Tôi quan niệm tội lỗi thường bị
tạo ra từ những tâm hồn yếu đuối hay bệnh hoạn. Vì thế, tội lỗi nhiều khi cần
được tha thứ và chữa trị chứ không phải là trừng phạt…
Hoàng hôn trên đồi luôn xuống chậm, nắng tháng chạp cứ nhợt nhạt dần rồi biến mất
đâu đó, chỉ để lại một vầng sáng ở cuối chân trời… bức tượng Nàng Tiên Cá ở
góc vườn bắt đầu óng ánh một màu xanh tím buồn ảm đạm từ ánh đèn Solar
phát sáng.
Khung cửa sổ mở ra trong đêm, đôi mắt Y đắm đuối nhìn tác phẩm cuối cùng của
mình với một niềm hạnh phúc vô biên! Y luôn bắt tôi nghe nhiều lần một câu chuyện
cũ, một câu chuyện tôi đã thuộc lòng, nhưng mỗi lần nghe đều cảm thấy bất an.
Y là một họa sĩ trẻ, như mọi người trẻ tuổi khác, tạo một chút tiếng tăm chẳng
dễ dàng gì, nhất là khi sự giáo dục nghiêm khắc và đạo đức của gia đình không
thể cho mình bất chấp mọi thứ để có chút tiếng tăm!
Y ra trường, thất nghiệp… nghe lời khuyên của người bạn thân, Y mở một phòng
tranh trên con đường ra biển… những bức tranh của Y thật buồn, thật đẹp , thật
khó hiểu nên chẳng ai mua dù trong một thời gian dài người bạn đã bỏ công, bỏ vốn
marketing không hề mệt mỏi… khách du lịch thì cứ đến ngắm nghía, chụp hình rồi
đi.
Một ngày, người bạn đem đến phòng tranh một cô gái xinh xắn, dễ thương:
– Đây là Mermaid, cô ấy sẽ giúp Y chăm sóc phòng tranh.
Y đã quá chán nản vì phải đi tới đi lui, giải thích tường tận ý tưởng, nội
dung, hình thức cho nhiều người khi họ tạt ngang dù chỉ để chụp hình chứ không
hề có ý định mua tranh nên trút cái gánh nặng này qua Mermaid.
Mermaid tóc dài vàng đậm, hơi xơ xác, dáng mảnh khảnh hoang dã, da ngăm ngăm
màu mật như các cô gái vùng bán nhiệt đới. Khi đã khá thân, Y biết cô có nguồn
gốc từ vùng Argentina và cô đã có gần 10 năm đóng vai Nàng Tiên Cá trong
một công viên nước nổi tiếng của tiểu bang California. Công việc của cô chỉ là
ngồi trong chiếc vỏ sò lớn giữa một ốc đảo nhân tạo để du khách chụp hình. Công
việc đơn điệu và buồn chán!
Nếu khi sinh ra đời, Thượng Đế đã sắp đặt cho mỗi sinh mệnh một số phận thì số
phận của cô mãi mãi là một nàng tiên cá. Cô lạc lòng đi theo tiếng gọi của một
chàng Hoàng tử trong ảo vọng của những làn khói Marijuana ma mị của những đêm
quay cuồng trong quán rượu. Ban ngày chàng Hoàng tử của cô hiện nguyên hình là
một gã lang thang cho thuê ván trượt trên bãi biển. Cô bỏ việc dù nó ổn định và
dễ dàng nhất trong những công việc cô có thể lựa chọn! Người bạn của Y vốn là một
Mục sư, luôn muốn làm cho đến nơi đến chốn những việc mà bạn nghĩ là tốt đẹp,
đã nhặt Mermaid khi cô đang say ma tuý bên góc nhà thờ, bệ rạc như một con búp
bê rách nát mà đứa bé chơi chán ném đi, mang cô vào trại cai nghiện sau đó tạo
cho cô một việc làm tử tế là đưa cô đến giúp Y và người bạn đã rất hài lòng vì
sự hợp tác thật tốt đẹp này.
Qua những lời giới thiệu và giải thích bay bổng đầy hoang tưởng từ Mermaid hoặc
bởi cái vẻ man dại của cô, những bức tranh âm u của Y biến thành huyền thoại của
các vị thần linh để chúng trở nên những bức tranh có giá trị trong giới hội
họa và có giá cao trên thị trường mua bán! Đã có những bài báo viết về phòng
tranh Y&M, đã có những nhà báo đến phỏng vấn chàng họa sĩ trẻ và nàng Digan
xinh đẹp. Điều may mắn đó đồng thời cũng đem đến một niềm bất hạnh. Chàng Hoàng
tử của Mermaid xuất hiện trước phòng tranh vào một trưa nắng loá. Đứng ngược nắng,
chàng còn rực rỡ hơn cả vầng sáng chiếu trên mái tóc vàng như một ánh hào
quang. Y thấy trái tim mình hẫng đi vài nhịp. Có những cái đẹp không thể cứu rỗi
thế giới mà ngược lại, nó làm băng hoại những gì đẹp đẽ nhất. Có những cái đẹp
làm trái tim tan nát buồn đau. Có những cái đẹp xui người ta phạm tội.
Đêm rất muộn, bên những ly pha lê lóng lánh màu rượu đỏ, chàng Hoàng tử cầm bàn
tay lạnh tái tê của Mermaid, thì thầm:
– Cô bạn nhỏ, tôi không thể dối lòng… tôi xin lỗi.
Đôi mắt màu hổ phách man dại của Mermaid cũng ánh màu rượu đỏ:
– Tôi biết điều ấy, nhưng sao lại chọn Y?
– Tôi không hề chọn, tình yêu đâu phải là một món hàng để so đo tính toán!
Và Y, tiếng vọng từ thẳm sâu ký ức đau đớn nghẹn ngào…
…hãy mang đi hồn tôi
một hồn đầy bóng tối
một hồn đầy hương phai
một hồn đầy gió nổi… ( Du Tử Lê)
Mermaid trót mang định mệnh của một nàng tiên cá nên cô đã nghẹn ngào buông tay
trôi dạt về biển khơi vào một ngày bão tố điên cuồng ở Vịnh Tampa.
Người bạn Mục sư ngao ngán thở dài : “tôi không cổ suý cho những hành vi suy đồi
của đạo đức, tôi không muốn nhìn thấy những tội lỗi của trần gian, nhưng
con người thật yếu đuối, họ dễ vấp ngã để rồi gục ngã trước những hệ lụy gập ghềnh.
Với Mermaid tôi không nghĩ rằng linh hồn cô đời đời sa địa ngục, cô sẽ bay lơ lững
giữa các tầng trời trong 300 năm chờ đợi một người yêu cô hơn bản thân họ như lời
nguyền của những nàng tiên trong cổ tích để rồi cô sẽ trở lại làm người tử tế!…”
Còn tôi, người kể chuyện, vốn là một con người vô tín ngưỡng, chỉ tin vào những
điều có thật đang diễn ra trong cuộc sống, có khi viên mãn, có khi chua xót đau
buồn. Tôi quan niệm tội lỗi thường bị tạo ra từ những tâm hồn yếu đuối hay bệnh
hoạn. Vì thế, tội lỗi nhiều khi cần được tha thứ và chữa trị chứ không phải là
trừng phạt! Nên tôi luôn thực tế để kéo mọi sự, mọi điều vào trật tự vốn phải
có của nó:
– Y này, bạn đã yêu Mermaid hay yêu chàng Hoàng tử?
Y nhìn tôi, nhẹ nhàng trả lời với một vẻ xót thương:
– Bạn thì biết quái gì về tình yêu! Muốn nói về một tình yêu đích thực bạn
phải có cả trăm năm để đợi…
Tôn Nữ Thu Dung
