
Những kẻ đặt Khổng Tử lên bàn thờ, thánh hóa ông chính là
những kẻ cầm quyền, hoặc những kẻ muốn nắm quyền. Việc này hoàn toàn không phải
là việc của dân chúng bình thường.
Tháng trước, nhân dịp kỷ niệm 95 năm sinh nhật của
nhạc sỹ Văn Cao (15/11/1923 - 15/11/2018) nhà văn Đặng Văn Sinh đã chịu
khó viết lại vài đoạn (“ghi chép vụn”) của bạn đồng nghiệp Hoàng
Minh Tường, trên trang FB
của ông:
Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng
kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời
đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao
đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối
ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông –
Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông
và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết,
tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy
tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi:
“Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”
Long Bụi cùng bố vợ, hoạ sỹ Lê Chính, đau đớn đưa nhạc sỹ
Văn Cao về nhà phục thuốc. Thế là chuyến đi Hunggari ấy của Văn Cao không
thành.
Đọc lại trang ghi chép trên, buồn đến mấy ngày.
Vốn bản tính nông nổi nên tôi không “buồn đến mấy
ngày” mà chỉ hơi lăn tăn vài phút, thế thôi, rồi lại khúc khích cười
ngay khi chợt nhớ đến một mẩu đối thoại (thú vị) trong trí tưởng
của một người cầm bút khác:
“Tôi thỉnh thoảng dạo phố vẫn hay dừng lại nhìn lên một tên
phố mà chuyện trò lặng lẽ với con người ngồi ở trên cái bảng sắt tây đó. Để
nghe anh ta giãi bày. Và cũng để anh ta đừng tưởng bở.
Thí dụ Văn Cao, ngày hai lượt ra trung tâm thành phố và về Cầu
Giấy, tôi từng có lần hỏi anh: Cậu khỏe không? ... Bây giờ ở trên cao này có thấy
sao không?” Thì Văn Cao bảo tôi: “Tao làm nhạc, làm thơ, vẽ, ai hay nay làm diễn
viên lên sân khấu đóng vai kịch ca ngợi đảng trọng hiền tài. Mày với tao sống
trong cái chăn toàn rận này, mày lạ đ. gì nữa.” (Trần Đĩnh. Đèn
Cù II. Westminster, CA: Người Việt, 2014).
Tuy không phải nằm chung “trong cái chăn toàn rận” với
nhị vị văn nhân (thượng dẫn) ngày nào cả nhưng tôi cũng chả “lạ đ.
gì” với cái trò ma bùn của đám dân Ba Đình, Hà Nội. Họ cũng chỉ
học lóm món “võ mèo” này từ “nước bạn láng giềng hữu hảo” thôi
nhưng cách chơi của Tầu nổi trội hơn nhiều. Tên Khổng Tử không chỉ
được tô vẽ ở Bắc Kinh mà còn có đến vài trăm Viện Khổng Tử (VKT)
khắp nơi “trên toàn thế giới” – theo Theo Wikipedia, tiếng Việt:
“Học viện Khổng Tử (giản
thể: 孔子学院;
phồn
thể: 孔子學院;
bính
âm: kǒngzǐ xuéyuàn; Hán Việt:
Khổng Tử học viện; tiếng Anh: Confucius Institute) là hệ thống học viện công
phi lợi nhuận, liên kết với bộ giáo dục Trung Quốc, thành lập với mục tiêu quảng
bá tiếng Hoa và văn
hoá Trung Hoa, giảng dạy tiếng Hoa cho mọi đối tượng trên toàn thế
giới đồng thời tạo điều kiện thuận lợi giao lưu văn hóa và truyền bá tư tưởng
cũng như văn hoá Nho giáo ra thế
giới.”
Nhân loại tuy ngu thật nhưng không ngu mãi nên mấy cái
viện thổ tả này đã, và đang, bị bãi bỏ ở khắp mọi nơi. Nhà báo David
Volodzko tường thuật:
“Tháng Chín năm 2014, Đại Học Chicago đóng cửa VKT.
Qua tháng sau Penn State cũng dẹp luôn, vì ‘thiếu sự minh bạch và tự
do đại học.’ Hồi tháng Giêng đầu năm, Đại Học Chicago cũng vậy. In
September 2014, the University of Chicago shut
down its Confucius Institute. Penn State closed their Confucius
Institute the following month, citing a lack of “transparency
and academic freedom.” Then in January of this year, Stockholm
University closed theirs as
well. (“China's
Confucius Institutes and the Soft War” The Diplomat July 08, 2015).
![]() |
|
Ảnh: viettimes
|
Từ đó đến nay thêm vô số VKT bị than phiền, kể cả
những cáo buộc hoạt động gián điệp như loại ngựa thành Troy (China’s
Trojan Horse) hay là “Cơ
Quan Tình Báo Của Trung Cộng” và buộc phải đóng cửa:
Ngay ở nước Tầu, Khổng Khâu cũng bị đồng bào của
ông nhìn với ánh mắt nghi ngại hay ái ngại:
- Lý Linh: “Tôi chẳng hứng
thú gì khi người ta cắm ngọn cờ Khổng Tử trên toàn thế giới. Khổng Tử không thể
cứu Trung Quốc, cũng chẳng thể cứu thế giới.”
- Lưu Hiểu Ba: “Vị Khổng Tử
mà các vua chúa và quần thần ‘phong thánh’ đã đánh mất hoàn toàn mọi mối liên
quan với vị Khổng Tử đích thực, và đáng được xem như một món hàng giả vô cùng
nguy hiểm.”
Sau khi “món hàng giả” này bị phát hiện, và cái mặt
nạ quân tử đã rơi thì Trung Cộng chả còn phải “giữ gìn” hay “e ngại”
điều tiếng chi nữa ráo. Họ biến ngay thành bọn tiểu nhân, với cách
hành xử “thô bạo, côn đồ” và “vô liêm sỉ” – theo tường trình của Thuỵ
Mi, trên trang RFI, vào ngày
22 tháng 11 vừa qua:
“Lần đầu tiên trong lịch sử 20 năm thành lập, hội nghị thượng
đỉnh APEC kết thúc hôm Chủ nhật 17/11/2018 đã không ra được thông cáo chung, chỉ
vì sự phản đối của một thành viên duy nhất – đó là Trung Quốc. Hội nghị thất bại,
nhưng các quan chức Trung Quốc lại vỗ tay vang dội, trước sự ghét bỏ của những
nhà ngoại giao các nước khác. Đó là ghi nhận của nhà báo Josh Rogin, được tờ
Washington Post gởi đến Papua New Guinea để tường thuật về APEC.
Nhưng đó chỉ là sự cố cuối cùng trong suốt một tuần lễ qua.
Đoàn đại biểu chính thức của Trung Quốc đã trình diễn một loạt những màn mà nhà
báo Rogin đánh giá là hung hăng, dọa nạt, hoang tưởng và kỳ quặc, nhằm cố gắng
khống chế, gây áp lực lên nước chủ nhà cũng như tất cả các thành viên khác, để
rốt cuộc họ phải chiều theo yêu cầu của Bắc Kinh...
Tác giả Josh Rogin ... việc Bắc Kinh hành xử theo cung cách
làm các nước khác xa lánh - một điều đi ngược lại với quyền lợi của chính Trung
Quốc - cho thấy những hành động chính thức của Trung Quốc được kiểm soát từ
trên đỉnh xuống, và thường cản trở những quyết định đúng đắn. Ngay cả khi phái
đoàn Trung Quốc thấy rằng chiến thuật của mình phản tác dụng, họ cũng không có
quyền thay đổi.
Theo tác giả, đó cũng là hình ảnh của chính quyền Trung Quốc
ngày nay: ngạo mạn, thiếu tự tin, thiếu kiềm chế, không còn muốn chứng tỏ sẽ
tôn trọng các quy định của cộng đồng quốc tế từ nhiều thập niên qua.”
Mã tầm mã, ngưu tầm ngưu. Đối với Việt Cộng thì
Trung Cộng vẫn là nước bạn láng giềng hữu hảo – một tấm gương để
noi theo – trong tiến trình cùng đưa cả dân tộc đến chỗ diệt vong, lụn
bại.
Tưởng
Năng Tiến
