Không như giai đoạn sau 1975 kéo dài đến tận đầu thập niên
1990, khi những người chạy trốn cộng sản lén lút thu vén tiền bạc, vàng vòng để
vượt biên, những chuyến “vượt biên” ngày nay công khai và rất rầm rộ. Ly hương
chưa bao giờ là câu chuyện vui. Rời bỏ quê hương và gia đình không bao giờ là một
chọn lựa dễ dàng. Thế nhưng người ta vẫn đi, nhất quyết phải đi, bằng mọi giá
phải đi, khó cách mấy cũng đi, “chết” cũng đi, nuốt nước mắt mà đi!
Thử search nhanh trên mạng về dịch vụ visa Hoa Kỳ, visa Úc,
visa Canada…, sẽ thấy vô số quảng cáo “cam đoan bảo đảm đậu”. Một công ty dịch
vụ visa thậm chí “treo” slogan: “Đi Mỹ không suy nghĩ!”. Làm thế nào không thể
không suy nghĩ khi quyết định phải đi, một quyết định làm thay đổi hoàn toàn cuộc
đời, một quyết định có thể biến mình từ một người có của ăn của để thành một
người tay trắng lạc lõng nơi xứ người. Tuy nhiên, vô số người vẫn chấp nhận lấy
số phận đặt cược cho ván bài lớn nhất đời người: bằng mọi giá phải đi, sẵn sàng
đón chờ tất cả may rủi để đi. Có người thậm chí nói, đi đâu cũng được, nước nào
cũng được, miễn thoát khỏi Việt Nam! Nghe đau không?
Những câu chuyện “làm thế nào để đi” đang được chia sẻ công
khai hàng ngày. Dịch vụ du học mọc như nấm. Dịch vụ ngân hàng “hỗ trợ vốn” du học
quảng cáo nhan nhản. Các chương trình EB1, EB3, EB5 giờ được nhiều người thuộc
nằm lòng. Đó là những tấm vé vượt biên hợp pháp. Những tấm vé thay đổi số phận.
Những “lá phiếu cử tri” minh chứng cho sự thất bại “toàn tập” của một chế độ.
Những bằng chứng rõ ràng và cụ thể cho thấy chính sách cai trị của chế độ có kết
quả ê hề và thảm hại như thế nào.
Có quá nhiều lý do để đi. Có người nói họ đi (hoặc muốn đi)
vì đất nước không còn thuộc về dân tộc nữa. Có người nói thẳng rằng “Việt Nam
bán nước cho Tàu rồi, ở lại làm gì!”. Có người nói, họ đi vì ngày càng “căm thù
chế độ cộng sản”. Dù cảm tính hay không thì đó vẫn là những lý do có thực. Tuy
nhiên, lý do lớn nhất và phổ biến nhất vẫn là vì tương lai con cái. Chẳng ai muốn
con cái họ lớn lên trong môi trường giáo dục-y tế tồi tệ như vậy. Chẳng ai muốn
tương lai con mình u ám và đen tối như số phận quốc gia. Không ai muốn để con
mình trôi trên chiếc tàu vô vọng và vô định. Chẳng ai muốn con cái phải gánh chịu
những hậu quả mà chính những kẻ có trách nhiệm trực tiếp và lớn nhất cũng đang
phủi tay tháo chạy.
Một người bạn nói với tôi rằng, tôi có thể mua mọi thứ ở Việt
Nam, tôi có thể sắm gần như bất kỳ chiếc xe nào, tôi có thể tậu gần như bất kỳ
căn nhà nào, tôi có thể ăn bất kỳ nhà hàng sang trọng nào… nhưng có những thứ
mà tôi không bao giờ có thể mua: tôi không thể mua được môi trường trong sạch,
tôi không mua được ngôi trường có những giáo viên tử tế, tôi không mua được bệnh
viện nơi tôi và con tôi không phải nằm vật vờ ở hành lang, tôi không mua được
những con đường không bao giờ chứng kiến cảnh ngập lụt, tôi không mua được hệ
thống công quyền tận tụy vì dân; và trên hết, tôi không thể mua được sự tự do –
tự do cho cá nhân cũng như tự do cho tương lai con cái tôi.
“Chúc mừng bạn và gia đình đã lấy được visa định cư Hoa Kỳ!”
– không có lời chúc nào nghe mỉa mai hơn vậy. Vì sao mà sau hơn bốn thập niên
người ta vẫn mừng khi rời bỏ quê hương lên đường tha phương? Vì sao mà gần nửa
thế kỷ trôi qua người ta vẫn phải “vượt biên” tỵ nạn cộng sản và “tỵ nạn” những
hậu quả mà cộng sản gây ra? Vì sao mà sau những tuyên bố khẳng định chế độ đạt
được hết thành tựu này đến thành công khác mà “cán bộ” cộng sản và đảng viên cộng
sản vẫn bằng mọi giá đưa con cái họ ra nước ngoài?
“Chúc mừng bạn đã thoát được khỏi Việt Nam!” – không có lời
chúc nào buồn và đau hơn. Một cách chính xác, lời chúc này không dành để nâng
ly cho sự rời bỏ đất nước. Nó dành cho sự thoát được khỏi chế độ cai trị trên đất
nước đó. Lời chúc đó là một cáo trạng cho chế độ. Chẳng ai vui (trừ “cán bộ” cộng
sản) khi rời bỏ quê hương. Chẳng ai thoải mái khi bỏ hết tài sản lẫn thân nhân
mà gạt nước mắt ra đi. Sự chọn lựa của họ quá khắc nghiệt: hoặc là một quê
hương đang bị chế độ cộng sản tàn phá tan nát, hoặc là xứ lạ quê người nơi họ
có thể dùng những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời để gieo những mầm hạt hy vọng
cho tương lai con em mình.
Khi tôi viết những dòng này, ngoài kia, trước cổng Lãnh sự
quán Hoa Kỳ hoặc lãnh sự quán nào đó, hàng đoàn người dài dằng dặc vẫn đang xếp
hàng chờ phỏng vấn visa. Trời nắng chang chang hoặc mưa mịt mù, họ vẫn kiên nhẫn.
Họ nắm chặt sấp hồ sơ trong tay. Họ đang cố nắm chặt số phận mình. Con đường
phía trước dù mờ mịt như thế nào thì ít nhất nó cũng dẫn đến một lối thoát cho
tương lai con em họ…
Mạnh
Kim
