31 January 2025

NỬA THẾ KỶ XUÂN QUA - Trần Mộng Tú

Tôi thỉnh thoảng nhìn lên lịch

đếm những tháng cuối năm 

thấy con số 12

biết sắp sang năm mới

năm rơi vào con số 50

Cuối năm

Tôi hay mở mắt trong đêm

nhìn lai khúc phim ngày cũ

thấy cha mẹ tôi

hai mái đầu bạc phơ phơ

hai cặp mắt hoang mang sợ hãi

ngồi trong lòng chiếc phi cơ vận tải

Chiếc phi cơ nhà binh

không có cửa

không có ghế ngồi

chỉ có cái mồm mở ra

như một con khủng long

ngậm những con người 

rồi không biết sẽ nhả ra ở bờ bãi nào

Năm mươi năm rồi

Mẹ, Cha đều mất

đều gửi xương trên mảnh đất quê người

Bây giờ chúng tôi thay cha mẹ

nuôi con nuôi cháu

trên quê hương này

trong mạch nước ngọt ngào 

vẫn có những giọt đắng giọt cay 

Chúng tôi rơi vào một cuộc chiến

cuộc chiến không tiếng súng

không đạn bom

chỉ xôn xao từng mảnh

như nhìn vào ống kính vạn hoa

và chúng tôi lạc như những vì sao lạc

bầu trời đêm thì mênh mông quá

chúng tôi là những đốm lửa lẻ loi

đốt mãi không ấm hồn lưu lạc

Chúng tôi đã đi qua hai, ba thành phố

chúng tôi đã thay ba bốn ngôi nhà

thành phố nào cũng là thành phố của người ta

nhà nào sao vẫn không giống nhà mình hồi đó

Những kỷ niệm 50 năm

sao vẫn như dấu “xi” ửng đỏ

đóng vào da thịt năm xưa

Mấy mươi năm vết thương như cổ tích

mà trang đời lật mãi vẫn còn nguyên

Ai mà không da nhăn

ai mà không bạc tóc

nhưng quê hương

thì trẻ mãi trong lòng

Khi tìm về phố cũ

căn nhà cũ thay đổi đến xót xa

những bức tường cũ không còn

những bức tường khác được dựng lên

khung cửa mới người dọn vào cũng mới

Nhưng giọt nước mưa cũ 

hình như còn đọng nguyên trên mái

đợi ai về kể lại chuyện….hôm qua.

Cha Mẹ ơi

lại sắp Tết rồi

con đã nghe thấy trong tai mình

tiếng pháo hòa vào tiếng súng

mấy mươi năm nước Việt cũ của mình

Tết nào mà không tiếng súng

mấy mươi năm những người lính của mình

không được về nhà ăn Tết với gia đình

Rồi khi hết chiến tranh

những người lính còn sót lại

được ăn Tết trong tù

sau những vòng kẽm gai

Thôi con không nói nữa

mùa Xuân không nên nói chuyện buồn 

và những người lính năm xưa còn sót lại

cũng lưu lạc như con hôm nay

giấu những giọt lệ trong phong bao đỏ 

giấu 50 năm trên những đốm nhang

cùng chia nhau nửa thế kỷ tàn

Giữa uyên nguyên trời đất

giữa mong manh phận đời

con cầu xin cho một đất nước Viêt Nam

Người biết thương Người.

Trần Mộng Tú

Xuân Ất Tỵ. 2025