04 June 2026

TÌNH DUYÊN ÚT-CHÍN-NGAN-DỪA BẠC LIÊU - Lê Quang Thông

Thằng Tư về đây, tao cho Út Chín.
Mi, người “nước Huế”, ca quá sá mùi.
Tau chịu sáu câu đầm đìa nước mắt.
Tau tuy quê mùa thấm nỗi đầy vơi.

Quên hết đi Tư công danh sự nghiệp.
Về đây sớm hôm đắp đìa, đi câu.
Đời có bao lăm mà lo với nghĩ.
Loay hoay làm chi, nước chảy qua cầu.

Tau thương cách mi ngồi bên chén rượu.
Khinh bạc, đăm đăm về hướng xa xa.
Ực cạn hơi cay, đánh khà một tiếng.
Môi thấm môi mềm, môi mở tiếng ca.

Tau khoái Tư ca, lối “ca môi miếng”.
Chữ nghĩa trong đầu tuôn quá trời tuôn.
Vần đó điệu đây lớp lang thành tuồng.
Uống với Tư Huế, đả đời hết biết!

Tau không đi sâu vào từng chi tiết.
Nhưng cốt cách Tư không dấu được ai.
Sông nước dọc ngang nuôi chí miệt mài.
Vân Tiên sá gì Trịnh Hâm hãm hại.

Lão đây lang bạt thương hồ qua lại.
Ngộ ra cuộc đời khi tới Ngan Dừa.
Nghe con rô, tràu, quẫy nước quá ưa.
Neo thuyền lại, lao đao hoài đâm ngán.

Về đây đi Tư vui cùng Út Chín.
Thương Tư quá rồi, cha mới cho không.
Hai đứa tụi bây thành vợ thành chồng.
Đẻ một bầy con nhìn cho sướng mắt.

Sông nước mênh mông lo chi đời chật.
Khói nào chơi vơi bằng khói lam chiều ?
Mắt lão biết nhìn như bìm bịp kêu :
Theo nước lớn, ròng, chống chèo hết khó.

Cuộc đời, Tư ơi, y chang vọng cổ.
Xuống sáu câu rồi, đến khúc ê a.
Ừ một tiếng đi, đoạn cuối bài ca,
cho Út Chín mừng, nướng thêm khô sặc.


Lê Quang Thông
Frankfurt, Germany