuồn cuộn tạo hoá bày đặt để đùa dỡn với con người. Kể từ đó, bà thấy thanh
thản, nhẹ nhõm. Bà tự hào về mình. Trong vùng người ta đua nhau ngợi khen bà
trong sạch thủ tiết với chồng. Bà mỉm cười thừa nhận sự danh giá đó. Bà vẫn giữ
phong độ ung dung thư thái.
Và lúc này, bà đang kén vợ cho thằng Tuấn.
Nghỉ hè, Tuấn đang dội ào ào nước lên đầu. Mẹ đủng đỉnh bảo:
– Tối nay, con có việc đi với mẹ đấy – Không nói nhiều và không phải bàn. Bà
ra lệnh để Tuấn biết thu xếp. Anh chàng sinh viên đẹp trai ấy ngớ ra.
– Đi đâu hả mẹ?
Đủng đỉnh nhưng vẫn tươi tắn, bà mẹ nhắc lại:
– Đi có việc.
Bỏ mẹ! Tuấn thầm chột dạ. Tối nay anh đã có hẹn. Nói dối mẹ chăng? Không
được! Có trời cũng không lừa bà được. Rồi anh tự thu xếp: đầu tối đi với mẹ.
Sau một lát ở đó, anh sẽ đến gặp người bạn tình của mình. Người bạn tình anh
vừa biết tên. Số phận đã dun dủi cô đến với anh. Tuy mới gặp nhưng hai cái nhìn
đã nóng bỏng như có lửa. Cô thổn thức nhưng đầy sự e ngại. Đấy mới là cuộc gặp
chủ yếu của đợt nghỉ hè này. Niềm vui, sự hy vọng của anh. Còn mẹ, hẳn lại dắt
đến một con bé nào đó! Chiều bà thôi, ta sẽ thu xếp sau.
Hôm qua, đang trên đường về nhà, tự nhiên nghe tiếng đánh đoàng một cái.
Quay lại Tuấn đã gặp cô thiếu nữ ấy cúi xuống bên lốp xe bị nổ. Anh sửng sốt:
quê anh sao lại có người hoàn hảo như vậy! Gương mặt trái xoan, mái tóc mềm bay
loã xoã. Vẻ đẹp trẻ trung và hoàn hảo. Một thoáng lưỡng lự, Tuấn xuống xe để
giúp đỡ cô bé. Cái nhìn đầu tiên khiến Tuấn không thể nào bình thường được. Có
thể ví cái nhìn mạnh như một tia chớp, gây sự bùng nổ khác thường trong anh.
Cái nhìn ấy sáng loé lên, e lệ, có chứa cả thiện ý lẫn sự rụt rè bối rối. Sau
đó Tuấn đã vận động cô gái ngồi lên sau xe. Anh đã làm công việc cồng kềnh,
phức tạp chưa ai dám. Vừa dắt xe, vừa đi xe, vừa lai cô gái. Hai người đã
“chết” vì nhau từ phút đầu tiên. Tình yêu của tuổi trẻ là như vậy. Nó bốc cháy
tự nhiên và được thừa nhận từ phút đầu. Tên em là gì? Tuấn hỏi cô gái. Thanh!
Cũng rụt rè, nhỏ nhẹ, cô bé đáp. Hình như cô vẫn giữ lại một sự phòng thủ hờ
hững. Em ở làng nào? Làng Xuân. Cô gái đã nói dối Tuấn. Khi đưa tới làng Đông,
thấy cô dắt xe vào ngõ có cây gạo, Tuấn mới mỉm cười nhận ra sự nói dối của cô
gái. Tuy thế, cô vẫn lặng lẽ gật đầu hai mắt long lanh đồng ý cho anh chàng tới
chơi. Suốt một ngày đêm, Tuấn hồi hộp chờ cuộc gặp lại với Thanh.
Bà Thuận cũng đưa Tuấn xuống làng Đông. Khi bà rẽ vào ngõ có cây gạo anh đã
chột dạ. Không có lẽ cô Loan mẹ giới thiệu lại cùng nhà với Thanh? Trớ trêu
thay, tạo hoá lại một lần nữa tạo nên sự trùng hợp ngẫu nhiên đến lạ lùng. Khi
bà mẹ trong nhà gọi Loan bê nước cho khách thì tim Tuấn như ngừng đập. Cô gái
sẽ xuất hiện trước hai mẹ con là ai đây? Loan hay Thanh? Rồi cô gái từ từ đi
ra. Chính là Loan. Bối rối, nhưng sung sướng chan chứa trong ánh nhìn, cô bé
lướt mắt qua Tuấn. Lễ phép chào mẹ, chào anh, khoảng một phút gì đó, lui vào
nhà. Thì ra Loan nói dối Tuấn. Tên cô không phải là Thanh.
Sau này khi thuộc về nhau Loan nói: em yêu anh ngay từ lần gặp đầu tiên.
Tuấn đáp: anh cũng thế. Họ vùi người vào nhau. Tuấn tận hưởng sự thơm tho tuyệt
vời của trái đời dành riêng cho anh. Hôn lên mặt, lên mắt, lên tóc, vào gáy,
vào ngực. Tuấn vẫn thấy khao khát, chưa thoả. Anh ôm riết lấy Loan vào lòng. Hình
như anh cảm thấy sẽ có một lực lượng nào đó sẽ cướp mất Loan của anh. Vì thế,
phần nhiều thời gian anh dành cho Loan. Anh còn có ý tranh thủ, gấp gáp tận
hưởng sự ngọt ngào có được từ Loan.
Mặc Tuấn vòi vĩnh đòi được thoả mãn cái việc ấy. Loan cốc vào đầu giễu cợt
cảnh cáo. Anh vẫn như con thú say máu đến ngơ ngác. Lần đầu tiên bà Thuận cáu
với Tuấn:
– Con phải sống cho điều hoà đứng đắn. Dạo này mẹ thấy con có vẻ buông thả!
Bà Thuận gay gắt cảnh cáo Tuấn. Yêu con, bà lo cho nó, thật sự. Thân thể
thằng bé hao đi đến một nửa. Bà xót xa chăm sóc Tuấn. Có đêm bà còn lặng lẽ
ngồi bên đứa con trai, dùng khăn thấm từng giọt mồ hôi cho nó. Chợt bà nhận ra
một điều: sự hấp dẫn chết người của con Loan làm hao kiệt Tuấn chứ ai? Mặc cho
việc chuẩn bị đám cưới vẫn tiến hành, trong sâu xa, bà Thuận chợt thấy một con
Loan như mụ phù thuỷ vậy. Chính nó, cái con bé bà đã lựa chọn ấy, hãm hại thằng
Tuấn chứ ai!
Đám cưới khá to.
Người giúp việc cuối cùng ra khỏi nhà trả lại sự ắng lặng vốn có. Tuấn rửa
mặt mũi, chân tay sắp sửa đi ngủ. Bên trong cánh cửa buồng kia Loan đang chờ
anh. Giới hạn cuối cùng bao nhiêu lần định phá mà không phá được đang chờ anh.
Sự nguyên vẹn trinh trắng của người vợ yêu quý đang chờ đợi. Giây phút đẹp nhất
trong đời một con người đang đến từ từ trong đêm nay. Loan sẽ không cốc vào
đầu, hoặc không cưỡng được nữa. Hai người chỉ chờ đợi đến nín thở giây phút này
thôi.
Phơi khăn mặt, giục mẹ đi ngủ, Tuấn vừa bước vào hướng cửa buồng thì có
tiếng gọi:
– Tuấn.
– Dạ.
– Lại đây.
Tiếng gọi nghiêm trang dứt khoát của bà mẹ khiến Tuấn như sực tỉnh.
– Có gì à mẹ.
– Có.
Mẹ anh vẫn ung dung, thư thái ngồi trên sập gụ. Bà chưa có ý gì đi ngủ. Tư
thế của bà chuẩn bị cho cuộc nói chuyện dài. Tuấn tỏ vẻ sốt ruột.
– Ngồi xuống đây.
Mẹ anh nói bình tĩnh, đầy quyền uy. Bà vừa nhai trầu, vừa ngẫm nghĩ. Vẻ mặt
của bà sâu xa; nghiêm khắc, âm thầm và rõ ràng không nhiều niềm vui như ngày
trước. Anh vội, còn bà thì thong thả, đĩnh đạc.
– Có gì không hở mẹ?
– Có.
Bà vẫn không thèm nói ngay. Đó cũng là cung cách giao tiếp của bà. Không bao
giờ vội. Bà để cho người được giao tiếp phải chờ đợi, mệt mỏi, thậm chí bẳn
cáu. Bà không thèm quan tâm. Cuối cùng bà Thuận lên tiếng:
– Mẹ có chuyện với anh thế này. Hạnh phúc là về lâu về dài. Mẹ muốn anh phải
giữ gìn, đừng có dốc, đừng có cố quá. Các cụ dạy đa dâm thì hại thận! Con phải
coi chừng! Yêu ai cũng vậy, phải có liều, có độ. Phải biết chăm đến mình. Có
còn cái thân mình thì mới còn sự sống, còn vui còn buồn, còn mẹ còn con. Mẹ
khuyên con chỉ một lần thôi đấy. Quá đi là không có được.
– Vâng ạ.
Tuấn trở vào buồng. Bà Thuận nhìn theo, ánh mắt long lanh là lạ. Một lát
sau, bà tắt đèn đi nằm. Nhưng bà đâu có chợp mắt được. Hình như bà bắt đầu mất
thằng Tuấn. Bà đã truyền nó qua tay con Loan. Đứa con gái hoàn hảo bà đã tìm
kiếm, lựa chọn, ngắm nghía và xem xét kỹ như ông nông dân tính toán trước khi
mua một con giống. Vậy mà chính nó lại gây nên sự mất mát này. Bất chợt, như có
những ngọn gió lạnh réo xiết trong lòng bà đến buốt nhói. Đi đâu về là nó nhào
xuống làng Đông. Bà không còn được vuốt má, vuốt đầu con. Và thằng Tuấn cũng
không có bụng dạ nào nhổ tóc sâu cho mẹ. Nó cũng không còn thì giờ để nói
chuyện hoặc nhìn thẳng vào mắt mẹ âu yếm, tươi cười lấy một lần. Bà Thuận càng
nghĩ càng ngấm ngầm bực bội. Lại còn con bé kia nữa. Nó lễ phép với mình, nó
vâng vâng dạ dạ cho qua chuyện rồi vội vã cuốn xéo đi với nhau.
Vẫn không ngủ được. Trái lại hai mắt của bà mở trừng trừng. Nó cứ sáng dần
lên, rồi từ từ cháy đỏ như hai ngọn đèn quá điện. Màn đêm huyền diệu, bí ẩn,
hấp dẫn đồng nghĩa với sự sinh sôi và tang tóc, êm dịu và ma quái. Trong cái
mịt mùng tứ bề ấy hai mắt bà Thuận cháy rực lên. Nội lực nào khiến mắt bà sáng
hết cỡ. Chợt bức tường chắn căn buồng đôi vợ chồng trẻ trở nên mỏng tang như
được thưng bằng vải màn mỏng. Bà Thuận nhìn thấy tất cả, rõ mồn một. Những hình
ảnh đang diễn ra trong cửa buồng kia hiện lên không thiếu một cử chỉ, động tác.
Chúng xoắn lấy nhau, chúng vật lộn, cấu xé. Những âm thanh không kém phần kích
động. Tiếng vật mình, tiếng hổn hển. Tiếng quật chân thình thịch. Tiếng thở dài
khác thường. Bà Thuận thấy rõ thằng Tuấn (da thịt của bà, hòn máu của bà, hình
ảnh còn lại của ông Lý) đang phớt bà đi. Nó đâu có thèm lưu ý đến sự chỉ bảo
của mẹ. Láo thật. Hết lần này đến lần khác, thằng bé đang dốc kiệt sức mình cho
con bé. Sự tham lam của con Loan là không thể chấp nhận được. Không những thế,
nó còn giang vòng tay chờ đón, nồng nhiệt. Bà Thuận thấy rõ như vậy. Ôi, cái lỗ
thủng không đáy ấy sẽ giết chết con trai bà mất.
Hết đêm bà Thuận không nhắm mắt, và hết đêm, đôi trai gái đắm say trong
những cuộc lăn lộn như vậy. Sáng ra, dường như cả ba người đều kiệt sức. Tuấn
và Loan vui vẻ, nhưng xơ xác sau đêm tân hôn. Thân thể họ vơi đi đến một nửa.
Loan vốn thanh mảnh nhưng béo ngầm như vậy, mà đi đứng trở nên nhẹ bỗng, hẫng
hụt. Tốc độ hao hụt của Tuấn còn rõ rệt hơn. Vẫn cao lớn, khôi ngô nhưng sự nây
nây của bắp thịt cứ biến dần đi. Bà Thuận sút hơn tất cả. Béo đẫy như vậy nhưng
bà bây giờ nằm xẹp trên giường như một con bé. Một con bé về kích thước, nhưng
lại có mái tóc điểm bạc, nét mặt nhăn nheo. Bà nằm lỳ không dậy. Do mệt một
phần, nhưng do ý bà một phần. Để xem chúng nó có nhìn đến bà không. Để xem
thằng Tuấn có tíu tít như trước nữa không. Phép thử này sẽ giúp bà đánh giá rõ
sự thật. Rồi thằng Tuấn có đến thật. Cả con Loan. Sờ trán, xuýt xoa an ủi sáo
rỗng. Tếch một cái, chúng đã vào buồng hoặc xuống bếp, quấn lấy nhau, vồ vập,
cấu véo. Và chỉ cần bước qua cánh cửa kia, chúng đã tụt quần áo, loã lồ bên
nhau, hú hí, thoả thuê. Mặc cho bà ngóng trông vô vọng, mòn mỏi xơ xác. Mặc cho
cái thân cái kiếp bà một thời bú mớm nâng niu chồng nó yếu ốm, tan rữa trong
cảnh cô đơn. Quân mất dạy. Chợt bà lại nghe những tiếng động khả nghi. Và bà
lại thấy thằng Tuấn trong cảnh cố gắng đến tuyệt vọng vắt kiệt sức mình cho con
bé đang chờ đón.
Đêm nào cũng vậy. Cả ba người đều thức chong chong. Bà Thuận càng trở nên
gầy nhỏ, khẳng khiu. Tỷ lệ nghịch với sự hao hụt ấy, lòng đố kỵ của bà mẹ cứ
tăng dần lên. Đôi mắt của bà đêm đêm vẫn cháy đỏ một cách ma quái. Và lạ thay
nước da trắng nõn của bà, một tháng đã trở nên đen đủi, dễ sợ. Điều này hẳn các
nhà y học sẽ hết sức kinh ngạc. Da trắng, liên quan đến bí mật các ẩn số về
gien di truyền. Vậy mà sự bùng nổ tâm lý đã tác động mạnh đến cấu trúc vi mô
trong các tế bào. Nó phủ định cái cũ tạo nên cái mới. Việc bà Thuận trở nên gầy
guộc, đen đủi là có thật. Càng về sau này, đôi mắt của bà càng trở nên ma quái.
Nó không còn khả năng bộc lộ sự vui tươi, thiện ý. Đã đến tận cùng giới hạn của
sức chịu đựng. Một hôm bà Thuận gọi phắt thằng Tuấn ra. Không dạy không bảo gì
hết. Bà cấm! Tuấn im lặng không nói gì. Thâm tâm anh không đồng ý với mẹ. Bà
gọi Loan tới. Con bé nen nét sợ hãi. Bà mắng té tát. Mày đừng có mà giết thằng
Tuấn. Không nghe, bà tống cổ ra khỏi nhà. Loan khóc như mưa. Nhưng tạnh nước mắt,
trong lòng con bé chợt nổi chông gai chĩa về phía bà mẹ. Một thế trận đã bày để
chuẩn bị nghênh chiến. Tuấn là con bà, nhưng anh ấy là chồng tôi. Chả ai dễ gì
lùi bước. Rồi bất chấp, chúng lại yêu nhau như điên như dại. Dường như trong
thái độ của Loan có cái gì đó giống như sự thách thức. Cô công khai thúc đẩy
tình yêu. Trước mặt bà Thuận, cô ép vào anh, nhặt sợi tóc rơi trên trán. Con
người thù địch có sẵn trong mỗi nàng dâu ở Loan bắt đầu hiện diện. Nó đang chờ
đợi và sẵn sàng đối mặt với bà Thuận. Hơn thế, cô còn có ý quyết đánh bại người
mẹ trong cuộc giành giật sở hữu này.
Đêm đêm, các cuộc loã lồ, cô chẳng cần giữ gìn ý tứ nữa. Cô còn để mặc cho
âm thanh phát ra một cách tự do. Tận cùng sự chịu đựng, bà Thuận đập mạnh xuống
giường.
– Thằng Tuấn, mày ra đây.
– Anh không phải đi đâu hết.
– Có ra không?
– Không!
Sầm. Cánh cửa buồng bật gẫy tung. Tuấn luống cuống quỳ xuống chân mẹ. Loan
đứng dậy trong tư thế hoàn toàn trần truồng. Cô kiêu hãnh, ngang nhiên bước
xuống từng bước bên Tuấn. Cô ôm lấy vai anh giục đứng dậy. Cô còn có ý xác định
sở hữu một cách công khai, nguy hiểm. Ung dung, tự tại nhưng lòng cô đang có
những sụt lở, tổn thất ghê gớm. Sau cái vẻ thật tự nhiên đàng hoàng kia là một
thái độ cứng rắn, quyết liệt, sẵn sàng giằng xé và chấp nhận cả cái chết.
– Cút! Đồ đĩ – Bà Thuận nghiến răng hét lên – Mày giết con tao. Mày hãm hại
nó.
Loan càng dịu dàng vuốt ve Tuấn. Chồng cô khóc rưng rức. “Mẹ ơi! Con lạy
mẹ”. “Cút ngay!”. Soạt. Bà Thuận rút con dao. Cuộc đấu đã lên đến tột đỉnh.
Muôn đời như vậy. Mẹ chồng và nàng dâu, cuộc đùa dai của tạo hoá, cuộc đấu
vĩ đại. Lúc vờ vịt, giả dối, lúc bùng nổ như bom, như đạn bắn. Cuộc giành giật
ấy muôn năm không có thắng và không có bại. May thay, hoá ra Tuấn lại tỉnh táo
hơn cả. Anh cướp tay Loan kéo chạy. Dùng dằng, Loan muốn chết ngay tại cửa
buồng của vợ chồng mình. Nhưng Tuấn khoẻ hơn đã kéo cô ào ra giữa đồng. Thiên
nhiên mát mẻ, rộng lượng, thiện ý, cưu mang họ.
Hôm sau, và hôm sau nữa, Tuấn về để điều đình với mẹ. Nghe lời chồng, Loan
đồng ý chấp nhận về xin lỗi bà Thuận. Nhưng không xong. Niềm tự ái của bà Thuận
vẫn đang ở vị trí tột đỉnh. Hoặc mình Tuấn về, hoặc xéo cả.
Khôn ngoan, Tuấn kéo cả Loan về sụp lạy dưới chân bà. Không nhúc nhích, ý
muốn của bà mẹ đã rắn lại như đá. Hàng xóm cũng mặc. Ông nào, bà nào, cũng chỉ
như nước đổ lá khoai. Mẹ Tuấn vẫn ngồi im phăng phắc. Mắt bà như nhìn vào chỗ
không người. Bà không thèm biết tới sự có mặt của Loan. Bà có một điều kiện và
chỉ cần nói một lần: hoặc Tuấn về, hoặc xéo tất cả.
Tuấn cảm giác rõ sự hết lời của mình. Giới hạn cuối cùng của cuộc xin xỏ đã
hết. Chợt anh mỉm cười mềm yếu và dễ dãi. Anh không thể chặt ba xác Loan ra
được. Anh bỗng thấy lạnh run người. Anh im lặng đứng dậy, nước mắt cũng thôi
chảy. Anh đi ra ngõ, anh vừa thấy loáng thoáng ý nghĩ. Thôi mẹ muốn thế cũng
được. Anh sẽ ra đi vậy. Để cho các người ở lại giành giật, cắn xé lẫn nhau. Một
khi đến yêu mà vẫn không biết yêu thì tồn tại sao nổi. Chính lúc đó, trong anh
diễn ra cuộc biến đổi dữ dội. Anh cảm thấy cô đơn lạnh vắng, như đang lững
thững bước trên miền đất nào đó rất xa lạ. Ở đó cái gì cũng chập chờn, mênh
mông, nhấp nhô như gò như đống. Chân trời xa lúc ấy có màu hoàng hôn. Cái gì
anh thấy cũng hư hư thực thực, xa vời. Loan gọi, nhưng anh không tỉnh. Vẫn câm
lặng, ngơ ngác. Giữa đêm, anh tỉnh dậy và đi đâu mất tăm.
Hôm đó, tôi có việc leo lên hòn núi Để cao ngất. Từ trên cao, tôi chợt thấy
nhà cửa, đất đai và cả con người mới nhỏ bé làm sao. Giống như những con kiến –
Họ đi lại, vui chơi, cày ruộng, cấy lúa, yêu nhau rồi ghét bỏ nhau. Ấn tượng đó
bây giờ tôi vẫn không quên.
Phạm Hoa