Bão tuyết mùa đông tràn qua hơn 40 tiểu bang, băng giá khắp nơi, nhiệt độ sâu dưới không độ…Ấy vậy mà các nhà sư đi bộ vì hòa bình vẫn giữ vững lộ trình tiến về phía trước. Những bước chân hòa bình đang dấn thân sâu vào giữa lòng nước Mỹ. Một nước Mỹ xưa nay nặng về chủ nghĩa vật chất. Một nước Mỹ hôm nay đang bị khủng hoảng về đạo đức, niềm tin, công lý. Một nước Mỹ đang kỳ thị, độc đoán và chia rẽ nghiêm trọng.
Các nhà sư đi bộ vì hòa bình gởi đến mọi người trên đất Mỹ
thông điệp từ bi, cảm thông, bao dung, hòa bình. Những bước chân hòa bình hiện
thực hóa thông điệp của đức Phật từ 26 thế kỷ trước. Những bước chân hòa bình
chính là thân giáo, noi theo con đường đức Phật đã khai phá và đã đi trong quá
khứ.
Giữa một trời băng tuyết, thời tiết lạnh thấu xương, rét cắt
da cứa thịt vẫn không làm chùn bước các vị sư dấn thân đi bộ vì hòa bình. Các vị
sư âm thầm ngày đêm thực hiện sứ mệnh hòa bình vô điều kiện. Tấm thân tăng sỹ gầy
hao đi trong băng giá ấy chính là thân kim cang bất hoại. Ngoại cảnh và
nghịch cảnh không làm cho các ngài thoái lui ấy chính là bồ đề tâm kiên cố…
Ngôn từ kinh điển, chữ nghĩa lý thuyết đã thành hiện thực sống động. Các nhà sư
đi qua 10 tiểu bang, suốt chiều dài cung đường qua các địa phương được hàng
ngàn dân chúng hân hoan chào đón, cung kính chắp tay, những giọt nước mắt cảm động,
những đóa hoa cúng dường…Một sự kiện chưa từng có tiền lệ ở nước Mỹ.
Mỗi chặng nghỉ chân tiếp xúc với dân chúng hay những lúc gặp
gỡ cộng đồng, các nhà sư không nói đạo lý, không giảng đạo, không trích dẫn
kinh điển hay ngôn từ cao siêu… Chỉ đơn giản là những lời tâm tình rất đời thường,
những chia sẻ rất hiện thực, thậm chí những câu trả lời rất dí dỏm khiến công
chúng cười rất vui vẻ, rất hoan hỷ. Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã cảm hóa được
bao nhiêu người, đã giới thiệu với công chúng Mỹ về gương mặt từ bi, cảm thông,
hòa bình của Phật giáo. Phật giáo xưa nay chỉ giới hạn trong giới trí thức, học
giả…Bây giờ Phật giáo trở nên gần gũi và thâm nhập vào đại chúng.
Nhân tâm vốn bất đồng, đại đa số dân chúng hoan hỷ nghênh
đón các vị sư đi bộ vì hòa bình vẫn có một số ít cực đoan, đố kỵ, tỵ hiềm cố
tình bôi xấu, mạ lỵ, chụp mũ vô căn cứ. Có một ông tăng Việt cáo gian là các vị
sư đi bộ vì hòa bình là sư quốc doanh, đi quyên tiền… Có những người Việt lên mạng
xã hội nói xấu các sư. Có một anh người Mỹ da đen cầm tấm bảng viết “only
Jesus”, “go Hell”…Biết làm sao được? thời đức Phật còn tại thế cũng có những kẻ
vu cáo và toan hãm hại ngài kia mà! Có một vị sư trong đoàn còn cho biết có những
kẻ la hét vào các sư, nẹt bô, xịt khói vào các sư… Nhưng đáp lại các sư chỉ chắp
tay và “chúc mọi người sống an lạc và hòa bình”.
Các vị sưu đi bộ vì hòa bình đã thật sự tạo nên một luồng
sóng cảm xúc tích cực trong dân chúng Mỹ. Mạng xã hội và truyền thông chính thống
đều đưa tin, theo dõi hành trình của các sư. Các tầng lớp dân chúng quan tâm từng
chặng đường của các sư. Các sư đi đến đâu họ lái xe theo và tháp tùng đi bộ một
quãng đường với các sư. Rất nhiều người Mỹ quỳ bên vệ đường để cung nghinh các
sư. Những gương mặt nhòa lệ trong hạnh phúc. Những cành hoa dâng lên và vô số nụ
cười an lạc với câu chúc tốt lành…Hình ảnh các sư đi bộ vì hòa bình sao mà
trong sáng, cao thượng giống hệt tăng đoàn của đức Phật năm xưa. Điều này khác
xa với những ông tăng danh văn lợi dưỡng, phò chínhs, tham chínsh, thân chính…
tháng ngày lo điện đường nguy nga như cung vua để kinh doanh; phòng ốc, xe cộ
như đại gia, tiền bạc rủng roẻn, du hí khắp nơi, mâm cao cỗ đầy, đưa đón rềnh
rang…
Các vị sư đi bộ vì hòa bình đã đem đạo Phật đến với công
chúng bình dân Mỹ bằng chính thân giáo; bằng chính hành động dấn thân chứ không
phải nói suông lý thuyết; bằng cả phương tiện thiện xảo: Tiếng Anh lưu loát, kiến
thức ngoại điển tinh thông, hiểu được tâm lý đại chúng, ứng xử thích hợp với
hoàn cảnh nhân sự và xã hội…
Phật giáo đến Âu - Mỹ từ thế kỷ XIX, khi các học giả
Âu – Mỹ như: I.B. Horner, Christmas Humphreys, E.M.Hare, Henry Steel Olcott…đến
Sri Lanka để học Phật pháp, phiên dịch kinh điển sang tiếng Anh, lúc này Phật
giáo được biết đến chỉ là những nhà tri thức mà thôi. Sau này Phật giáo phát
triển mạnh và rộng hơn là từ khi ngài Dalai Lama đi tỵ nạn và hoằng hóa Phật
pháp. Kế đến phải kể đến thiền sư Thích Nhất Hạnh làm mới Phật giáo với
dòng thiền tiếp hiện. Và hôm nay, những ngày này, các vị sư đi bộ vì hòa bình
đã làm cho Phật giáo được dân chúng Mỹ biết đến một cách sâu rộng, một phần
cũng nhờ thời thế, mạng xã hội đã cập nhật tin tức một cách nhanh chóng và rộng
khắp. Các nhà sưu đi bộ vì hòa bình đão tạo ra một ảnh hưởng tốt đẹp khiến dân
chúng Mỹ có cái nhìn tích cực về Phật giáo. Bằng cách này, Phật giáo đã đi vào
lòng dân chúng Mỹ, có không ít người trong số họ đã bỏ công để tìm hiểu về đạo
Phật, thực hành theo đạo Phật. Phật giáo đến với công chúng Mỹ không phải bằng
những triết lý cao siêu: Bát nhã, tánh không…Cũng không phải bằng những pho
kinh đồ sộ hay những lễ nghi hình thức rền rang. Phật giáo đến với công chúng Mỹ
bằng những câu hỏi rất đời thường về tâm lý, ứng xử, tình cảm, hành hoạt…Chưa
bao giờ mà công chúng Mỹ có thiện cảm đối với Phật giáo lớn lao như thế này!
Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã làm nên lịch sử, những bước
chân hòa bình nối tiếp bước chân của Đức Thế Tôn và các thánh tăng từ Ấn Độ xa
xưa.
Nước Mỹ đương đại đang diễn ra một bối cảnh tương phản hết sức
đặc biệt. Nhiều tiểu bang và các thành phố bạo loạn, xã hội bất ổn. Dân chúng bất
an và bất bình. Lực lượng kiêu binh bất trị. Nhân viên và chính quyền bất hòa.
Luật pháp bất lực. Đạo đức bất cập. Người tốt, hiền thiện bất dụng…Trong khi ấy
thì các nhà sư đi bộ vì hòa bình đang thể hiện sinh động từ bi, yêu thương, cảm
thông, chia sẻ, an lạc, hòa bình…Chỉ trừ bọn Maga cực đoan và quá khích ra, dân
chúng Mỹ tỏ rõ cho chúng ta thấy họ rất hoan hỷ khi gặp và cung nghinh các vị
sư Phật giáo. Chẳng biết vì cơ duyên gì mà các nhà sư đi bộ vì hòa bình lại xuất
hiện đúng vào cái thời điểm nước Mỹ hết sức rối ren như thế này. Căn cứ theo
giáo lý Phật đà thì mọi vật, mọi việc ở thế gian này xuất hiện hay biến mất đều
có nhân duyên chứ chẳng có chi là tình cờ hay tự nhiên. Sanh đã vì duyên thì diệt
cũng bởi duyên, tụ tán đều do duyên, thịnh suy cũng nhân duyên…
Nước Mỹ xưa nay nổi tiếng là xứ sở tự do, dân chủ, pháp trị.
Luôn cổ vũ cho tự do – dân chủ - pháp trị trên thế giới. Ấy vậy mà hôm nay lại
xảy ra sự thể tệ hại như thế này, tất nhiên là nó có nguyên nhân sâu xa chứ chẳng
phải tình cờ, chỉ tiếc là chúng ta không có ngũ nhãn lục thông để biết cái căn
nguyên ấy. Nước Mỹ là một cường quốc giàu mạnh nhất thế giới tuy nhiên so với
vũ trụ vô biên tế kia thì có là bao. 300 năm lịch sử của nước Mỹ chẳng qua cũng
chỉ là một khoảnh khắc so với dòng thời gian vô thủy vô chung. Trong cái khoảng
khắc này, nhân quả diễn ra, thiện – ác đáo đầu. Các nhà sư đi bộ vì hòa bình đã
làm nên lịch sử trong cái khoảnh khắc này. Đạo Phật nảy mần và phát triển trên
vùng đất mới. Người Mỹ đến với Phật giáo một cách nhẹ nhàng, cảm thông, bao
dung, an lạc và hòa bình.
Ất Lăng thành, 0226
