19 November 2020

CHO MỘT TINH CẦU | MÙI HƯƠNG ÁO TRẬN TRĨU SẦU TIM TÔI - đông hương

CHO MỘT TINH CẦU


Chỉ là một mảnh thời gian
của đêm, của cả họ hàng hư vô
loay hoay hàn gắn hai bờ
đường trăng hang, lổ, thiển thô trọn mùa

*
Đông hàn lạnh, tuyết đong đưa
Thu vàng trụi lá, lưa thưa chim về
Hạ hồng, nắng vỡ...hôn mê
mùa Xuân biếc lộc, bướm chê vỏ tằm
*
Còn tim như thể lạnh lùng
vẩn vơ gõ nhịp, phân trần nọ kia
nẫu tôi, cảm xúc chai lì
vô tư ngũ giác, tứ chi không hồn
*
Lưng chừng cảm tưởng cô đơn
bao vây quanh khoé, lăn tròn giọt châu
ngăn môi, sợ vỡ tinh cầu
thành trăm mảnh vụn tình đầu dễ thương



MÙI HƯƠNG ÁO TRẬN TRĨU SẦU TIM TÔI


Xứ người, nhìn lại đời mình
giữa lòng ̣đất lạ mì̀nh không là gì
nhịp tim về, nhịp tim đi
hoà tôi vào với lá di chúc buồn
*
Mị hoài chỉ vẫn cô đơn
cái thao thức lại viễn tầm cố hương
thấy nguyên tâm trạng linh hồn
loay hoay tìm gió Trường Sơn, niệm hoài
*
[ Thân xưa một bóng trang đài
một tôn nữ Huế, giờ này lưu vong
thử mình đỏm dáng một hôm
hoá thành hình ảnh công nương có còn... ]
*
Ôi, ta chỉ là làn hương
bóng mây ngày nắng che đường Người qua
con đường ngày ấy thiết tha
chiếc hôn Lính Trận đơm hoa vườn hồn
*
Không nhiều ngày đến đóng quân
khi đi để lại vương buồn tim ngoan
Mũ Nâu, Cọp 3 đầu rằn
mùi hương áo trận chưa tàn trên môi
*
Nhìn đêm hoà bóng trăng soi
lâng lâng một nỗi nhớ người Lính xưa
trời Tây vần vũ cơn mưa
đưa tôi về lại Đakto...Đồng Xoài
*
Bao năm dài đã qua đời
chiến trường An Lộc, Ngọc Hồi...Tṛi Thiên
Kontum, Quảng Tṛi, Khe Sanh...
mỗi lần nhớ lại, nghe tim trĩu sầu


đông hương