
Chiếc cầu thang cong vòng, thảm đỏ, sang trọng, dẫn lên lầu
vũ trường Maxim…từ thập niên 1970, là nơi quây quần giới phong lưu công tử Sài
Thành, tuy mở sau các vũ trường khác, như Olympia, Paramount, Văn Cảnh, Tự Do…nhưng
lại là nơi quý phái, khang trang nhất, sau này, khoảng 1973-74 có thêm vũ trường
Rex, nhưng vắng, lạnh, hơn Maxim.
Tôi vào Maxim’s, cùng với công tử Sóc Trăng, gọi thế vì gia
đình anh có ruộng thẳng cánh cò bay, sau này chương trình ruộng đất mỗi tháng
trả cho anh vài trăm ngàn, vào thời điểm đi vũ trường chỉ mất 1500-3000 đồng!
đã thế anh còn làm công, làm tư…sắm được chiếc xe Nash lái quanh Sài Gòn từ lúc
lên đèn đến giờ giới nghiêm, thời ấy, nhà có điện thoại, có máy lạnh…đã là cao
cấp lắm. Khoảng 1966, vào Thủ đức khoá Quân Y Dược, đêm nằm xem bạn bè chơi bài
dưới sàn, tôi buột miệng than : Maxim vui, vũ nữ đẹp, nhưng đắt quá…tình cờ
công tử Nh. nằm giường trên nghe thấy : zậy hả, đi với tôi, mình quen hết
tài pán quản lý trong ấy, họ trừ ticket nhiều lắm ! Từ đấy, cho đến tháng
2, 1975, chúng tôi, lúc hai ba người, lúc bốn năm người, lấy Maxim làm điểm hẹn,
có khi mỗi tuần vào cả 5 đêm !
Thú hành lạc của Sài Gòn thời trước 1975 là đánh xì phé, xoa
mạt chược, và nhẩy đầm, khi Sài Gòn đổi tên, rồi hé mở cửa sau này, 1993, thì vẫn
tiếp nối thú ăn chơi từ thời Pháp thuộc : cà phê, thuốc lá, rượu vang, và vũ
trường lại tấp nập tái hoạt động, Tự Do, Queen Bees, Văn Cảnh, Arc En Ciel
cũ…Maxim’s mãi sau mới mở lại, khi Tự Do có lẽ là vũ trường cuối cùng đóng cửa,
nhường chỗ cho thú ăn chơi mới, mạnh hơn, táo bạo hơn như massage, karaoke…Thời
của lãng mạn, lịch lãm, tình cảm…đã hết, lớp người biết thưởng thức món ngon,
tri kỳ vị, biết cách chơi, thời công tử, không còn nữa, âu cũng là luật biến
thiên của xã hội, vật đổi sao rời…thời của vũ nữ Mộng Điệp thành Hoàng phi, thời
của vũ nữ thành bà luật sư, tướng tá… phai tàn trong ký vãng, nhưng thú hưởng lạc,
từ thuở Nguyễn Du, Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Tú Xương, Dương Khuê…vẫn diễn
ra dưới hình thức khác mà thôi.
Người hoài vọng hình ảnh xưa, có thể tiếc thời gian trôi đi,
dĩ vãng êm đẹp đã mất, nhưng may thay, còn vài nét vẫn không thay đổi, vài vật
thể vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, đó là những chiếc cầu thang, cầu thang vòng
Maxim’s, cầu thang ở Majestic, cầu thang thẳng ở Olympia.. vẫn còn nguyên, như
thể gót chân người xưa không chịu bỏ đi, gót hài quần lụa, tà áo gấm phảng phất
hương Chanel số 5, vẫn còn đâu đây. Mỗi lần lên cầu thang Maxim’s bây giờ, rờn
rợn, ngậm ngùi, vui buồn lẫn lộn, thấy lạ, một cảm nhận linh thiêng, bao vết giầy,
vết chân, hơi người xưa như thể chưa phai, hình ảnh vóc dáng yểu điệu Kiều,
Lan, Dung, Điệp, Đài, Hoa, Kim Chi…nay về đâu, khung trời nào, gói trong thời
gian nào, mà sao trong lòng vẫn nổi lên rõ nét, khúc khích tiếng cười, bay bay
hương tóc, rung động váng đến tận gáy, lòng riêng còn ghi nhớ mãi mãi một nàng
Kiều tỏ lòng : mỗi lần thấy anh lên cầu thang, em thấy người run lên…
vào thuở ân tình, đến với nhau không hẳn vì tiền bạc mà chỉ vì một khoé mắt, một
nụ cười, của tuổi 20-30 ! thuở đồng bạc chưa đâm toạc trái tim, quyền lực chưa
bứt bó hoa, danh lợi đôi khi xếp dưới chân người đẹp ! và kỹ nữ, Trời ban cho một
trái tim là lạ, đáng yêu, lúc hờn, lúc khóc, lúc vui, lúc phá, có tiền tiêu rất
phóng, xả láng trong cuộc chơi, hết mình trong trong cuộc sống…mà người thường,
con nhà lành, bị sợi dây đạo đức gò bó, không dám thật lòng bứt phá quá mức như
thế !
Xã hội Đông phương đã có thời vàng son, ít nhất là vàng son
cho giới sĩ : còn gì thú hơn ngả người gật gù, mắt lim dim mơ tưởng, như Dương
Khuê, như Tản Đà, làm thơ cho đào nương Hồng Hồng, Tuyết Tuyết, ca ngâm, gối đầu
trên đùi mỹ nữ, trong tiếng xênh phách dặt dìu, khi trầm khi cao vút lên tận
nóc tửu quán, đấy là thế kỷ 17-18-19 cả ba trăm năm thú cầm ca, rồi đến thời
Tây hoá, 1930, Tango, Luân vũ bước dìu dặt đàn trống nhịp điệu trên sàn gỗ
bóng, giầy mũi nhọn, hai màu deux couleurs, các vũ nữ còn mặc áo dài, vấn tóc
trần, làm mê mệt cả Cựu hoàng trong bộ áo trắng, lẫn sinh viên Cao đẳng… cho tới
thuở 1950-60 sĩ quan Võ bị cũng phải học, phải biết khiêu vũ như một cách sống
lịch thiệp từ Paris, từ tô giới Pháp Thượng Hải mang sang, hưng phấn bên ly rượu
Martel, Cointreau, Martini, phì phèo ba số 555, Craven A… thay thế thuốc lào, ả
phù dung thời cũ …nơi nào có văn hoá Pháp nơi ấy có cà phê, thuốc lá, khiêu vũ,
và từ khuynh hướng hưởng lạc nhà Nho, sang khuynh hướng hưởng lạc Tây phương,
chẳng mảy may khó khăn, giao thời từ Tản Đà ăn chơi xóm Khâm Thiên, tới phòng
trà Tràng Tiền khu phố Tây Hà Thành, tới Palace Đà Lạt, Majestic Sài Gòn…với lớp
tân học, tân phú…con cháu của Nguyễn Công Trứ, Cao Bá Quát, Tú Xương, Tản Đà...
vẫn tiếp tục dòng sống vui, đẹp, nhân bản ấy, Vũ Hoàng Chương đã say sưa mô tả
:
Nghiêng đôi vai
Tiến đôi chân
Sàn gỗ trơn chập chờn như biển gió
Không biết nữa
Mầu xanh hay sắc đỏ…
Xã hội ta có đẳng cấp, nhưng không có giai cấp… chỉ từ khi
có chuyện đấu tranh lật ngược vì lòng ghen tỵ uất hận thì đẳng cấp hưởng lạc cũ
mới tàn đi, nhưng giai cấp mới khi có quyền, có tiền, thì cũng lại bắt trước y
hệt các cụ cha ông đẳng cấp Sĩ thời trước, lại rượu , lại thuốc lá, lại nhảy
nhót trong nhà văn hoá hay ở công viên… có điều chuyện ăn chơi phải có kiểu
cách của nó, mấy anh Tầu phù mặc quần xà lỏn ra sàn nhảy ở Chợ Lớn bị phản đối,
nhà hàng đóng cửa, vũ nữ trở thành kỹ nữ đàng điếm, thanh niên mặc quần ngắn,
áo thung đưa đào…như thế là cưỡng bức nghệ thuật, mắt cáo tai trâu đòi nghe nhạc
Mozart, xem tranh Matisse… viết chưa xong chính tả, cũng nhắn tin iPhone iPad,
Facebook, ngồi Starbucks chúi mũi chơi games ! rồi Valentine Day, Mother Day,
Father Day…còn sôi nổi hơn ở Mỹ, giá cụ Tản Đà sống dậy chắc phải than : văn
minh Đông Á Trời thu sạch, tràn lan điện tử lẫn khói mù !
*
Chiếc cầu thang cong vòng Maxim còn ưom gót giầy escapin
giai nhân, còn phảng phất mùi nước hoa Chanel 5…bao đời vẫn thế, 50 năm hay 500
trăm năm, kiều nữ công tử vẫn dộn dịp đàn địch kèn trống, quay cuồng dưới ánh
đèn xanh đỏ, những vòng eo thon, những tấm mông nẩy cong, hình hài thắt đáy
lưng ong, buông làn tóc đen óng ả với nụ cười đáng trăm quan tiền… dẫu có tới
Mustang Nevada, tới khu đèn đỏ Hoà Lan, Paradise Đức, tới bãi biển khoả thân
Cap D’Adge, lần mò tới thăm di tích Pompei- mỗi kỹ nữ có phòng riêng với kiểu
riêng…đâu đâu cũng chỉ có một sự thật nhân bản : đời là một cuộc chơi phối hợp
nam nữ, tình yêu và tình dục, mọi chuyện khác là bày đặt phù phiếm, có
tô vẽ đến đâu, thăng hoa đến đâu, thì vẫn thua một tấm thân ngọc ngà như dòng
suối dẫn vào động đào tiền kiếp, lúc ấy là lúc thật sự con người nhận ra chân
diện nhân sinh, bộc lộ rõ ràng nhân tình, trần truồng không che đậy nhân cách
giả tạo do xã hội bồi đắp, xóa cộng nghiệp, chỉ còn biệt nghiệp mà thôi !
Hạ Long Lưu Văn Vịnh
2015