Dì Năm nhân vật trong truyện
Chị Tư hơn
tôi hai tuổi. Tôi cá tính bao nhiêu thì chị Tư hiền lành, dịu dàng bấy nhiêu. Lại
xinh nữa. Ngày xưa, chị được bình bầu là "hoa khôi xóm".
Bà bán mì đầu
hẻm bảo thế.
Bả bảo, mấy người thường ăn mì ở đây khen : “Xóm này không ai đẹp và hiền như con Tư ”.
Chị học sư
phạm xong, nhận nhiệm sở ở một thành phố miền Trung. Gần trường chị có xí nghiệp
sản xuất giấy vở, anh Trần Đổng Tước làm giám đốc ở đó. Hễ thấy chị mặc áo dài
đi ngang là anh đứng ngắm đến khi bóng chị đi khuất. Rồi anh lân la làm quen.
Lúc đầu chị từ chối, bảo đã có người yêu. Nhưng anh Đổng Tước dò hỏi tìm tận
nhà, lui tới luôn, lấy lòng được má tôi. Má ủng hộ. Thế là anh có cửa bước vô
nhà mỗi cuối tuần. Hai năm sau thì cưới.
Anh chị
thương yêu nhau lắm. Chị sinh bốn cô con gái xinh xắn, học giỏi. Anh chiều chị
hết mực: chị chỉ đi dạy, nấu ăn; việc gì nặng nhọc trong nhà, anh làm hết. Kể cả
xây nhà mới, anh tự lo với thợ, xong xuôi mới giao chìa khóa cho chị, chứ không
cùng chồng phải lăn lộn chọn gạch, gọi vật liệu như tôi. Ai cũng khen chị có
phước.
Ba mươi năm
trôi qua êm đềm. Rồi đùng một cái, anh Đổng Tước có bồ. Chuyện khó tin lắm, vì
anh vốn đàng hoàng, thương vợ con số một.
Một hôm, chị
Tư đang ngồi cà phê với mấy chị em trong xóm. Bỗng chị Tịnh Biên ở gần nhà đi
chợ về, ghé vào, thất thanh:
- Tư à, mày
bình tĩnh nghe… Tao thấy anh Đổng Tước tay trong tay với một cô gái trẻ, đẹp,
đi vào quán Miên Tím.
Chị Tư tái
mặt, run bần bật, mắt ngấn nước. Chị quay sang tôi: “Giờ sao đây?”
Tôi nói:
- “Sao
trăng gì! Chạy ra đó xem thực hư ra sao. Mạnh mẽ lên chứ run thế thì xử lý sao
được? Đi với em!”
Tôi nổ máy
rồ ga chở chị đến quán Miên Tím. Đứng ở một chỗ bên hông quán, vừa đủ gần để
quan sát, mà bên trong khó thấy. Quả nhiên, anh rể tôi và cô gái đang trò chuyện
rất vui vẻ, anh khuấy ly cà phê rồi đưa cho cô. Anh còn lấy khăn giấy chấm mồ
hôi trên trán cô ấy. Hai người nhìn nhau cười âu yếm, cử chỉ thân mật, vượt xa
mức bạn bè hay đối tác bình thường.
Quan sát
xong, tôi kéo chị ra: “Rõ rồi. Không ồn ào. Về nhà đã, rồi điều tra thêm!”
Trên đường
về, chị Tư khóc. Tôi bảo: “Khóc đi, nhưng chỉ sáng nay thôi. Về nhà là nín.
Khóc chẳng giải quyết được gì. Còn bao việc phải tính.”
Sau đó, tôi
cùng hai đứa em và vài người thân mở cuộc "điều tra nội bộ". Hóa ra
anh Đổng Tước cặp với cô kế toán mới vào làm khoảng hơn một năm. Cô ấy độc
thân, chừng 28 tuổi, quê ở một huyện miền núi. Anh tâm sự với chú em làm trưởng
phòng kế hoạch: “Anh muốn kiếm đứa con trai. Bốn đứa con gái rồi, thiệt thòi
quá.”
Nghe mà tôi
phát ớn. Hóa ra cái lý do "muốn có con trai" đã khiến một người đàn
ông từng thương vợ hết mực ba mươi năm bỗng nhiên phản bội.
Tôi bàn với
chị Tư: “Phải gặp trực tiếp con bé đó.”
Nhân mấy
ngày nghỉ lễ, tôi rủ một nhóm bạn thân đi phượt lên phía quê cô kế toán. Trên
danh nghĩa là du lịch, nhưng mục tiêu chính là hẹn gặp cô ấy ở một quán cà phê.
Chỉ có tôi và chị Tư ngồi cùng bàn với cô, còn nhóm bạn ngồi bàn bên cạnh đề
phòng.
Cô gái đến,
mặt đầy vẻ ngỡ ngàng, hơi căng thẳng.
Tôi mở lời:
- Chào em.
Chị biết em mới vào làm công ty anh Đổng Tước, và chị cũng biết mọi chuyện giữa
em với giám đốc Tước. Đây là vợ anh ấy. Còn chị là em vợ. Em có biết anh Đổng
Tước đã có vợ, có bốn cô con gái đang sống hạnh phúc không?
Cô gái tái
mặt, giọng lí nhí:
-Dạ… thực
tình em không biết. Anh Tước bảo với em: “Anh và vợ không hợp nhau, đang ly
thân.” Anh ấy nói tìm được ở em sự đồng cảm, và anh ước ao có con trai. Anh hứa
sau khi em có con với anh, anh sẽ ly dị vợ để sống với em và con trai.
Tôi khẽ thở
dài, rồi nói giọng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát:
- Em ơi,
đàn ông tán gái bao giờ cũng nói vậy. Bảo đang ly thân, không hợp vợ… chứ lẽ
nào họ bảo thật: “Anh đang hạnh phúc lắm, vợ chồng thương nhau lắm” thì tán được
ai, ai mà cắn câu? Anh ta có bốn con gái. Đó là sự thật. Anh ta khao khát con
trai cũng là sự thật. Nhưng chuyện không hạnh phúc là sai, anh chị đang ly thân
cũng sai luôn! Còn chuyện sau khi em sinh con trai, anh ta bỏ vợ ba mươi năm để
đến với em. Điều đó em có chắc không? Họ sống với nhau nửa đời người rồi. Còn
em chỉ là người mới. Nếu em sinh con, nhan sắc xuống, cơ quan có thể tuyển thư
ký mới, kế toán mới. Rồi người sau cũng lại được lời tỉ tê như em từng nghe… Em
nghĩ em có còn tự tin chỉ mình em là anh yêu thương không?
Cô gái cúi
mặt, môi run run.
Chị Tư vốn
ít nói, lúc này mới nhẹ nhàng cất lời. Chị nhìn cô, mắt rưng rưng nhưng giọng
điềm tĩnh:
-Chị không
trách em. Tại anh ấy gạt em. Nhưng chị mong em hiểu: chị thương anh ấy, thương
các con. Ba mươi năm dựng xây, chị không muốn đổ vỡ. Chỉ cần em rút lui, chị sẽ
coi như chưa có chuyện gì. Nếu em còn vướng bận… thì chị cũng có cách của chị.
Chị không hứa suông đâu.
Tôi tiếp lời,
không để không khí trở nên nặng nề quá:
-Hôm nay chị
nói vậy thôi. Em về suy nghĩ, tìm cách xa anh Tước, chuyển công tác càng tốt.
Còn dây dưa, em tự chịu trách nhiệm. Một anh Đổng Tước, chứ mười anh Đổng Tước
cũng không che chở được cho em đâu!
Cô gái òa
khóc, rối rít xin lỗi chị Tư. Hứa sẽ chấm dứt.
Một tháng
sau, chúng tôi được tin cô đã chuyển về quê, làm kế toán cho một trường học.
Tôi gặp anh
Đổng Tước trong đám giỗ ông nội tôi. Anh lảng tránh tôi cả buổi, đến lúc về bỗng
quay lại, nửa đùa nửa thật:
-Dì Năm ghê
thật! Gặp con bé nói gì mà con bé kế toán sợ mất ăn mất ngủ, nhất quyết đòi
chuyển việc. Không cho anh kiếm thằng con trai à?
Tôi nhìn thẳng
vào mắt anh, cười nhẹ:
- Anh còn
xanh lắm. Đi với bồ đã lộ liễu đến nỗi hàng xóm trông thấy, còn không biết. Mà
anh kiếm được con trai rồi tính sao? Bỏ chị Tư và bốn đứa con gái của anh? Anh
dám không?
Anh cúi mặt,
gãi tai, đỏ mặt:
-Thôi… anh
nói cho vui ấy mà. Chứ anh chẳng dám đâu.
Tôi vỗ vai
anh:
-Anh mà làm
chị Tư buồn thêm một lần nữa, anh biết tay tui!
Anh cười trừ,
lủi thủi ra về.
Chiều hôm ấy,
chị Tư ngồi trầm tư bên tách trà, bỗng nhiên mỉm cười. Chị bảo tôi:
-Cám ơn em.
Không có em, chị không biết làm sao!
Tôi ôm chị
một cái. Ngoài sân, những bông hồng vươn lên trong ánh nắng vàng, làn hương phảng
phất trong gió nhẹ. Bên bàn nước cạnh hiên nhà, mấy đứa cháu đang cười đùa vui
vẻ.
Sài Gòn,
ngày 06/6/2026
