Chiến thắng cuối cùng
Sau chiến thắng cuối cùng
Xin mời mẹ qua sông
Về Gio Linh. Cửa Việt
Ươm mầm sống trên đồng hoang đất chết
Dựng ngày mai trên tàn phế thương đau
Mời mẹ trẩy về đường 9 xôn xao
Mừng hội lớn đẹp Khe Sanh, Lao Bảo
Giặc tan rồi – quê mình thay sắc áo
Ôi Trị Thiên ngạo nghễ dưới mây trời
Ơi Trị Thiên thương mến của ta ơi !
Con đưa mẹ về Tam Biên
Trường Sơn say hội gió
Gióng chiêng cao mời bè bạn trở về
Chất củi thêm cho lửa cạn rừng khuya
Trai gái vui chơi mừng ngày tái ngộ
Hỡi những người con xin về ca múa
Quên thương đau và rũ sạch oán hờn
Mai đốt rừng gieo lại lúa ba trăng
Tha gỗ về xuôi, kéo nông cơ lên bản
Rừng ngọt mật ong, nấm thơm màu nắng
Đem sức người hòa nhập sức Trường Sơn
Đẩy núi lên cao, kéo suối lại gần
Thêu hy vọng xanh tháng ngày vạm vỡ
Ôi, hy vọng rực hồng sau một thời thử lửa
Theo đường máu 13 mẹ qua An Lộc
Trên đổ nát dù chưa im tiếng khóc
Những vành tang mờ khói mộ rưng rưng
Ngày Lộc Ninh giờ hẳn đã tưng bừng
Rừng điệp điệp đã phai màu hận cũ
Xin tưới mồ hôi cho phì nhiêu đất đỏ
Khơi lại muôn giòng màu trắng cao su
Lấp hố bom, san phẳng ruộng vườn xưa
Đốn cành gãy cho mầm xanh khởi nhú
Rừng khoác trăm hoa xênh xang nhịp búa
Thành phố hồi sinh ngạo nghễ cờ bay
Ngọn cỏ vươn cao nhìn suốt tương lai
Phạm Lê Phan
(4-1972)
Một giờ mặc niệm
Sau một giờ mặc niệm
Xin một phút bồi hồi
Cho triệu anh em mất còn trong cuộc chiến
Cho người dại khờ và kẻ tinh khôn
Xin cúi đầu thật thấp trước oan hồn
Ở hai phía quân thù và bè bạn
Ngày dâng nến rưng rưng hàng mộ trắng
Chiều ngùi ngùi sương khói chiến trường xưa
Mỗi nấm mồ xin phủ một lá cờ
Và khấn nguyện chung một lời vĩnh biệt
“Thôi, lần cuối xin người tha thứ hết
Tha thứ cho nhau – tha thứ cho đời”
Bởi dù sao mình vẫn một giống nòi
Cùng kiêu hãnh và chung tủi hổ
Chung một kiếp đọa đày và khốn khổ
Sau hơn hai mươi năm xâu xé tan hoang
Giữa triệu anh em cùng tên gọi Việt Nam
Kèn u uất lay ngọn cờ buồn rũ
Xin thắp lên nhang nến hai hàng
Sau một giờ mặc niệm
Xin một phút bàng hoàng…
Phạm Lê Phan
(4-1972)


