NHỚ CHỜ ANH NHÉ NGU NGƠ
bỏ quên miền nhớ vào sông
gọi tên em giữa gió giông bão cuồng
một đời lặn lội đèo truông
làm con trăng rộng qua nguồn mà reo
bờ kia bến nọ ao
bèo
rừng sâu rú rậm
đèo heo suối ghềnh
bóng hình anh thật
chông chênh
lên non xuống
thác bập bềnh nhiều khi
bởi còn một kiếp
sân si
như đò không bến
chắc chi gặp bờ
thấy em trong một
giấc mơ
mà hương mùa rạ
còn trơ gốc nhìn
đời anh như lụt
năm thìn
để em gác bẹ tóc
rìn vào mây
cầu xưa lỡ loét
thân gầy
đèn xanh đỏ giữa
hàng cây cỗi già
đã mùa theo ngọn phong ba
chìm ghe em lật trôi qua chợ chiều
lên phường xuống phố liêu xiêu
em quên cột tóc mẹ liều như hư
ở bên tả ngạn sương mù
áo em dính hạt mù u đến giờ
nhớ chờ anh nhé ngu ngơ
tàn cây cơm nguội đôi bờ còn thương
ngập hai đầu gối em vương
mà mô có chộ để nhường anh đi
bữa rày có khác bữa ni
tóc em cắt ngắn mần chi tội tình
cho anh gọi lại ơi mình
để mai sau nhớ bóng hình của em
gió mùa thu thổi từng đêm
em ru giấc mộng có mềm lên môi
chập chờn đom đóm ngoài khơi
răng không để lại bầu trời cho anh
khi mô cầu vượt biển thành
hai đầu một nhịp trời xanh thì về.
29.9.2025
ĐỢI EM TRĂNG MÃI VẪN NGHÈO
đợi em vào một ngày đông
hoa xoan trước cổng vàng bông năm rồi
con đường ở phía xa xôi
ở phía có một ngọn đồi thông reo
đợi em trăng mãi vẫn nghèo
giọt mưa vẫn vội đổ đèo sang thăm
hôm kia mái tóc ướt rằm
nên chưa về kịp ăn nằm với đêm
ngoài vườn có một đàn chim
không bay mà đậu như tìm bóng ai
hay em đã lạc gót
hài
nên bầy chim cứ
trang đài ngọn cây
đợi em thấm giọt
sương gầy
cho tay anh trải
mộng đầy ra phơi
mùi hương theo
gió viễn khơi
mà trăng mười sáu
còn lơi giữa dòng
thôi em đừng dỗi
dòng sông
để đàn cá ngẩn
ngơ trông mỗi ngày
anh đi làm kiếp
lưu đày
trả thơ cho trọn
niềm say một đời.
20.9.2025
Huỳnh
Liễu Ngạn
