xôn xao trong lòng
biến thành câu chữ chảy ra đầu tay
tiếng thì thầm của ai bên hiên cửa
kêu gọi mở chốt
chốt cửa hay mốc đời
mờ mờ nhân ảnh
chiều sâu tâm thức lung lay
mặt trời rụng nắng trên vai
tà huy nghiêng bóng
lời tỏ tình của tượng đá
êm đềm và yên lặng như tiếng người
cuối tháng tư nỗi buồn không tên
bay lên cùng mây xanh
như bóng thanh tân ẩn hiện bên kia núi
mong manh lời vũ trụ
quang tử và sát na lẫn lộn
hoa lá trở về kêu gọi mùa xuân
sợi tóc trên tay nổi gân
run run cạn tâm giao ly rượu hồng
tây phương và đông phương xao xuyến
gần nhau qua một khe hở
nhân sinh mấy thuở
mỉm cười với tuổi đời hơn thất thập
sóng trùng khơi vỗ về tảng đá
nhắc nhở và bao la thiết tha...
Thy
An
