*Viết trước khu lưu niệm nghệ thuật Đờn ca tài tử Nam bộ và nhạc sĩ Cao Văn Lầu
1-
Đêm Bạc Liêu thời khắc diệu huyền
Ta đứng trước đài tre – sừng sững dáng cây đàn kìm cách điệu
Ai hiểu được lòng mình
Hồn từ lâu trôi dạt theo điệu hò phương Nam
Theo tiếng đàn bầu đàn tranh đàn nguyệt
Dặt dìu cùng nhịp gõ song loan
Từng phiến đá xanh giữa đất trời vời vợi
Tình cố thổ ẩn trong từng thớ đá
Ngọc trầm tích đời người
Hoa chờ đợi giây phút hiển linh
Người xưa giờ ở đâu
Cánh hạc bay qua muôn trùng sông núi
Có còn gieo hạt phù sa ở lại
Nuôi cây đước cây tràm giữ rừng giữ đất
Cho tiếng đàn kìm
Thánh thót mãi đêm trăng.
2-
Đêm Bạc Liêu lung linh sương khói
Ta thả mình trôi theo bóng nguyệt cầm lênh đênh sóng nước
Rung theo từng giọt đàn kim - theo ngón đàn tài tử
Theo bao phận người nổi trôi mảnh đời lữ thứ
Lau lách bụi bờ đầu sông cuối bãi
Chở theo tâm tình người nhạc sĩ tài hoa
Hò xự xang... khảy khúc nhạc lòng
“Từ là từ phu tướng
Báu kiếm sắc phán lên đàng...”*
Tình chàng ý thiếp
Ai nỡ cách ngăn hẹn ước
Trăm năm còn thắm tươi lời non nước
Nặng tình người - nhân nghĩa đất phương Nam
Đêm chưa tàn tiệc rượu
Lỡ chạm phím tơ đồng
Âm vọng một tiếng đàn
Vàng lạnh dưới ánh trăng tan.
Nguyễn An Bình
___________________________
*Hai
câu đầu trong bài Dạ Cổ Hoài Lang của nhạc sĩ Cao Văn Lầu.
