Tháng Chạp bắt đầu với những làn gió nhẹ, đã nghe thoang thoảng mùi hương xuân, chẳng biết có phải là vì cô Thuỷ Tiên giàu tưởng tượng hay không. Cả ấp Trà Cuôn đã rộn ràng chuẩn bị đón Tết, làm cô cũng thấy nao nao trong dạ. Nhạc xuân tưng bừng cất tiếng từ những máy truyền thanh bên hàng xóm. Bên thì réo rắt tân nhạc, Đón xuân này tôi nhớ xuân xưa/Một chiều xuân ai đã hẹn hò...1, bên thì bùi ngùi vọng cổ, Tết năm nay chắc nhà mình buồn lắm/Ngõ trước vườn sau tiêu điều vắng lặng/Xuân đã về chưa mà con của Mẹ vẫn chưa về...2 Tết sắp về ai lại chẳng nôn nao, nhưng riêng cô Thuỷ Tiên còn thêm nỗi niềm xa nhà nên nghe mấy bài hát đó cô cũng buồn nẫu ruột. Mùa xuân sắp tới, đánh dấu một năm tròn hương lửa mặn nồng giữa Minh Anh và cô, tình yêu còn phơi phới như đoá hoa bừng thắm. Nhưng mùa xuân cũng gợi cho cô những ngày Tết thời con gái vui tươi, hồn nhiên với gia đình ở Sài Gòn. Năm nay là năm đầu tiên cô ăn Tết bên nhà chồng, buồn vui lẫn lộn, nụ cười của cô lúc nào cũng thoáng chút trầm tư.
Nghĩ cũng lạ, chuyện tình duyên là điều không bao giờ cô Thuỷ
Tiên hiểu nổi. Nhiều lúc cặm cụi nấu ăn trong căn bếp của ngôi nhà nhỏ ở miền
Tây này, vừa làm việc cô vừa lẩn thẩn suy nghĩ, tại sao một người ở chốn phồn
hoa đô hội như cô lại thành duyên với kẻ ở miền quê sông nước như chồng mình
bây giờ. Có ai ngờ trong giảng đường đại học rộng lớn ngày nào mà anh và cô đã
gặp nhau, quen nhau rồi đem lòng tương cảm, trở thành vợ chồng như bây giờ. Những
lúc ấy cô cứ tủm tỉm cười một mình, chắc ai tình cờ thấy được tưởng trong lòng
cô có điều gì bí mật mà thú vị lắm.
Năm năm về trước, Minh Anh—chàng trai miền Tây—lên Sài Gòn,
vào Đại Học Sư Phạm, tiếp tục dồi mài kinh sử sau khi học xong bậc trung học ở
quê nhà. Anh mang trong người hai dòng máu Miên-Việt, cha anh là người Khmer
chính gốc, còn mẹ là người Việt thuần tuý. Vì vậy mà anh có một nét đẹp là lạ,
hay hay. Da anh ngăm ngăm, mắt sâu, mày rậm, mũi cao dọc dừa. Còn Thuỷ Tiên thì
trắng trẻo, má thắm, môi tươi, thêm hai cái núng đồng tiền duyên dáng. Ngày cưới
của hai người, thân bằng quyến thuộc ai cũng tấm tắc khen cô dâu chú rể xứng
đôi hết biết. Cha mẹ hai bên ai nấy đều vui lòng đẹp dạ.
Nếu như hồi trước Minh Anh lên Sài Gòn thấy choáng váng trước
nhịp sống hào nhoáng của chốn đô thành, thì bây giờ cô Thuỷ Tiên cũng thấy ngỡ
ngàng không kém trong khung cảnh sống động của miền quê vùng Trà Vinh này. Về
đây, cô thấy mình như bước vào một thế giới rất riêng tư, mới lạ, cũng là trong
nước Việt Nam mà thấy khác nhiều lắm. Minh Anh nói rành cả hai thứ tiếng Việt,
Miên, cũng như hầu hết người dân địa phương ở đây. Anh dạy cô nhiều chữ, nhiều
câu tiếng Miên, nghe thiệt vui tai. Anh giải thích cho cô rằng tên Trà Cuôn là
từ tiếng Miên tro-kuôn, có nghĩa là “rau muống”. Tiếng Miên nghe vậy
mà cũng khá rắc rối. Minh Anh cho cô biết là chữ “có” không phải chỉ nói có một
kiểu, đàn ông nói là bat, còn đàn bà thì nói là cha.
Tuy vậy, khi nói “không” thì đàn ông hay đàn bà gì cũng đều dùng tê để
trả lời. Minh Anh còn nheo mắt, dặn dò cô:
“Ở đây, khi ra ngoài mà có chàng trai nào hỏi em “On
sro-lanh bon tê?” thì em nhớ trả lời “Tê” cho chắc ăn
nghen!”
“Sao vậy anh?” Cô Thuỷ Tiên trố mắt hỏi.
“Đó là y muốn nói ‘Em có thương anh không?’ em à,” Minh Anh
cười ngặt nghẽo.
Nhưng điều thật sự làm cô Thuỷ Tiên thấy thán phục nhất
không phải là vấn đề tiếng này tiếng nọ, mà thiệt ra là chuyện bánh trái. Ôi
thôi, cha sanh mẹ đẻ tới giờ cô chưa từng thấy ở đâu mà có nhiều loại bánh như ở
đây. Về ở ngôi ấp miền Tây này mới mấy tháng, cô đã được nếm qua không biết bao
nhiêu là thứ bánh. Nào là bánh in, bánh bò rễ tre, bánh da lợn, bánh ống lá dứa,
bánh tằm bì, bánh phồng dừa... nhưng phổ biến nhất phải kể tới bánh tét, mà có
tới cả chục loại chớ không chỉ một thứ. Đặc biệt, bánh tét Trà Cuôn, quê chồng
của cô, nổi danh khắp nơi, nhiều người từ xa chịu khó lặn lội tới đây cũng chỉ
để được thưởng thức đặc sản có một không hai này.
Những món bánh ngon lành, lạ miệng đó, cô Thuỷ Tiên được biết
tới do mua ngoài chợ về thì ít, mà do bà Ba, mẹ chồng cô, tự tay làm ra thì nhiều.
Bà Ba nổi tiếng khắp trong cái ấp nhỏ bé này về tài bánh trái bao nhiêu, cô Thuỷ
Tiên càng thấy ngại ngùng bấy nhiêu. Lúc còn là cô sinh viên ở Sài Thành hoa lệ,
cô chỉ biết ngày hai bữa đi học, về nhà phụ mẹ nấu nướng qua loa, cuối tuần rảnh
rỗi thì đi chơi với bạn bè, còn thì giờ đâu mà học nữ công gia chánh. Bà Ba,
tuy không nói ra, cô Thuỷ Tiên đoán thấy bà coi nặng chuyện nội trợ lắm. Chắc
bà cũng không lấy làm hài lòng mấy về cô dâu tỉnh thành ăn trắng mặc trơn như
cô. Trong thâm tâm, cô Thuỷ Tiên lòng hẹn với lòng rằng sẽ cố gắng học nấu nướng
trong những tháng ngày sắp tới cho vui cửa vui nhà.
Hai vợ chồng cô về đây, có được mảnh bằng Đại Học Sư Phạm
trong tay, cả hai cùng may mắn kiếm được mỗi người một chân làm giáo viên ở một
trường trung học cách Trà Cuôn gần bốn cây số. Ngày ngày, hai vợ chồng đạp hai
chiếc xe đi sóng đôi, phấn chấn tới trường lớp, vừa đạp xe vừa nói với nhau những
mẩu chuyện về công việc, về gia đình, tưởng như không bao giờ cạn hết đề tài.
Hai vợ chồng cùng mơ đến ngày có được một mụn con để ẵm bồng, nuôi nấng, tưng
tiu như hầu hết những cặp vợ chồng trẻ ở cái ấp xa xôi hẻo lánh này.
Trong ấp, rất nhiều bà nội trợ làm bánh tét Trà Cuôn ngon nức
tiếng, và dĩ nhiên bà Ba phải được kể tới trong số đó. Món bánh tét này làm
quanh năm, nhưng tới Tết nó mới trở thành món ăn vừa ý nghĩa, vừa thơm ngon đặc
biệt ít nơi nào bì kịp. Lần đầu tiên được thấy những khoanh bánh tét cắt ra bằng
sợi chỉ dài chớ không dùng dao, cô Thuỷ Tiên không khỏi trầm trồ khen ngợi. Cô
thấy mỗi khoanh bánh tét chẳng khác nào một tác phẩm nghệ thuật vô cùng khéo
léo. Nó y như một bức tranh ba chiều, nhỏ nhắn mà có sức lôi cuốn thiệt mãnh liệt.
Ai đời nếp mà có tới bốn màu khác nhau: lớp nếp ở vòng ngoài có màu trắng, màu
xanh, màu đỏ cam và màu tím. Ở giữa là màu vàng của nhưn đậu xanh đãi vỏ, màu đỏ
của hột vịt muối, bên cạnh màu nâu lợt của miếng thịt ba chỉ ngó thiệt là muốn
chảy nước miếng. Bánh thơm tho và đẹp đẽ đã đành, ăn vô tới đâu lại càng thấy
thấm tháp tới đó. Cái dẻo của nếp, độ mềm của đậu, vị mặn của trứng, chất béo của
mỡ, tất cả quyện vô nhau, hoà tan trong miệng, thiệt tình là còn miệng ăn mà hết
miệng nói!
Đã hơn một lần, cô Thuỷ Tiên nói xa nói gần, ngỏ ý muốn được
học tài làm bánh tét của bà Ba. Mà bà cũng ngộ, một mặt thì có vẻ như mong con
dâu biết làm bánh làm trái, một mặt lại như muốn giấu nghề. Vì vậy mà mỗi lần
cô Thuỷ Tiên ướm lời, bà lại đánh trống lảng, lái qua đề tài khác, khiến cô
cũng nhiều phen cụt hứng. Nhưng cô đâu có bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Cô cố nghĩ
ra cách để làm mẹ chồng xiêu lòng mà bày vẽ cho cô làm món bánh gia truyền đó,
như nhiều lần bà đã khoe với chòm xóm.
Tết càng lúc càng kề cận, cô Thuỷ Tiên nhắc bà Ba:
“Má, chừng nào má mới bắt đầu làm bánh tét đây? Má cho con phụ má với nghen!”
“Ờ, chắc nay mai
gì thôi con,” bà Ba đáp, giọng ỡm ờ, “mà công việc này có nhiều nhặn gì đâu để
con phải phụ. Má làm quen rồi, mấy chục năm nay chớ ít ỏi gì.”
“Ậy, có con phụ
má cũng đỡ một tay chớ!” Cô Thuỷ Tiên vui vẻ nói. “Phụ má là một chuyện, con
còn có dịp học hỏi tay nghề của má nữa.”
Bà Ba ậm ừ cho
qua chuyện, y như những lần trước. Cô Thuỷ Tiên nghĩ trong bụng, lần này thế
nào cô cũng phải học nghề, chẳng lẽ bà không cho mình vô bếp hay sao. Hai mươi
sáu tháng Chạp, bà Ba đi chợ mua đồ về nấu ăn Tết, tất nhiên là có cô Thuỷ Tiên
xách giỏ đi theo. Kỳ này, cô quyết tâm học hỏi mẹ chồng, từ A tới Z,
kiểu nói mà cô đã học được trong những ngày còn ngồi ghế nhà trường sư phạm ở
Sài Gòn.
Đi chợ về, bà Ba
bắt tay vô làm bánh tét trước tiên, còn những món khác như mứt, dưa món, món
kho, món xào, món canh, bà có thể từ từ làm sau, miễn là xong xuôi trước đêm
giao thừa đặng kịp làm mâm cơm đón ông bà về ăn Tết là ổn rồi. Cô Thuỷ Tiên
lăng xăng giúp mẹ chồng, bà Ba sai tới đâu, cô te tái làm tới đó. Cô rửa lá chuối,
lau sạch sẽ, xếp tươm tất bên mớ dây tre lạt, sẵn sàng để gói bánh. Trong lúc
đó, bà Ba luộc đậu xanh, đãi sạch vỏ để làm nhưn. Cô Thuỷ Tiên chăm chú theo
dõi nhất cử nhất động của bà. Cô để ý thấy bà nhuộm màu nếp bằng những nguyên
liệu tự nhiên. Bà dùng lá dứa để nhuộm nếp màu xanh, lá cẩm để nhuộm màu tím và
thịt trái gấc để nhuộm màu cam đỏ. Màu còn lại là màu trắng ngà tự nhiên của nếp,
loại nếp cái bông vàng mà bà Ba đã cẩn thận lựa chọn. Vừa làm với con dâu, bà vừa
thủ thỉ:
“Con biết không,
má của má, tức là bà ngoại của chồng con, ngày xưa khéo tay lắm. Má bây giờ
thua xa! Từ nhỏ, má đã được bà dạy dỗ ‘Học ăn, học nói, học gói, học mở’, rồi
má học thêu thùa, học nấu nướng. Bao nhiêu lời hay ý đẹp, công dung ngôn hạnh học
được, bà dạy lại hết cho má. Bây giờ, má chỉ có thằng Minh Anh mà không có con
gái, nên má coi con cũng như con gái mình vậy.”
Cô Thuỷ Tiên nghe
mà mủi lòng, cảm động hết sức, nhưng chưa biết phải nói ra sao, thời bà Ba đã
tiếp:
“Thằng Minh Anh
kém phước kém phần nên mất cha sớm, để má phải một mình nuôi nó cho tới lúc
thành nhơn chi mỹ. Giờ thì má đã tạm bớt lo, vì đã có con làm bầu làm bạn với
nó, má chỉ còn mong có được vài đứa cháu nội thì thiệt là mừng hết lớn.”
Cô Thuỷ Tiên đỏ mặt
khi bà Ba nhắc tới chuyện con cái. Cô cũng mong có con không kém, nhưng chuyện
trước mắt là cô mong được có tài làm bánh trái như mẹ chồng cái đã. Bà Ba lại tỉ
tê tâm sự:
“Con thấy cơ ngơi
của hai mẹ con má bây giờ, đừng tưởng là hồi giờ cũng vậy. Lúc nhỏ, má cực lắm,
cha mẹ nghèo, làm gì được thảnh thơi như bây giờ. Má phải phụ bà ngoại làm bánh
làm trái, đem ra chợ bán mỗi ngày. Có bữa bán hết sạch, mừng không kể xiết,
nhưng cũng có ngày trời mưa, không bán được cái bánh nào. Hai mẹ con phải đem rổ
bánh ế về nhà, cùng ông ngoại ăn trừ cơm. Nhưng cũng nhờ vậy mà má có tay làm
bánh, lớn lên lấy chồng, tiếp tục nhờ đó mà đắp đỗi qua ngày. Ba thằng Minh Anh
thì lo chuyện vườn tược, trồng cây trồng trái, cũng đem bán ngoài chợ, làm nhiều,
ăn ít, vậy mới từ từ có vốn mà sắm sửa chỗ ở, chỗ ăn như con thấy ngày nay...”
Tới lúc này, cô
Thuỷ Tiên mới bắt đầu góp chuyện:
“Ba má thiệt là
giỏi. Con thấy anh Minh Anh may mắn được ba má nuôi nấng, dạy dỗ đàng hoàng. Lần
đầu tiên con gặp ảnh trên Sài Gòn, con đã cảm mến ảnh ngay vì tánh tình hiền
lành, chân chất của ảnh.”
Đây là lần đầu
tiên mẹ chồng con dâu mới có dịp tâm tình, kể từ ngày cô Thuỷ Tiên theo chồng về
làm dâu xứ lạ. Nghe con dâu thổ lộ những lời đơn sơ mà đầy cảm xúc, bà Ba chợt
thấy tới bây giờ bà mới thiệt sự cảm được mối quan hệ mới mẻ này giữa hai người
đàn bà, một già một trẻ. Sực nhớ ra một điều, bà chặc lưỡi:
“Ờ, má cũng quên
là Tết năm nay con không về thăm nhà được, ba má con chắc cũng nhớ con lắm!
Thôi, rảnh rồi vợ chồng con liệu thu xếp về trển thăm ổng bả mấy bữa. Con thấy
không, tiền bạc, sự nghiệp mà chi, nếu trên đời này thiếu đi tình gia đình,
tình cha mẹ, vợ chồng... Tụi con có ăn có học, má nghĩ bây còn thấm thía điều
này hơn má nữa.”
Miệng nói, tay bà
Ba vẫn thoăn thoắt làm, còn cặp mắt của cô Thuỷ Tiên cũng không lúc nào rời hai
bàn tay đó, coi bà Ba làm ăn ra sao. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, bà Ba bắt đầu gói
bánh. Tới lúc này, cô Thuỷ Tiên mới nhận ra là bà Ba tâm sự nhiều hơn là chỉ vẽ
mình làm bánh, nhưng bù lại cô cũng đã quan sát mọi thứ thiệt kỹ càng, hy vọng
sẽ có lúc làm được món bánh gia truyền này.
Bà Ba gói bánh
tét thiệt nhanh và đều tay. Chẳng bao lâu, từng đòn bánh tét chắc nịch, tròn lẵn
đã nằm tú ụ, ngay ngắn trên mấy cái mẹt bằng tre. Được chừng quá nửa số bánh đã
định, bà Ba vươn vai than:
“Ui da, sao má mỏi
quá vầy nè! Chắc phải nghỉ chút rồi mới làm tiếp được đa!”
Cô Thuỷ Tiên mừng
khấp khởi:
“Dạ, má đi nằm một
chút cho khoẻ đi. Chỗ còn lại con gói được mà.”
“Dạ, được mà má,”
cô Thuỷ Tiên đáp, giọng cương quyết. “Nãy giờ con coi cách má gói bánh kỹ lắm rồi.”
Bà Ba quay đi, khẽ
nhún vai một cái, tỏ ý chưa thiệt sự bị thuyết phục. Cô Thuỷ Tiên ngó theo, kín
đáo cười một nụ rồi khởi sự gói cái bánh tét năm màu đầu tiên trong sự nghiệp bếp
núc của mình. Tới bây giờ cô mới bắt đầu khớp, thấy đây là chuyện đại sự chớ
không phải giỡn chơi. Ngồi ngó bà Ba gói bánh là một chuyện, mà tự tay gói thì
lại là chuyện khác. Cô xếp lá chuối xuống cái mẹt, run run trải từng lớp nếp đã
nhuộm màu sẵn cho nằm song song với nhau, đoạn cô rải một lớp đậu xanh lên trên
mặt nếp rồi để một miếng thịt ba chỉ cùng một tròng đỏ trứng muối đã luộc chín
vào chính giữa. Nhớ lại cách cuốn lá chuối của bà Ba, cô hồi hộp, chậm rãi làm.
Cuốn bánh tới đâu, cô ém tay tới đó cho bánh được chắc. Rốt cuộc, sản phẩm bánh
tét đầu tiên của cô Thuỷ Tiên cũng được hoàn tất sau khi cô cột sợi lạt tre cuối
cùng. Lẽ tất nhiên là cái bánh tét không được tròn trịa như bánh của bà Ba,
nhưng cô nghĩ nó cũng không đến nỗi tệ. Cô thấy tự tin hơn một chút, bắt tay
vào gói cái bánh kế tiếp. Lần lượt, cái bánh sau ngó được hơn cái bánh trước, cứ
vậy cho tới cái bánh tét sau chót.
Cô Thuỷ Tiên cao
giọng kêu chồng vô bếp, vì tới giai đoạn này là phận sự của anh lo chất bánh vô
nồi, khiêng ra sân sau để bắt lên lò nấu. Buổi chiều đang xuống chậm chạp. Cô
Thuỷ Tiên cũng bắt đầu thấy hai bàn tay mỏi nhừ. Để mặc chồng lễ mễ đem nồi
bánh ra sau, sửa soạn châm lửa, đốt lò, cô lững thững trở lên nhà trên, nhẹ
nhàng ngồi xuống cái ghế dài bằng mây. Những ngày cuối năm ở miền quê cũng êm ả
như mọi ngày quanh năm suốt tháng, có khác chăng là tiếng lũ trẻ đã bắt đầu được
nghỉ học, cười vui ngoài ngõ, và văng vẳng lời ca ở đâu thoảng bay tới, Mùa
xuân sang ngàn nơi ngát niềm tin yêu đời/Bầy chim non lượn bay hót lời ca vang
trời/Đàn bé hé môi cười ngọt ngào tình thương áo xanh, vàng/Chào đón
Chúa Xuân huy hoàng...3 Cô Thuỷ Tiên ngả đầu
vào thành ghế, lim dim hai mắt, trong lòng nghe rất đỗi bình yên.
o O o
Trong tiếng gà
lao xao gáy sáng, gia đình nhỏ của cô Thuỷ Tiên, Minh Anh và bà Ba đang tíu tít
bận rộn với một ngày mới, một trong những ngày còn lại của năm cũ. Tối hôm qua,
hai vợ chồng cô Thuỷ Tiên đã thức suốt đêm canh nồi bánh tét. Năm nay, lần đầu
tiên Minh Anh có cô bạn đời cùng chia ngọt xẻ bùi bên nồi bánh Tết, rủ rỉ chuyện
trò bên tiếng củi kêu lách tách lẫn tiếng côn trùng rả rích đều đều ở sân sau.
Buổi sáng hôm đó, hai người thức giấc trễ hơn thường lệ, còn bà Ba đã dậy từ
lúc nào, đang lúi húi châm trà, đốt nhang ở bàn thờ gia tộc phía nhà trên. Theo
lệ thường, bà Ba cắt một cái bánh tét coi năm nay làm ra sao. Cô Thuỷ Tiên lo lắm,
không biết số phận của mấy cái bánh mình gói như thế nào. Cô nhìn qua hai mẹt
bánh, biết ngay những cái nào là do mình gói. Bà Ba liếc nhìn mấy cái bánh rồi
cầm lên một cái... do cô Thuỷ Tiên gói! Cô nhìn theo cái bánh trong tay bà, gần
như nín thở. Minh Anh đứng bên cô cũng hồi hộp không kém. Mấy chục giây im lặng
nặng nề trôi qua, sau cùng bà Ba mới đủng đỉnh lên tiếng:
“Hừm, con gói
bánh lần đầu tiên như vầy là cũng không tệ lắm!”
Cô Thuỷ Tiên muốn
thở phào một cái mà kịp kềm lại, vì bánh vẫn chưa mở ra. Minh Anh nhanh nhẩu
nói:
“Để con lấy sợi
chỉ giúp má tét bánh ra nghen!”
Nói xong, anh chạy
đi trong tích tắc rồi trở lại với một sợ chỉ dài gấp làm tư trong tay. Lúc này,
bà Ba đã gỡ hết lớp lá chuối bên ngoài cái bánh. Minh Anh, một tay đỡ lấy đòn
bánh tét, miệng ngậm một đầu chỉ, tay còn lại cầm đầu kia, anh quấn chỉ quanh
khúc bánh rồi khéo léo tét ra khoanh đầu tiên, cho nó rớt nhẹ xuống cái dĩa
đang nằm chờ sẵn trên bàn. Cô Thuỷ Tiên lặng người ngó tác phẩm đầu tay của
mình. Lớp nếp bốn màu, thiệt là may mắn cho cô, nằm bao quanh phần nhưn đậu
xanh cùng thịt mỡ và trứng. Nói nào ngay, các lớp nếp bốn màu cũng không thiệt
đều đặn cho lắm, mà miếng thịt cùng cái trứng cũng không nằm ngay chính giữa
cái nhưn, nhưng... cô Thuỷ Tiên đã tưởng tượng ra nó còn tệ hơn như vậy nữa. Bà
Ba nhoẻn một nụ cười rộng lượng:
“Bánh ngó được lắm,
con à!” Bà nói, giọng dịu dàng. Cô Thuỷ Tiên mừng muốn ứa nước mắt. Minh
Anh cũng vui lây, tay anh thoăn thoắt siết chỉ để tét ra những khoanh bánh còn
lại. Trong một thoáng, các khoanh bánh tròn trĩnh, đủ màu nằm trên đĩa, rực rỡ
như niềm vui cô Thuỷ Tiên vừa tìm thấy.
Ba mẹ con ngồi xuống
bàn, mời nhau thưởng thức mấy miếng bánh mẫu. Tình cờ, cô Thuỷ Tiên lại thích
ăn bánh tét theo kiểu mẹ chồng, tức là ăn bánh với đường cát, còn Minh Anh thì
lại khoái ăn với nước mắm. Cô Thuỷ Tiên nếm lát bánh tự tay mình gói, vị ngọt của
nếp, vị mặn của trứng và vị béo ngậy của thịt tan ra trong miệng cô. Cả người
cô như ngây ngất trong những hương vị tuyệt vời đó.
Tiếng bà Ba đều đều,
cô nghe như trong một giấc chiêm bao êm ái:
“Con gói bánh đẹp
nên ăn mới ngon được như vầy. Nhưng có một điều còn quan trọng hơn cả những món
ngon vật lạ nữa, đó chính là tình thương của chúng ta đối với nhau, lưu truyền
từ đời trước qua đời này và những đời về sau nữa, phải không bây?”
Tết sắp tới. Còn
biết bao nhiêu món ăn ngon đang chờ đợi nữa, nào mứt, nào bánh, nào trái, nhưng
cô Thuỷ Tiên chỉ thấy có một thứ ngọt ngào hơn hết thảy, đó chính là mùa xuân vừa
khẽ khàng bước vào căn nhà ấm cúng ở miền quê yên tĩnh này.
Trần C. Trí
2026
__________________________________
1 Đón Xuân Này Tôi Nhớ Xuân Xưa (1967) – Anh Châu & Châu Kỳ
2 Xuân Này Con Không Về (1969)
– Trịnh Lâm Ngân – Loan Thảo
