Bố tôi là cụ già đang sống trên tuổi trăm năm.
Cụ bình an ở cõi trần 103 năm tính đến năm nay Quý Tỵ 2013.
Con số tuổi thọ của Cụ tiếp tục cao giống như lời chúc mọi người thường tặng
nhau mỗi khi Tết đến, xuân về.
Quan sát tuổi già của Bố, tôi nghiệm thấy một sự thật đơn giản
là con người ngoài số mệnh sẵn có, sống thọ và ít đau yếu còn nhờ vào sức mạnh
miễn nhiễm của cơ thể. Qua bao chu kỳ bốn mùa, hết xuân lại vào thu với dị ứng,
cảm cúm rình rập, Bố tôi chẳng lần nào chích ngừa mà vẫn khỏe, vi khuẩn vô tình
xâm nhập tấm thân già ấy cũng phải tàn lụi vì hợp chất kháng thể. Mùa đông vừa
qua, bệnh cúm hoành hành khắp các tiểu bang… Tôi đến thăm vào một buổi trưa,
bàng hoàng thấy Cụ lâm trọng bệnh. Cụ ngồi ở “sofa”, cặp mắt cá ươn lạc mất hồn,
mê man nên không than thân như thường lệ! Ói mửa trên người, nước mũi chẩy xuống
áo quần, hơi thở ngẹt vì đờm trong cổ làm cả nhà sợ hãi. Anh cả lên tiếng phiền
hà em lơ đãng quên chích ngừa cho Bố, em trách anh biết lo xa, thế mà lơ là chẳng
giúp? Bác sĩ khám bệnh và kê thuốc ho qua loa, ngạc nhiên chỉ một tuần sau, Cụ
bình phục rồi những lúc sảng khoái lại líu lo như chim xuân đang về.
Rượu mạnh Cognac, Whisky… hết còn thích hợp với sức khỏe của
Cụ nhưng thỉnh thoảng ăn miếng thịt bò cơm Tây hay “seafood” cơm Tầu thì vẫn
nhâm nhi một ly vang đỏ. Bạn bè Cụ đa số đã ra người thiên cổ chỉ còn vài ông bạn
già tuổi kém gần thập niên hay một con giáp. Ở tiệm ăn, có người nhận ra Cụ,
vui mừng đến chào hỏi nhưng bẽ bàng vì Cụ dửng dưng không còn nhớ kỷ niệm nào với
họ…
Tiên sinh Tú Xương một thời đã than, “Một trà, một rượu, một
đàn bà. Ba cái lăng nhăng nó quấy ta! Bỏ được thứ nào hay thứ đó…” Bố tôi thì
chẳng muốn bỏ thứ nào cả nhưng hoàn cảnh ở Mỹ bây giờ hấp dẫn chỉ còn mỗi mục
“trà” nên đành phải lấy cà phê, thuốc lá làm thú giải khuây. Ngồi buồn một
mình, Cụ đốt liên tu bất tận, một ngày một bao thuốc như chơi và phân trần khói
thuốc hút vào lại thổi ra như còi tầu, có nuốt vào phổi đâu mà sợ độc hại? Nếu
tôi cắt nghĩa về ảnh hưởng của khói thuốc đối với con cháu trong nhà thì Cụ
nghĩ tôi gây chuyện làm khó rồi lẳng lặng vào phòng đóng cửa hút, khói bay mù mịt.
Cụ uống cà phê đen có đường thay nước! Mỗi ngày hai ba lần, tôi pha từng đợt để
giữ mùi thơm và độ nóng rồi mang ra “patio” chỗ Cụ ngồi cùng với vài điếu thuốc
lá. Hút xong là hết cho ngày hôm đó, mục đích hạn chế liều lượng và kiểm soát Cụ
thì mới yên ổn sống chung được…
Bữa ăn ngon lành nhất của Cụ là “phở gà phao câu” hay “hủ tiếu
sa tế”. Ăn “steak” thì có Norm s Restaurant trên đại lộ Beach nhưng phải chờ thứ
sáu đặc biệt có món súp “clam chowder” mà Cụ thích! Nói chung, Cụ chỉ chuộng những
món thuộc loại “kinh dị” chẳng hạn sa tế có nước dừa kẻ thù của cao mỡ, “clam
chowder” có “cream” mà người Mỹ thường phải bỏ bớt % “fat” và cuối cùng là cái
của quý “nhất phao câu nhì đầu cánh” vì cục mỡ vàng ở đuôi con gà… Hôm nay Cụ
đã ăn món này thì mai ăn món kia. Đi không vững, phải dìu từng bước nhưng tính
thích đi chơi nên nếu biết sẽ được đến những nơi ấy thì bỗng nhiên Cụ trở thành
“em bé” dễ bảo. Do đó tôi thường dùng “chiêu” này để “dụ” Cụ đi tắm, thay tã và
quần áo vào buổi sáng đến chăm sóc.
“Cơm hàng, cháo chợ” ăn quen đến nỗi, vừa đến cửa tiệm phở
Quang Trung hay hủ tiếu Triều Châu là đã nghe mấy cô cậu làm việc ở đấy kháo
nhau ầm ĩ khi hai cha con tôi khập khiễng bước vào: “Bố đến! Phao câu bánh tươi
hành trần…” Những người trẻ ấy, lứa tuổi cháu chắt của Cụ nhưng sống bên Mỹ lâu
năm, ít nhiều đã quên phép tắc thưa gởi đúng đắn nên chúng tôi chỉ biết cười
xòa, miễn sao vui cửa vui nhà và nếu vui cả bà con cửa tiệm thì… càng vui hơn.
Hôm nào ngon miệng, Cụ có thể ăn hết tô phở nhỏ, tay cầm từng
miếng phao câu da vàng mỡ, nhai chậm rãi rồi lọc ra cục xương nhỏ, cả thẩy là
7, 8 cái “đít” gà… có khi bùi béo quá, vô ý Bố rớt cả hàm răng giả ra ngoài!
Tôi nhìn quanh, lo cho những người ngồi gần bàn mình, thấy cảnh ít thẩm mỹ này
sợ họ ăn mất ngon nhưng chẳng ai để ý và phiền trách một cụ già. Biết Bố còn
thích ăn tiệm nên buổi trưa nào gặp nhau, dù có vất vả tôi cũng coi như bổn phận,
vui vẻ dắt Cụ cùng đi.
Tuổi già xương yếu, đi đứng khó khăn nên Cụ ngồi nhiều sinh
ra chứng bệnh táo bón. Cằn nhằn mãi mà vẫn chưa tiêu, uống 2 viên thuốc nhuận
tràng “Bisacodyl” không thấm, tự động Cụ lấy thêm 3 viên nữa… Kết quả là tiêu
chẩy tung tóe từ phòng vệ sinh đến phòng ngủ và mấy chị em tôi phải giặt giũ, dọn
dẹp nửa ngày chưa xong!
Mặc dù phải dắt Cụ từng bước vì lỡ té ngã thì khổ cả nhà
nhưng mỗi khi thấy quý bà đến gần hỏi thăm là Cụ tự ý chống gậy đứng một mình,
tay đút túi quần ra cái điều vẫn “ngon lành”, còn “gân”, độc lập, tự chủ không
cần ai. Trò chuyện qua loa, các bà thường hay ban tiếng khen vô thưởng vô phạt,
Bố tôi tức thì nhăn mặt đáp lễ với lời than thở: “Dạo này, yếu lắm không khỏe!”.
Tuổi già đau nhức kinh niên, “ỉ ôi” mong đợi sự cảm thông chia sẻ của quý bà.
Chuyện “lấy le” nhỏ như “con thỏ” ấy đôi khi thành to trên
đường phố xứ người, gây ra nhiều hiểu lầm với dân Mỹ sẵn bản tính trọng đãi người
già! Ở những chốn ăn chơi như Las Vegas, Big Bear… Cụ muốn chống gậy khập khiễng
đi một mình một phố, “complet” “cravate” đầy đủ chỉ cần phong độ và dáng dấp
“ngầu” thuở xưa nữa là xong! Cứ “lê” một bước, Cụ lại đứng nhìn… Tôi cũng phải
“lết” theo Cụ canh chừng. Mỗi lần thấy Cụ chậm chạp quá! Tội nghiệp tôi lại gần
khoác tay, dắt Bố để cha con cùng đi bên nhau thủ thỉ cho ngày dài thêm ý nghĩa
thì Cụ đuổi thẳng thừng: “Đi, đi! Cứ đi trước đi! Ông để mặc tôi…” nhưng đi trước
là đi đâu? Thành ra hai cha con cứ đứng giữa đường, kẻ trước người sau ngơ ngác
lo cho nhau như đang diễn tuồng! Khách bộ hành không quen cảnh tượng ấy, ái ngại
nhìn hai người như muốn hỏi: “What’s going on?”. Cuối cùng, có ông Mỹ cả nể đến
gần hỏi han thì Cụ “nể cả” với nụ cười “ngoại giao” ròn tan, lịch sự líu lo “xổ”
tiếng “Phú-lang-xa” và lẽ dĩ nhiên, tiếng Mỹ tiếng Pháp loạn xạ, chẳng ai hiểu
ai rồi ngượng ngùng “Oui, Monsieur”, “Bye Bye” đường ai nấy đi! Lúc đó, tôi chỉ
thấy chán nản vì bất lực… Bố con đi chơi chẳng vui mà như mắc nợ, hành tội nhau
khổ sở. Tính tình như thế nên Cụ không bao giờ thích ngồi xe lăn, lần nào mang
xe đi cũng lại vác về ngoại trừ những chuyến đi chơi xa, miễn cưỡng chẳng đặng
đừng, Cụ mới chịu “lép vế” an tọa, chờ người đẩy.
“Bách niên” sống lão thì nhân sinh lại quay về điểm khởi đầu
nên thân già co cụm trong tâm hồn trẻ thơ là chuyện thường tình. Trời cho Cụ bản
chất lạc quan, sức khỏe đặc biệt hơn người cho nên cản trở lớn nhất của Bố tôi
đối với gia đình là tính kiêu căng vẫn còn sót ở tuổi già đang quay lại thời
“tuổi thơ”: giỏi nhất, kinh nghiệm nhất, thông minh nhất, đội đá vá trời… chỉ
vì cái tự cao “chủ nghĩa” lẩm cẩm. Bề ngoài giao tế tỏ vẻ “trịch thượng” nhưng
nếu tự vấn lòng, khó ai biết sự thật Cụ nghĩ gì? Ai lỡ yêu thương, vồn vã chăm
sóc thì Cụ làm cao, “ăn hiếp” đến “tắt thở” rồi cuối cùng phải dùng đến “đòn
phép” mới được yên thân và ngược lại, đứa con nào thờ ơ, không để ý đến Cụ cũng
phải nghe phiền trách mỗi khi giáp mặt.
Bên cạnh Bố, tôi thường nghe Cụ than, “Lạ nhỉ! Suốt đời, tôi
có ăn ở tệ bạc với ai đâu mà chúng nó đối xử như người dưng nước lã…” nhưng thực
tế, từng ấy người con mỗi đứa một tính giống như bàn tay có ngón dài ngón ngắn.
Cụ nghĩ đến “ngón ngắn” vì “thiếu thốn” nên ưu tiên lưu ý đứa “ghét” Cụ hoặc chẳng
may bị Cụ ghét, còn đứa thương ví như “ngón dài” đã “đầy đủ” thì Cụ thờ ơ, ít để
tâm suy nghĩ. Nói cho cùng, nếu ai lỡ “ghét” cũng do tính tình khó khăn của Cụ
vì mỗi lúc không đúng ý là Cụ la mắng và giận hờn nên đa số chán nản, tránh xa
phiền muộn do Cụ gây nên để tìm sự bình yên cho riêng mình.
Bố tôi tuổi Thân đã qua hơn 8 lần con giáp! Theo tử vi, bản
tính tự cao, tự đại một phần do cái số cầm tinh con khỉ (?). Xin lỗi người tuổi
Thân… Tôi nêu ý nghĩ ấy bởi vì đôi lần muốn tìm lại một nơi chốn cũ, Cụ ngồi
trên xe vẫn dõng dạc chỉ đường cho tôi nhưng đường nào thì cũng chỉ là bánh vẽ
của một ký ức “mù mịt khói sương”…
– “Đi lối này gần! Ông đi lối kia vòng co tam quốc, mất thì
giờ chẳng ăn thua mẹ gì, chán quá! Cứ theo tôi. Đấy đấy…” Nghe theo cái “GPS”
“cảm tính” kém chính xác của Bố, lái xe quẹo Đông sang Tây, từ Nam lên Bắc loạn
xạ cho nên lần nào xe cũng từ từ đi vào ngõ cụt… Đến khi bí quá thì lại nghe Cụ
“phán”:
– “Quái lạ! Bây giờ nó sửa đường và xây cao ốc tối tân không
còn nhận ra ất giáp gì nữa cả?”.
Nhiều lúc tôi phát điên, trả lời Cụ:
– “Bố ơi! Nhà mình có phước hay vô phước hả Bố? Người ta
nói: con hơn cha là nhà có phúc mà Bố cứ nhất định đòi giỏi hơn con thì gia
đình mình đến thời mạt rệp… à?”
Tuy nói thế, nhưng tôi hiểu mọi sự trên đời đều là hình ảnh
một đồng tiền hai mặt, úp và ngửa, có trái thì có phải, cái “phải” nằm sẵn
trong cái “trái”… Dù tuổi già “ba hoa”, Cụ đã tạo chút không khí ngang ngạnh
đáng tiếc nhưng xét kỹ… lại vui vì đó chính là giờ phút hạnh phúc mỗi lúc Bố
con gặp nhau. Cụ khỏe mới đi chơi, thể lực mạnh mới xông xáo bầy tỏ đôi ba chuyện
“hoang tưởng” vu vơ! So sánh còn thấy hạnh phúc hơn nhiều những lần khác, ốm
đau Cụ nằm một chỗ, co rúm im lìm trên giường thì gia đình còn khổ và lo âu đến
chừng nào!
Tính tình Bố tôi ở tuổi này thay đổi từng giờ, đang vui đã
giận và chưa giận đã cười. Vì thế sống gần Cụ, nên hiểu tâm trạng ấy và đừng để
“stress” họa vào thân. Đó là kinh nghiệm đáng ghi nhớ của tôi vì lúc đầu chưa
biết rõ hoàn cảnh, tôi đã trải qua giai đoạn thật vất vả lao đao!
Dù sao, cảnh đời cô đơn của Bố cũng rất đáng thương! Mọi
sinh hoạt như ngừng lại từ lúc các bạn cố tri lần lượt ra đi và Cụ tiếp tục sống
trong tuổi già quên lãng. Ngày ngày, tuy có người trông coi nhưng Cụ vẫn thân một
mình, ngồi tự vấn sự đời vẩn vơ… Chờ đợi mòn mỏi đứa con nào đoái thương thân
già, thăm hỏi rồi dắt đi ăn uống là một ngày vui ngắn ngủi vì dưới mắt Cụ thời
gian hội ngộ luôn qua nhanh. Giờ phút chia tay lần nào cũng nghẹn ngào! Tôi thường
phải nói dối Cụ đi làm “ca” đêm để về với vợ con và lại nghe câu hỏi quen thuộc:
“Mấy giờ về… để tôi đợi?”. Bố hẹn con tái ngộ ngày mai nhưng ngày mai nào ai biết
sẽ đến hay không? Chẳng may có thể là lần cuối (?)! Hai Bố con lặng nhìn nhau
lưu luyến như bóng chiều ngập ngừng sắp trôi vào giữa bóng đêm…
Ý thức ngày vĩnh biệt không tránh khỏi nên mấy năm gần đây,
tôi đã thu gọn đời sống để tận hưởng niềm vui mong manh bên cạnh người Bố già.
Tự nhủ lòng những ngày vui qua mau và giây phút cuối đang đến gần! Cố gắng sống
trọn yêu thương với đạo lý hôm nay để lòng thản nhiên trước cảnh tử biệt sinh
ly ngày mai… Nếu phải nghìn trùng xa cách từ đây, Bố con sẽ nhìn nhau “an phận”
không tiếc nuối như ngày tiễn Mẹ ra đi.
Giống tôi lúc xưa còn bé, đi đâu bây giờ Bố cũng muốn theo
vì cuộc đời Cụ cô đơn, lẻ loi và chẳng còn nhiều ý nghĩa! Kỷ niệm những mùa hè,
Bố và tôi sống bên nhau trong ngôi nhà miền núi giữa đồi thông… Quên sao được
con đường chiều dạo quanh bờ hồ Big Bear, chúng tôi dìu nhau đi giữa cảnh hoàng
hôn, mặt hồ chiếu rọi tất cả bầu trời nắng quái vàng cam mang chung ý nghĩa về
tính vô thường của một kiếp người: mới hôm nao Bố giúp con vào đời thế mà hôm
nay, cả hai đã già cùng sống trong một thành phố xa lạ miền cao nguyên, ảm đạm
chẳng khác gì cảnh chiều tắt nắng trên mặt hồ…
Những nơi chúng tôi đã đi qua, khách thập phương thường tỏ sự
ngạc nhiên về Cụ. Người Mỹ, người Pháp, Nhật, Đại Hàn… đều ngừng lại thăm hỏi
và ngưỡng mộ về lối sống của Bố tôi vì ít ai ở tuổi “bách niên” mà còn lom khom
đi lại, ăn uống trên đường phố ở chốn phồn hoa đô hội. Ngày nào, nếu Quý vị thấy
một cụ già chống gậy, lưng còng, nắm tay một người trẻ đi vào một nhà hàng trên
đại lộ Bolsa thì nhiều phần chính là Bố tôi đó. “Sau này… sẽ nhớ mãi những giờ
phút này!” Đó là lời bà Bùi Bích Hà, một nhà tư vấn tâm lý nổi tiếng của Việt
Nam nói với tôi đã lâu.
Sống với Cụ thân sinh thọ trăm tuổi, tôi lĩnh hội được nhiều
điều hay để biết ơn và sửa đổi. Sinh ra vào đầu thế kỷ 20 nên nhân sinh quan của
Cụ nhiều phần khác với thời đại hôm nay chẳng hạn quan điểm về hôn nhân, dân chủ
hay câu nói “nhi nữ tình trường, anh hùng khí đoản” đối với gia đình, xã hội…
Đã là người thì “nhân vô thập toàn” sẵn mang những khuyết điểm, đáng quý là biết
nhận ra mà tránh được. Cha con sinh ra cùng một dòng giống nên bản chất hay
tính tình là cái di sản “đồng lần”… Sống bên cạnh Bố, tôi thường suy tư vai trò
làm cha đối với các con tôi để tự sửa đổi chẳng hạn tính nóng giận, lạc quan vô
cớ và cố quên cái “ta” chấp ngã… Tôi cảm ơn người di truyền sang gia đình tôi
cái “gen” khỏe mạnh “vượt thời gian và không gian”, lòng trắc ẩn, tính vị tha
mau quên và một tâm hồn nghệ sĩ nặng tình dân tộc…
Suy ngẫm chân lý của người xưa: “Anh em kiến giả nhất phận”
đến khi sống chung với các đấng sinh thành trời cho tuổi thọ, chúng ta còn nhận
rõ một sự thật không mấy vẻ vang! Anh chị em một nhà khi khôn lớn, tình nghĩa đổi
thay bất ngờ… Với cha mẹ già cần chăm sóc là một nhiệm vụ, vừa thiêng liêng vừa
khó khăn nên câu ca dao “Thức khuya mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người
thực hư” đã giúp hiểu rõ tính nết của từng người: có anh ích kỷ, có chị lợi dụng,
có em ỷ lại… hoặc người này tốt, kẻ kia xấu minh bạch như ban ngày. Những lời
rao giảng cao đẹp chẳng hạn: đoàn kết, vị tha, công bằng bác ái… mãi mãi nằm
yên trong sách vở. Con nào cũng yêu thương cha mẹ nhưng qua miệng lưỡi thường bầy
tỏ hơn 7 lần nên khi hành động chỉ còn 3…
Thuở mới di cư sang Mỹ, cạnh nhà tôi có ông hàng xóm tuổi
trung niên khi xưa là đại úy cảnh sát. Qua lại thân thiết nên chúng tôi mời ông
sang dự bữa tiệc sinh nhật đứa con đầu lòng. Tình cờ gặp bố tôi, ông nhớ đến bố
ông, mừng tủi như sắp khóc rồi đứng giữa nhà bếp, trước bàn ăn đông đủ mọi người,
cảm động ông phát biểu:
– “Anh chị may mắn quá! Ráng mà hưởng phúc đức… Bố tôi nếu
còn sống mà ngồi “i..” ngay giữa nhà này một bãi, tôi cũng vui sướng hốt chùi
không la lối hay than phiền lời nào…”
– “Vâng… giữa sàn “nhà” tôi (!) và chỉ “một lần” thôi nên
ông nói vậy!”. Nghĩ cho vui nhưng không nói ra vì tôi tin là ông đã trình bầy sự
thật của lòng mình theo cảm hứng vào thời điểm đó. Tiếc thay, sự việc sẽ mất
tính “cao thượng” khi thêm vào hai yếu tố: nhân bản và luận lý. Đây là trường hợp
tiêu biểu “nói dễ làm khó” bởi vì nếu mỗi lúc, mỗi ngày rồi mỗi tháng bố ông
“hành hạ” ông kiểu này thì ý kiến ấy sẽ không còn vững bền. Chẳng bao lâu, vài
năm sau đó, tôi không biết buồn hay vui khi nghe tin ông hàng xóm đã sớm quy
tiên và gặp lại bố ông ở cõi thiên đàng…
Mỗi tuần, tôi lãnh phân vụ trông coi Bố tôi 2 buổi từ sáng đến
chiều nên dù hưu trí đã 2 năm nay, tôi cũng chưa dám phác họa một chuyến du lịch
xa. Hôm nay, xin ghi lại mẩu đối thoại ngắn như kỷ niệm của Bố con tôi qua câu
chuyện: “Một Ngày Với Tuổi Trăm Năm”.
– Khỏe cái gì mà khỏe cơ chứ! Ông không biết à? Nó bảo tôi mặc
quần áo để đi Sơn Tây, ra đây ngồi đợi mãi. Nó lừa… đi mất rồi!
– Bố ơi! Bố phải để chị ấy “đi làm” chứ! Bố cứ đòi theo thì
họ phải nói dối… Nếu Bố muốn lúc nào cũng có bạn bên cạnh thì phải chấp nhận
vào ở trong viện dưỡng lão thôi! Hôm nay có con ở với Bố nè…
– Thôi thôi… đừng nói nữa, cảm ơn ông! Tôi biết các ông bà tốt
với tôi lắm rồi! Cá mè một lứa… cả đám.
– Ăn gì cũng được! Ăn cho no chứ béo bở, ngon lành gì mà cứ
hỏi mãi…
– Ok! Vậy thì bánh mì Cali hay bánh cuốn Tân Hồng Mai nào.
– Bánh mì chỉ có ông ăn chứ tôi nhai sao được! Răng đâu mà
nhai? Bánh cuốn tôi ăn rồi… khô lắm! Tôi phải có cái gì lỏng… mới dễ tiêu.
– Thế tại sao Bố bảo ăn ở đâu cũng được? Vậy thì “phở gà
phao câu” được không?
– Đâu cũng được! Phở gà ăn ở cái tiệm cũ kia! Tôi quen ở đó…
Chỗ mới bây giờ làm tồi lắm…
– Lần trước Bố vừa khen, thế mà… lại chê rồi! Không sao… Bố
muốn đi đâu mình đi đó.
– Tôi vừa tắm xong! Đây này, áo quần vừa thay… mới cả! Có gì
mà phải thay mãi thế?
– Mới tắm mà sao “khai” thế này? Bố không tắm thì mình không
đi…
– Ông chờ tôi nhớ! Đừng đi như “con” kia…
– Con ở đây tắm cho Bố mà… Làm sao Bố tắm một mình được?
– Ông cẩn thận cái áo này của tôi… nó có tiền! Vô ý là hết cả…
Sơn Tây.
– Đây! Con treo trước mặt cho Bố thấy… Không ai vào lấy… Thấy
chưa? Yên tâm nhé!
– Không ai lấy! Hừ… Mất hết cả rồi mà ông còn nói… không ai
lấy! Mất trâu rồi mới lo làm chuồng… Chán quá!
– Ngon? Ăn mà không ngon thì ăn làm gì? Hỏi vớ vẩn, hừ… No!
Đã ăn tiệm thì phải no chứ… lại còn đói à?
– Bây giờ cà phê nhá!
– Cà phê chứ còn gì nữa… Ông ngừng mua bao thuốc lá cái đã.
Hết rồi!
– Còn mà! Con vẫn còn nửa bao nhưng Bố chỉ hút hai điếu thôi
nhé!
– “Uẩy”! Cho bao nhiêu thì hút bấy nhiêu. Miễn có hút là được.
– Bây giờ vào nhà con pha cà phê, ngồi ngoài “patio” uống cà
phê hút thuốc. Ấy… Bố đi đâu vậy?
– Tôi ghi số xe để ngày mai khi cần tôi “gọi” cho ông chứ nếu
không lại đói… chẳng có đứa nào chở đi ăn. Viết cho tôi số… May mà có ông
thương thân già này nên còn giúp đỡ tôi.
– Bố lộn rồi! Số téléphone chứ không phải số xe. Vào nhà con
ghi cho…
– Tôi thấy đời vô nghĩa, không muốn sống nữa! Phiền hết con cái…
Hôm qua, xin nó hai viên thuốc, bảo uống rồi mai không dậy nữa… thế rồi chắc liều
lượng nhẹ quá, chẳng ăn thua mẹ gì! Sáng nay vẫn chưa chết…
– Thế Bố còn muốn đi Sơn Tây không?
– Muốn lắm chứ! Chỉ có 2 tiếng ngồi xe lửa là đến nơi mà
không đứa nào nó dắt đi. Con với cái… Khổ cái thân già này! Nó hứa nhăng hứa cuội
nhưng tôi có cách… “Moa” bàn với “toa” chuyện quan trọng này nhớ! “Moa” cần 2
ngàn để đi về Sơn Tây. Đến nơi rồi “moa” sẽ trả lại.
– “Toa” trả “moa” bằng cách nào?
– Mấy bữa nay, “moa” nghĩ ra cách kiếm tiền rồi! “Moa” về
Sơn Tây mở lớp dậy tiếng Pháp cho người ta học… Thế nào cũng có nhiều “sìn”.
– Bây giờ tiếng Anh chứ có ai nói tiếng Pháp nữa đâu Bố ơi
là Bố!
– Thế thì tôi về Hà Nội… lại làm giây thép Bưu Điện vậy.
– Bố già lụ khụ… đi không vững! Ai còn muốn mướn Bố.
– Già? Hừ… Đói thì cũng phải cong đít mà làm chứ ai nuôi?
– Sao lại không được! Xưa nay tôi vẫn một mình chứ hai mình
bao giờ? Đi xe lửa mà lại… Hừ… Ai bảo ông thế! Người ta vẫn đi hàng ngày mà nói
láo… Chỉ nói láo là giỏi! Hay là ông không muốn cho tôi mượn tiền nên ông nói
nhăng nói quậy? Thôi… Tôi hiểu ông rồi! Thân già này chẳng còn nhờ cậy ai được.
Con với cái… Đồ mất dậy!
– Ấy chết, sao Bố lại nói con thế! Chán thật…
– Ông chán tôi từ lâu rồi chứ có phải bây giờ đâu?
– Thôi con đi làm nhớ!
– Vâng! Ông đi… Mấy giờ về?
– Con không về nữa vì Bố chửi con rồi…
– Tôi chửi ông hồi nào? Ông chửi tôi thì có! Chỉ giỏi ăn hiếp
người già!
Bố tôi nói thế rồi quên ngay và ngày mai câu chuyện lại tiếp
tục với những cuộc đối thoại vui buồn không dứt! Có tính mau quên và chẳng coi
ai là kẻ thù nên vì thế Cụ sống lâu chăng? Dù sự ăn uống chút phần khả quan
nhưng tinh thần của Bố tôi cũng đã suy sụp nhiều so với năm ngoái! Chân đi
không vững và đầu óc hoang tưởng, vui buồn bất thường… Như đã nói ở phần trên,
người già không mắc phải bệnh này cũng mang chứng bệnh kia. Thuốc men chỉ đỡ mà
không chữa lành.
Bố “đi” mãi và tôi cũng mong Cụ quên “về” với Mẹ tôi nhưng
thực tâm, ai cũng biết rằng tất cả chuyện đời đều phân chia sẵn ranh giới nên mỗi
khi ra ngoài giới hạn đã định, chúng ta đều có cái giá phải trả! Người xưa vẫn
thường nói: “Bách tuế vị kỳ” mà…
Bố tôi và các con của Cụ đang chia sẻ hạnh phúc và khó nhọc,
mỗi ngày một khổ hơn vì thế người nhiều kẻ ít tặng Cụ thời giờ và tình thương để
mong Cụ hưởng những mùa xuân êm đềm còn lại trong đời.
Qua kinh nghiệm “Một Ngày Với Tuổi Trăm Năm” vừa trình bầy,
thực tâm tôi không muốn sống trường thọ đến tuổi “bách niên” để phải trả giá dù
nhẹ hay nặng bởi vì sự việc đó chắc chắn sẽ liên hệ đến các con và người thân của
tôi sau này… khổ đau sẽ nhiều hơn hạnh phúc! Tuy nhiên, muốn là một chuyện, không
ai trong chúng ta tránh khỏi số mệnh đã an bài…
Cuối cùng, liệu chúng ta còn nên chúc nhau câu “Bách niên
giai lão” mỗi khi xuân về nữa không?
Cao Đắc Vinh
