Trong gần đây, nhiều người nói tới năm 2020, Việt nam sẽ lệ thuộc Tàu(*) vì sẽ trở thành “một vùng tự trị” hay “một
tỉnh lẻ” của Tàu . Khi nói về ngày mai này, người ta nhắc lại «Hội nghị Thành
Đô» tuy văn bản qui định việc này, không biết có ai thấy không?
Nhưng nói về «ảnh hưởng đậm» hay « lệ thuộc » Tàu thì
trong nhiều sách vở và báo chí của chế độ, không thiếu những lời như «Việt
nam và Trung quốc sông liền sông, núi liền núi» hoặc «môi hở răng
lạnh» và, nhứt là «Tổ quốc xã hội chủ nghĩa», hay lời của
Trường Chinh kêu gọi người Việt nam hảy bỏ chữ quốc ngữ vì chữ này là của thực
dân đem tới, không phải chữ của ta, hảy trở về học chữ hán(**),
còn trong sách vở xưa, thì «Việt nam và Tàu
đồng văn, đồng chủng » . Thực tế sẽ ra sao, chúng ta hảy
chờ trả lời. Chỉ còn 2 năm nữa mà thôi .
Ngày nay, có điều chắc chắn, rõ ràng, ai cũng có thể ghi nhận không cần bàn
cãi là hướng đi của Việt nam do đảng cộng sản lèo lái vẫn lấy Tàu làm khuôn
vàng thước ngọc . Việt nam phải giống Tàu, phải bám theo sát Tàu . Tập Cận-bình
là chuẩn mực . Qua 2 lần tuyên bố của Trọng, vào tháng 1-2018, trước Quốc Hội
và đông đảo các nhà báo : “những đảng viên đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ
xã hội chủ nghĩa, đòi thực hiện Tam quyền phân lập là bị tác động bởi bọn phản
động, phải bị khai trừ ra khỏi đảng”, và tiếp theo, trong tháng 7, nặng
lời hơn : “ Những kẻ đòi đa nguyên đa đảng, từ bỏ CNXH, đòi Tam quyền
phân lập, đều là bọn bất hảo” (chớ không phải kẻ có lý luận như Trọng),
ai cũng nhận thấy đường lối lệ thuộc Tàu của Trọng thể hiện rất rõ : «Việt
nam với Tàu là một . Một chế độ, một văn hóa … » .
Giờ đây, chúng ta thử hình dung cái « một » đó là
gì, như thế nào, qua chánh sách của Tập Cận-bình?
Không thể dân chủ hóa chế độ
Theo Giáo sư Jean-Pierre Cabestan, chuyên viên về Tàu, nhận xét mang tính
kết luận « Ở Tàu, cá nhơn làm giàu và tiêu thụ là ưu tiên, trước sự cần
nới rộng tự do và những quyền chánh trị » .
Trong quyển sách mới xuất bản (Demain la Chine : Démocratie ou
Dictature ?, Gallimard, Paris, 3/2018), ông Cabestan cho rằng khả năng của
dân chúng tàu thích nghi và sự đồng thuận trong nội bộ đảng cộng sản để duy trì
quyền lực là sẽ không cần phải thay đổi chế độ hiện tại . Mặc dầu như vậy là
không phù hợp vói xu thế thời đại, xung đột mạnh với nền dân chủ tây phương .
Nhiều học giả Tàu cũng lo ngại nghĩ rằng chánh trị và xã hội được tự do để lần
lần sẽ dân chủ hóa chế độ là điều khó tránh làm cho đất nước bị xáo trộn, mất
ổn định .
Sau Đại hội đảng cộng sản tàu thứ XIX đưa Tập Cận-bình lên làm Hoàng đế Tàu
suốt đời, phân tách những khả năng thích nghi và đổi mới của một chế độ, ông
Cabestan quả quyết Tàu «không thể dân chủ hóa» được . Chẳng
những «dân chủ hóa không thể được», mà ông còn cho đó, đúng
hơn, là một «chế độ độc tài» .
Nói đó là một chế độ độc tài vì quyền lực thật sự được thể hiện ở con người
Tập Cận- bình, đứng đầu một đảng duy nhứt cai trị nước Tàu theo một mô hình đổi
mới độc đoán .
Sau khi chiến tranh lạnh kết thúc, nhiều nước cộng sản đã lần lược thay đổi
theo dân chủ . Nhưng Tàu là trường hợp khá đặc biệt . Ngoại lệ chăng? Liệu Tàu
sẽ đứng vững được bao lâu khi Tàu hoàn toàn không nghĩ tới từng bước tiến
lên theo hướng dân chủ trong lúc thế giới tranh chấp nhau với những ý hệ
ngày càng công khai?
Tập Cận-bình chủ trương mở cửa ra thế giới, tiếp xúc với những nước dân chủ
nhưng vẫn chống lại những nước này, tìm cách áp đặt tương quan lực lượng có lợi
cho mình . Tập tìm cách xuất cảng mô hình tàu ra thế giới, nhứt là nhắm những
nước kém mở mang . Không phải chỉ để bảo vệ chế độ hay củng cố tính chánh thống
của chế độ, mà đó chính là tham vọng bá chủ thế giới của Tập Cận-bình .
Khi nói dân chủ, người Tàu cũng nói họ có dân chủ. Chế độ ở Tàu của họ là
chế độ dân chủ. Thứ dân chủ tốt hơn dân chủ tư bản cả vạn lần. Nhưng thứ gọi là
dân chủ ở Tàu đó lại từ chối nhơn quyền, từ chối những quyền căn bản như quyền
bầu cử tự do, quyền lập đảng, tự do thông tin, tự do phát biểu, công khai ngân
sách của đảng cộng sản,…
Đừng quên mô hình độc tài của Liên-xô . Chế độ tàu là một copie
lénino-staliniste : 1 đảng duy nhứt lãnh đạo toàn diện và triệt để, chọn đảng
viên « uu tú » (cốt cán) cầm quyền, đàn áp mọi chống đối, nhứt là không
tha những người có ý muốn thay đổi chế độ theo dân chủ tự do thật sự .
Kinh tế phát triển, Tàu sẽ thay đổi theo dân chủ?
Tuy ngày nay, chế độ độc tài ở Tàu không còn như trước khi bức tường bá linh
sụp đổ nhưng đó vẫn là một chế độ cực kỳ phản động . Thật ra chế độ cộng sản là
phản động .
Nhiều nhà phân tách cho rằng tham nhũng và khủng hoảng kinh tế như tăng
trưởng xuống, công nợ tăng, thât nghiệp đông, sẽ làm cho chế độ sụp đổ . Thật
ra khả năng thích nghi của dân chúng sẽ giúp chế độ tồn tại . Nhứt là giới dân
chúng biết dựa vào chế độ làm giàu vẫn là lực lượng bảo vệ chế độ vững mạnh .
Đồng thời Tập quan tâm thực hiện những thay đổi kinh tế nhưng vẫn lo sợ những
nhà đầu tư tư nhơn sẽ gây ra nhiều rủi ro cho chế độ nên Tập càng kiểm soát
đảng chặt chẽ hơn .
Ngày nay, Tập biết mình có nhiều kẻ thù nên Tập phải tìm cách nắm trọn quyền
lãnh đạo trong tay suốt đời. Buông đảng ra là chết . Chỉ yên tâm khi nào Tập
loại được hết kẻ thù, đào tạo một thế hệ nối tiếp biết trung thành với Tập .
Nhưng liệu toan tính này có vượt quá tầm tay một cá nhơn hay không ?
Tóm lại, nhìn vào thực tế ở Tàu, người ta thấy rõ đó là chế độ độc tài nhưng
sẽ bền vững nhờ ở khả năng biết thích ứng của đảng, kiểm soát được xã hội, và
dân chúng thấy yên lòng, sống được, còn có lắm kẻ làm giàu . Điều này trước
đây, mơ cũng không có . Và hơn hết, dân Tàu không biết dân chủ, văn hóa tàu
không có dân chủ . Người Tàu chỉ biết mong đợi ở một minh quân nên ở Tàu không
có sự đòi hỏi dân chủ, tự do quan trọng trong dân chúng .
Tàu và Việt nam là « một », thì hi vọng chế độ ở Việt nam sẽ
thay đổi chỉ khi nào dân chúng việt nam hiểu dân chủ, cần đòi hỏi dân chủ, để
tự mình cai trị chính mình, tự mình giữ gìn và bảo vệ đất nước nguyên vẹn cho
mình .
Về văn hóa, tuy ngày xưa, học chữ nho, học văn hóa tàu nhưng cái học đã được
việt hóa rất căn bản nên giữa 2 nền văn hóa vẫn có nhiều khác biệc .
Một Văn hóa
Những người học chữ nho thời xưa theo lối nhồi sọ của Tống nho, không kịp
suy nghĩ, đều nằm lòng Việt nam và Tàu « đồng văn, đồng chủng » .
Trân trọng chữ tàu vì đó là chữ của thánh hiền . Thấy một miếng giấy chữ tàu
lăn lốc trên mặt đất vội lượm lên đem đốt . Không dám bỏ bậy .
Ngày nay, chữ tàu, tiếng tàu bắt đầu xuất hiện ở Việt nam rộng rãi với một
ưu thế mới . Học tiếng tàu như một ngoại ngữ là bình thường, không mang ý nghĩa
lệ thuộc văn hóa . Nhưng nếu người Việt nam tiếp thu văn hóa tàu theo tinh thần
tống nho thì sự lệ thuộc này mới kinh khủng hơn mất đất do dời cột móc biên
giới, mất đảo, mất biển, …Mất văn hóa là mất chính người Việt nam !
Thật ra văn hóa tàu có mặt đẹp của nó nên nó mới tồn tại tới ngày nay .
Nhưng về chánh trị, Tàu có những tấm gương tuân phục vua/tôi vô cùng rùng rợn .
Khi lệ thuộc văn hóa thì dĩ nhiên Việt nam sẽ phải được học thứ văn hóa chánh
trị này để thể hiện ý nghĩa «một văn hóa» theo chánh sách xâm lược cố
hũu của Tàu ..
Đây, Cỏ May tôi xin kể một câu chuyện lịch sử tàu để minh họa thứ văn hóa
chánh trị ghê rợn của Tàu .
Chuyện kể :
« Vua Tề hoàn Công nhờ có Quản Trọng, Bảo thúc Nha và nhiều trung thần
hào kiệt giúp sức nên đã dựng lên cơ nghiệp bá vương, xứ sở cường thạnh, dân
chúng ấm no. Quản Trọng được mọi người kính trọng và biết ơn, Tề Hoàn Công đã
coi ông như một người cha và luôn gọi ông là Trọng Phụ, và không cho phép mọi
người gọi tên huý hoặc tên thật của Quản Trọng. Cùng làm việc trong cung đình,
còn có nịnh thần như Thụ Điêu, Dịch Nha và Khai Phương.
Thụ Điêu thì tự thiến mình để xin vào cung hầu hạ, vì thế vua rất cảm động
và thương yêu cách đặc biệt.
Dịch Nha có tài nấu ăn và là người nấu ăn riêng của vua. Một hôm vua nói,
các món sơn hào hải vị và trân châu bát bửu ta đều đã dùng qua, có món đã làm
ta thật chán. Chỉ duy có món thịt người là ta chưa được nếm thử bao giờ.
Ngay ngày hôm sau, Dịch Nha liền dâng lên vua một món thịt chế biến rất
hấp dẫn. Ăn xong, nhà vua hết lời khen ngon và hỏi thịt gì. Dịch Nha nói, đó là
thịt đứa con 3 tuổi của hạ thần » .
Thứ văn hóa chánh trị tuân phục vì quyền lợi riêng tư này thật kinh khủng .
Ngày xưa, để làm vui lòng nhà vua muu cầu quyền lợi cho mình, Dịch Nha đã không
ngần ngại làm thịt con dâng cho nhà vua đổi món ăn . Điều này, về ý nghĩa chánh
trị, không khác gì lắm khi trước đây Hồ Chí Minh đã long trọng «sông liền sông,
núi liền núi» và «môi hở răng lạnh», theo sát tàu, trước sau chỉ nhằm thực hiện
tham vọng lãnh tụ, phục hận quá khứ gia đình . Tới Lê Duẩn xua mười triệu thanh
niên Việt nam vào lửa đạn(***) cũng chỉ để
« phục vụ Liên-xô và Trung quốc » . Ngày nay, Nguyễn Phú Trọng và
đảng cộng sản sẵn sàng đem đất nước dâng cho vua tàu Tập Cận-bình để đổi lấy sự
giàu có .
Bắt đầu từng bước thực hiện thứ văn hóa chánh trị tuân phục, Trong đã mở
rộng cửa cho Tàu tràn ngập qua Việt nam, cho thiết lập khắp nơi nhà máy Tàu
thảy chất dơ phà hủy môi trường đất nước, bán những vùng đất quan trọng về
chiến lược cho Tàu khai thác đời đời .
So sánh với giết con, tự thiến của thời xưa để được làm quan thì tội ác của
Hồ Chí Minh, của Lê Duẩn, của Nguyễn Phú Trong sau này mới thật là tày Trời hơn
cả vạn lần . Đặc tính của thứ văn hóa chánh trị tàu xưa nay vốn ác . Nhìn lại
chế độ Mao để đừng quên có 80 triệu người Tàu chết, từ vạn lý trường chinh,
những bước đại nhảy vọt đến cách mạng văn hóa . Vậy khi Việt nam lệ thuộc Tàu,
cái ác đó chắc chắn sẽ được đem áp dụng ở Việt nam để giử sự lệ thuộc, đời sống
dân chúng sẽ lầm than đến đâu ? Như dân Tây Tạng, dân Ngô Duy nhỉ?
Nguyễn thị Cỏ May
————————————
Ghi chú:
(*) Khi nói Việt nam sẽ bị lệ thuộc Tàu, rất nhiều tác giả việt nam dẩn chứng «lời » của Hồ Chí Minh nói với Đại diện của Mao Trạch -đông là 2 Tướng Trần Canh và Vị Quốc Thanh năm 1926 và bốn năm sau, năm 1930, nhơn lúc thành lập Đảng Cộng Sản Việt Nam, đươc Hồ Chí Minh lập lại một lần nữa với Tổng Lý Chu Ân Lai : “Việt Nam và Trung Quốc tuy hai mà một. Một dân tộc. Một Nền văn hóa. Một phong tục. Một tổ quốc. Nếu giúp chúng tôi thắng Pháp, thắng Nhật, thắng tất cả bọn tư bản vùng Đông Nam Á, nắm được chính quyền, thì nợ viện trợ sẽ hoàn trả dưới mọi hình thức, kể cả cắt đất, cắt đảo, lùi biên giới nhượng lại cho Trung Quốc, chúng tôi cũng làm, để đền ơn đáp nghĩa….”.
Rất tiếc xuất xứ của lời này không được rỏ ràng lắm . Hơn nữa, năm 1926, chỉ có chế độ thực dân pháp ở Việt nam .

