Thuyền Trăng Bụi
Võ Đình
Trời chớm sang thu. Ngoài kia, lá đã ngả màu, buông rơi. Những cơn
gió hè, dường như vẫn còn luẩn quất đâu đây. Thành phố đã vào đêm.
Con đường vắng những bước chân. Leng keng tiếng tàu điện lọt thỏm vào
những con phố dài hun hút. Leipzig tĩnh lặng, cựa mình, trằn trọc.
Có lẽ, chẳng cứ là thu, mà thời khắc giao mùa nào cũng vậy, luôn
làm xáo trộn hồn người nơi phương xa. Tôi đã từng sống ở miền biển,
mảnh đất gối đầu lên những con sông Đào, sông Ninh Cơ, sông Đáy. Với
thời gian không dài, vậy mà quá nửa đời người phiêu bạt trời Âu, mỗi
khi nhớ về đất Việt, tôi thường nghĩ về nơi ấy. Qủa thật, đúng như
ai đó đã nói, tuổi thơ đi qua nơi nào, thì trong trái tim, mảnh đất
ấy vĩnh cửu là quê hương.
Trại Sỹ Lâm được Hoàng giáp Phạm Văn Nghị, thày dạy học của
Tam nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến và Tam nguyên Vị Xuyên Trần Bích
San…khai khẩn, lập ấp vào năm 1845. Tuy mới được trên một trăm năm
tuổi, nhưng có thể nói, vùng ấp này có đường nét khá cổ kính, ngăn
nắp, một trong những dấu ấn đặc trưng nhất của làng quê đồng bằng
Bắc Bộ. Tạo nên làng, bởi sông nước đan xen, trĩu nặng phù sa. Sự
trù phú, yên bình ấy, dường như làm cho cuộc sống, con người nơi đây
đầy ắp nghĩa tình và nhân hậu. Dù không phải là bản quán, quê cha
đất tổ, song rất may mắn, tuổi thơ tôi đã đi qua nơi này. Chính vì
vậy, tâm hồn tôi cũng được nuôi dưỡng bởi những hạt phù sa trĩu nặng
ấy.
Không hiểu sao, tôi và Bắc thân nhau ngay từ lần gặp đầu. Đến nay,
tôi chưa bao giờ tìm lời lý giải, song chắc chắn không phải, bởi hắn
ở gần nhà chị Hậu, nơi chúng tôi tá túc. Bắc kém tôi hai tuổi, học
sau một lớp. Ấy vậy, lúc đó hắn to cao, mạnh mẽ hơn tôi nhiều. Thân
nhau, và hay cùng bày trò nghịch ngợm, nhưng tôi và Bắc sở thích
trái ngược nhau. Hắn chăm chỉ học bài, lười đọc sách, còn tôi cực
kỳ lười học, đến lớp chỉ gục xuống bàn để đọc truyện. Tuy lười
đọc truyện, nhưng Bắc rất khoái nghe tôi kể lại. Có những câu chuyện
tôi thêm nếm, bốc phét diễn giải, hắn cứ há hốc mồm ra ngồi nghe,
rồi xuýt xoa, hay nhỉ, hay nhỉ…
Học bài xong, Bắc thường rủ tôi chui vào các vườn cây trong làng,
săm soi. Cái kiểu hái trộm, vặt trộm của hắn cũng rất đặc biệt.
Mỗi buồng chuối, mỗi cây đu đủ…hắn chỉ thó một quả xanh. Thấy lạ,
tôi hỏi sao không làm cả nải, cả buồng cho nhanh. Hắn bảo, làm vậy
họ sẽ biết ngay là mất trộm. Chúng ta khó có thể lấy được lần thứ
hai. Và lấy nhiều, chúng ta cũng không thể ăn hết một lần. Về lâu
dài phải làm như vậy. Để người lớn không biết, ở giữa vườn dong sau
nhà, hắn đào một cái lỗ có nắp ngụy trang, rồi lót ủ lá chuối khô
và trấu cho vào đó để rấm chín. Trưa nào đi học về, hắn cũng gọi
tôi ra vườn dong mở nắp hầm, chọn những quả đã chín chia nhau ăn.
Giữa chiến tranh, cuộc sống thiếu thốn, đói khổ, đi học về đói hoa
cả mắt, được thưởng thức những quả chuối, trái ổi, miếng đu đủ…
chín tới, thơm ngọt ngào, thì quả thật tỉnh hết cả người. Ăn xong,
chúng tôi nằm gác chân lên nhau, trò chuyện cho đến khi nghe tiếng gọi
về ăn cơm mới bật dậy. Tuy ít tuổi, nhưng Bắc có vẻ rất người lớn,
sống tình cảm và có tính nhường nhịn.
Khi ánh nắng chiều thu chợt vụt tắt, những nhánh sông nơi hạ nguồn
trở nên nâu sẫm một màu. Bên kia của triền đê nước dâng lên. Và cống
chính đã mở, con sông cái như vặn mình xả nước vào đồng ngậm ải ven
đê. Và đó cũng là sự báo hiệu thời điểm mẻ rươi đầu mùa đã đến.
Mùa của sự vần vũ, mà tạo hóa thiên nhiên đã ban tặng cho con người
một sản vật, một món ăn dân dã, như gói trọn cả cái hương hoa tinh
túy của đất trời vậy.
Tôi và Bắc đi học về, thấy chị Hậu đang ngồi chẻ tre, uốn khung,
rồi lấy vải màn cũ khâu thành những chiếc vợt xinh xắn và chắc
chắn lắm. Hai thằng nhấm nháy, định chui vào vườn dong, chị ngước
mắt lên nhìn: Hôm nay trở giời, đêm chắc rươi sẽ nổi lên nhiều, hai
thằng muốn đi vớt với chị, thì phải học bài từ sớm nhé. Chúng tôi
khoái chí, cùng đồng thanh vâng dạ. Hai thằng quay đi, chị nói với
theo: Chị biết từ lâu rồi nhé, làm gì cũng có chừng mực, bằng không
người ta cho là kẻ trộm thì xấu hổ lắm đấy. Thì ra, chị Hậu biết
việc săm hoa quả, đào lỗ giữa vườn dong của chúng tôi đã từ lâu.
Nhưng có lẽ, chị cho đó là trò chơi của trẻ con, và chúng tôi chưa
làm gì tới quá mức quá đáng, nên chị chỉ nhắc nhở. Tôi và Bắc
ngượng đỏ cả mặt đứng sững lại. Chị cười cười, giục, thôi đi đi,
một lúc thôi nhé, rồi về ăn cơm.
Chị Hậu là người hiếu thảo, hiền thục đúng như cái tên của chị
vậy. Với bọn trẻ con chúng tôi, chị rất tâm lý và độ lượng. Chị
không chỉ giỏi làm nón lá, được nhiều nơi đặt mua, mà còn cắt may
cũng đẹp. Áo, quần rách, chị vá bằng tay, đường chỉ đều và thẳng
tăm tắp, như máy khâu của những người thợ lành nghề…
Tôi và Bắc vừa làm xong bài tập, chị Hậu từ ngoài đồng chạy về
bảo, rươi đã bắt đầu nổi lên. Chúng tôi vội đứng dậy, cầm vợt và
xoong, chậu. Chị Hậu bắt chúng tôi mặc thêm áo mưa cho đỡ lạnh. Ra
đến đầu ngõ, quên đèn, tôi định quay vào nhà lấy. Bắc cản lại, trăng
sáng như ban ngày thế này cần chó gì đèn. Chị Hậu lưỡng lự, rồi
bảo, cầm một chiếc đèn chai đi cũng được. Biết đâu mây bất chợt kéo
đến. Chưa cần đến thì để đầu bờ.
Trăng trung tuần tròn và sáng vằng vặc. Cánh đồng ải bạc màu mới
hôm trước, nay đã chìm trong nước. Từ xa, tiếng nói, tiếng cười vang
lên, tưởng chừng như làm vỡ cả một vầng trăng. Dường như cả làng,
người lớn, trẻ con cùng đổ cả ra đồng. Rươi không hiểu từ đâu chui lên
nhiều đến thế. Từng đàn, từng đàn đỏ au kín cả mặt ruộng. Lần đầu
nhìn thấy rươi đầy mình lông lá, ngoe nguẩy bơi, tôi cũng sợ. Chị Hậu
và Bắc lội hẳn xuống ruộng. Tôi chỉ dám đi dọc theo các bờ ruộng,
bờ mương vớt một lúc toát cả mồ hôi, cũng được lưng chậu thau đồng.
Khi quay lại, thấy những xoong, chậu, rổ rá của chị Hậu và Bắc đã
đầy. Không còn cái đựng, chị Hậu cười tươi bảo, chị em mình về thôi.
Đến nhà, chị Hậu san ra một nửa, bảo Bắc mang về cho mẹ. Nửa còn
lại, chị mang rửa sạch và trần nước sôi cho rươi rụng hết lông. Đêm
khuya, chị Hậu giục tôi đi ngủ. Nhưng cái tính tò mò của tôi trỗi
dậy, nên vẫn ngồi xem, và muốn phụ giúp chị. Thấy vậy, chị nhóm
bếp, sai tôi rang muối, rồi cho vào cối đá giã nhỏ. Chờ thật ráo
nước, chị Hậu cho rươi vào chậu, rắc muối lên, dùng đôi đũa cả đánh
đều cho thật nhuyễn. Rồi chị đổ rươi vào hai cái chum sành to đùng
đậy kín, mang để ở đằng sau bể nước mưa. Tôi hỏi, làm mắm đơn giản
vậy sao. Chị bảo, còn một số công đoạn nữa. Khoảng bốn tuần tới sẽ
cho chút rượu, và thính quấy đều lên. Rồi vài tuần sau trộn vỏ quýt
rang và gừng tán nhỏ vào. Ba tháng phơi sương nắng, mắm ngấu mới có
thể ăn được.
Phần rươi còn lại, chị Hậu làm chả và kho. Cũng như làm mắm, chị
Hậu cho rươi cùng với trứng gà, thì là, vỏ quýt thái thật nhỏ, và
một chút bột gia vị đánh thật nhuyễn, rồi rán vàng. Chị bảo, thật
tiếc không có thịt băm. Nếu có món này sẽ ngon và béo ngậy hơn. Món
rươi kho, nhìn chị Hậu làm rất đơn giản. Bởi, ngoài một chút gia vị,
mắm muối, chị chỉ lót những lá cây có sẵn ở vườn nhà, như gừng,
gấc, thì là, vỏ quýt dưới đáy niêu đất, rồi cho rươi lên trên, nước
đổ sâm sấp, như nấu cơm vậy. Đậy kín niêu, lửa cháy liu riu. Khi nghe
nước đã sền sệt đáy niêu, thì là lúc rươi đã chín vàng. Lúc này,
chị Hậu mở nắp, một mùi hương tỏa ra, thật khuyến rũ, và dễ chịu…
Gió heo may trở lại, cái lạnh luồn qua liếp cửa, chợt nghe tiếng
lá xào xạc nơi đầu hồi. Chị Hậu cũng đã nấu xong bữa cơm chiều.
Tất cả quây quần trong chiếc ổ còn thơm mùi rơm mới. Mâm cơm tròn
sóng sánh bát mắm rươi bên những miếng chả chiên giòn, vàng ruộm
quyện vào đĩa gỏi rau vừa hái sau vườn. Niêu rươi kho vừa đặt xuống,
khói còn nghi ngút, cùng bát cơm tám đầu mùa. Tất cả quyện vào
nhau, làm nên một hương vị rất đặc biệt như của đất trời vừa ban
tặng vậy. Lòng đang se lạnh bỗng nhiên ấm lại. Nó tuy dân dã, song
chẳng có yến tiệc, cao lương mỹ vị nào có thể sánh bằng. Ai chưa
được hưởng cái không gian ấy, hương vị ấy, một lần trong đời, thì
quả thực là một thiệt thòi lớn.
Thật vậy, hôm rồi, anh chị họa sỹ Nguyễn Quốc Việt, và Vũ Thị
Noel em tôi gửi cho mấy cân chả, và mắm rươi, tự tay chế biến. Giữa
trời Tây giá rét mấy chục độ âm, ngồi ngất ngưởng với cái món chứa
đựng cả hồn vía, tinh túy của đất trời này, thì quả thật chẳng
còn gì bằng. Sự sung sướng ấy, tôi chia đều cho ông bạn võ sư, nhạc
sỹ, cũng là một chuyên gia ẩm thực Nam Võ (Dương Hoài Nam). Huyết áp
có lúc đã giật đùng đùng, ấy vậy không hiểu sao hai thằng tôi,
nhoằng phát đã cưa đứt chai Wodka. Ngon tuyệt vời, song vẫn thấy chông
chênh, và dường như thiếu một cái gì đó. Tôi ngơ ngác hỏi Nam Võ.
Hắn suy tư rồi tự vấn, có lẽ nơi ngồi chúng ta ngồi thiếu hương đất
của quê hương chăng?
Mùa nước lên, Bắc rủ tôi vào vườn xin những cây chuối hột làm bè.
Hắn khoái làm bè to, và nhiều tầng. Mười hai cây chuối, chia thành
hai tầng. Xiên ngang thân cây bằng những thanh tre có chốt ở hai đầu.
Nhìn cái bè hắn làm cứ như những xiên thịt nướng ghép lại, nhưng
rất chắc chắn. Hắn hì hục uốn mái che, rồi đan vỉ giường để có
thể trải chiếu nằm ở trên đó. Chiếc bè hạ thủy, chúng tôi chèo dọc
con sông giữa làng. Năm đó, nghe tin điểm học của tôi không bị vớt như
mọi khi, mẹ tôi mừng lắm, mua hẳn cho tôi chiếc đàn Guitar. Bắc không
khoái đàn. Nhưng thấy tôi bập bùng tự tập, hắn đi chặt hóp, hơ nóng
thanh sắt để dùi lỗ, làm Sáo. Đêm, trăng thượng huyền, thả cho bè tự
trôi, tôi ngồi tập đàn, Bắc tập thổi Sáo, nghe cứ như chửi nhau. Vậy
mà rất vui. Nghe tiếng đàn, sáo, bọn trẻ con trong làng chạy ra, đứa
nào cũng xin được xuống, song bè không thể chở hết…
Thời gian sau, biết tôi sắp trở về Hà Nội, Bắc buồn lắm. Hắn hay
rủ tôi lang thang hết câu cá, chuyển sang làm nỏ xoan, rồi chơi cờ
tướng. Hắn chơi cờ rất giỏi, chưa bao giờ tôi thắng hắn. Vậy mà kỳ
này, hắn giả bộ đi những nước cờ ngớ ngẩn, để thua liên tục, làm
tôi bực mình không chơi nữa.
Buổi sáng xe của cậu tôi về đón tôi bên kia cầu, chờ mãi không
thấy Bắc đâu. Lúc xe sắp chạy, hắn từ đâu chạy đến, giúi vào tay tôi
cuốn Chú Bé Đánh Trống. Cuốn truyện tôi để lại tặng cho hắn. Tôi
đang ngơ ngác, thì xe chạy. Thoáng buồn, tôi vân vê mở cuốn sách một
cách vô thức. Bất chợt, tờ hai mươi đồng kẹp giữa hai trang sách rơi
xuống. Đó là số tiền khá lớn đối với chúng tôi lúc đó. Với số
tiền đó có thể dư mua một cây đàn Guitar đẹp. Tôi không rõ số tiền
này, từ đâu hắn có, hoặc thó ở chỗ nào mang tặng cho tôi. Và kể từ
ngày ấy, đến nay tôi chưa gặp lại Bắc. Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong
tôi, mỗi khi nghĩ về hắn.
Năm 2006 từ Đức tôi trở về Hà Nội. Xong việc, tôi về thăm quê, sau
mấy chục năm biền biệt. Đứng giữa làng mà tôi cứ ngỡ đang ở nơi nào
đó. Như miếng thịt ba chỉ, quê ta trở nên nửa phố, nửa làng. Bất
chợt, tôi nhớ đến mấy câu thơ lục bát của Nguyễn Văn Gia:
“Chẳng còn đâu
Bóng tre xanh
Quê nhà giờ đã trở thành cố hương
Ngậm ngùi ta
Giữa phố phường
Mơ…
Mùa trăng cũ
Ruộng
Vườn
Tiếng chim“
Dòng sông, tôi và Bắc đã từng thả bè thổi sáo dưới những mùa
trăng không còn nữa. Thay vào đó là dãy nhà beton vô hồn, nham nhở.
Nhà chị Hậu đã chuyển tuốt xuống cuối làng, cạnh bãi tha ma. Mới
trên năm mươi, mà nhìn chị như bà cụ bảy mươi vậy. Rồi chị em cũng
nhận ra nhau. Khóc khóc, cười cười, song dường như không vơi đi được tí
ti nỗi đau, nỗi uất ức trong lòng chị. Hỏi về Bắc chị nói trong
tiếng nấc: Bắc mất rồi. Mới mất hơn năm nay, mộ nó ở ngoài kia,
sáng mai nước rút, chị dẫn em ra thăm. Tôi hỏi tiếp về cuộc sống và
cái chết của Bắc, chị trầm ngâm: Học xong cấp ba, Bắc đi lính. Hắn
đã đi qua hai cuộc chiến ở hai đầu đất nước. Sống sót trở về, mang
trên mình đầy thương tích, Bắc học tiếp Đại học giao thông. Ra trường,
hắn làm việc cho một công ty lớn, chuyên xây dựng cầu đường. Thời gian
sau, hắn lên làm đội trưởng, rồi giám sát thi công xây dựng. Dù khắp
nơi tham ô, trộm cắp, bạn bè đồng nghiệp, cấp trên, cấp dưới thúc
giục, hắn cũng chỉ dám bòn rút đến mười phần trăm vật liệu xây
dựng. Với hắn đó là khối lượng rất lớn, và tài sản của hắn và
đồng nghiệp kiếm được cũng không hề nhỏ. Tính hắn vẫn như ngày xưa
vậy, một buồng chuối chỉ dám thó một quả mà thôi. Nhưng càng ngày,
hắn càng bị sức ép của những kẻ ngồi trên. Ba, bốn mươi phần trăm
rút ruột công trình dường như vẫn còn lọt thỏm túi quan tham. Những
con đường Bắc Giang, Bắc Ninh, Hải Phòng… với trụ cột xi măng
cốt tre làm cho hắn hoảng sợ. Nhiều đêm mất ngủ, hắn quyết định,
hạn chế rút ruột ngoài công trường. Miếng ăn của các sếp, các đấng
ngồi trên bị cắt giảm, chỗ ngồi của hắn bị lung lay. Quyết định
điều vế văn phòng, và cử đi học là điều không thể tránh khỏi đối
với hắn.
Vẫn còn nhiều đường đi, lối thoát, không hiểu sao Bắc dìm nỗi
buồn vào trong bia rượu. Vợ con, gia đình, mọi người khuyên can, song
hoàn toàn vô vọng. Và cũng chẳng phải căn bệnh xơ gan, mà chính hắn
đã quật ngã hắn…
Trời về khuya. Gió đã nổi lên. Chị Hậu đứng dậy, và giục tôi vào
nhà kẻo lạnh. Mùa này cũng đang mùa vỡ ải nước lên, nhưng quê tôi
dường như không còn ai làm vợt, đi vớt rươi nữa. Chị Hậu bảo rươi bây
giờ còn, nhưng hiếm lắm. Tôi ngước nhìn lên bầu trời, trăng hạ huyền
khuyết một nửa, treo lơ lửng.
Leipzig ngày 27-9-2018
Đỗ Trường