Thời trai trẻ, tôi thấy nhiều ông bà già, đã già gần sụm bánh chè mà vẫn còn lấy nhau. Tôi vừa ngạc nhiên, vừa nực cười, tự nghĩ “già rồi còn làm ăn” gì được nữa mà bày đặt yêu đương!” Tôi đem ý nghĩ ấy nói với Ngoại tôi, lúc ấy bà gần bảy mươi. Ngoại tôi nói: “Cháu hổng biết, chớ chuyện tình yêu thì người nào đầu gối còn có máu thì còn muốn yêu và muốn được yêu.”
Cách nay vài năm, tôi gặp người bạn vong niên, một nhà thơ lừng
lẫy, tuổi gần chín chục, ông có người yêu ngoài sáu chục, tôi lại hỏi:
“Anh già rồi còn gì nữa đâu mà yêu với yết?” Ông bạn tôi cười hồn nhiên, đáp: “Ở
tuổi nào mà có người đề mình yêu và được người yêu mà không thích anh?”
Hồi đó,
nghe Ngoại nói, tôi không phản đối, nhưng không tránh được tức cười thầm. Tôi
muốn hỏi: “ông Ngọai mất lâu rồi, bà Ngoại có muốn yêu ai nữa không?” Nghĩ là vậy,
nhưng tôi chẳng có gan đồng nên không dám hỏi.
Bây giờ tôi
đã sáu lăm, có mười đứa con, với đàn cháu nội, ngoại gần bốn mươi đứa. Tôi đến
Mỹ, vừa mười sáu năm. Tôi nhớ rõ như vậy là năm tôi đến Mỹ cũng là năm bà Nội
bà Ngoại lũ cháu qua đời. Tôi quạnh quẽ từ đó. Ở vào cái tuổi xấp xỉ năm mươi
mà “mồ côi”, lại mồ côi vợ trên cái xứ dư thừa vật chất, nhiều cám dỗ nầy. Lòng
tôi rất khó chịu và phải tranh đấu thường xuyên trước sự cám dỗ quái ác kia.
Tôi chịu đựng
như vậy gần tám, chín năm. Thời gian ấy là một chuỗi dài đáng kinh sợ cho một
con người còn sung mãn về thể lực, nhưng lại thiếu thốn về tình cảm. Một thứ
tình cảm đòi hỏi phải được đáp ứng từ một người không cùng giới tính.
Như mọi sự
vật, sức chịu đựng trong lòng tôi cũng có giới hạn. Một hôm lòng khao khát
trong tôi phát hiện ra nhược điểm của biên giới đó, nó len lỏi chui ra ngoài và
chẳng đặng đừng, tôi quyết định đăng báo tìm bạn bốn phương, với hi vọng tìm được
người bạn già cùng cảnh ngộ sớm hôm tâm sự cho đỡ buồn. Nếu có thể cùng tiến tới
để hủ hỉ bên nhau.
Sau khi viết nội dung lời rao tìm bạn, gởi cho tờ tạp chí địa
phương. Trở vào phòng, lòng tôi cảm thấy vui vui, đứng trước gương ngắm nghía,
tôi thấy vóc dáng mình cũng còn “ngon lành ra phết”, gương mặt cũng đầy đặn,
mái tóc vẫn tiêu nhiều hơn muối, râu ria nhẵn nhụi, chung chung cũng còn tí “có
lý với đời”. Tôi mỉm cười rồi chợt giật mình, cái hàm răng chỉ còn hơn mười
cái. Tôi nghĩ, mình phải làm lại hàm răng. Thế là sáng hôm sau, tôi đi tìm một
ông nha sĩ.
Ngày tạp
chí Kiến Thức Phổ Thông Dân Việt phát hành, đúng vào ngày hẹn tôi đến phòng mạch
nha sĩ, nên quên phức nó đi. Khi về, tôi vừa bước vào nhà thấy trên chiếc sofa
đôi ở phòng khách, vợ chồng thằng con Út đang ngồi bên nhau. Đứa cháu nội ba tuổi
chạy tới chạy lui bên cha mẹ nó. Thấy tôi, chúng nhìn tôi rồi ngó nhau tủm tỉm
cười có vẻ khác lạ. Tôi làm như không quan tâm định bước vào phòng thì vợ thằng
Út nói:
– Thưa Ba,
có tờ Dân Việt mới nè ba!
Trong khi
tôi đưa tay lấy cuốn tạp chí từ tay con dâu Út thì thằng chồng nó nhìn tôi cười,
nói:
– Con đọc
thấy lời rao tìm bạn của Ba, nhưng con nghĩ Ba viết như vậy chưa đủ.
Tôi mở tờ
báo, chọn mục “Tìm bạn bốn phương”, dò lời rao của mình, đọc nhẩm: “Đàn ông 65
tuổi, góa vợ 16 năm. Hiện đang sống với người con Út. Kinh tế, tài chính trung
bình. Tìm bạn gái cùng lứa tuổi, cùng hoàn cảnh. Nếu hợp sẽ tiến xa hơn. Thư về…”
Đọc xong,
tôi nhìn nó, hỏi:
– Ba đăng
như vậy là đủ rồi. Con nói thiếu là thiếu chỗ nào?
Trong khi
thằng con Út tôi cười ngặt nghẽo, thì vợ nó vừa cười vừa đáp thay chồng:
– Hồi nãy,
đọc báo thấy Ba rao tìm bạn, ảnh nói với con, sao Ba không ghi thêm câu “Để ngắm
nhau trong lúc vui và khi chết có thêm người khóc!”
Tôi bật cười
vì lời châm chọc của tụi nó. Và tôi chợt nghĩ, cái tư tưởng của thằng Út nhà
tôi, “để ngắm khi vui và…” Sao mà nó giống hệt với cái ý của tôi gần năm mươi
năm về trước, “già rồi còn làm ăn gì được mà bày đặt…”
Tôi không nhớ rõ bao lâu, dường như hai tuần sau thì phải,
tôi nhận được bốn lá thư của “những người bạn gái cùng cảnh ngộ như tôi”. Trong
đó có một lá đáng chú ý nhất, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần. Người đẹp viết:
“Ngày..
Kính gởi
ông,
“Hân hạnh
biết ông qua mục “tìm bạn bốn phương”. Lần đầu tiên đặt bút viết cho một người
không quen biết, tôi cảm thấy e ngại thế nào ấy. Sở dĩ bức thư nầy gởi đến ông
vì tôi muốn được giao thiệp với ông để trao đổi tâm tư và học hỏi thêm những điều
hay, ý đẹp của bốn phương. Hy vọng thư tôi đến sẽ đem lại cho ông một niềm vui
nho nhỏ và ông sẽ hồi âm với tất cả lòng chân thành.
Mặc dầu
chưa được biết ông lần nào, nhưng tôi hy vọng ông sẽ là người bạn tốt của tôi
sau nầy. Tôi không ao ước gì hơn là có được một người bạn tri kỷ cùng chung lý
tưởng, hiền lành, thành thật để dìu nhau trên bước đường đời còn lại trên mảnh
đất tha hương. Ngoài ra, tôi không ước gì hơn nữa. Vì suốt đời tôi đã trải qua
nhiều đau khổ đắng cay nên mãi đến bây giờ vẫn cô đơn buồn chán.
Tôi nghĩ
tiền tài, danh vọng không bao giờ đem lại hạnh phúc lâu dài mà chỉ có sự chân
thật mới đem lại cho chúng ta một tình bạn cao đẹp đáng quý trọng mà thôi.
Riêng tôi, với những tánh tình sẵn có của một người phụ nữ Á Đông thuần túy hiền
lành, đảm đang và chung thủy, hy vọng sẽ được làm người bạn gái của ông sau nầy
và mãi mãi…
Tôi là cựu
nữ sinh trường trung học Gia Long ngày xưa, sau khi tốt nghiệp đại học, lập gia
đình với một thương gia xuất nhập cảng và đã tan vỡ từ năm 1974, vì không chịu
đựng được sự đau khổ triền miên của ông chồng hào hoa, nhiều nhân tình…
Tôi và
các con qua Mỹ theo diện đoàn tụ gia đình do người chị ruột bảo lãnh trên 25
năm nay. Hiện các con tôi đã thành tài và có sự nghiệp, lập gia đình, nhà cửa
khang trang. Tôi không còn lo lắng gì cho chúng nữa. Duy có một điều là tôi vẫn
còn cô đơn và buồn chán vì từ trước đến nay, tôi chưa hề tìm được bạn tri kỷ
như tôi đã từng ao ước. Cái ao ước nhỏ bé có được một người bạn đời chân thật,
chỉ thế thôi ông ạ!
Đó là sự
thật của lòng tôi. Tôi không dám viết gì nhiều hơn sợ làm phiền ông chăng? Vả lại,
việc làm đầu tiên bao giờ cũng khó, khi ta chưa biết đường đi nước bước của nó.
Dù sao tôi cũng rất mong nhận được thư ông một ngày gần đây để chúng ta có dịp
hàn huyên cùng nhau trong những lúc cô đơn buồn thảm…
Xin phép
ông cho tôi dừng bút. Hẹn những cánh thư sau sẽ dài và vui vẻ hơn.
Thành thật
chúc ông nhiều may mắn trên đường đời.
Người bạn
mới của ông
Trần Ngọc
Lan Hương”
Tôi đọc đi
đọc lại lá thư nhiều lần. Nội dung của nó làm tôi thích thú. Người đẹp trong
trang thư có những đặc điểm tương đồng về học lực, hoàn cảnh, cô đơn… và nhất
là cũng mong có một người bạn thành thật để chia sẻ vui buồn… cũng như tôi. Tôi
“chấm” ngay người đẹp có cái tên đẹp đẽ nầy.
Tôi vào
phòng, khóa cửa, tránh sự quấy phá từ thằng cháu nội. Tôi viết thư cho người đẹp
mới quen. Vì muốn trải tâm tư qua trang giấy, tìm lại chút dư âm của thời trước
bục giảng đại học. Tuy già nhưng chúng tôi cũng biết lãng mạn chứ bộ! Tình yêu
không phân biệt tuổi tác nên ở bất cứ lứa tuổi nào cũng nôn nao, rạo rực như
nhau.
Chúng tôi
thỏa thuận không phone mà chỉ thư cho nhau. Hệ thống bưu điện ở Hoa Kỳ làm cho
cả hai chúng tôi rất hài lòng. Mỗi xế chiều chúng tôi được thư nhau. Thư đi thư
lại chừng hơn tháng, tình cảm biểu hiện, rõ nét qua từng cánh thư. Chúng tôi gởi
ảnh cho nhau. Khi gởi tấm ảnh đến “cô Cử” gần bốn mươi năm về trước, tôi cẩn thận
chọn một tấm ảnh vừa ý nhất, “bô trai” nhất rồi cặm cụi viết vào đó, “Trao Lan
Hương, người đem đến cho anh nguồn vui và hạnh phúc.”
Đối lại,
tôi cũng nhận được tấm ảnh của người thương. Trong ảnh, dưới lăng kính lúp, tôi
thấy người phụ nữ xinh đẹp, tuổi trên dưới năm mươi, mặc thời trang, mái tóc
dài chảy xuống ngập bờ lưng, kiểu tóc gợi nhớ giảng đường đại học xa xưa. Trong
ảnh, người đẹp đứng trên lan can nhà.
Tôi rất thích thú vì ước vọng của mình đã đạt thành. Tôi viết
thư cho nàng, hẹn ngày gặp mặt. Hôm sau, tôi nhận được hồi đáp. Nàng viết:
“Anh của
em,
Không gì
vui sướng bằng khi nhận được thư anh. Hương mong anh từng giờ đó! Anh biết
không anh?
Đã lâu lắm
rồi trên ba chục năm nay, Hương chưa bao giờ biết mong đợi ai mà bây giờ Hương
đang mong chờ anh, chứng tỏ tình Hương đối với anh như thế nào. Anh ơi, Hương hồi
hộp quá..!
Theo ý
anh, Hương quyết định chọn ngày… chúng mình gặp nhau. Hương sẽ dành trọn vẹn
ngày ấy bên anh.
Nhớ anh
nhé, giờ ấy, ngày ấy nha anh!
Đêm về
anh ngủ, mộng nhớ em nha!
Hôn nhiều,
Lan
Hương của anh.”
Đọc thư
xong, tôi thấy lòng rộn ràng khôn tả. Nói ra sợ lũ trẻ chúng cười, chẳng hiểu
sao lòng tôi lúc bấy giờ rạo rực y chang như hồi mới biết yêu lần đầu. Tôi chợt
nhớ đến lời của bà Ngoại tôi, và tôi thầm phục chính mình đã không hỏi Ngoại:
“Già rồi, còn “làm ăn” gì được mà bày đặt yêu đương!”
Tôi ngắm
gương, tóc hơi dài, tôi đi cắt ngay. Chỉ còn khoảng mười tám tiếng đồng hồ nữa
là chúng tôi gặp nhau. Tôi chọn sẵn bộ veston đẹp nhất, chiếc cà vạt xinh nhất,
tìm quanh không biết cái kẹp cà vạt biến đâu rồi. Tôi phóng xe ra tiệm, nhân tiện
đi rửa luôn chiếc xe.
Sáng hôm
sau, tôi dậy thật sớm. Trước gương, những sợi râu lún phún trên cằm bị tôi tận
tình cạo nhẵn nhụi, cạo đi cạo lại nhiều lần, cạo đến nỗi da mặt nghe ran rát mới
thôi. Tôi lấy hàm răng giả ra, săm soi, lau chùi lần nữa, gắn vào hàm, mỉm miệng
cười, hàm răng đều đặn trắng bóng nhô ra. Tôi hài lòng về nó. Xịt lên đầu chút
keo, tôi chải đi, chải lại những sợi tóc hiếm hoi, cố tình che dấu mái đầu hói
của mình, nhưng tôi thất vọng. Thôi kệ, trời sinh sao chịu vậy! Tôi tự an ủi,
“dầu sao tướng tá của mình vẫn còn có lý với đời”.
Tôi định bước
ra cửa, thằng Út đang ngồi vừa xem TV vừa uống cà phê sáng. Nó thấy tôi ăn mặc
tươm tất, dáng điệu lăng xăng, bèn cười hỏi:
– Hôm nay
ba đi gặp Mami hả ba?
Tôi làm giọng
nghiêm khắc:
– Chuyện của
ba, con đừng có xen vào.
Vậy mà nó
còn cười tiếp:
– Con có dám nói
gì đâu! Thấy Ba vui, con chúc mừng Ba mà! Ba cho con gởi lời chào Mami nha Ba!
Rồi nó ôm con nó
vào lòng nói nựng:
– Con ngoan! Bữa
nay ông Nội đi coi mắt vợ, ít lâu nữa ông rước bà Nội về cho con. Hôm nay, con
hổng được vào phòng lục lạo thư từ của bà Nội nha!
Nói xong nó nhìn
tôi cười, đứng lên dang rộng hai tay hát:
“Tình yêu, ôi
tình yêu,
Tình yêu làm
cho lòng ta xôn xao,
Làm cho lòng
ta nôn nao,
Làm cho giờ
đây ta chao dao
Vì đêm qua ta
không ngủ
Ta cám ơn tình
yê…ê…êu…u!
Tôi không biết nó
“sáng tác” lời ca quỷ quái đó hồi nào. Nhưng qua lời nó “dặn dò” đứa cháu nội,
tôi biết chắc một điều là nó đã lén đọc thư Lan Hương gởi cho tôi. Đúng là “thằng
con chết bầm”!
Mới đặt tay vào nắm
cửa, tôi lại nghe con dâu nói với chồng nó:
– Anh kỳ quá, cứ
“phá” Ba hoài. Mình nên thông cảm tuổi già cô đơn của Ba chứ anh!
Quay nhìn tôi, nó
tiếp:
– Con chúc ba đi
chơi vui vẻ. Ba lái xe cẩn thận nha Ba!
Đúng là con dâu của
tôi hiếu thảo, khôn ngoan ra phết. Nó biết nói những lời làm vừa ý “ông già chồng”.
Tôi bước ra ngoài, kéo cửa ập lại. “Hổng dè, con vợ thằng Út coi vậy mà biết điều.
Đúng là khi chọn cưới nó cho thằng nhỏ, mình đã không lầm.” Tôi nghĩ, lòng cảm
thấy vui vui.
Trời Đông năm nay
thật lạnh, lạnh dai dẳng, lạnh lạ lùng.
Lòng tôi thì
khác, ấm áp làm sao!
Tôi lên xe nổ
máy. Chỉ gần ba mươi phút nữa, nó – chiếc xe, sẽ có người đẹp ngồi chiếc ghế
bên cạnh “lão tài xế”. Trên đường tôi huýt sáo một bản nhạc tình, lòng cảm thấy
khoan khoái vô cùng. Tôi phóng xe với tốc độ mà mỗi khi có việc hai tía con
cùng đi, ngồi bên cạnh thằng Út, tôi thường nhắc nhở nó, “Con chạy vừa thôi,
đâu cần chạy nhanh như vầy!”
Xe vào Exit chỉ dẫn,
tôi lấy tờ giấy hướng dẫn lộ trình thủ sẵn trong túi ra xem, bất ngờ tay lái
chao đảo, chiếc xe hơi lệch trên đường. Tôi nhẩm đọc,
“… quẹo trái, đến
đường A, quẹo phải, gặp đường……… Đây rồi, số Z đúng rồi…”
Xuống xe, cẩn thận
như chàng trai đi làm rể trước khi vào cổng nhà nhạc gia, tôi vuốt ve áo quần
cho thẳng thớm, giữ thái độ bình thản, sửa tướng, “đường bệ” đi vào.
Ngôi nhà thật
sang trọng, theo lời dặn của người đẹp, không cần bấm chuông, tôi gõ nhẹ vào cửa.
Chỉ tiếng gõ đầu, cánh cửa mở ra. Nàng chờ sẵn.
Trước mắt tôi,
người đàn bà khoảng sáu chục, vóc người mảnh khảnh, làm da trắng ngần, mặc đầm
dài, trang điểm nhẹ, nét quý phái biểu hiện trên gương mặt mà nét thanh tú ngày
nào còn phưởng phất đâu đây.Chiếc mũi thon, thẳng, kín đáo trên gương mặt trái
xoan đầy đặn, sáng sủa, trí thức dưới chiếc kính lão đắc tiền.
Tôi hỏi:
– Chào bà. Thưa
bà tôi muốn gặp Lan Hương.
Người đàn bà nói:
– Xin chào ông,
xin lỗi, ông là…
Tôi tiếp lời:
– Tôi là Tân,
Nguyễn Đại Tân.
Người đàn bà cười
khoe hàm răng trắng, đều như hạt bắp:
– Hân hạnh được gặp
anh. Em là Lan Hương.
Tôi hơi giật
mình, thoáng chút ngỡ ngàng. “Bà cụ” trước mặt tôi phưởng phất nét đẹp người
trong ảnh mà Lan Hương đã gởi tôi, nhưng thể chất già hơn nhiều. Còn tấm ảnh
cho thấy “người đẹp của tôi” chỉ khoảng trên dưới năm ba. Ai ngờ… Có lẽ Lan
Hương nhận ra ý tôi, nàng cười nói:
– Tấm hình em gởi
đến anh, chụp hồi em năm mươi hai tuổi, gần mười năm nay em không có chụp hình.
Xin lỗi anh!
Đúng là nàng đã dối.
Nhưng tôi chẳng dối nàng là gì! Khi gởi ảnh nàng tôi cũng lựa, chọn tấm ảnh “bô
nhất” chụp hơn mười năm trước. “Đúng là vỏ quýt dày gặp móng tay… sắt”. Mà hổng
sao, nàng của mình rất đẹp lão. Tôi nghĩ.
Chúng tôi cùng ngồi
xuống. Trong khi tôi còn phân tâm, Lan Hương cất tiếng. Giọng nàng êm như lời
văn trên những cánh thư gởi đến tôi. Nàng khéo léo:
– Em có cảm tưởng,
dường như anh già dặn hơn tấm hình em có được.
Tôi không biết
nàng nói thật hay là để trách khéo tôi, “anh cũng như em thôi, vậy mà còn trách
người ta.” May thay! nàng đã giúp tôi trả lời:
– Sáu lăm tuổi mà
trông anh còn trẻ, khỏe mạnh như trên năm mươi. Em rất mừng!
Tôi tiếp lời người
đẹp:
– Em rất đẹp và
quý phái. Được em chấp nhận anh làm người bạn đời, anh rất vui mừng!
Lan Hương khoe
vành môi không son bóng mọng trong nụ cười duyên dáng:
– Cảm ơn anh! Mời
anh dùng nước.
Tôi đứng lên, đến
bên nàng. Lan Hương cũng đứng lên. Tôi nắm tay nàng rồi bất thần ôm trọn thân
hình thon gọn ấy vào lòng. Nàng áp đầu vào vai tôi, lim dim đôi mắt đón nhận
tình yêu như thuở xuân thời. Tôi tìm môi nàng, Lan Hương đáp nhận. Bốn cánh môi
gặp nhau, quấn quýt.
Hai hàm răng giả
mới gắn mấy ngày chưa quen, tôi cảm thấy khó chịu. Ngoảnh qua, tôi vội gỡ nó
cho vào túi quần, lại tiếp tục đường môi. Toàn thân Lan Hương mềm nhũn, run bần
bật, chẳng khác gì người tình đầu của tôi hơn bốn mươi năm trước.
Tôi vuốt tóc
nàng, Lan Hương đưa tay giữ chặt, nói trong hơi thở thều thào:
– Đừng anh ! Em
xuống tóc (cạo đầu) cầu nguyện Trời Phật ban cho em được gặp anh là người mà em
nghĩ rằng, anh đến với em bằng tất cả lòng thành thật. Và chúng ta sẽ dìu nhau
đi hết quãng đời còn lại. Đừng buồn em nghen anh!
Tôi chết lịm vì
những lời ngọt ngày ấy, nhưng tôi không buồn vì mái đầu trọc của nàng, ngược lại
tôi xúc động, lòng cảm thấy rưng rưng đón nhận mối chân tình của người “lão bà”
đáng yêu đáng quý nầy./-
