17 December 2024

TIẾNG GIÓ - Huỳnh Liễu Ngạn

mắt đời xanh mấy hàng tre

mà mưa đâu lại bập bè lạnh vây

nhà em chổ đợi bữa nay

mái tranh lợp gió trắng tay có gì

 

ngoài kia mây lạnh lùng đi

đồng khô nước cạn đôi khi vô tình

bỏ đèo qua thác lênh đênh

bỏ mây trắng giữa gập ghềnh gian nan

 

rồi thôi mộng cũng úa tàn

làm sương rơi rụng trăng ngàn bãi xa

đêm ra nghe ngóng vỡ òa

thấy ngay chiếc bóng tan nhòa phải em

 

đã trôi từ sáng tới đêm

đã trôi vạt nắng củi chêm lửa cời

tay em chẻ sợi tóc rời

mùa em đã mỏng gió trời bấp bênh

 

em theo ngày vội qua đình

mong manh anh gọi bình minh có về

đầu sông chiều nhạt khói tê

ngoài em bóng mạ vập về xấp mương

 

dang tay anh ngã bên đường

có nghe màu lúa chín hường tới chưa

nhà nghèo thức sớm dậy trưa

miếng cơm manh chiếu muối dưa lỡ làng

 

em đi theo bước nhịp nhàng

trên tóc trên áo ngập tràn núi sông

nón em quai lụa tơ hồng

qua mương lội suối theo chồng bỏ anh

 

ra đồng rẻ nước nhìn quanh

may ra ngửi được mùi tanh lấm phèn

em ngồi chợ búa bon chen

lòng tay trải rộng lấm lem vết cào

 

đâu rồi dịu ánh mắt trao

anh đi tìm lại mà nào thấy chi

về quê em nhắn gởi gì

chỉ nghe tiếng gió thầm thì bên anh.

 

7.11.2024

Huỳnh Liễu Ngạn