Lời người dịch –
Julia Alvarez sinh năm 1950 tại New York và trải qua thời thơ ấu ở Dominican
Republic, gia đình bà trở về Hoa Kỳ sau khi thân phụ bà tham gia một cuộc nổi
loạn và phải sống lưu vong. Alvarez là nhà thơ, nhà văn, nhà biên khảo. Bà là một
trong những tác giả nữ của châu Mỹ La Tinh đã thành công trong cả hai khía cạnh
văn chương và thương mại. Truyện ngắn Chiếc Hôn dịch từ The Kiss trong tập How
the García Girls Lost Their Accents do Algonquin Books xuất bản năm 1991 tại
Hoa Kỳ.
Ngay cả sau khi đã lấy chồng, có cuộc sống gia đình của riêng mình và thường
không họp mặt được trong những dịp lễ lạc, bốn cô con gái luôn về nhà để đón
sinh nhật ông bố. Các cô tụ lại với nhau, không có mặt chồng hiện tại, chồng
tương lai, hoặc bồ bịch cùng sở làm. Bởi điều này nữa cũng là một phần của truyền
thống: con gái về nhà bố mẹ một mình. Căn nhà không đủ chỗ cho mọi người, ông bố
lý sự như thế. Hơn thế nữa, mấy anh con rể vắng vợ một đêm mà cũng không được
hay sao?
Mấy anh chồng cũng chẳng thấy khó chịu bao nhiêu về chuyện
không được về bên nhà vợ, tuy nhiên họ thấy bực mình vì cái thói khệnh khạng của
bố vợ. “Chừng nào bố mới chịu công nhận là em cũng đã lớn rồi? Em ngủ với anh
kia mà!”
“Bố gần bảy chục rồi, trời ạ!” mấy cô con gái biện hộ cho bố.
Họ là những phụ nữ đầy nhiệt tình, sự tận tụy của họ hệt như rễ cây; đã đâm sâu
vào dĩ vãng về phía bố già.
Thế nên cứ vào tháng Mười Một, sẽ có một đêm những cô gái ấy
trở thành con gái cưng của bố. Trong phòng khách chật cứng, vây quanh bởi những
đồ đạc cồng kềnh màu đen từ căn nhà cũ nơi họ đã lớn lên, họ lại trở thành những
đứa bé, trong một khuôn mẫu nhỏ hẹp hơn, đơn giản hơn của thế giới. Màn diễn đứa
con hoang đàng trở về ở cửa chính. Ông bố mở rộng vòng tay đón các cô bằng thứ
tiếng Anh loạc choạc: “Đây là nhà của các con, các con đừng bao giờ quên điều
đó.” Bên trong, bà mẹ cằn nhằn các cô – ăn mặc luộm thuộm; tóc tai bờm xờm;
nhìn ra vẻ mệt mỏi, gầy trơ xương ra, trang điểm đặm quá, và vân vân.
Sau vài ly rượu, ông bố bắt đầu dông dài về những việc phải
làm nếu như ông không sống được tới kỳ sinh nhật năm sau. “Bố ơi,” đám con gái
xúm vào nịnh bố, rằng để đầu óc bi quan như thế làm ông sớm lụi tàn, và họ phải
thuyết phục ông tiếp tục sống. Sau màn thổi nến và cắt bánh, ông bố phân phát
những phong bì dày cộm, trong ấy có không dưới vài trăm bạc tiền giấy, mười,
hai chục và năm đồng, tất cả sắp xếp cùng một chiều, tờ trên cùng có chữ ký của
bố, đánh dấu tiền của bố. Sao không ký chi phiếu? sau đó các cô sẽ hỏi nhau, xì
xầm trong phòng ngủ, đếm phần tiền của mình để biết chắc là bố không thiên vị.
Bố tàng trữ tiền mặt nhiều như thế có hợp pháp không nhỉ? Có khi nào bố – không
cô nào tin chuyện này, nhưng ý nghĩ ấy cứ lởn vởn trong đầu các cô rằng – có
khi nào bố buôn bán ma túy hay phá thai lậu trong phòng mạch của ông không nhỉ?
Thế nhưng khi ngồi ở quanh bàn luôn luôn có màn giả bộ nài nỉ
trả bao thư lại cho bố. “Không được đâu bố à, sinh nhật của bố mà.”
Ông bố bảo các cô là ba cái thứ ấy còn nhiều vô số. Cuộc
cách mạng ở cố quốc đã thất bại. Hầu hết các đồng chí của ông đã bị giết hoặc bị
mua chuộc. Ông lưu vong đến xứ sở này. Và bây giờ hồn ai nấy giữ thành ra những
gì ông vun đắp được là cho mấy cô con gái của ông. Ông bố không bao giờ cho mấy
cô con gái tiền lúc chồng các cô có mặt. “Chúng nó lại hiểu lầm mất công,” có lần
ông nói thế, và dù không cô nào hiểu rõ ý ông, tất cả đều ngầm hiểu là ông muốn
dặn rằng chớ có dẫn chồng về nhà ngày sinh nhật của bố.
Nhưng mà năm nay, để mừng sinh nhật bố, cô út Sofía muốn tổ
chức tại nhà cô. Cô mới sinh thằng con trai mùa hè vừa rồi, và cô không muốn
tháng Mười Một tay xách nách mang một thằng bé bốn tháng và con bé chị nó về.
Và cô út, hơn hẳn các chị của cô, không muốn là người vắng mặt bởi vì kể từ khi
cô bỏ nhà ra đi theo chồng sáu năm về trước, đây là lần đầu tiên hai bố con cô
mới nói chuyện lại với nhau. Đúng ra, ông già đã tìm đến cô – hay đúng hơn là
tìm gặp thằng cháu ngoại – hai lần. Sofía sinh con trai cũng là chuyện lớn. Thằng
bé là đứa con trai đầu tiên sinh ra trong dòng tộc suốt hai thế hệ. Thực tế là
thằng bé được đặt tên theo ông ngoại – Carlos – chữ lót lấy tên mẹ nó thời con
gái, và như vậy, điều mà ông già mơ ước giữa một “khuê phòng đầy con gái,” như
ông thường nói đùa, tên của ông cũng sẽ được lưu truyền cho hậu thế trên xứ sở
mới mẻ này.
Trong hai chuyến thăm viếng, suốt ngày ông ngoại đứng bên
nôi thằng cháu, trò chuyện với bé Carlos. “Hoàng Đế Charles Đệ Ngũ; Charles
Dicken; Hoàng Tử Charles.” Ông kể tên những người nổi tiếng mang tên Charles nhắm
mục đích khơi dậy cái tham vọng di truyền nơi thằng cháu ngoại. “Charlemagne,”
ông rù rì bên nôi cháu, bởi thằng bé to xương, tóc vàng với nước da trắng hồng,
và cặp mắt xanh giống ông bố người Đức của nó. Tất cả mơ ước của ông ngoại gốc
Ca-ri-bê có được đứa cháu trai nối dõi mà còn mang sắc thái Bắc Âu đã thành sự
thật. Bây giờ trong huyết thống dòng họ đã có dòng máu tốt của thằng bé để bù lại
sự lựa chọn sai lạc của mẹ nó.
“Cháu có thể thành tổng thống, cháu sinh ra ở đây,” ông ngoại
ngân nga. “Cháu có thể lên mặt trăng, ngay cả lên Hỏa Tinh khi cháu bằng tuổi
ông bây giờ.”
Thái độ trọng nam khi nữ của bố đẩy Sofía ngược lại cái thời
hai bố con xung khắc nhau. Sao ông có thể đáng ghét đến mức cứ lảm nhảm như thế
trong khi ngay bên cạnh ông đứa cháu ngoại gái, mắt to tròn, buồn não nuột trước
bao nhiêu thứ thằng em của nó, còn chưa lớn bằng một trong những con búp bê của
nó, sẽ làm được chỉ vì nó là con trai.
“Anh bảo bố ngừng được rồi,” Sofía giục chồng.
Otto được xem là người vui tính, hiền lành trong số các anh
con rể. “Chuyên viên tư vấn trại hè,” mấy bà chị vợ vẫn ghẹo anh ta như thế.
Otto tiến về phía bố vợ. Hai người đàn ông trìu mến nhìn thằng bé Viking.
“Cháu sẽ là con người vĩ đại hệt như bố cháu,” ông ngoại
nói. Đây là lời khen ngợi đầu tiên bố vợ đã từng ban xuống cho đám con rể trong
gia đình. Thế là Otto chả dại gì mà chọc giận bố vợ nữa. “Cháu nó ngoan quá phải
không Papi?” Giọng nói mang âm hưởng tiếng Đức của Otto đặc keo cảm xúc. Anh đặt
tay lên vai bố vợ. Thế là hai người đàn ông trở thành đôi bạn.
Tuy nhiên dù ông bố đã hòa giải với con rể, tình hình vẫn
căng thẳng giữa ông và cô con gái. Khi ông đến thăm, cô ôm lấy ông ở cửa, nhưng
ông đờ ra như khúc gỗ và lịch sự đẩy cô ra. “Để bố bỏ mấy cái bọc nặng nề này
xuống đã, Sofía.” Ông không bao giờ gọi cô bằng Fifi, cái tên cúng cơm thuở nhỏ,
ngay cả khi cô còn ở nhà. Ông luôn luôn có vấn đề với đứa con gái út ngang ngược
của ông, và ngay cả khi cô đã bỏ nhà đi, tình hình vẫn không sáng sủa hơn chút
nào. “Tao không muốn trong nhà tao có những đứa đàn bà buông thả,” ông đã cảnh
cáo đám con gái của ông. Những lời cảnh cáo gửi cho tất cả các cô, bởi vì chuyện
xào xáo thường do một cô gây ra, nhưng tất cả đều bị mắng.
Đám con gái của ông đã phải chịu đựng thái độ ấy trong thời
kỳ thiếu vắng sự cảm thông. Họ trưởng thành vào cuối thập niên sáu mươi. Đó là
thời kỳ mà việc mặc quần jeans đeo những bông tai to xù, hút một chút cần sa và
ngủ với bạn học cùng lớp được xem như một hành vi chính trị phản kháng lại thứ
mặc cảm kỹ nghệ nhà binh. Tuy nhiên việc phản kháng ông bố lại là một chuyện
hoàn toàn khác. Ngay cả khi đã là những người đàn bà trưởng thành, họ vẫn xuống
giọng thì thầm khi bố lẩn quẩn quanh đó, lúc họ bóng gió với nhau chuyện khoái
lạc thể xác. Họ còn là những phụ nữ có chức nghiệp nữa, cả ba cô, với bằng cấp
treo đầy trên tường.
Sofía là người không có bằng cấp gì hết ráo. Cô luôn đi vào
con đường cô chọn lấy, dù cô xí xóa những chọn lựa sai lạc của cô, gọi chúng là
những tai nạn. Trong số bốn chị em, cô là người đơn giản, mộc mạc, với thân
hình cao, to và mặt đầy. Và chẳng những thế cô còn là người không lúc nào không
có bạn trai, các chị của cô đùa giỡn như thế, với chút ngưỡng mộ và ít nhiều
ganh tị. Họ ái mộ cô và luôn tham khảo ý kiến của cô về đàn ông. Lúc còn ở nhà,
cô con gái thứ ba chung phòng với Sofía. Cô ba thích ngắm Sofía lượn trong
phòng, sửa soạn đi ngủ, chải đầu, kẹp tóc trước khi luồn vào bên dưới tấm chăn
như thể có ai đang chờ mình trong đó. Trong bóng đêm, Fifi toát ra mùi hương
tươi mát, toàn vẹn của một da thịt tinh khiết. Điều đó đem lại sự khuây khỏa cho
cô ba, người luôn ngập ngừng và hoảng sợ và luôn gặp rắc rối với đàn ông. Tiếng
thở của em gái trong phòng tối khiến cô cảm thấy như đang có một con vật thuần
hóa dưới chân giường sẵn sàng bảo vệ cô.
Cô út lại là người rời nhà trước nhất. Cô bước vào tình yêu
và bỏ học. Cô xin được chân thư ký và tiếp tục sống với bố mẹ vì bố cô dọa sẽ từ
cô nếu cô bỏ nhà đi sống một mình. Kỳ nghỉ hè, cô theo bạn trai cô đến
Columbia, và vì cô không thể qua đêm với anh ta ở New York, cô phải bay hàng
ngàn cây số để ngủ với anh ta. Ở Bogotá, họ khám phá rằng một khi đã nếm mùi
trái cấm, thì ăn không còn thấy ngon miệng nữa. Họ chia tay. Cô gặp một du
khách trên đường phố, một anh chàng người Đức, đơn giản vậy thôi. Người thiếu nữ
không khi nào thiếu bạn trai quá vài ba ngày trong đời. Hai người yêu nhau.
Trên đường về nhà, cô ném cái màng chắn ngừa thai vào thùng
rác ở phi trường Kennedy. Cô không muốn hư chuyện. Nhưng bố cô biết cách. Bao
nhiêu tháng trời, ông để tâm dòm ngó. Vừa có cơ hội là ông lục ngăn tủ của cô
“tìm cái đồ cắt móng tay,” và vớ ngay được một bó thư tình. Những chữ viết tay
nhỏ li ti của anh chàng người Đức nhắc đến những chuyện không nên nhắc đến – những
trò chuyện phòng the tái diễn trên những trang giấy mỏng màu xanh của những
cánh thư gửi đường hàng không.
“Cái này là cái gì đây?” Ông bố lắc chồng thư trước mặt con
gái. Bốn cô con gái đang ngồi quanh bàn, tán gẫu, ông bố bước vào, đập chồng
thư lên đùi như cái roi quất ngựa, sợi dây cột tóc bằng sa tanh bung ra chỗ ông
tháo trước đó, rồi lại cuộn vòng vòng trở lại trong một cố gắng điên loạn cố kiềm
chế thái độ hư hỏng của đứa con gái út.
“Trả lại cho con!” cô út vừa la vừa nhào về phía bố.
Ông bố giơ cao cánh tay với xấp thư lên trên đầu hai bố con
như tượng Nữ Thần Tự Do với cây đuốc tự do, nhưng ông quên rằng cô út cũng cao
không thua gì ông. Cô nắm cánh tay ông kéo xuống và chộp lấy chồng thư như thể
giằng lại đứa con vừa bị giựt khỏi vú mẹ. Có vẻ như cơn thịnh nộ của họ nặng
tính sinh học hơn là tính lãng mạn.
Sau cơn chấn động ban đầu, ông bố phục hồi cơn phẫn nộ. “Nó
đã phá hoại đời con gái của mày chưa? Đó là điều tao muốn biết. Chúng mày kéo
nhau vào bụi rồi phải không? Mày có vùi thanh danh tao xuống bùn đen chưa, đó
là điều tao muốn biết!” Ông bố la hét điên cuồng trước mặt cô út, hết câu hỏi này
đến câu hỏi khác, không để cho cô có cơ hội trả lời. Mặt ông đỏ bừng cơn giận,
nhưng mặt cô con gái còn kinh khủng hơn với vẻ trầm tĩnh của một vừng trăng ngà
xanh xao, liên tục kéo hút cơn thủy triều giận dữ của bố, cho đến khi ông gần
như chết đuối bên dưới cơn thịnh nộ của chính ông.
Mấy cô chị lo lắng đứng dậy, mỗi người níu một bên tay bố, dỗ
dành như những cô y tá, cô khác vuốt lưng bố như thể ông là một thằng bé đang
lên cơn sốt. “Thôi mà, Papi, vuốt giận đi mà. Chuyện đâu còn có đó mà. Mình nói
chuyện với nhau. Dù sao mình cũng cùng trong một gia đình mà.”
“Mày đi đánh đĩ phải không?” ông bố tra vấn cô con gái. Một
vẩy nước bọt dính lên má cô vì ông ghé miệng sát vào mặt cô.
“Chẳng liên quan con mẹ gì đến bố hết!” cô nói bằng giọng trầm
và thô như tiếng gầm gừ của con thú sẵn sàng vồ lấy ông. “Không ai cho phép bố,
bố không có quyền gì hết, bố không có quyền lục lọi đồ của con hay đọc thư của
con!” Nước mắt trào ra khóe mắt cô, hai cánh mũi cô phập phồng.
Miệng ông bố tròn xoe thành một con số không sững sờ. Sofía
lặng lẽ tự kiềm chế và rời khỏi phòng. Thường thường, những khi nổi cơn giận dữ
trẻ con, cô con gái này vẫn hay ào ra khỏi nhà và vài giờ sau trở về, nguôi giận,
cái ngọt ngào cố hữu của cô trở về, mang theo những món quà ngớ ngẩn cho mọi
người trong nhà, miếng nam châm dính trên cánh cửa tủ lạnh, con thú nhỏ nhồi
bông biết liếc hai con mắt.
Nhưng lần này mọi người nghe tiếng cô trên lầu, mở rồi đóng
ngăn tủ, đi qua đi lại từ giường qua tủ. Dưới nhà, ông bố cũng đảo qua đảo lại
như đo đạc chiều dài những căn phòng. Ba cô con gái canh chừng ông trong khi
cái thế lực chống đối kia – cô út, như thể có tất cả thời giờ trên thế gian –
gài cúc và gấp tất cả áo quần của cô, chất hết đồ đạc vào bọc, và vĩnh viễn bỏ
nhà ra đi. Cô mò mẫm cách nào đó tới được nước Đức và bắt được gã đàn ông kia
cưới cô. Đổ dầu thêm vào đống lửa của ông bố lúc nào cũng mơ tưởng đến tổng thống
hoặc thiên tài, anh chàng vô danh tiểu tốt người Đức kia lại là một hóa học gia
nổi tiếng thế giới. Nhưng cô con gái cũng không phải tay vừa. Cô đâu còn bận
tâm đến chuyện Otto làm nghề gì khi mà chính cô đã vác xác đến nhà anh ta và
dâng hiến cho anh ta.
“Em có thể yêu anh nhiều như bất kỳ ai khác,” cô nói. “Nếu
anh cũng yêu em được như thế thì mình cưới nhau đi anh.”
“Vào nhà nói chuyện đã,” lúc đó Otto nói thế, hoặc đại loại
như thế.
“Chịu hay không chịu,” Sofía trả lời. Chỉ có vậy thôi trong
một đêm tuyết đổ, một cô gái đến cửa đem theo cơn gió lạnh mùa đông. “Tôi đâu
có thể để cô ấy chết cóng,” về sau Otto khoe.
“Làm như anh tử tế lắm!” Sofía đặt bàn tay to lớn lên vai
Otto, và ai cũng có thể thấy những gì diễn ra giữa hai người trong bóng đêm khi
họ ân ái. Tuần trăng mật, họ du lịch Hy Lạp, và Sofía gửi cho mẹ, cho bố và cho
các chị những bưu thiếp hệt như những cặp vợ chồng mới cưới khác. “Tụi con vui
quá. Phải chi có bố mẹ với mấy chị đây.”
Nhưng ông bố vẫn nghĩ chuyện phục thù. Bao nhiêu tháng trời
không ai được phép nhắc đến tên cô út khi có mặt bố, dù ông vẫn gọi nhầm các cô
là “Sofía” dù ông vội sửa ngay sau đó. Khi cô út sinh con gái, vợ ông không nhường
ông nữa. Ông muốn vác cơn giận của ông xuống mồ thì mặc xác ông, bà sẽ đi
Michigan (nơi Otto mới dọn về) để gặp cháu ngoại của bà!
Tới phút chót, ông bố nhượng bộ và đi với bà, nhưng với cái
kiểu của ông thì thà ông ở nhà còn hơn. Ông ấm ức và lầm lì suốt chuyến viếng
thăm, dù Sofía và ba cô chị cố gắng gợi chuyện với ông. Thà rằng đừng đến còn
hơn cái kiểu dửng dưng ấy. Nhưng Sofía vẫn cố gắng. Vào kỳ sinh nhật kế của bố,
cô xuất hiện tại căn hộ của bố mẹ, mang theo đứa con gái. “Một bất ngờ đây!”
Thì cũng có chút hơi hướm của sự hòa giải. Ban đầu ông bố thử bắt tay con gái.
Không xong, ông đành ôm cô mà người cứng như gỗ trước khi bồng lấy đứa cháu ngoại
dưới con mắt canh chừng của vợ. Sau đó, năm nào cô con gái cũng đến dự sinh nhật
bố, và theo cái cách phụ nữ thường làm, xoa dịu, hàn gắn và vá víu những tình cảm
bị tổn thương. Thế nhưng bên dưới lớp vải bọc xã hội, vết thương vẫn còn tươi
rói. Ông bố nhất định không đặt chân đến cửa nhà cô út. Họ hiếm khi nói chuyện
với nhau; trước mặt mọi người, bố nói chuyện với cô út bằng cùng một giọng điệu
ông dùng để nói với anh con rể.
Nhưng bây giờ sinh nhật thứ bảy mươi của ông đã gần kề, và
ông đồng ý ăn mừng ở nhà của Sofía. Lễ rửa tội cho bé Carlos được sắp xếp vào
buổi sáng, thành ra tiết mục chính sẽ là bữa tiệc của Papi Carlos tối hôm ấy.
Thật là một nỗ lực vượt bực của cô út trong việc sắp xếp để những thành viên
gia đình rải rác ở miền Trung Tây kéo về vào một dịp cuối tuần. Và thành quả thực
sự là cách mà Sofía thu xếp sao để năm nay tất cả các ông chồng cùng tham dự.
Chồng về, chồng về, mấy bà chị chọc ghẹo. Sofía chuyển lời khen ngợi qua cho bé
Carlos. Thằng bé mở cánh cửa cho những người đàn ông khác trong gia đình.
Tuy nhiên thành quả mà cô út mong muốn nhất là làm sao hòa
giải với bố một cách thật rầm rộ. Cô sẽ tổ chức cho bố một bữa tiệc mà bố không
bao giờ quên được. Bao nhiêu tuần lễ cô tính toán mọi người sẽ ăn món gì, mọi
người sẽ ngủ ở đâu, giải trí những gì. Cô liên tục gọi cho các chị để hỏi ý kiến
họ về những chuyện vụn vặt. Hầu như họ đồng ý với cô mọi thứ: một ban nhạc, mũ
giấy, bong bóng, nút cài ve áo có hàng chữ ÔNG BỐ VĨ ĐẠI NHẤT THẾ GIỚI. Mọi
chuyện làm vượt mức đến độ ngớ ngẩn miễn sao ông già sẽ thích. Sofía còn tính mời
một vũ công múa bụng hoặc một cô gái bật ra từ chiếc bánh. Nhưng bà chị thứ ba,
người vừa chuyển hướng tôn vinh nữ quyền sau khi ly dị chồng, đã lên tiếng phản
đối rằng thứ trò đùa nhà tắm ấy rất xúc phạm. Thuê một ban nhạc thì cô sẵn sàng
góp tiền chi phí; còn hai thứ kia thì hai chị với cô út cứ việc chia ba tiền
phí tổn nếu họ vẫn cương quyết coi thường phụ nữ.
Với sự kiên nhẫn vượt bực, Sofía tạo một dịp họp mặt cuối tuần
không xúc phạm đến bất kỳ ai. Nếu họ có thể vui đùa xả láng ở nhà cô để mừng
sinh nhật thứ bảy mươi của bố thì có phải chết cô cũng chịu.
Buổi tối hôm party, cả nhà ăn tối sớm trước khi ban
nhạc và khách đến. Từng cô một nâng ly chúc mừng hai Carlos. Mấy chàng rể gọi
Carlos lớn là “Papi”. Carlos nhỏ, trông hệt như một bé gái trong chiếc áo trắng
dài, gào khóc suốt buổi, và bà mẹ tội nghiệp của cu cậu không có được một phút
yên thân vừa phục vụ bữa tối cho gia đình vừa lo cho cu cậu bú mớm. Điện thoại
reo liên tục, thân nhân từ quê nhà gọi sang chúc mừng ông cụ. Việc chúc tụng của
mấy cô con gái liên tục bị gián đoạn. Mặc dù vậy, ông bố đã một đôi lần ứa nước
mắt khi bốn cô con gái chúc ông già thượng thọ.
Đêm nay trông ông già hẳn ra, tất cả mọi nếp gấp của bảy
mươi năm trời phô bày trọn vẹn. Có lẽ quá nhiều rượu đã làm nước da ông đen sậm,
đồng thời tóc và râu mép ông bạc trắng một cách khác thường. Tuy vậy ông cũng
gượng vui một chút lúc nhận quà, vật dụng, sách báo và những chiếc cúp trên bàn
làm việc mà con gái tặng, với những tấm thiệp bên trong ghi “gửi đến Papi tuyệt
vời nhất trên thế gian,” tấm nào ông cũng đòi đọc to cho mọi người cùng nghe.
“Không được, đừng đọc Papi à, cái đó riêng tư mà!” đám con gái nhao nhao vây
quanh ông, tất cả cùng không muốn bị xấu hổ vì tâm tình riêng của mình bị phơi
bày trước thế gian. Vợ ông tặng ông chiếc đồng hồ vàng. Cô ba ghẹo là cũng vì vậy
mà các công ty cho nhân viên nghỉ việc hết, nhưng khi thấy mẹ lườm, cô ngừng lại.
Rồi tới quà của đám đàn ông – dây thắt lưng, ví đựng thẻ tín dụng từ đám con rể.
“Mấy thứ bố đang cần.” Ông bố tỏ ra lịch sự. Ông gom chồng
thiệp chúc lại nhét vào túi để sẽ đọc kỹ sau. Đám con rể đều biết rõ bố vợ đang
ngó chừng họ, một cách ghen tị, để moi ra những dấu hiệu của sự dửng dưng hay tự
phụ. Với các cô gái, ngay cả sau khi đã chúc mừng bố, quà cáp đã mở, và ông bố
đã gom vào một chỗ với sự giúp đỡ của cháu ngoại gái, ngay cả sau đó, mấy cô
con gái cảm thấy vẫn còn điều gì đó mà bố đang chờ mà các cô chưa trao cho ông.
Tuy nhiên buổi tiệc còn dài và hẳn nhiên ông sẽ nhận được thứ
mà ông cần cho những năm tháng dài, lẻ loi trước mặt. Ban nhạc đến, ba người
đàn ông trung niên, người nào cũng chải tóc ngược ra sau và bôi đầy keo trên
tóc. DANNY AND HIS BOYS đặt tấm bảng nhỏ ghi tên ban nhạc dựa vào lò sưởi. Một
người chơi đàn xếp, một người chơi vĩ cầm, và người thứ ba chơi những thứ linh
tinh như trống lắc, khuông gõ ba cạnh và trống khi cần. Họ chơi những bản nhạc
phim, những bản polkas, những thứ quen thuộc mà gia chủ có thể ngâm nga
theo; những bản nhạc sến hết mức được trao tặng cho “Poppy” hoặc “người phụ nữ
đáng yêu của ông.” Ông bố thích ban nhạc. “Khéo chọn đấy,” ông khen ngợi Otto.
Lời khen làm cô út ứa gan. Cô đứng chống nạnh, nheo mắt lườm ông chồng đang cười
toe toét. Cả tháng trời sửa soạn, Otto có nhích ngón tay mà giúp cái gì đâu chứ!
Khách khứa bắt đầu kéo tới, tíu tít than thở là bị lạc đường;
khu ngoại ô tối tăm và quanh co như ma trận với những con đường vòng vo và ngõ
cụt. Đám đồng nghiệp chưa vợ của Otto láo liên con mắt quanh phòng, cố tìm xem
cái cô mới ly dị mà họ nghe kể hoài. Nhưng chẳng có cô nào xinh đẹp, vui tính
và đầy tài năng như lời quảng cáo của Sofía về người chị thứ ba của cô. Hầu hết
đám bạn này không ít thì nhiều đều mê Sofía, và cô là người mà họ dòm ngó nhiều
nhất trong căn phòng chật ních những người.
Một chiếc bánh sô-cô-la to hình trái tim bày trong phòng với
bảy mươi mốt cây nến – cây dư ra là để cho may mắn. Cháu ngoại gái và các dì của
nó đếm và gài những cây nến chéo góc trên trái tim, nói đùa là những cây nến
này không thổi tắt được. Và các cô còn đốt thử một cây để biết nến sẽ không tắt
nửa chừng. Quầy rượu ở gần chiếc bánh trái tim thành ra đến nửa đêm khi ban nhạc
bùng lên bản “Happy Birthday, Poppy,” thì mọi người đã ăn uống no say rồi.
Họ bày đủ thứ trò chơi suốt đêm. Ban nhạc đàn cho mọi người
chơi trò dành ghế theo bài nhạc, nhưng sau khi hai chiếc ghế trong phòng ăn bị
gẫy, họ ngưng. Riêng cô con gái thứ ba, không còn tự kiềm chế nữa, mỗi khi bị
chiếm mất ghế thì ngồi ngay lên lòng từng người đàn ông một thay cho ghế. Ông bố
ngồi lặng thinh. Ông nhìn quanh bằng cái nhìn phản đối ngầm.
Thực ra càng về khuya ông càng trở nên xa cách. Ở giữa lũ
con gái và đám chàng rể cùng những bạn bè thông minh, khéo ăn khéo nói, có vẻ
như ông nhận ra rằng mình chỉ là một lão già đến nhà của họ, ăn sạch món thịt cừu
nướng, gắn bó với đời sống của họ. Mấy cô con gái gần như nghe được những ý
nghĩ của ông vang động trong đầu họ. Ông, người đã chi tiền để niềng răng các
cô cho thẳng và vuốt giọng các cô cho đúng tiếng Anh trong những ngôi trường đắt
đỏ, bây giờ chẳng là gì đối với họ. Tất cả mọi người trong phòng đều sẽ sống
lâu hơn ông, ngay cả mấy thằng cha ngu ngốc trong ban nhạc, trông giống mấy đứa
trẻ con – tưởng tượng kiếm sống bằng cách đàn hát mừng sinh nhật thiên hạ! Làm
cách nào họ có thể mua sắm cho con gái họ những áo quần xinh đẹp và gửi chúng
đi Âu Châu mỗi dịp hè để chúng không thấy đời sống nhàm chán? Những người đàn
ông của thế giới này đi đâu hết cả rồi? Tất cả đám rể của ông đã từng là đứa
bé; ông có thể nhìn rõ điều đó. Ngay cả Otto, nhà khoa học lừng danh, cũng từng
là thằng bé học trò tay cầm bút chì, ngồi làm con tính chia phức tạp. Thằng rể
mới ông còn thấy tội cho nó – ông có thể thấy tên chồng này sớm muộn gì cũng
làm mọi cho đứa con gái thứ hai của ông. Chưa gì mà con bé đã bắt chồng gãi
lưng và nửa đêm bị đuổi ra sân hút thuốc. Nhưng ông chẳng cần phải lo cho đám
con gái. Hay cho bà vợ, về mấy chuyện nhỏ nhặt ấy. Bà ấy ngồi kia, thon gọn như
con gái, e dè mỉm cười với mọi người khi bài hát vang lên trao tặng cho bà ấy.
Cứ cho là sau khi ông mất khoảng tám, có thể chín, tháng bà ấy chịu tang, rồi
bà ấy sẽ tìm ai đó để sống đời với nhau bằng tiền bảo hiểm nhân thọ của ông.
Cô con gái thứ ba nghĩ ra trò chơi mới cho bố. Cô lấy chiếc
khăn mềm của em bé, che mắt ông lại, và dẫn ông đến giữa phòng. Đám phụ nữ vỗ
tay. Đám đàn ông ngồi xuống. Ông bố giả bộ như không hiểu đám con gái tính giở
trò gì. “Cái này thế nào đây hở mẹ mày?”
“Ông tự lo lấy đi, Dad,” bà mẹ vừa cười vừa nói. Bà
là người duy nhất trong gia đình dùng tiếng Anh để gọi ông.
“Sẵn sàng chưa nè, Papi?” cô lớn nhất hỏi.
“Sẵn sàng lắm rồi,” ông trả lời với giọng đặc sệt.
“Rồi, bây giờ bố đoán là ai,” cô lớn nói. Cô luôn luôn là
người điều khiển chương trình. Đó cũng là cách xếp đặt giữa các cô con gái
trong nhà với nhau.
Ông bố gật đầu, cặp lông mày ông nhướng lên. Ông bám vào chiếc
ghế, hồi hộp, thoáng chút lo âu, như cậu bé sắp bị hỏi một câu khó mà cậu biết
câu trả lời.
Cô lớn vẫy gọi cô ba, cô ba nhón gót đi vào cái vòng phụ nữ
đang vây quanh ông già. Cô hôn nhẹ lên má ông.
“Ai vậy, Papi?” cô lớn nói.
Ông bố cười ngặt nghẽo nói không ra câu. Ông đã uống quá nhiều
rượu. “Mẹ mày chứ ai,” ông nói nhỏ bằng giọng rụt rè.
“Không phải! Sai rồi!” đám phụ nữ đồng thanh la to.
“Carla?” ông gọi tên cô lớn. Ông lần lượt gọi theo thứ tự.
“Sai!” Mọi người lại reo lên.
“Sandi? Yoyo?”
“Bố đoán đúng rồi,” cô thứ ba nói.
Đám phụ nữ vỗ tay; vài người cong người cười ngặt nghẽo. Người
nào cũng uống quá mức. Và ông già cũng thích thú với cuộc vui.
“Nào, bây giờ tới người khác.” Cô lớn tiếp tục cuộc chơi. Cô
đặt ngón tay trỏ lên môi, nháy với mọi người, lặng lẽ đi vòng quanh bố già, và
hôn lên đỉnh đầu ông. Rồi cô rón rén trở lại chỗ cũ. “Ai đó, Papi?” cô hỏi bằng
giọng cực kỳ ngây thơ.
“Mami?” Giọng ông rướn cao, trần trụi và yếu ớt. Rồi chìm xuống
cái mức tin chắc mình đúng. “Mami đó chứ ai.”
“Đừng kéo tôi vào nhé,” vợ ông nói từ chiếc ghế dài nơi bà vừa
phải ngồi xuống nghỉ mệt.
Ông bố không đoán bất kỳ người đàn bà nào khác trong phòng.
Điều đó có chút gì thiếu tôn trọng. Hơn nữa những cái tên tiếng Anh nghe kỳ quặc
vừa khó nhớ vừa khó phát âm. Tuy nhiên ông vẫn nhận được những chiếc hôn ẩn dưới
tên đám con gái của ông. Ông già cứ đoán theo thứ tự từ lớn tới nhỏ: “Carla?”
“Sandi?” “Yoyo?” Đôi khi ông đảo lộn thứ tự, cho cô ba lên trước hoặc cô lớn nhất
thứ nhì.
Sofía ở trong phòng ngủ, chăm sóc thằng bé, đang quấy mẹ vì trong
nhà tối nay ồn ào quá. Cô trở ra phòng khách, gài nút áo, và chứng kiến trò
chơi. “Ô.” Cô đảo con mắt. “Ngoài này bắt đầu sa đọa rồi há!” Cô uốn éo cặp
hông, và đám đàn ông cười vang. Cô đẩy đứa con gái vào vòng vây và thì thầm bảo
nó hôn lên mũi ông ngoại. Tất cả mọi người trong đám phụ nữ đều đã hôn bằng
chóp mũi hoặc chạm môi lên mặt ông già. Cô thứ nhì đã ngồi nhanh lên lòng bố
già và day nhẹ dưới cằm ông. Lần nào bố cũng đoán sai, cô út cười vang vang.
Nhưng chẳng bao lâu cô nhận ra bố không bao giờ đoán tên cô. Cô đã bỏ ra bao
nhiêu công sức mà vẫn không được nhập chung danh sách con gái của ông. Ông già
mắc dịch! Cô sẽ phải tham gia và làm cho ông biết đó là cô!
Thật nhanh nhẹn, cô lượn vào cái vòng vây quanh bố và đặt
môi lên vành tai bố vạch một chiếc hôn thật ướt, thật đặm. Cô rà lưỡi quanh
vành tai ông và nhấm nháp dái tai ông. Rồi cô bước lui.
“Ô la la,” cô gái lớn cười, nói. “Ai vậy, Papi?”
Ông già không trả lời. Nụ cười vẫn vướng trên môi ông suốt
thời gian trò chơi chợt biến mất. Ông ngồi thẳng dậy, bừng tỉnh. Có một khoảng
lặng kéo dài; mọi người chồm ra trước, chờ cho ông bố bắt đầu với câu trả lời
quen thuộc, “Mami?”
Nhưng ông bố không đoán tên vợ ông. Ông giật cái khăn bịt mắt
xuống như thể nó là vật mang bệnh truyền nhiễm có thể lây cho ông. Chiếc khăn
rơi thành một đống dưới chân ghế. Mặt ông tối lại với niềm tủi hổ vì chút khoái
lạc thân xác gây ra bởi một trong những đứa con gái của ông. Ông nhìn từ đứa
này sang đứa kia. Cái nhìn của ông chao đi. Trên nét mặt đứa con gái út của ông
là cái vẻ thụ động sáng chói mà ông vẫn nhớ từ lúc nó giật xấp thư tình khỏi
tay ông.
“Đủ rồi,” ông ra lệnh bằng giọng nói trầm nhưng giận dữ.
Và thế là cuộc vui kết thúc.
Julia Alvarez
Hoàng Chính dịch
