Mưa xuống chậm.
Không phải kiểu mưa có gì để nói. Chỉ là mưa, đều, nhỏ, như
thứ gì đã quyết định rơi và không còn lý do để dừng lại.
Tôi ngồi đây từ lúc nào không nhớ. Chiếc ghế mây - lưng tôi đã quen nó. Chăn đắp qua đầu gối không phải vì lạnh, chỉ vì có những thứ cần được phủ lên dù không biết để làm gì. Bàn tay tôi nằm trên đùi, hai bàn tay của người đã học cách không nắm chặt nữa, vì nắm chặt tốn sức mà sức thì không còn nhiều để tốn.
Hơi thở vào phải nhớ. Hơi thở ra thì tự đi.
Mùi đất bốc lên từ khu vườn nhỏ trước mặt, mùi kim loại
loãng trong nước, mùi rêu bị đánh thức, mùi của những thứ sống dưới mặt đất
đang nhận ra đây là lúc của chúng. Tôi ngồi hít mùi đó và không nghĩ gì. Không
nghĩ không phải vì bình an. Là vì có những buổi chiều mà suy nghĩ trở thành việc
quá lớn so với những gì còn lại trong người.
Rồi con cóc nhảy ra.
Nó chui lên từ khe gạch sát bồn hoa, chậm, như thể không phải
nhảy mà được đất đẩy lên.
Tôi nhìn nó.
Da xù xì, sần, màu của bùn khô và rêu cũ. Không đẹp theo bất
kỳ nghĩa nào người ta hay dùng chữ đẹp. Nhưng mưa rơi xuống lưng nó khác với
mưa rơi xuống xi măng. Trên xi măng mưa vỡ ra và chảy đi. Trên lưng nó, từng giọt
nằm lại một khoảnh khắc, như thể cần được hỏi xem có muốn vào không, rồi chậm
chậm thấm xuống theo những rãnh nhỏ mà mắt thường không thấy.
Tôi từng đọc đâu đó rằng cóc uống nước qua da. Không có miệng
uống. Không cần cúi xuống. Chỉ cần đứng trong mưa và để nước tự tìm đường vào.
Da nó là cửa, là miệng, là phổi, là tất cả những gì cần thiết để tiếp nhận thứ
trời cho.
Tôi nghĩ đến hai lá phổi của mình. Không phải bằng ngôn ngữ.
Bằng cảm giác của chúng vào buổi sáng, nặng hơn buổi sáng trước một chút, nặng
theo cách không đo được nhưng biết.
Con cóc không biết nó đang làm gì đẹp đến vậy.
Nó nhảy một cái, nhỏ, không đi đâu cả, chỉ để đặt chân xuống
chỗ ướt hơn. Rồi đứng lại. Cái cổ họng phồng lên xẹp xuống theo nhịp mà tôi ngồi
nhìn mãi không chán, không hiểu sao không chán. Có lẽ vì nhịp đó không hỏi gì.
Không cần được kiểm tra, không cần được theo dõi, không cần kết quả để tiếp tục.
Cứ phồng. Cứ xẹp. Cứ vậy.
Nó há miệng kêu một tiếng. Khàn, nhỏ, không vọng xa. Âm
thanh đi được vài tấc rồi bị mưa nuốt mất. Nhưng nó đã kêu. Không phải để được
nghe. Chỉ để rung lên trong chính lồng ngực nó, để cái rung đó xác nhận một điều
gì đó mà không cần tên.
Con cóc bắt đầu di chuyển về phía đường.
Từng cú nhảy ngắn, kiên nhẫn, như thể không gian trước mặt
là thứ cần được thương lượng chứ không phải chinh phục. Nó dừng lại ở mép sân,
nhìn qua bên kia đường, nơi có bãi cỏ hoang và mương nước đục mà từ đây tôi
không thấy rõ nhưng biết là có.
Bên kia.
Tôi không biết bên kia với nó là gì. Không biết nó biết
không. Có thể không có khái niệm bên kia trong người nó. Chỉ có mùi nước, mùi cỏ
ướt, mùi của nơi da nó sẽ được thở đầy hơn. Cơ thể nó biết phải đi về hướng đó
mà không cần hỏi tại sao, không cần biết có gì chờ, không cần tính xem đáng hay
không đáng.
Tôi muốn nói với nó: ở đây thôi. Mưa bên này cũng vậy.
Nhưng tôi không nói. Vì biết nó không hiểu, và vì một phần rất
nhỏ trong tôi nghĩ rằng có thể nó không cần hiểu, mới đúng.
Nó nhảy xuống đường.
Chiếc xe lao ra từ góc phố.
Không kịp nghĩ. Ánh đèn quét ngang, hắt lên lưng cóc một vệt
sáng trắng chói rồi tắt ngay. Bánh xe lướt qua cách nó một gang tay, có thể
chưa đến. Nước bắn tung, phủ kín thân hình nhỏ bé kia trong một giây.
Tôi không thở.
Tiếng xe mất dần về cuối phố. Mưa lại đều.
Con cóc đứng giữa đường, ướt hơn lúc nãy. Khựng lại đúng một
nhịp, không hơn. Rồi tiếp tục nhảy.
Không ngoái lại. Không run. Không biết.
Nó không biết bánh xe vừa lướt qua. Không biết tôi vừa nín
thở. Không biết khoảnh khắc đó tồn tại. Với nó, không có khoảnh khắc đó. Chỉ có
mưa trước mặt, cỏ ướt bên kia, và da đang khát.
Nó nhảy thêm vài cái, dài hơn, về phía bãi cỏ hoang. Rồi biến
mất giữa những thân cỏ tối. Chỉ còn vài vòng tròn nhỏ trên mặt nước mưa vừa tụ,
lan ra, mờ dần, rồi mặt nước lại phẳng như chưa có con cóc nào từng đứng đó.
Tôi ngồi nhìn chỗ nó vừa mất đi.
Tay vẫn trên đùi. Chăn vẫn qua đầu gối. Hít vào vẫn phải nhớ,
thở ra vẫn tự đi.
Ở đâu đó bên kia đường, trong bóng cỏ ướt, có một sinh vật
nhỏ đang sống hoàn toàn, không thiếu một phần nào, không thừa một lo lắng nào.
Chỉ vậy thôi. Và chỉ vậy thôi đã là tất cả.
Tôi ngẩng mặt lên.
Để mưa rơi vào trán. Lạnh, nhỏ, không phân biệt.
Và trong khoảnh khắc đó, không từ đâu, một thứ gì đó bên
trong tôi đặt xuống. Không phải vì xong. Không phải vì hiểu ra điều gì. Chỉ vì
đã nắm lâu quá, tay mỏi, và mưa vẫn rơi.
Tôi ngồi đó và không nghĩ gì thêm nữa.
Chỉ ngồi.
