Gặp nhau cùng chuyến bay, Thuận về nhà còn tôi về thăm quê
cũ. Thuận mời tôi đến nhà ở lại chơi ít hôm.
Thuận nhắc nhiều, tuổi thơ xóm cũ, chiến tranh, lính Mỹ.
Có câu chuyện riêng tư Thuận kể say sưa, tỉ mỉ. Tôi tách riêng ghi lại bởi vì thấy lạ, thú vị và cũng có phần hư hư, thực thực. Sự việc xảy ra mấy chục năm trước, Thuận giữ kín trong lòng.
Chuyện Thuận có con, một bé gái khi mới mười bảy tuổi.
Thuận nhút nhát, bạn cùng xóm và cũng đồng môn, đồng lứa với
tôi. Hắn ít khi tham gia nghịch ngợm cùng bọn trẻ trong xóm, nên chẳng có gì nổi
bật để tôi nhớ nhiều.
Những năm chiến tranh trước bảy lăm, bên này ngã tư là trạm
xe buýt, phục vụ lính Mỹ đi từ phi trường qua quân cảng. Phía sau trạm có con
đường đất dẫn vào khu dân cư đông đúc. Nhà Thuận ở ngoài cùng, cạnh một “ lầu
xanh” có những chị gái xinh đep phục vụ lính Mỹ viễn chinh. Chuyện riêng tư của
Thuận liên quan đến một trong những chị gái xinh đẹp, tóc ngắn này.
Câu chuyện ghi lại dưới đây, Thuận kể cho tôi nghe.
2.
Nhà tôi khá rộng, tạm gọi là bề thế nhứt xóm, có vườn hoa,
cây cảnh. Ông biết mà. Nhưng tôi là đứa trẻ luôn thấy mình nhỏ bé, không bằng bạn
bè, chỉ thích thơ thẫn trong vườn một mình ngoài giờ học, thích chạy theo bọn
chuồn chuồn quần thảo trên đám cải. Màu nắng, màu hoa hòa nhau chói chan khiến
đôi mắt rượt theo không kịp bọn chúng, chứ đừng nói đến chuyện sẽ nắm được chiếc
đuôi xinh xắn màu ớt đỏ.
Vậy mà có lần tôi may mắn chạm vào cái đuôi đó. Chỉ chạm vào
thôi nó bay vút lên trời, cũng đủ làm cho tôi sướng mê suốt buổi chiều.
Mười sáu tuổi biết cảm nhận cái đẹp, biết rung động vì một hạt
sương, một cánh bướm bay qua, biết tha thẫn một mình trong vườn hoa cải. Không
như mấy ông, bọn trẻ con trong xóm hay tụ tập chơi trò đánh nhau. Điều này khiến
cho mẹ tôi an lòng nhưng lại rất lạ với nhiều người, bởi cái tính lãng mạn,
nhút nhát như con gái của tôi.
Vậy mà, ông còn nhớ không? Cái lần tôi bị trận đòn thừa sống,
thiếu chết đó. Bày trò là mấy ông, tôi chẳng dính dáng gì cả. Không biết mấy
ông tìm đâu ra cái mũ sắt của lính, vẽ hai chữ MP rồi đội lên đầu trông như
quân cảnh Mỹ. Hôm đó mấy ông chơi tôi, nấp vào sau vườn đợi lính Mỹ vào “lầu
xanh” rồi thập thò bên này hàng rào. Tội nghiệp cho hai anh lính Mỹ, vừa trông
thấy cái nón sắt MP lấp ló, vụt chạy trối chết. Họ sợ quân cảnh Mỹ lắm, đi chơi
gái lỡ xui, bị bắt coi như tàn đời, tống ra chiến trường Khe Sanh tức khắc. Bà
chủ Sài Gòn nghĩ rằng trò này do tôi bày ra, chửi ba mẹ tôi không có được một từ
tử tế. Tôi bị trận đòn điếc tai luôn, hận bọn ông mấy năm chưa nguôi.
“Lầu Xanh”, hay còn gọi động thiên thai, nhà ngói khá rộng,
có nhiều phòng của người hàng xóm. Nhiều chị gái trẻ trung làm việc ở lại đây.
Họ đến từ những thành phố tận trong nam. Bà chủ là người Saigon nên người ta gọi
là “Bà Saigon”, nói giọng miền nam ấm áp.
Tôi không tò mò lắm, bởi công việc của họ là một nghề phức tạp,
nhậy cảm.
Thời chiến tranh, tại các thành phố lớn miền nam có nhiều
doanh trại lính Mỹ, Đại Hàn, Úc, chắc chắn phải có những ngôi nhà ồn ào, lắm thứ
tiếng bồi cho lính viễn chinh giải trí. Việc của các chị gái xinh đẹp không cần
giải thích cũng hiểu họ làm công việc gì.
Một lần lang thang trong vườn hoa, nhìn thấy con chuồn ớt
khá lớn đậu sát hàng rào, cái đuôi màu đỏ quyến rũ tôi. Chỉ nhìn, không bắt.
Thà để nó đậu ở đó cho tôi chiêm ngưỡng cái dung nhan màu lửa đỏ ấy còn hơn chạm
vào, nó bay đi.
Mười sáu tuổi đâu còn trẻ con để mà bắt chuồn chuồn, đuổi
theo bướm. Vậy mà tôi vẫn cứ thích. Không phải thích mình mãi trẻ con, nhưng
cái lãng mạn cứ mơn man trong tâm hồn thằng con trai đang lớn.
Tôi cũng thích nhìn những chị gái xinh đẹp, mặc áo dài thướt
tha đi học về ngang nhà mình. Cũng muốn vụng trộm ngắm nhìn mấy chị tóc ngắn,
son phấn nhà bên đang đợi khách trước hiên.
-Này, cậu bé. Em thích con chuồn chuồn ớt
đỏ này không?
Tôi giật mình:
-Dạ thích.
-Chị biết em thích. Cho em đó, có con chuồn
chuồn thôi mà ngẫn ngơ cả buổi chiều.
-Sao chị biết em ngẫn ngơ?
-À, Chị nhìn trộm đó mà, con trai gì mà yếu
xìu.
Chị Dung, tôi biết tên vì thường nghe bà chủ gọi mỗi khi cần
tiếp khách. Đứng cạnh những người lính Mỹ cao to, chị như cô công chúa nhỏ bé,
xinh đẹp bên cạnh người khổng lồ trong chuyện cổ tích.
Có bao giờ tôi dám đối diện với một cô gái nào khác đâu. Vậy
mà hôm nay chị Dung đang đứng trước mặt, chuyện trò với tôi. Ông biết không? Lần
đầu tiên tôi đứng gần, choáng ngợp trước vẻ đẹp của một người con gái. Chị Dung
đẹp lắm, đẹp liêu trai. Không biết tôi dùng từ có đúng không nữa.
Bàn tay chị đặt trên vai tôi, mắt nheo nheo trêu ghẹo. Cảm
giác thật êm ái. Mặc dù bàn tay chị đặt nhẹ bên ngoài áo sơ mi trắng, chẳng hề
đụng chạm vào da thịt. Nhưng tôi đê mê, tôi thực sự đê mê. Ông không biết cái cảm
giác lần đầu đó, nó sướng như thế nào đâu.
Cho đến gần nửa thế kỷ sau này, đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều
cô gái. Đã nắm, vuốt ve hoặc có những bàn tay đặt lên má, lên vai mình. Nhưng
khó có một cảm giác êm ái như bàn tay của chị.
Chị không hề khiêu khích thằng con trai đang tuổi dậy thì.
Chỉ là tỏ ra đàn chị thân mật thôi.
Sau này, một lần ngồi bên cạnh chị trong sân vườn, tôi biết
chị hơn tôi ba tuổi.
Những lúc không bận tiếp khách, chị Dung hay tạt qua khu vườn
nhà tôi.
Thường thì chị thơ thẫn dạo quanh một mình. Có khi đăm
chiêu, u sầu dưới gốc cây trứng cá. Có lúc chị cười như trẻ thơ hoặc trò chuyện
với tôi những câu chuyện ngày thơ bé của chị. Tuyệt nhiên không bao giờ nghe chị
than thở về số phận của mình. Với chị, tôi dành một tình cảm riêng, tôn trọng
và quý mến như người thân. Một thứ tình cảm không phải như chị em ruột thịt, lạ
lắm. Cũng không phải tôi yêu chị, đại loại là..ờ.., như trai gái.
Tôi mất nhiều thời gian để hóng hớt nhà bên kia. Mỗi khi
nghe tiếng bà chủ gọi tên chị tiếp khách, nhìn chị cười cợt, đẩy đưa với lính Mỹ,
tôi lại buồn phiền, giận dỗi. Từ dạo đó tôi đâm ra ghét bọn người Mỹ mặc quân
phục.
Cuối năm, những ngày giáp tết thật tệ. Bão không đổ bộ vào đất
liền nhưng sức mạnh của nó thật đáng sợ. Vườn hoa mẹ tôi trồng tan hoang, khu
vườn nhếch nhác. Nhìn ngoài trời mưa lâm râm, thèm một ngày nắng ấm. Tôi buồn,
không chỉ tại bầu trời ảm đạm, mà bởi thiếu đi bóng dáng chị Dung.
Chị vội vã về quê ăn Tết từ hơn một tuần trước không từ biệt
tôi. Chỉ vài hàng chữ viết vội ghi trên tờ giấy bạc bao thuốc lá Pall Mall, nhờ
một chị gái khác trao lại.
“Có xe quân xa đi nhờ, chị về nhà
ăn tết, chưa biết có trở lại hay không? Chúc em ăn tết vui vẻ. Chị Dung“.
Tôi biết, những giòng chữ này người khác viết giúp. Chị
không biết chữ.
Mẹ bảo qua tết tôi tròn mười sáu tuổi, cũng thuộc loại đàn
anh người ta rồi, cố gắng mà học hành, hai năm nữa thi tú tài, có bị đi lính
cũng làm quan, làm tướng với người ta. Tất nhiên là tôi cố gắng học chăm chỉ
cho mẹ không phiền lòng.
Mấy ngày tết chậm chạp trôi qua, tôi chờ. Cứ thơ thẫn quanh
khu vườn trống vắng đủ thứ. Thiếu bông hoa, vắng ong bướm. Tôi không trông mong
ong bướm bay về, bông hoa nở nhiều như lúc trước. Tôi đợi chị.
Mẹ bảo tôi soạn chiếc bàn để trước sân chuẩn bị cúng rằm
tháng giêng. Vừa chạng vạng tối tôi bỗng nghe tiếng chị Dung:
-Nguyên ơi! Chị về rồi nè.
Tôi vui mừng đón mùa xuân ấm áp.
Ngày đầu mới ra không tiếp khách, chị dành thời gian cho
tôi, cùng đến quán cà phê chuyện trò. Chị kể cho tôi nghe người dân miền sông
nước ăn tết ra sao? Chuyện đứa em gái sống như thế nào. Tôi rụt rè hỏi chị sao
không bỏ nghề, ở lại quê kiếm công việc gì đó mà làm. Chị im lặng.
Không có tiền để trả hai ly cà phê, tôi nhìn chị ý muốn về.
Chị hiểu điều đó và gọi tính tiền.
Chị không muốn về nhà sớm, mới mười giờ đêm. Còn tôi thì sợ
ba mẹ lo lắng, không biết đi chơi đâu xa chưa về. Tôi nói:
-Mình về thôi chị.
Chị Dung lắc đầu:
-Chị muốn mình đi loanh quanh đâu đó một
tí nữa.
-Khuya rồi mà chị, em sợ ba mẹ trông.
Không nhìn tôi, chị nói:
-Đằng nào thì cũng trễ rồi, chìu chị lần
này đi. Biết đâu chị sẽ về quê luôn, mình không còn cơ hội đi như thế này lần nữa
đâu em.
Tôi lưỡng lự, rồi cũng gật đầu:
-Mình đi đâu đây, chị?
-Ra biển đi em. Chi thích ngồi dưới mấy
cây dương liễu.
Chưa phải là mùa nắng nên biển khá vắng, dưới rừng thông có
những đôi tình nhân đang tâm sự. Tôi muốn ngồi trên cát ướt sát mé nước, nhưng
chị thích nghe tiếng thông reo hơn.
Chị nắm tay tôi đến ngồi dựa vào gốc thông. Biển đêm không
thực sự vắng như tôi nghĩ. Nhiều cặp tình nhân đi trên bãi biển hoặc đang ngồi
tâm sự dưới những gốc dương, âu yếm hôn nhau. Tò mò là đặc tính con người, tôi
quên mất chị đang ngồi bên cạnh, nhìn quanh, lắng nghe. Lần đầu tiên đến đây mới
biết là chỗ kín đáo, hẹn hò trai gái, không phải mất nhiều tiền để có nơi trò
chuyện, hay âu yếm nhau hoặc nhiều hơn thế nữa.
Những lời thì thầm, những âm thanh lạ, những tiếng cười khúc
khích khiến cho cậu con trai như tôi xấu hổ. Chị ngã đầu trên vai tôi:
-Em nhìn cái gì vậy? Thấy lạ lắm hả?
Chuyện muốn nghe tiếng thông reo chỉ là cái cớ. Điều này về
sau khá lâu khi đã làm một người lớn, một gã đàn ông thật sự, tôi mới hiểu được.
Gió lạnh tạt từ biển lên, chị hít hà rụt vai dựa sát vào
tôi. Không còn khoảng cách giữa tôi với chị. Nhưng có một khoảng cách mơ hồ
khác . Bản năng con người trong tôi rạo rực thứ cảm giác rất lạ.
Chị thì thầm:
-Em có lạnh lắm không?
-Lạnh.
-Choàng vai chị cho ấm.
Không hiểu ý chị muốn ôm cho ấm hay là gì khác. Tôi không
làm theo lời chị, nhích ra xa. Chị bật cười:
-Sao vậy? Không thích được ôm chị à?
-Dạ..có.
-Vậy thì ngồi sát vào đây với chị. Không
có cơ hội lần nữa đâu em, chị muốn về nhà. Xa nhà buồn lắm. Thôi kệ, kiếm thêm
ít tiền nữa rồi về quê lấy chồng cũng được.
Tôi ôm chầm lấy chị:
-Chị đừng về!
Giọng chị buồn buồn, tôi cũng buồn.
-Mưa rồi, thôi mình về đi em.
Khuya lắm, bãi giữ xe đóng cửa. Tôi hoảng hốt, còn chị thản
nhiên:
-Đi bộ cũng được.
Trời! Lội bộ hai cây số dưới mưa bay bay, đi bên cạnh một cô
gái giữa đêm khuya để về nhà. Có lãng mạn lắm không? Hay tôi đang nếm thử gan
trời.
Về đến nhà tôi lưỡng lự, không đủ can đảm gọi cửa để vào. Ba
Mẹ tôi chắc đã ngủ từ lâu, nhà tố om. Ngày mai sẽ có cơn bão tố ập xuống đầu,
biết giải thích thế nào với ba mẹ tôi đây.
Chị nói:
-Em qua phòng chị ngủ tạm.
Chẳng còn một lựa chọn nào khác, tôi đi theo chị.
Hành lang mờ mờ thấp thoáng vài bóng người qua lại. Có bóng
đàn ông to lớn thập thò đi ra. Cũng có người nhỏ nhắn như tôi, chẳng ai nhìn rõ
ai. Tôi giống như người khách vừa mới qua đêm.
Lúc nằm bên cạnh chị, thao thức, rạo rực. Một thứ cảm xúc
không phải trong tâm hồn. Nó mạnh mẽ, chạy loạn xạ trong cơ thể.
Mặc chiêc váy ngủ mỏng màu hồng nhạt, trông chị trẻ trung,
quyến rũ. Tôi thở mạnh, hồi hộp, sợ hãi, nhưng lại muốn cuốn vào chị, ôm lấy chị
và.. làm tình. Khái niệm làm tình lần đầu xuất hiện trong suy nghĩ của tôi.
Không hiểu biết mình sẽ hành động như thế nào, tôi sợ nhưng bản năng thôi
thúc.
Ông nghĩ tôi dám không? Không dám phải không? Đúng rồi,
không dám. Tôi có hiểu biết gì về làm tình đâu. Thằng trẻ con mới lớn, chạm vào
đầu ngón tay con gái đã run bần bật, thì cái chuyện ái ân nó lớn lao quá, dễ sợ
quá, tôi không dám.
Nhưng trong lúc đó, không gian đó, trên cái giường nhỏ, hai
con người còn rất trẻ, hai giới tính khác nhau, ánh sáng mờ mờ, ảo ảo, mùi thơm
da thịt con gái nó bắt mình u mê, đờ đẫn đi.
Người nằm bên cạnh chị có phải là thằng tôi đâu. Thật, tôi
không còn là tôi nữa rồi. Đầu óc mụ mị, bản năng đàn ông trong tôi là con người
khác, không phải tôi. Thằng đàn ông bản năng đó, không tử tế. Nó là một loại ma
quỷ trong con người tôi.
Làm gì có sự tử tế, thánh thiện của thằng đàn ông đang hừng
hực như mãnh thú, nằm cạnh một cô gái xinh đẹp, hấp dẫn, da trắng như tuyết
nhưng nóng ran. Tôi run, lần đầu nằm bên người con gái mà. Đèn ngủ mờ mờ nó
quái lắm, nó như thuốc phiện treo trước mũi nhử thằng nghiện. Không đủ tỉnh táo
để biết chị là người nghiện hay thằng tôi.
Chị không thể nhìn thấy mặt tôi tái xanh vì sợ. Nhưng bàn
tay và hai vai tôi run run thì chị biết. Bởi lúc ấy chị quay người choàng tay
qua vai tôi, nghiêng đầu sát mặt tôi.
-Can đảm lên, cậu bé.
Bản năng tôi rạo rực, không đủ bản lĩnh để từ chối khi chị
ban cho một nụ hôn. Không gã con trai nào điên rồ, từ chối một nụ hôn của cô
gái đẹp dâng cho. Không thể có sự vô lý, để khước từ sự đụng chạm da thịt với một
người con gái quyến rũ đang nằm bên cạnh mình, ôm lấy mình. Thật tuyệt, mặc dù
người tôi run lên bần bật, nhưng sự cám dỗ của nụ hôn đầu đời, làm tê liệt mọi
thần kinh lo âu. Bản năng tôi muốn khám phá cảm giác đó thêm nhiều nữa.
Mọi thứ quá chân thật, tôi trở thành gã đàn ông thực thụ sau
vài phút đầu vụng về. Tôi đê mê. Gần nửa thế kỷ trôi qua tôi vẫn còn đê
mê.
Cho đến mãi về sau này, không cố tìm hiểu tại sao tôi có thể
dễ dàng trở thành một gã đàn ông thực thụ khi mình chỉ là cậu học trò mười sáu
tuổi. Bởi vì tôi trân trọng những giây phút đó. Bởi vì chị giúp tôi dũng cảm,
trút bỏ sự nhút nhát.
Sau này, cũng nhờ có sự dũng cảm, tôi đã chỉ huy trung đội
trinh sát chiến đấu, thoát khỏi ổ phục kích của lính Polpot tại Campuchia. Cũng
nhờ dũng cảm, tôi mất đi một ngón tay nhưng vẫn giữ được phần còn lại thân thể
mình.
Hai ngày sau chị gặp tôi ở sân vườn bảo rằng phải về nhà. Trở
về cái địa ngục ấy vì cô em gái cần sự che chở của mình.
Tôi không rõ gia đình chị có cuộc sống như thế nào? Tại sao
phải vì đứa em gái? Tại sao gia đình là địa ngục?
Chị không kể cho tôi nghe vì sao số phận lại đưa đẩy chị ra
cái xứ này để làm gái bán dâm cho lính Mỹ.
Tháng giêng, vườn hoa cải chỉ còn lại màu đất. Lúc chia tay,
tôi tặng chị nhánh hoa khô của mẹ để dành lấy hạt làm giống.
Những ngày sau vắng chị, tôi hoang mang, buồn bã lắm.
Cố gắng chăm chỉ học hành, hai năm sau tôi đỗ tú tài
năm bảy mươi tư. Chiến tranh đến hồi khốc liệt, tôi và nhiều bạn bè nữa không
muốn học tiếp lên đại học, nhiều đứa nộp đơn thi vào võ bị Đà Lạt, sỹ quan Thủ
Đức. Chần chừ, chưa quyết định con đường cho tương lai mình như thế nào thì đất
nước thống nhất.
Cuộc sống mới xa lạ, khó khăn hơn, gia đình tôi lây lất sống
qua ngày.
Chiến tranh biên giới bùng nổ. Năm bảy tám tôi đi bộ đội
tham gia chiến trường Campuchia. Trong trận chiến phản công đánh chiếm bờ đông
sông MeKong, tôi bị thương ở chân và mất ngón tay trỏ bàn tay trái. Nằm viện mấy
tháng rồi xuất ngũ.
Trên chuyến xe đò chật chội từ Tây Ninh về Saigon, tôi ngồi
bệt dưới sàn xe, tựa lưng vào ba lô. Trong hàng ghế trước mặt, người phụ nữ
nhìn tôi chăm chăm. Bên cạnh, gã đàn ông phục phịch, hờ hững choàng vai chị,
nhìn ra cửa xe.
Tôi không để ý lắm cái nhìn của người phụ nữ ấy dành cho
mình bởi đang bận rộn với suy nghĩ được trở về nhà. Giữa đám lô nhô, nhếch
nhác, người đứng, người ngồi, chợt bắt gặp đôi mắt khá quen của người phụ nữ, cố
nhớ mình đã gặp đâu đó, lâu rồi.
Chị có dáng vẻ khốn khổ nhưng đôi mắt lại rất đẹp, rất quen.
Chị mỉm cười, nhìn xuống bàn tay tôi đang nắm chặt chân ghế. Bàn tay thiếu một
ngón. Chị khẽ lắc đầu, quệt nước mắt.
Không hiểu vì sao người phụ nữ ấy nhìn tôi rồi lại khóc. Phải
chăng chị thương cảm cho những người lính bị thương từ chiến trường trở về. Hoặc
có thể chị đang buồn phiền chuyện riêng tư gì đó mà tôi ngộ nhận.
Trở về nhà tôi quên hết, quên chiến trường Campuchia, quên
những ngày êm đềm, no ấm trước đây sống bên cha mẹ. Tôi cũng quên luôn chị.
Quên hết để bắt đầu cuộc sống mới. Tôi lao động vất vả để tồn tại.
Tám năm sau tôi cưới vợ.
3.
Thuận dừng câu chuyện, gợi ý với tôi đi ra ngoài sân vườn ngồi
hóng mát, luôn tiện sẽ kể tiếp câu chuyện. Trong nhà không tiện, mấy đứa cháu nội
quấy rầy, cũng chẳng muốn vợ con nghe.
Những ngày giáp tết khá nhộn nhịp, Thuận kéo hai chiếc ghế
kê gần đường lộ, đăm chiêu nhìn khu vườn tối om.
Tôi gợi chuyện:
-Ông chưa kể hết cho tôi nghe về người phụ
nữ trên chuyến xe đò.
-Tôi sẽ kể. Chắc ông khó mà tin được. Thế
này, cũng không định kể thêm nữa, ngại ông thắc mắc, nhiều chuyện, lại viết
lung tung. À..để nhớ lại đã. Thực ra thì lúc đó tôi không nhớ chị ấy là ai, thực
đó. Chiến trường tàn khốc, bom rơi, đạn nổ, sống chết từng giờ, trí nhớ tôi tồi
tệ quá, quên hết. Có thể là một người quen.
-Tôi cũng nghĩ là một người quen cũ của
ông.
-Đúng vậy, chị Dung đó. Ông bất ngờ quá
phải không? Mãi sau này, gần ba mươi năm sau tôi mới biết. Chính chị Dung kể lại.
-Ông gặp chị ấy à?
-Ồ, không! Con gái chị ấy tìm tôi.
Chị Dung đã mất bên Mỹ. Khi còn sống chị có dặn cô con gái lúc nào về Việt Nam
hãy tìm đến tôi. May mắn là gia đình tôi vẫn ở chổ cũ. Con bé mang theo cuốn hồi
ký “Một Đời Hồng Nhan“ của mẹ, cho tôi đọc những trang liên quan đến mình. Một
trang chị viết:
“Người thương binh còn trẻ ngồi dưới sàn xe, khuôn
mặt gầy gò, tóc tai bù xù, tàn tạ..”
“ Chắc chắn là cậu ấy, không thể khác được. Tôi muốn gật
đầu chào ,nhưng không thể“.
“ Phải đi với gã đàn ông người Hoa này, tôi cần gã để lên
chuyến tàu vượt biên vào tối mai, không thể nói gì với cậu ấy”.
“ Trời ơi! Cậu ấy có còn nhớ nhánh hoa khô đã tặng cho
mình không? Có còn nhớ con chuồn chuồn ớt đỏ không?“
Tôi cắt ngang:
-Còn cái địa ngục với cô em gái là sao,
ông có biết không?
-Biết! Tôi chưa kể hết mà. Người cha độc
ác, cuồng dâm, hại đời con gái mình.
Tôi thắc mắc:
-Chị ấy mù chữ, sao viết được hồi ký? Ông
bịa câu chuyện phải không?
Thuận nhăn mặt:
-Tôi không bịa! Người phụ nữ trẻ đến tìm
tôi hôm ấy là con gái tôi. Nó viết hồi ký giúp mẹ.
-Là con của ông à? Thật không? Vậy khi có
thai, chị Dung có báo cho ông biết không?
-Không! Lần về quê ăn tết, chị ấy muốn ở
lại không quay ra nữa. Chị Dung đã dối tôi, thằng con trai mới lớn không hiểu
gì về tình dục, ái ân. Chị cố tình muốn có với tôi một đứa con. Và chị đã toại
nguyện.
-Ông có hận không?
-Tại sao lại phải hận? Không, tôi không hận,
tôi biết ơn chị ấy.
…
Tôi lặng người, không hỏi thêm Thuận điều gì nữa, coi như
câu chuyện kết thúc. Chẳng cần biết thêm cô con gái của Thuận năm nay bao nhiêu
tuổi, cuộc sống như thế nào? Vợ con Thuận có biết chuyện này không? Phản ứng của
họ ra sao?. Thuận có ý định qua Mỹ sống với con gái không?
Câu chuyện dừng tại đó là quá đủ thú vị rồi.
Tôi nhủ lòng sẽ viết ra một lúc nào đó. Có cho dù Thuận
thích hay không?
Có một điều tôi thắc mắc, nhưng không tiện hỏi.
Thuận, thằng trẻ con nhút nhát, thân mật với cô gái ở “ lầu
xanh” nhưng ba mẹ không ngăn cấm? Tại sao có thể làm được cái chuyện phi thường
của người lớn, dám qua đêm và làm tình khi mới mười sáu tuổi?
Tôi tin, Thuận không bịa ra câu chuyện này.
