KẺ CƠ HỘI HÈN HẠ
Anh ta là bạn cùng xóm và cùng lớp với anh tôi. Trong khi
anh tôi hiền lành thật thà bao nhiêu thì anh ta mưu mô, gian xảo bấy nhiêu. Bạn
bè ít ai chơi với anh ta, vì anh ta chỉ chơi với những ai có lợi cho anh ta, hoặc
anh ta còn lợi dụng được. Sau 1975, toàn quốc đi xe đạp, nhà tôi đông con, nên
sắm bộ phụ tùng sửa xe đạp để anh tôi vá xe, sửa xe cho anh chị em trong nhà. Vậy
mà anh ta cứ mang xe đến nhờ anh tôi làm giúp (anh tôi có mở tiệm sửa xe đạp
bao giờ đâu nà!!!) Làm xong, anh ta tự nhiên mang về, chưa hề đãi anh tôi một
ly trà đá!
Thuở đi học, anh ta cũng len lỏi vào Đoàn, rồi luồn lách thế nào mà đi nghĩa vụ quân sự được ở lại làm tại thành phố, lo chuyện hậu cần gì gì đó trong quân đội. Thế là anh ta áp dụng chiến thuật “thượng đội hạ đạp”, câu kết nhau tham nhũng, gian lận, hối lộ, ăn bớt hoặc ăn cướp trắng trợn tiền của bộ đội giải ngũ. (Những người giải ngũ này, cũng là nạn nhân của chế độ, bị ép đi lính, ngày trở về chỉ mong mang chút tiền còm về quê nghèo, nhưng anh ta gây khó dễ, kéo dài thủ tục thời gian, rồi người ta nản chí bỏ cuộc, anh ta ăn tươi nuốt sống tiền của chính đồng đội mình!)
Giờ thì anh ta nhiều tuổi Đảng, giàu có, nhưng bạn bè ai
cũng lánh xa vì anh ta vẫn tuyên bố chỉ chơi với người có lợi cho anh ta mà
thôi.
Xã hội Việt Nam, tiếc thay, có khá nhiều loại người như anh
ta. Họ không quan tâm chế độ nào, không quan tâm chính trị, miễn họ vinh thân
phì gia, mặc kệ những bất công oan trái đói khổ ngoài kia.
Vì những kẻ cơ hội hèn hạ này, mà chính quyền cộng sản Việt
Nam còn tồn tại đến ngày nay!
PS: Không biết anh ta có đọc được bài này không, nếu có, tôi
xin “tặng” thêm hai chữ: Tôi khinh!
ÔNG PA-TÊ
Trước năm 1975, dãy phố xóm tôi, vì bao quanh bởi những trại
quân cụ, truyền tin, quân trang, trại lính, khu gia binh của chính quyền Việt
Nam Cộng Hoà, nên nhà nào cũng kinh doanh, buôn bán. Nhà tôi là quán giải khát,
nhà kế bên là quán phở, bánh cuốn, rồi tiệm bánh mì, tiệm depot nước đá, bia,
nước ngọt, tiệm sinh tố, và cuối dãy là tiệm tạp hoá kiêm bán Pa-tê, thịt nguội,
giò lụa.
Cuộc sống êm đềm, hạnh phúc cho đến ngày Miền Nam bị cưỡng
chiếm. Cả xóm lao đao vì thời cuộc đảo điên, nhà nhà có người đi tù cải tạo,
kinh tế mới, cửa nhà trống hoác trống huơ, lạnh lẽo. Nhưng riêng nhà ông
Pa-tê thì không hề hấn gì, mà ngược lại, ông còn được làm chức Phó Chủ Tịch
phường. Lúc ấy tôi mới 9, 10 tuổi, chẳng hiểu gì, chỉ nghe lõm bõm người lớn xì
xào, rằng nhà ông Pa-tê có lý lịch sạch sẽ nhứt trong xóm, không dính líu gì đến
chế độ cũ nên ổng được chức quyền là đương nhiên. Kẻ khác thì hoài nghi, chắc ổng
là dân “nằm vùng” chớ không phải tự dưng mà được cái chức ngon cơm vào cái thời
“gạo châu củi quế” ấy!
Một ông anh của tôi vừa tuổi 18 bị gọi đi “nghĩa vụ quân sự”
cùng lúc nhận giấy báo đậu đại học. Bà chị tôi vội vã mang đến nhà ông Pa-tê một
bịch lạp xưởng và một hộp sữa, mong ông dùng quyền thế và tình làng nghĩa xóm,
mà giúp cho anh tôi được đi học thay vì đi lính. Nhưng cuối cùng, lạp xưởng và
sữa hộp thì họ ăn hết mà anh tôi vẫn phải nhập ngũ. Sau đó gia đình tôi đã cho
anh đào ngũ ngay khi chưa xong quân trường, rồi phiêu bạt về miền tây chờ ngày
vượt biên. Hoá ra, ông Pa-tê, tuy là phó chủ tịch, cũng chẳng có “ép phê” gì với
bên phường đội để can thiệp cho anh tôi.
Sau một thời gian khá dài làm phó, rồi chuyển qua vài chức vụ
nho nhỏ khác trong Uỷ Ban phường, ông Pa-tê cũng lui về vườn khi chưa đến tuổi
hưu, hay là vì đấu đá nhau bên trong nội bộ, có trời mới biết. Ông bán căn nhà ở
dãy phố, đưa gia đình về miền cây trái An Phú Đông, ở ẩn, vui thú vườn tược giản
đơn. Một vài người hàng xóm thân cận hay qua lại thăm ông, đã hỏi thẳng, rằng
ông là “nằm vùng” hay “cách mạng 30/4” (nghĩa là loại trở cờ, gió chiều nào
theo chiều nấy). Ông đáp rành mạch:
– Nằm vùng con khỉ khô! Trở cờ cũng chẳng phải! Hồi đó cứ
hai lần một tuần, tôi thức dậy từ khuya để đi lấy Pa-tê về bỏ mối và bán tại
nhà. Có lần, đang chạy xe trên con đường vắng, hai bên đồng trống, bỗng có mấy
thằng Việt Cộng nhào ra chặn đường. Tụi nó mặc đồ bà ba đen, quấn khăn rằn, người
gầy ốm, da bọc xương, bẩn thỉu như ma đói, dí súng vào đầu tôi, xin Pa-tê thịt
nguội, rồi bảo từ nay cứ đi qua đoạn này phải nộp Pa-tê cho chúng, nếu không
chúng bắn vỡ sọ, còn nếu đi báo Cảnh Sát thì vợ con tôi cũng chung số phận. Tôi
vì lo cho cái gia đình một vợ tám con mà không dám hé răng nửa lời, cứ phải âm
thầm cung cấp Pa-tê cho chúng nó cho đến ngày “giải phóng”!
Rồi ông nổi sùng, giận dữ, chửi đổng:
– Tổ sư cha cái bọn ăn cướp! Tao đâu ngờ vì quá nhút nhát an
thân mà tao đã tiếp tay cho chúng mày “giải phóng” Miền Nam đang ấm no, hạnh
phúc. Nếu được làm lại từ đầu, tao xin thề, tao thà bỏ nghề chứ không đời nào
thông đồng với lũ khỉ rừng tụi bay! Tổ sư cha bay!!!
Kim Loan
