Tôi sinh trưởng ở Đà Lạt (Thành Phố Ngàn Hoa) nên sự hiểu biết về hoa lá cũng không đến nỗi tồi. Thế mà mãi tới bữa rồi, nhờ xem trang Trăm Hoa, mới được biết thêm về một loài hoa nữa – hoa ban:
“Mùa hoa nở là lúc các cặp đôi nô nức đến thăm Tây Bắc. Hoa ban trắng tượng trưng cho tình yêu chung thủy và sự chân thành, dù tình yêu có gặp nhiều trắc trở, khó khăn thì cũng tự tin vượt qua và sẵn sàng đi đến bến bờ hạnh phúc. Các cặp đôi yêu nhau thường thề nguyện dưới gốc cây hoa ban như một minh chứng cho tình yêu thủy chung, bền chặt.”
Thảo nào mà hằng năm vẫn có Lễ Hội Hoa Ban (hay còn
gọi là lễ hội Xên
Mường, theo Wikipedia) “được người Thái ở Tây Bắc tổ chức vào dịp tháng 2
âm lịch, khi hoa ban nở trắng núi rừng.” Chỉ có điều hơi đáng tiếc
là giữa không gian thi vị và thơ mộng như thế mà Sở Văn Hóa Thể Thao Du
Lịch (tỉnh Điện Biên) lại tổ chức đua xe nên ngó cũng thấy hơi kỳ.
Báo Công
An Nhân Dân cho biết:
“Đây là lần thứ 3 cuộc thi này được tổ chức trong khuôn khổ
Lễ hội Hoa ban nhằm tái hiện lại hình ảnh những chàng trai, cô gái dân công hỏa
tuyến chở hàng ngàn tấn lương thực vào chiến trường chỉ bằng chiếc xe đạp thồ
thô sơ … góp phần làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ chấn động địa cầu.
Ngoài ra, chiếc xe đạp thồ còn là hình ảnh biểu tượng cho tinh thần đoàn kết, ý
chí quật cường của dân tộc, quyết tâm giành độc lập, tự do cho đất nước.”
Chỉ “hơi kỳ” thôi thì bỏ qua đi. Chuyện nhỏ mà. Tuy
nhiên, câu hỏi vẫn cần phải đặt ra là thế cái Nhà Nước CHXHVN (Độc
Lập – Tự Do – Hạnh Phúc) đã đãi ngộ “những chàng trai, cô gái dân công hỏa
tuyến … góp phần làm nên chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ chấn động địa cầu”
ra sao?
Trận chiến này kết thúc vào ngày 7 tháng 5 năm 1954
nhưng mãi đến hơn 60 mươi năm sau, nhà đương cuộc Hà Nội mới ban
hành Quyết
định 49/2015/QĐ -TTg – ký ngày 14 tháng 10 năm 2015 – về chính sách
đối với dân công hỏa tuyến (tham gia kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ, chiến
tranh bảo vệ Tổ quốc và làm nhiệm vụ quốc tế) như sau:
Chế độ trợ cấp một lần. Mức trợ cấp một lần được ấn
định theo các mốc thời gian thực tế trực tiếp tham gia dân công hỏa tuyến (trường
hợp có thời gian tham gia dân công hỏa tuyến ở các đợt khác nhau
hoặc có gián đoạn thì được cộng dồn) cụ thể như sau:
- a) Dưới
01 năm, mức trợ cấp bằng 2.000.000 đồng;
- b) Đủ
01 năm đến dưới 02 năm, mức trợ cấp bằng 2.700.000 đồng;
- c) Từ
đủ 02 năm trở lên, mức trợ cấp bằng 3.500.000 đồng.
Má ơi! Sao “tham gia làm nhiệm vụ quốc tế” mà chỉ
được trợ cấp có một lần thôi (và ít xịt vậy Trời) dù tuyệt đại đa
số những người trong cuộc đều đã qua tuối 80, hoặc đã chết hết trơn
rồi?
Người tuy đã chôn sâu (hay nói theo ngôn từ cách mạng
là đã đi vào lịch sử) nhưng mấy cái xe thồ thì chưa. Thỉnh thoảng,
thiên hạ vẫn thấy chúng xuất hiện trên đường phố ở khắp ba miền. Tuy
chủ nhân không còn phải thồ lương thực/súng đạn như xưa nhưng trách
nhiệm thì vẫn nặng nề, đường thì vẫn dài lê thê, và (e) sẽ không có
điểm dừng:
- Khoảnh
khắc xúc động: Mẹ lam lũ đèo 2 con nhỏ trong ngày mưu sinh
- Mẹ
nghèo chở con đi học trên chiếc xe đạp lượm ve chai, chiếc nón lá che nắng
mưa cũng nhường con
- Cậu
bé hôn mẹ trên xe đạp đầy ve chai gây bão mạng
- Bố
đèo con nhỏ trên xe đạp, chữ viết phía sau thùng hàng khiến nhiều người
nghẹn ngào
- Những
chiếc xe đạp cũ gánh gồng mưu sinh giữa phố phường Hà Nội
- Nhọc
nhằn nghề xe đạp thồ mưu sinh ở khu chợ nổi tiếng nhất cố đô Huế
Qua một bài phóng sự ngắn (“Thương
Cảnh Mẹ Đạp Xe 50 KM Đưa Con Đến Trường”) phóng viên Q. Chiến cho
biết thêm nhiều tình tiết về cách mưu sinh cọc cạch, và nhọc nhằn,
này:
Đã 3 năm nay, bất kể mưa hay nắng, người mẹ tóc đã bạc ấy
vẫn hằng ngày đạp xe 50 km đi về, đưa con đến trường rồi sau đó cùng đứa con
gái bệnh tật đi nhặt ve chai mưu sinh. Quê ở Kiên Giang, lên thành phố kiếm
sống rồi bị chồng bỏ từ khi mang thai đứa con thứ 2, hằng ngày bà Nguyễn
Thị Mai (53 tuổi) đều đạp xe đưa con gái nhỏ đi học miễn phí cùng với đứa con
gái bị bại não. Hiện mẹ con bà đang trọ ở quận 2, TP HCM.
Để cho con gái nhỏ, bé Khưu Thị Huỳnh Giao (9 tuổi) được
đi học trường tình thương Ánh Sáng (quận 3, TP HCM) đã 3 năm nay bà Nguyễn Thị
Mai phải đạp xe từ đường Nguyễn Thị Định, quận 2 sang đường Tú Xương, quận 3. Từ
5 giờ sáng, bà Mai đã dậy sớm khăn gói đưa con đến trường.
Cuộc mưu sinh cùng cực bằng chiếc xe thồ và sức
chịu đựng vô song của những người trong cuộc nhắc nhớ đến những kỳ
tích của những dân quân hoả tuyến, hồi giữa thế kỷ trước – theo
tường thuật của Vietnamnet :
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, bộ đội và dân công của ta
sử dụng gần 21.000 chiếc xe đạp thồ, được gọi với tên là “binh chủng xe đạp thồ”
hoạt động trên suốt chiều dài gần 1.500km. Lực lượng xe đạp thồ được biên chế
thành từng đoàn theo địa phương, mỗi đoàn có nhiều trung đội, mỗi trung đội từ
30 đến 40 xe, chia thành các nhóm khoảng 5 xe để hỗ trợ nhau khi qua đèo, vượt
dốc cao.
Xe đạp thồ là một phương tiện linh hoạt nó có thể khắc phục
được nhiều nhược điểm của các phương tiện khác. Mỗi chiếc xe thồ có thể chở
trung bình từ 80kg đến 100kg tương đương với sức mang của 5 người. Nhiều xe thồ
đến hơn 200 kg, đặc biệt có những xe thồ đến hơn 300 kg.
Các học giả nước ngoài nói rằng, chưa ở đâu có như ở
Việt Nam, khi sử dụng một lượng lớn xe đạp thồ – một phương tiện đơn giản trở thành
phương tiện vận tải hữu hiệu. Họ đã đánh giá rất cao chiến tranh nhân dân của
Việt Nam. Việt Nam đã huy động được mọi sức mạnh, huy động mọi lực lượng, huy động
mọi yếu tố, phát huy mọi sáng kiến để phục vụ cuộc kháng chiến cho nên Việt Nam
giành thắng lợi là tất yếu.
Hơn nửa thế kỷ sau – sau khi Việt Nam đã dành thắng
lợi – nhiều bà mẹ tả tơi vẫn nhẫn nại chở con theo đi nhặt ve chai,
nhiều ông bố khốn cùng vẫn đèo con cùng với thùng kem bán dạo, và
không ít những đứa trẻ bẩm sinh dị tật vẫn chưa bao giờ được nhà
nước hiện hành nhìn nhõi đến. Cái đất nước này “đã huy động được mọi
sức mạnh, huy động mọi lực lượng, huy động mọi yếu tố, phát huy mọi sáng kiến để
phục vụ cuộc kháng chiến” và “dành thắng lợi” cho ai?
Đã thế, hằng năm vẫn “sôi nổi tổ chức đua xe đạp
thồ” để làm gì vậy chứ? Ăn mày dĩ vãng như thế liệu
có “nuôi” được hiện tại không?
Ông Đào
Ngọc Lượng, Phó Giám Đốc Sở Văn Hóa Thể thao Du lịch tỉnh Điện Biên cho
biết: “Ban tổ chức mong muốn qua cuộc thi này giúp người dân hiểu về công tác
hậu cần đưa lương thực từ hậu phương đến tiền tuyến, góp phần rất lớn trong chiến
thắng Điện Biên Phủ ngày 7-5-1954. Đây là hoạt động trải nghiệm tốt để thế
hệ học sinh, bộ đội tân binh cảm nhận được sự gian nan, vất vả của ông cha
trong kháng chiến cứu nước, giáo dục ý thức trách nhiệm của thanh niên với quê
hương, đất nước.”
Thế cái nhà nước hiện nay có chút “ý thức trách
nhiệm” nào đối với dân không?
