Năm 1986, tôi được gặp nhà văn Bình Nguyên Lộc (đôi lần) nơi
một thành phố nhỏ – ở phía cực Bắc của tiểu bang California. Lần nào tác giả Đò
Dọc cũng tế nhị kéo tôi ra cái quán ăn của người Hồ Nam, Hunan
Restaurant, và nói rất ân cần: “Chỉ có tiệm này họ mới bán cơm thôi em à.”
Sau này, sau khi đọc lại một đoạn ngắn trong tuyển tập truyện ngắn Ký Thác của Bình Nguyên Lộc, tôi mới hiểu ra sự ân cần và tế nhị của ông: “Cơm là ác mộng của người Trung Hoa, cho đến nỗi họ gặp nhau, chào nhau bằng câu: “Ăn cơm chưa?”
Té ra ông anh thấy tôi họ Tưởng nên tưởng (lầm) rằng thằng
nhỏ này nó người Tầu, hoặc rẻ ra thì cũng gốc Tầu. Nói nào ngay: tôi hoàn toàn,
và tuyệt đối, không Tầu xíu xiu nào hết trơn hết trọi nhưng bà vợ (nhỏ) thì Tầu
thiệt và Tầu lắm.
Dòng họ bên bả đông hết biết luôn. Tôi tiếp xúc với họ hằng
ngày nhưng không còn nghe ai chào theo kiểu (“ăn cơm chưa”) như thời trước nữa.
Cách họ thăm hỏi nhau nghe đã khác rồi:
– Nị ăn mì chưa?
Nói vậy dám có người không tin lắm à nha. Muốn biết (chắc) cứ
thử leo lên một cái phản lực cơ của công ty AirAsia hay China Airline mà coi.
Thực đơn trên mọi tuyến bay đến Ma Cao, Trùng Khánh, Quảng Châu, Côn Minh, Quảng
Đông, Thượng Hải… đều có ghi đủ loại mì ly (hay mì tô) cùng hình ảnh đi kèm.
Ở phi trường Thượng Hải hành khách còn được cung cấp nước
sôi luôn nữa. Vòi nước này luôn đặt cạnh cái máy bán mì ăn liền. Bỏ tiền, bấm
nút, lấy cái tô ra, xé nắp, rồi chế nước vô là… sực thôi.
Giản tiện và tân kỳ chưa?
Hổng dám “tân kỳ” đâu! Kiểu đó đã xưa lắm rồi, cha nội.
Trang mạng Shangaiist vừa hớn hở loan tin là những máy bán mì đầu tiên của thế
giới đã xuất hiện ở thành phố Thượng Hải. Chỉ cần bấm nút một cái là nguyên tô
mì (bốc khói) tới miệng cấp kỳ.
Sau la bàn, thuốc súng, chữ in thì có lẽ đây là phát kiến
quan trọng thứ tư của dân tộc Trung Hoa! Từ nay các đấng con trời có quyền ngẩng
mặt nhìn đời với niềm hãnh diện là họ (cũng) vừa phát minh ra một thứ gì đó
hoàn toàn mới lạ, chớ không còn cứ tiếp tục chỉ làm hàng nhái hay chôm chỉa
phát kiến của thiên hạ nữa.
Ủa? Mà sao người Ấn, người Thái, người Miên, người Miến, người
Lào, người Nhật, người Việt, người Mã Lai, người Nam Dương, người Đại Hàn, người
Miến Điện… cũng đều ăn mì (lia lịa) nhưng chỉ có người Tầu mới phát minh ra được
cái máy bán mì ăn liền thôi, vậy cà?
Lý do, theo tôi, có lẽ vì “văn hoá ăn liền” hợp với tạng của
người Tầu hiện nay hơn nhiều dân tộc khác. Nhân loại đâu có ai nghĩ ra được những
cú Đại Nhẩy Vọt (Great Leaps Forward) lẹ cấp kỳ như Chủ Tịch Mao Trạch Đông, hồi
cuối thập niên 1950.
Những người Cầm Lái Vỹ Đại kế tiếp của nước Trung Hoa cũng đều
nóng như hơ, đều nhấp nhổm muốn nhẩy vọt (và nhẩy đại) bất cần thân thể. Sau
khi hô hào “mèo trắng mèo đen gì miễn bắt chuột là được”, họ còn tiến xa hơn
khi khuyến khích toàn dân xẻ núi lấp sông để nâng cao sản xuất.
Ngó cái cách người Trung Hoa lấp sông bằng xe đổ rác cũng đã
đủ cho thiên hạ “ấn tượng” lắm rồi nhưng nghe bác Nguyễn Gia Kiểng kể chuyện đi
Tầu thì mới thiệt là hết hồn hết vía:
“Trên máy bay từ Tây An về Côn Minh, tôi đọc trên tờ China
Daily, tờ nhật báo duy nhất bằng ngoại ngữ tại Trung Quốc, dĩ nhiên là báo nhà
nước và cũng chỉ tìm thấy trên máy bay: 278 thành phố, 5.000 thị xã và 20.000
thị trấn hoàn toàn không có hệ thống xử lý nước thải.”
-- Nguyễn Xuân Nghĩa: “Đây là chuyện bình thường của
các nước ‘tân tòng’ mới áp dụng quy luật thị trường để điều hành kinh tế, như
Nhật Bản sau Thế chiến II và nhiều nước Đông Á kể từ thập niên 60-70 của thế kỷ
20. Nhờ đi sau, khởi lên từ một nền móng tan hoang vì sai lầm chánh sách trước
đấy, và học các xã hội đi trước, các nước tân tòng đều có một giai đoạn ‘khởi
phát’. Trong những năm tới, Trung Quốc sẽ tụt hậu so với đà tiến đã qua. Sẽ mất
vị trí cường quốc kinh tế họ vừa thấy trong tầm tay và chưa nắm được thì đã tuột.”
-- Ngô Nhân Dụng: “Cả nền kinh tế Trung Quốc trong mấy
năm qua dựa trên ‘phép lạ’ đầu tư chỉ để tiếp tục đầu tư thêm, nhờ thế vẫn chưa
sụp đổ… Ai cũng thấy tình trạng này không thể kéo dài được… Cho nên, chúng ta
không nên ngộ nhận rằng nền kinh tế Trung Quốc cứ thế mà lên, đè bẹp các nước
khác. Bên trong cơ cấu kinh tế của Trung Quốc không có động cơ tạo sức phát triển
bền vững mà trái lại còn chứa những trái bom nổ chậm không biết lúc nào.”
-- Lê Phú Khải: “TQ là đất nước của một chế độ tuyệt vọng.”
-- Nguyễn Gia Kiểng: “Thực ra chính quyền Bắc Kinh chỉ
làm một điều rất giản dị là bóc lột công nhân tối đa và tàn phá môi trường để sản
xuất thật nhiều với giá thật rẻ. Nói cách khác chính quyền cộng sản Trung Quốc
xuất khẩu sự nghèo khổ mà chính họ là nguyên nhân đồng thời phá hoại đất nước
theo nghĩa đen, làm cho đất khô cằn, nước và không khí bẩn và độc. Chính sách tệ
hại đó dù nhất thời có thể gây ấn tượng nhưng sau cùng chỉ làm Trung Quốc kiệt
quệ lâu dài, như những kim tự tháp tại Ai Cập và Vạn Lý Trường Thành tại chính
Trung Quốc trước đây.”
Tui không đủ kiến thức, cũng như chữ nghĩa, để có thể đưa ra
những nhận định cùng với những kiểu ví von xa xôi (Đông/Tây-Kim/Cổ) như quí vị
thức giả thượng dẫn. Cứ theo cách nghĩ của một thường dân cỡ tôi thì kiểu làm
ăn của người Trung Hoa, trong mấy thập niên qua, từa tựa như những kẻ sống bằng…
nghề bán máu để ăn (liền) vậy. Tất nhiên, họ sẽ không sống được lâu.
Nói vậy nghe hơi ác miệng, và cũng rất dễ mích lòng nên tôi
email bài viết này cho bà vợ (nhỏ) đọc trước – cho nó chắc ăn – trước khi đi ngủ.
Dù gì thì mình cũng đang sống chung với Tầu mà.
Sở dĩ có cái vụ “email” và “reply” qua lại vì vợ chồng chúng
tôi giận nhau hơn cả tuần rồi. Người Việt cũng như người Tầu đều rất giầu tự ái
nên không đứa nào chịu mở lời (trước) cả. Tôi không nằm chung giường với kẻ thù
đã gần chục đêm nay.
Sáng hôm sau, có hồi âm ngay:
“Nị viết quá hay và quá đúng. Không chỉ đúng với dân Tầu mà
còn đúng luôn với dân Việt nữa. Bởi vậy chỉ cần thay hai chữ “Trung Hoa” bằng
“Việt Nam,” và đổi lại cái tựa (“Mày Ăn Cơm Chưa?”) là coi như sẽ có thêm một
bài viết mới. Nói cách khác là đêm qua nị chỉ viết một bài thôi nhưng lại có thể
biến thành hai nên có thể nhận được hai lần tiền nhuận bút. Nhớ là số tiền dư này
phải dùng để mua thêm thuốc bổ gan, chớ đừng có mang đi nhậu hết (mang tội chết)
đó nha – cha nội.”
Tưởng Năng Tiến


