
Sau vụ lùm xùm (và um xùm) liên quan đến BN21, FB Nhân
Tuấn Trương có nhận xét là: “Con virus Vũ Hán... đã tụt quần ông
Nguyễn Quang Thuấn cùng toàn thể nhân sự hội đồng lú lẫn trung ương.” Tôi
(trộm) nghĩ thêm rằng con siêu vi này không chỉ lột trần thói hư tật
xấu của giới quan chức Việt Nam mà còn khiến cho lắm kẻ cũng bị
tụt luôn, dù họ không hề mắc bệnh.
Tập Cận Bình là một trường hợp điển hình. Chủ
Tịch Đảng & Chủ Tịch Nước Trung Hoa Vỹ Đại không chỉ bị lâm vào
cảnh khó coi mà còn bị vướng vào nhiều tình huống hết sức khó
khăn, và vô cùng khó gỡ:
Nghe thì tưởng chừng như là họ Tập sắp bị hạ bệ
đến nơi, và phen này thằng chả chắn chắn sẽ bị dân Tầu mang đi câu
cá (sấu) vì những tội trạng tầy Trời: làm cho vô số người oan mạng,
gây ra tình trạng ngưng trệ kinh tế toàn cầu, và khiến cả nước Tầu
bị mất mặt bầu cua trước bàn dân thiên hạ.
Tưởng vậy thôi, chớ không phải vậy đâu. Tưởng vậy là
tưởng năng thối. Hoàng Đế Trung Hoa hoàn toàn chả có bị hề hấn hay
sứt mẻ tẹo nào mà còn được tung hô lên tới tận mây xanh:
Chưa hết, cứ theo như miệng lưỡi của Tân Hoa Xã thì
nhân loại còn phải cảm ơn Trung Quốc vì đã cứu thế giới khỏi một
cơn khủng hoảng chí tử (China
has saved the world from a deadly crisis) nữa cơ! Rõ ràng thiệt là
quá đáng nhưng theo tôi thì (thôi) nên nhắm mắt bỏ qua đi. Một điều
nhịn chín điều lành. Ngay cái tên gọi Trung Hoa đã đủ biết đất nước
này là cái rốn của vũ trụ rồi. Vả lại, dân Tầu đều là con Trời
tuốt luốt nên họ muốn nói sao chả được. Miệng người sang có gang có
thép mà.

Tui nhịn nhục tới cỡ đó mà mấy chả cũng vẫn chưa
chịu nữa. Được chân lân đầu, được voi rồi đòi Hai Bà Trưng luôn.
Coi:
Trơ trẽn và trơ tráo tới cỡ đó thì kể như là “hết
thuốc,” theo như (nguyên văn) cách dùng từ của FB Mạnh
Kim: “Lối tráo trở của Trung Quốc chẳng ai còn lạ nhưng ở thời Trung Quốc
được mặc định trưởng thành hơn cho xứng vị trí ‘nước lớn’ mà Bắc Kinh vẫn không
ngưng trò vu vạ ‘gắp lửa bỏ tay người’ thì hội chứng ‘Đông Á bệnh phu’ của họ
đã hết thuốc chữa.”

Câu hỏi đặt ra là sao Trung Cộng có thể hành xử một
cách bạo ngược và ngạo ngược như vậy chớ?
Tác giả Đặng Sơn
Duân lý giải: “Sự tồn tại của Đảng Cộng sản Trung Quốc thực sự đang
lâm nguy. Và mỗi khi như thế, như một tập tính đã được ghi sâu vào trong ADN, họ
cần phải tạo ra một kẻ thù.”
Tôi lại trộm nghĩ hơi khác rằng sở dĩ Trung Cộng
ngược ngạo đến thế chỉ vì chúng ta ích kỷ, tham lam và hèn nhát
(sợ đánh thức con hổ đang ngủ) nên đã mặc nhiên để cho họ tha hồ tự
tung tự tác từ hơn nửa thế kỷ qua. Con cọp ma dzê in China, thực ra,
chả ngủ một ngày nào ráo.
Cú nhẩy vọt của nó (Great Leaps Forward)
vào cuối thập niên 1950 đã gây ra nạn đói khủng khiếp khiến cho 36
triệu người dân Trung Hoa chết thảm. Tiếp theo là Cuộc Cách Mạng Văn
Hoá (1966 - 1976) với hệ
quả là “khoảng 200 triệu người sống tại các vùng nông thôn bị suy dinh
dưỡng kinh niên... và khoảng 1,5 triệu người đã bị hành quyết hoặc bức tử.”
Toàn là những tội ác thuộc tầm cỡ diệt chủng
(genocide) nhưng Mao Trạch Đông không hề bị toà án nào kết tội. Chân
dung của y vẫn thấy chình ình giữa quảng trường Thiên An Môn. Và
chính nơi đây, vào năm 1989, Đặng Tiểu Bình đã ra lệnh tàn sát hằng
chục ngàn người dân (phần lớn là sinh viên học sinh) nhưng đương sự
vẫn được xưng tụng như một vị cha già của dân tộc (paramount leader)
Trung Hoa.
Đó là chuyện nội bộ của nước Tầu chăng?
Vậy thế giới đã phản ứng ra sao khi Trung Cộng xâm
chiếm Tây Tạng? Từ đó đến nay đã bao nhiêu công dân của xứ sở này
mang thân làm đuốc, với hy vọng gây được sự chú ý của nhân loại về
thảm kịch bị mất quyền tự chủ (và nguy cơ bị đồng hoá) của cả một
dân tộc nhưng những cảnh tượng kinh hoàng và bi tráng này chỉ được
chúng ta nhìn với đôi mắt của đám khán giả đang xem phim (kinh dị) mà
thôi!
Rồi nhân loại đã phản ứng ra sao trước những bằng
chứng vô phương chối cãi về những trại tập trung khổng lồ đang giam
dữ hằng triệu người dân Ngô Duy Nhĩ ?
Nothing!
Giáo sư Alan Charles Kors nhận xét: “Phương Tây chấp
nhận một tiêu chuẩn kép rất quan trọng, rất bất công, không thể nào tha thứ. Hầu
như mỗi ngày chúng ta đều kể lại những tội ác của Quốc Xã, chúng ta dạy con cái
những tội ác này là những bài học lịch sử và đạo đức nền tảng, và chúng ta làm
chứng cho mỗi nạn nhân. Nhưng với rất ít vài ngoại lệ, chúng ta hầu như im lặng
về tội ác của cộng sản... Trong trường hợp Quốc Xã, chúng ta truy nã những kẻ
chín mươi tuổi vì ‘xương cốt kêu gào’ công lý. Trong trường hợp cộng sản, chúng
ta đòi ‘không được săn lùng phù thủy.” (“There
be an After Socialism.” The Atlas Society 27 Sep 2003 translated by Trần
Quốc Việt).

Chả những không bị truy lùng hay kết tội, Tập Cận Bình (kẻ chủ
trương đàn áp tôn giáo, buôn nội tạng, dùng tiền làm bẫy nợ, hủy
hoại môi sinh khắp chốn, đe nẹt những nước nhỏ bé cận kề, gây bất
ổn kinh tế và chính trị toàn cầu...) còn được long trọng đón tiếp
khắp nơi:
Trải thảm đỏ rước họa vào nhà, hăng hái sốt sắn
tham gia Con Đường Tơ Lụa Mới, rồi cả nước Ý Đại Lợi đang ôm nhau
khóc (bằng tiếng Ý) vì đã thấy một vành đai với gần năm ngàn cái
quan tài - con số chính xác là 4825
tính đến sáng ngày 22 tháng 3 năm 2020 - cùng thái độ trơ trẽn và
tráo trở của “đối tác thương mãi” Trung Hoa.
Hy vọng là con số khủng khiếp này sẽ không tiếp tục
tăng, và dịch coronavirus chẳng chóng thì chầy rồi cũng sẽ phải qua
thôi. Điều thực sự cần phải quan ngại là con vi khuẩn cộng sản kìa.
Loại này đã tàn hại cả nước Trung Hoa gần hai phần ba thế kỷ qua, và
sẽ tiếp tục lây lan ra toàn thế giới, nếu chúng ta lại vẫn tiếp tục
dung dưỡng nó.
23.03.2020
Tưởng Năng Tiến