Một ngày đẹp trời ở Lagos, nhà văn Nobel (1986) Wole Soyinka
mở hòm thư và nhận được một lá thư “ngọt ngào” từ Lãnh sự quán Hoa Kỳ. Trong đó
ghi rằng: “Xin lỗi, thị thực của ông bị thu hồi. Chúng tôi có thêm
thông tin mới.”
Thông tin gì thì họ không nói. Chỉ biết ông Soyinka đột
nhiên trở thành… kẻ “không được chào đón.” Ông bật cười, nói với báo chí: “Tôi
đâu có phạm tội. Có lẽ vì tôi gọi Trump là Idi Amin mặc đồ trắng chăng?”
Vâng, thế giới đã tìm ra định nghĩa mới của “an ninh quốc gia”: đó là bảo vệ Tổng
thống khỏi sự thật văn chương.
“Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói,” người Việt vẫn dặn thế. Nhưng ở đây, Soyinka
lựa lời quá khéo — đến mức người ta phải tịch thu luôn cả visa.
1. Người từng dạy Harvard bị cấm vào Mỹ
Soyinka không phải gã vô danh tiểu tốt. Ông từng giảng dạy tại
Yale, Harvard, Cornell — nơi sinh viên Mỹ trả tiền chỉ để nghe ông nói về
Shakespeare và Nigeria trong cùng một câu.
Giờ dây, người từng giúp Mỹ hiểu văn hóa Phi châu, bỗng bị Mỹ
hiểu lầm là mối đe dọa an ninh.
Có thể họ sợ ông mang theo… thơ ca vào sân bay.
“The man dies in all who keep silent in the face of
tyranny.” — Wole Soyinka (Những ai giữ im lặng khi đối diện với độc
tài, sẽ chết dần chết mòn.) Nước Mỹ vốn sợ nhiều thứ: khủng bố, di dân, TikTok,
và nay là — ẩn dụ.
Có người nói: “Thôi, nhường một bước, ông nên xin lại
visa.” Soyinka đáp: “Không cần. Tôi còn visa trong tâm trí
nhân loại.” Đó là cách nhà thơ trả lời một chính phủ bằng cú châm triết
học.
Người Việt ta có câu: “Cười người hôm trước, hôm sau người
cười.” Ai biết được, có khi mai này chính nước Mỹ lại phải mời ông
quay lại, giảng cho họ nghe thế nào là lòng tự trọng.
2. Khi Trump muốn làm “Nhân vật hòa bình trong thế kỷ.”
Trong khi đó, ở bên kia Đại Tây Dương, Donald Trump — người
chưa từng ngồi thiền quá năm phút — đang mơ về giải Nobel Hòa bình.
Ông nói với báo chí: “Tôi đã chấm dứt nhiều cuộc chiến hơn bất kỳ ai.
Tôi xứng đáng với Nobel.”
Dĩ nhiên, người ta cũng từng nói vậy về Alexander Đại Đế —
sau khi ông “chấm dứt” mọi cuộc chiến bằng cách chiếm trọn bản đồ. Hòa bình
theo Trump là thế này: khi kẻ khác im lặng, còn mình vẫn nói.
Một dạng “hòa bình đơn phương”: không tiếng súng, chỉ tiếng Trump.
Nghe ông nói, người ta nhớ câu “Nói thì hay, làm thì dở.”
Hòa bình của ông nghe hơi giống… khẩu hiệu giảm giá mùa Noel: ồn ào, rực rỡ,
nhưng chẳng ai tin.
3. Hòa bình không phải là im lặng — mà là nghe nhau nói.
Nếu Wole Soyinka còn được vào Mỹ, có lẽ ông sẽ nói với
Trump: “Hòa bình không chỉ là ngừng chiến tranh. Là ngừng hét vào mặt
người khác.”
Trong lịch sử nhân loại, chưa có cuộc chiến nào bắt đầu chỉ
vì thiếu đạn — mà vì thiếu lắng nghe.
Từ Gaza đến Minneapolis, từ Ukraine đến Texas, người ta vẫn đánh nhau, nhưng lý
do thật sự luôn là “ta không chấp nhận người khác khác mình.”
“Một điều nhịn, chín điều lành” — nhưng có vẻ
nhân loại quên mất phần “nhịn”. Và đó là lý do hòa bình không thể có nếu người
da trắng vẫn nhìn người da màu như “một trang ngoại truyện trong cuốn sử của
mình.” Trump muốn giải Nobel? Xin thách thức. Nhưng có lẽ nên bắt đầu bằng cách
trao giải thưởng nhỏ cho người nào ngừng ghét người khác trước.
4. Khi da trắng và da đen vẫn đánh nhau bằng ánh mắt.
Ở Mỹ, chiến tranh chủng tộc không có xe tăng. Nó có ánh mắt.
Một ánh nhìn kéo dài hơn cả cuộc chiến Iraq.
Người da trắng hỏi: “Tại sao người da đen lại giận dữ?”
Người da đen đáp: “Tại sao anh không thấy tôi?”
Cứ thế, họ nhìn nhau như hai diễn viên trong vở kịch không hồi
kết: “Ai là người thật sự tự do?”
“A tiger doesn’t proclaim his tigritude. He pounces.”
— Wole Soyinka (Một con hổ không cần phải tuyên bố mình là hổ. Nó chỉ cần vồ
mồi.)
Soyinka từng viết: “Một quốc gia có thể giàu, nhưng nếu tâm trí nó
nghèo, nó vẫn là thuộc địa.”
Câu ấy, nếu ai đọc ở Washington, có thể sẽ khiến máy in visa tự động ngừng hoạt
động. Người Việt có câu: “Thương người như thể thương thân.”
Nhưng để thương thân, trước hết phải biết mình cũng từng là người — điều mà
không phải chính quyền nào cũng hiểu.
5. Khi hòa bình cũng phải qua cửa khẩu
Câu chuyện Wole Soyinka bị thu hồi visa nghe như chuyện cười,
nhưng cười xong mới thấy nhói.
Nước Mỹ từng mời ông giảng dạy, trao giải, vinh danh ông là biểu tượng trí tuệ
toàn cầu. Giờ lại nói: “Xin lỗi, ông không đủ điều kiện vào nước chúng tôi.”
Điều kiện gì? Có lẽ điều kiện là đừng châm biếm Tổng thống trắng tóc
vàng.
Ở một góc độ khác, vụ này cũng cho thấy hòa bình là hàng hóa
dễ vỡ. Nó cần “visa” để đi qua biên giới của quyền lực. Muốn nói về nhân quyền
ư? Cần thị thực. Muốn phê phán nhà cầm quyền? Cần giấy phép. Muốn yêu thương đồng
loại? Cần quốc tịch phù hợp.
“Con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa” —
hóa ra, trong thế giới toàn cầu hóa, câu này vẫn đúng, chỉ khác là thay “vua” bằng
“da trắng.”
6. Khi Nobel cũng thành cuộc thi sắc đẹp
Nobel Peace Prize vốn dĩ là một thứ... giải Oscar của đạo đức.
Mỗi năm, ai cũng đăng ký ứng cử mà chẳng cần đóng phim. Người thì “đã chấm dứt
chiến tranh”, người thì “đã giúp hòa giải tôn giáo”, còn Trump thì “đã đăng nhiều
tweet kêu gọi hòa bình (và ủng hộ chính mình).”
“Peace is not the absence of war, it is the presence of
justice.” — Wole Soyinka (Hòa bình không phải là sự vắng mặt của chiến
tranh, mà là sự hiện diện của công lý.)
Trong giấc mơ của Trump, có lẽ buổi lễ trao Nobel sẽ diễn ra
như sau:
Người dẫn chương trình hô: “And the Nobel Peace Prize goes
to… Donald J. Trump — for ending the war between him and the media!” (Và
giải Nobel Hòa bình thuộc về… Donald J. Trump – vì đã chấm dứt cuộc chiến giữa
ông và giới truyền thông!)
Khán phòng vỗ tay — một nửa thật, một nửa vì sợ bị tweet chửi.
Người Việt ta lại bảo: “Trâu buộc ghét trâu ăn.” Có lẽ Nobel cũng vậy
— người thật làm thì ít nói, còn kẻ không làm lại tranh giải thưởng.
7. Câu chuyện hai người đàn ông và hai định nghĩa hòa
bình
Cùng là người đàn ông tóc bạc, nhưng Wole Soyinka chọn viết,
còn Donald Trump chọn phát biểu. Soyinka dùng ngôn ngữ để tháo ngòi nổ trong đầu
người khác. Trump dùng ngôn ngữ để bật diêm trong lòng chính mình.
Soyinka từng nói: “Nhà văn là người chứng kiến im lặng.”
Trump có thể nói: “Tổng thống là người khiến im lặng phải vỗ tay.”
Thế giới cần cả hai — nhưng cần họ ở đúng chỗ. Một người
trong thư viện, một người trên Twitter.
Vấn đề là khi Twitter trở thành thư viện, và thư viện bị chặn bởi visa.
8. Khi da người vẫn là giấy thông hành
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà
nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét
đoán ra sao.
Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế
mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ
thống.”
Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc
bạc như sợi chỉ khói?
Chắc vì bút của ông viết đau hơn đạn bắn.
“Giấy rách phải giữ lấy lề” — ông giữ đạo làm người, còn người khác thì giữ… sổ
đen nhập cảnh.
9. Hòa bình thật sự bắt đầu từ… một cú bắt tay
Hòa bình không đến từ giải thưởng, mà từ cử chỉ.
Từ việc người da trắng dám bắt tay người da đen mà không nghĩ về màu da của bàn
tay kia.
Từ việc người quyền lực dám nghe người bị tước quyền nói mà không bịt tai.
Nếu Trump thật sự muốn Nobel, hãy thử làm một điều nhỏ: Hãy
đến gặp Wole Soyinka, không phải để xin lỗi, mà để nghe ông kể một câu chuyện.
Chỉ cần ngồi nghe, không cần tweet.
Đó đã là một hành động mang tính “hòa bình” lớn nhất mà nhân loại cần trong thế
kỷ XXI.
10. Kết
Một quốc gia không sợ bom nguyên tử, nhưng sợ nhà văn —
nghĩa là quốc gia ấy đã quá yên ổn để tự quên mình. Một tổng thống muốn Nobel
nhưng chưa thắng nổi cơn giận trong tim dân mình — nghĩa là hòa bình vẫn đang…
kẹt ở cửa hải quan.
Wole Soyinka mất visa, nhưng ông không mất tiếng nói. Trump
có thể xây tường, nhưng không thể chặn ngôn ngữ. Và khi thơ ca vẫn còn chỗ đứng,
hòa bình — dù không có tem thị thực — vẫn sẽ tìm đường bay qua mọi biên giới.
Người Việt nói: “Còn nước còn tát.” Hòa bình còn người như Soyinka,
vẫn còn hy vọng.
“Thiện căn ở tại lòng ta,
Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài.”
— Nguyễn Du, Truyện Kiều
Thế
giới này thật lạ: người ta cấp visa cho chiến tranh nhanh hơn cho hòa bình.
Nhưng cũng may, hòa bình không cần hộ chiếu — nó chỉ cần trái tim còn chỗ trống
để cười.
Ngu Yên