%20(6).jpg)
Không nhớ từ bao giờ đã không còn ngồi xuống bàn trà, tay bốc
miếng mứt hạt sen bỏ vô miệng, vị ngọt tươm ra không quá gắt như ăn miếng mứt
bí, vị ngọt nhẹ, thanh, kích thích vị giác bởi hương sen quyện ngọt điệu đà, tới
khi nhai cái hạt sen đã ấm ấm trong miệng nên không còn cứng cũng không quá mềm
như khoai lang luộc. Độ dẻo của hạt sen khi đã sên mứt rất mê hoặc và cũng đâu
có gì vội để nuốt đi cho mau, cứ ngậm mà nghe hương vị đất trời tinh khiết của
hương sen xông lên khoang mũi làm cho người thưởng thức lâng lâng cảm giác xuân
đã về.Có thể nói món gì có hạt sen góp mặt cũng ngon như món vịt tiềm có nhân
bên trong là thịt bằm, nấm mèo, táo tàu, gia vị nhiều thứ, nhưng những hạt sen
luôn khêu gợi những đôi đũa gắp vì hấp dẫn và ngon lạ miệng. Nhưng đã nhiều năm
không ăn mứt hạt sen sao vẫn nhớ khá rõ hương vị độc đáo của hạt sen trong món
ngọt ăn chơi ngày tết, hay món mặn ăn tiệc đều ngon. Đến món nhậu trên đường
phiêu bạt như cái lẩu dê cũng không thể thiếu củ sen, phải chăng mùi vị toàn
thân của sen luôn kích thích người thưởng thức từ hoa lá sen đến hạt sen, củ
sen, ngó sen cũng ngon thơm hơn bất cứ loài rau củ nào đem trộn gỏi nên người
ta không nói gỏi tôm, mực trộn ngó sen mà nói gỏi ngó sen trộn tôm hay mực.
Xét theo ngôn ngữ Việt, nguyên liệu chính trong một món ăn được nói trước
nên với món gỏi thì ngó sen là chính, các loại hải sản hay thịt trộn gỏi được
nói sau, cho thấy ngó sen là chính, là linh hồn, trung tâm của món gỏi. Trong
thực đơn ở nhà hàng Việt, người ta ghi ra cho thực khách chọn lựa là canh chua
cá lăng, canh chua cá lóc chứ không ghi là cá lăng nấu canh chua hay cá lóc nấu
canh chua để nhấn mạnh đặc trưng của món canh này là chua, nấu với cá lăng hay
cá lóc đều là món phụ theo cho thực khách thích ăn loại cá nào. Và đến khi thời gian không ăn hạt sen đã nhiều năm, khoảng cách địa lý đã xa
mù, thời gian xa quê đã mốc meo mới chợt nhận ra thêm vị độc đáo của hạt sen là
người Việt thì ai không thuộc bài ca dao, “Trong đầm gì đẹp bằng sen/
lá xanh bông trắng lại chen nhụy vàng/ nhụy vàng bông trắng lá xanh/ gần bùn mà
chẳng hôi tanh mùi bùn.” Nên tượng Phật thường toạ trên đài sen, hoa
sen cúng Phật, ao sen trong sân chùa… đi quanh xóm làng dễ thấy hoa sen bởi sự
gần gũi trong đời sống, có gía trị tâm linh nên tâm lý con người chưa ăn đã thấy
ngon về sen. Bỏ thức gì vào miệng cũng cần thời gian để thẩm thấu độ ngon của
thức ấy, nhưng chưa bỏ hạt sen vào miệng đã thấy ngon. Cái ngon tâm lý của người
ăn làm cho vị trí của sen trong ẩm thực tăng lên phần nào.
Thôi thì lầm lũi một phương trời, ăn tết với hương xưa còn nhớ cho đỡ quạnh hiu
cũng chẳng sao, coi như vừa hưởng hương vị đất trời qua miếng mứt hạt sen. Bây
giờ uống ngụm trà móc câu không quá nóng cũng không nguội, trà mộc Thái nguyên
như sự trở về sau khi ra đời những loại trà ướp đủ thứ hương hoa, người thưởng
thức trở về nguyên bản là trà mộc, không pha tẩm gì hết mới thấm thía linh hồn
với hương trà đặc sản vùng miền, phong thổ Thái nguyên là để trồng trà cho người
biết thưởng thức, nuốt ngụm trà nghe ấm lòng cuối năm, đầu năm. Ba trăm sáu
mươi lăm ngày qua với biết bao mưa nắng nhọc nhằn, buồn vui lẫn lộn. Tất cả một
năm qua chỉ còn hương thơm trà mộc trên nóc họng, vị ngọt dư hậu của vị đắng
trà lưu luyến nơi cổ họng là vị ngọt không giống bất cứ vị ngọt nào trên đời bởi
vị ngọt dư hậu của trà ngon là vị ngọt không có chất đường. Đó là tết. Cái tết
đã ở lại quê nhà từ khi bước chân đi.
Ở đây có trà móc câu Thái nguyên, có mứt hạt sen Đồng tháp, có thời gian để thưởng
thức, có tiền mua hương vị quê nhà, có hết… chỉ không có tết ở trong lòng nên tết
hải ngoại mâm cao cỗ đầy, danh trà hảo hạng đến đâu cũng không có tết vì thiếu
cái không khí sáng mùng một thường se lạnh, ngoài đường vắng ngắt vắng tanh. Trời
sương nhiều hay ít tùy năm nhưng năm nào sáng mùng một tết cũng sương giăng
giăng ngoài ngõ, không khí vương vương mùi thuốc pháo đêm qua chưa tan hết vì hầu
như đêm giao thừa nào cũng lặng gió, trời về sáng lại sương mù nên khói pháo chậm
bay. Trong ngôi nhà ở quanh năm suốt tháng đi về không thấy gì lạ ngoài con lớn
vợ già hơn năm trước thì hễ tết là nó lạ trong sáng mùng một tết với ly trà mộc,
cắn cái hạt sen trong hộp mứt. Nhìn bàn thờ gia tiên thơm thoảng khói hương,
nhành mai không khoe sắc đua hương với những bình hoa, chậu hoa du nhập đắt đỏ,
nhưng năm nào hoa mai cũng vô chung kết hoa hậu hoa tết trong căn nhà nhỏ của
người chân quê. Hoa đào len lỏi vào Sài gòn như cô gái bắc lạc loài, da trắng
má hồng cũng hay hay đấy nhưng chỉ để nhìn cho vui mắt tết chứ tình anh chân
quê đã thuộc về hoa mai với má xấp nhỏ. Đó là tết. Cái tết đã ở lại quê nhà từ
khi bước chân đi.
Nhớ những cái tết khi mới đến Mỹ, được bạn bè còn trong nước gởi qua cho cuốn lịch
treo tường, gói bông mai giả bằng nhựa thật vô giá vì mùi mực mới của lốc lịch,
hình ảnh bông mai vàng; cả hai cùng kém phẩm chất từ in ấn trong nước thời đó đến
kỹ nghệ làm đồ nhựa cũng chưa tinh xảo, nhưng trên hết vẫn là tình thân, tình bạn
trong nước làm cho cảm giác lá xa cành chưa đến nỗi bị dòng đời cuốn trôi. Chút
tâm tư cuối năm lắng đọng lòng biết ơn những người còn nhớ đến người trốn chạy.
Thế là mặc thêm áo lạnh, lái xe đi Home Depot mua bao xi măng trộn sẵn. Trên đường
về lại nhà thiếu gì cành nhánh trụi lá hai bên đường, cứ ghé lại là chặt được một
nhánh cây khô giống cây mai, nhành mai, nhánh mai. Về nhà loay hoay với vợ con
tới chiều cùng nhau ghim hoa lên cành, dính keo và nhìn ngắm sao cho giống thật.
Cuối cùng cho vào cái xô nhựa, đổ xi măng. Hôm sau đi làm về lại tiếp tục dán
giấy bóng kiếng hình bông hoa tết lên cái xô nhựa đã thành chậu là nhà có gốc
mai ăn tết. Gốc mai giả vô tri vô giác nhưng chứa đựng biết bao ân tình của người
thân, bạn bè còn trong nước gởi ra ngần ấy đã bay hết tháng lương của bạn còn
đi dạy học. Hai vợ chồng “mất dạy” rồi mới hiểu thế nào là nỗi nhớ quê xa trong
những ngày giáp tết, lòng hoài hương là gì, tình bạn không xa mặt cách lòng là
gì trong cõi lẻ loi xứ người. Đó là tết. Những cái tết xa xứ đã thành cổ
tích.
Tết trong lòng đã già, tim chai sạn thương tích đã thành
thương tật, vết thương nào cũng có phần lỗi của người thọ thương để bình tâm sống
đời còn lại. Sáng nay tuyết rơi đẹp tuyệt ngoài khung cửa, những bông tuyết đầu
mùa ở xứ nóng đương nhiên muộn hơn trên miền bắc nhưng tuyết miền nam cũng giống
tuyết miền bắc là êm đềm rơi xuống nhân gian những bông tuyết tinh khiết đến
nao lòng nhìn lại, nhớ đến những bông tuyết êm đềm như cuộc sống quen
thân, những bông tuyết cuồng nộ trong những cơn bão tuyết cuộc đời, những bông
tuyết vay mượn từ trong tiểu thuyết cho đời bớt khô khan, gấp quyển truyện lại
chỉ còn ta với tuyết đang rơi ngoài khung cửa. Trong những trang sách về triết
lý nhân sinh có trang nói, “thật ra về già người ta chẳng cần người bạn nào hết…”
đọc có vẻ phũ phàng, cảm xúc bàng hoàng đến không lâu khi nhìn ra những bông
tuyết đẹp đẽ nhẹ rơi xuống nhân gian này tạo thành lớp tuyết trên sân cỏ ngày một
dày hơn. Ai mà đếm được đã bao nhiêu những bông tuyết đẹp đẽ bị vùi chôn đưới
những bông tuyết đẹp đẽ tiếp tục rơi tới bông tuyết cuối cùng, để rồi tất cả đều
tan chảy khi nắng lên. Cõi người cũng giẫm lên nhau mà sống để về chung nơi gió
cát phù du. Có bông tuyết nào hiểu về sự hình thành của mình nhưng tất cả đều
hiểu sự tan chảy vào hư vô vì cùng rơi xuống nhân gian. Người ta cũng không biết
mình từ đâu đến, vùi giập lên chính đồng loại với bản năng sinh tồn, hỷ nộ ái ố
nào cũng qua khi tất cả cùng về cát bụi bởi đã họp mặt trong nhân gian này. Chắc
chắn có những giải thích về từ “gian” theo tôn giáo, theo khoa học, theo triết
học nhưng tuyết rơi ngoài kia là bài học về không gian, thời gian, trần gian,
nhân gian đều không có thực. Nhân quần trong cõi tạm này đều chờ giải thoát
theo những quan niệm tôn giáo, tín giáo khác nhau. Đích đến của sinh mệnh mới
quan trọng, mọi người chỉ sống ở trạm trung chuyển này một cuộc đời, thuận buồm
xuôi gíó hay bơi trên dòng nước ngược đều chào đời không mảnh vải che thân, hồi
đi đến cái cúc áo cũng lắt lại. Hiểu mình quan trọng hơn cả đời đã lãng phí thời
gian đi tìm hiểu người khác. Hãy làm bạn với chính mình, hiểu người bạn này là
giải thoát trong nhân gian nên chẳng có ai cứu rỗi người khác. Trò chuyện với
những bông tuyết đầu năm. Đó là tết. Cái tết của giác ngộ.
phan
tết
2025