Trong một phần tư thế kỷ qua, Mỹ có
bốn tổng thống, hai ông Cộng Hòa và hai ông Dân Chủ. Cả bốn ông đều gây nhiều
tranh luận. Tuy nhiên, không một ai có thể nói bất cứ ông nào trong số bốn ông
đó không phải là tổng thống Mỹ. Cả bốn ông đều lãnh đạo quốc gia trên cơ sở
chính danh do hiến pháp 1789 cộng với 27 Tu Chính Án quy định.
Chính danh là điều kiện tối cần
thiết để một chính quyền xứng đáng lãnh đạo quốc gia. Đất nước như một con tàu,
không phải bao giờ cũng gặp sóng êm biển lặng nhưng tính chính danh giúp cho
con tàu vượt qua những giai đoạn sóng to gió lớn.
Kết quả thăm dò của Pew Research
Center, một trung tâm thống kê quốc tế và thường được các nhà nghiên cứu hay
phân tích sử dụng, cho biết năm 2017 chỉ còn 13 quốc gia, trong đó có Việt Nam,
đang sống trong chế độ độc tài chuyên chế, tức một chế độ tuyệt đối không có
tính chính danh. (Democracy Has Grown Across The World Over The Past Four
Decades, Pew Research Center, December 4, 2017)
Theo thống kê của Economist
Intelligence Unit năm 2017, Việt Nam, Bắc Hàn, Trung Cộng là ba chế độ có chỉ
số chính danh thể hiện qua bầu cử là 0.00, tức đảng CSVN hoàn toàn không có
chính danh để lãnh đạo Việt Nam. Việt Nam đứng tận cùng bảng số, thấp hơn cả
Lào 0.83 và Cuba 1.33. (The Democracy Index compiled by the UK-based company
the Economist Intelligence Unit)
Bắc Hàn không quan tâm đến tính
chính danh vì không có một lực lượng đối lập hay phản kháng nào đáng kể nhưng
Trung Cộng và CSVN rất sợ tính chính danh.
Sau 43 năm cai trị Việt Nam bằng
khủng bố và tẩy não, Cộng Sản Việt Nam ngày nay như một người mang gần hết các
bịnh nan y. Không cần phải là một bác sĩ giỏi mới kê toa thuốc đúng, đơn giản
vì bịnh gì cũng đúng và bịnh gì cũng làm đảng sợ.
Dưới đây là vài căn bịnh tiêu biểu
và nổi bật.
Bịnh tham nhũng. Dưới chế độ CS tham
nhũng có tính đảng. Sự tồn tại của tham nhũng gắn liền với sự tồn tại của đảng
CS. Trước đây tại Liên Xô, Gorbachev biết điều đó và đã cố gắng để trong sạch
hóa xã hội qua hai chính sách cải tổ kinh tế (perestroika) và cởi mở văn hóa
chính trị (glasnost). Một câu hỏi đặt ra cho Gorbachev là làm thế nào để
vừa thay đổi xã hội một cách căn bản nhưng cùng lúc có thể duy trì chế độ độc
đảng? Gorbachev không thể trả lời được và kết quả Liên Sô sụp đổ.
Bịnh nghiện rượu. Như người viết đã
trình bày trong bài “Bệnh Nghiện Rượu Dưới Chế Độ Cộng Sản”, các nghiên cứu cho
thấy cơ chế chính trị CS là nguyên nhân tiềm ẩn sâu xa của bệnh nghiện rượu.
Giấu cơn giận trong men cay, ngăn nỗi buồn nơi đáy cốc là thái độ tìm quên
tiêu cực nhưng rất phổ biến của người dân thường trước những bất công đang đè
lên số phận của họ.
Bịnh ung thư. Mỗi năm Việt
Nam có thêm 150 ngàn người mắc bịnh ung thư và dự phóng năm 2020 Việt Nam sẽ có
200,000 người mắc ung thư và trong số đó 94,000 phải chết. Theo tỉ lệ
dân số, Việt Nam trở thành một trong những quốc gia hàng đầu thế giới về tỉ lệ
mắc và chết vì ung thư.
Nhưng căn bịnh sẽ dẫn đến sự sụp đổ
chế độ không sớm thì muộn đó không phải vì tham nhũng, ung thư hay rượu chè mà
là thiếu tính chính danh. Tính chính danh như máu trong cơ thể con người. Thiếu
dòng máu luân lưu trái tim sẽ ngừng đập và óc sẽ ngừng hoạt động.
Đặng Tiểu Bình khi còn sống cũng đã
ý thức cây cột duy nhất có thể giữ chế độ CS khỏi sụp đổ là bảo vệ cho được
tính chính danh lãnh đạo của đảng CS.
Để nuôi dưỡng tính chính danh của
đảng CSTQ sau khi phong trào CS châu Âu tan rã và nhất là sau biến cố Thiên An
Môn, giới cầm quyền Trung Cộng áp dụng hàng loạt chính sách, bao gồm (1) ngu
dân bằng cách ngăn chận mọi nguồn thông tin từ thế giới bên ngoài, (2) đun sôi
lò lửa ái quốc cực đoan Đại Hán, đồng thời, (3) cố gắng cải thiện mức sống của
người dân. Họ Đặng biết, một khi người dân đói khổ hay nhận thức nâng cao họ sẽ
dễ dàng nhận ra những lãnh đạo đảng thực chất là những tên ăn cướp.
Việt Nam cũng thế. Thiếu tính chính
danh lãnh đạo là mối lo lớn nhất của đảng. Trong chiến tranh, đảng CS lừa bịp
người dân bằng chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”. Khi chủ nghĩa CS trên phạm vi thế
giới chưa sụp đổ, đảng lừa bịp người dân bằng lý luận “ba dòng thác”, bằng khẩu
hiệu “giai cấp tiên phong”. Tuy nhiên, khuôn mặt văn minh thế giới đã đổi thay
và chủ nghĩa CS đã bị nhân loại ném vào sọt rác. Ngày nay chế độ CSVN chỉ còn
dựa vào nhà tù, khủng bố và đám nịnh thần để điều hành bộ máy nhà nước. Những
bản án nặng nề và bất nhân đảng CS dành cho hàng loạt các bạn trẻ đã lên tiếng
phản đối Formosa và luật đặc khu bán nước vừa rồi là một bằng chứng quá rõ
ràng.
Ai bầu ông Nguyễn Phú Trọng là chủ
tịch nước? Ai bầu ông Nguyễn Xuân Phúc làm thủ tướng chính phủ? Ai bầu bà
Nguyễn Thị Kim Ngân làm chủ tịch quốc hội?
Ngoài những kẻ tận cùng ngu dốt vì
bị tẩy não hay bán rẻ lương tri để làm bồi bút cho đảng, không một người dân có
kiến thức chính trị tối thiểu có thể đồng ý rằng giới cầm quyền CS hiện nay có
đủ chính danh để lãnh đạo Việt Nam.
Đảng CS là một đảng cướp, cướp máu
xương của tuổi trẻ Việt Nam trong chiến tranh và cướp mồ hôi nước mắt của nhân
dân Việt Nam trong hòa bình.
Tương tự các băng cướp ngân hàng chỉ
nghĩ đến chia chác sau mỗi vụ trộm, giới chóp bu CS đang cai trị Việt Nam
không hề nghĩ tới tương lai dân tộc. Họ có mắt như mù, có tai như điếc, có
miệng nhưng chỉ để ăn. Đất nước đang đứng bên vực thẳm diệt vong không làm sáng
mắt họ. Tiếng gầm thét của các chiến đấu cơ Trung Cộng trên các đảo nhân tạo ở
Biển Đông không làm thức tỉnh họ.
Điều kiện văn hóa phương đông, các
ngộ nhận lịch sử, nhận thức chính trị của người dân còn thấp đã giúp cho CS
Trung Hoa và CS Việt Nam các lý do kéo dài quyền cai trị. Thế nhưng, trong lịch
sử nhân loại không có một đảng cướp nào cầm quyền được lâu dài. Một đám mây đen
dù lớn, dù dày bao nhiêu cũng không thể che mãi mãi ánh sáng mặt trời sự thật.
Mối lo âu hàng đầu của đảng CS là
tính chính danh. Do đó, tấn công đảng CSVN dựa vào các tệ nạn tham nhũng, suy
đồi đạo đức, giáo dục lạc hậu v.v.. có thể nhất thời làm cho đảng khó khăn
nhưng không sụp đổ. Đảng CSVN chỉ sụp đổ nếu bị tấn công thẳng vào tính chính
danh.
Trần Trung Đạo
