Con bé Em cười tủm tỉm khi nghĩ tới cái áo đầm màu hồng mà
má nó mới mua cho:
-Tết này, mình mà mặc cái áo đó đi chơi, đẹp như tiên cho mà
coi.
Nó nghĩ và nó muốn chia sẽ với con Bích, bạn nó.
Con Bích ở trong hẻm, nhà nó nghèo, má nó đi bán bắp nướng
ngoài đầu hẻm, con bé Em thích con Bích vì nó hiền, với lại ngồi kế nhau từ lớp
một tới lớp năm, làm sao mà không thân cho được. Hôm hai mươi sáu, học buổi cuối
năm, hai đứa nôn Tết quá quá trời nên tính trước, nếu mùng một con bé Em đi về
Ngoại thì mùng Hai hai đứa đi tới nhà cô giáo. Bây giờ con bé Em tính trong đầu,
tới bữa đó chắc nhiều bạn nữa, cho nên nó sẽ mặc cái áo đầm mới thắt nơ, bâu viền
kim tuyến cho tụi bạn lé con mắt luôn.
Con Bích đang ngồi nướng bắp thế cho má nó đi sách cặn cho
heo. Bé Em muốn khoe liền nhưng bày đặt nói gièm:
-Còn mấy ngày nữa Tết rồi hen, mầy có đồ mới chưa?
-Có, má tao đưa vải cho cô Ba thợ cắt rồi, má tao nói gần Tết
đồ nhiều, dồn đống, chắc tới hai mươi tám mới lấy được.
-Vậy mầy được mấy bộ?
-Có một bộ hà.
Con bé Em trợn mắt:
-Ít quá vậy?
-Con Út Mót với Con Út Hết được hai bộ. Tao lớn rồi, nhường
cho tụi nó.
-Vậy à?
Bé Em mất hứng hẳn, nó lựng khựng nửa muốn khoe, nửa muốn
không.
Nhưng rõ ràng là con Bích không quên nó:
-Còn mầy?
-Bốn bộ. Má tao mua cho đủ mặc từ mùng Một tới mùng Bốn, bữa
nào cũng mặc đồ mới hết trơn. Trong đó có bộ đầm hồng nổi lắm, hết sẩy luôn.
-Mầy sướng rồi.
Con Bích nói xong vẫn cười nhưng mắt nó xịu xuống, buồn hẳn.
Nhà nó nghèo, sao bì được với nhà con bé Em. Hồi nhỏ nó chuyên mặc áo con trai
của anh Hai nó để lại. Áo nó thì chuyền cho mấy đứa em, tới con Út Hết là đồ đã
cũ mèm, mỏng tang, kéo nhẹ cũng rách. Được cái mấy chị em nó biết thân, lo học
chớ không so đo chuyện cũ mới, má nó nói hoài, “Nhà mình nghèo quá hà, ráng vài
năm nữa, khá giả rồi má sắm cho”. Con bé Em nhìn con Bích lom lom rồi cúi xuống,
trở trở trái bắp nướng:
-Bộ đồ mầy mai chắc đẹp lắm, bữa mùng Hai mầy mặc bộ đó đi
nhà cô hen?
Rồi tới mùng một, mùng hai, bé Em lại rủ con Bích đi chơi.
Hai đứa mặc đồ hơi giống nhau, chỉ khác là con Bích mặc áo trắng bâu sen, con
bé Em thì mặc áo thun có in hình mèo bự. Cô giáo tụi nó khen:
-Coi hai đứa lớn hết trơn rồi, cao nhòng.
Hai đứa cười. Lúc đó con bé Em nghĩ thầm, mình mà mặc bộ đầm
hồng, thế nào cũng mất vui. Bạn bè phải vậy chớ. Đứa mặc áo đẹp, đứa mặc áo xấu
coi gì được, vậy sao coi là bạn thân. Nhưng Bích lại nghĩ khác, bé Em thương bạn
như vậy, tốt như vậy, CÓ MẶC ÁO GÌ BÍCH VẪN QUÝ BÉ EM. THIỆT ĐÓ.
