Các sản phẩm của Apple đang áp đảo thị trường điện thoại và máy tính bảng, laptop toàn cầu.
“Vì
tôi yêu Việt Nam”, CEO Nguyễn Tử Quảng của Bkav đã khéo léo gắn lòng
yêu nước với động lực sản xuất ra Bphone. Điều này khiến cho nhiều người
hô hào ủng hộ Bphone bằng mọi giá vì “đó là sản phẩm của Việt Nam” và
“không ủng hộ Bphone là không có tinh thần dân tộc”.
Nhưng, thế nào mới là tinh thần dân tộc?
Steve Jobs không yêu nước?
Khi
Tổng thống Mỹ Barack Obama hỏi Steve Jobs rằng: “Phải làm sao để Iphone
có thể sản xuất tại Mỹ?”, người đứng đầu Apple đã không ngần ngại trả
lời: “Việc làm đó không thể trở lại nước Mỹ được. Chúng tôi không có
trách nhiệm phải giải quyết vấn đề của nước Mỹ. Chúng tôi chỉ có nhiệm
vụ sản xuất ra sản phẩm tốt nhất cho khách hàng”.
Đó có phải là hành động không yêu nước của Steve Jobs?
Khoan
trả lời, hãy nhìn vào sự hâm mộ của toàn thế giới giành cho Apple, nhìn
vào số tiền mà Iphone mang về cho nước Mỹ và hình ảnh nước Mỹ được góp
phần nâng cao ra sao khi Iphone nổi tiếng.
Nếu
trước hết Apple nghĩ tới nước Mỹ để rồi sản xuất Iphone ngay tại quê
hương, hệ lụy chắc chắn sẽ xảy ra: 1. Giá bán cao hơn do những chi phí
như tiền thuê nhân công lớn. 2. Khó có thể sản xuất số lượng lớn để đáp
ứng nhu cầu trong thời gian ngắn.
Chỉ
2 điều này thôi đã ảnh hưởng cực lớn đến khả năng cạnh tranh của Apple
và giảm khả năng tiếp cận sản phẩm của rất nhiều người trên thế giới.
Như
vậy, yêu nước một cách mù quáng có thể đóng góp cho đất nước ít đi hay
thậm chí làm hại đất nước. Cái tình yêu nước đó có còn nhiều ý nghĩa?
Bkav yêu nước như thế nào?
Với
sự ra đời của Bphone, ông Nguyễn Tử Quảng cho rằng “Việt Nam không còn
là vùng trũng về công nghệ nữa” và rằng “Bphone là Siêu phẩm hàng đầu
thế giới”.
Nhưng
dù có làm gì thì làm, mục đích cao nhất của người chào hàng là vẫn phải
làm cho người mua tin vào lời nói của mình để quyết định chi tiền.
Bphone đã lấy niềm tin ra sao?
Tuy
trong mọi sự so sánh, Bphone đều mang Iphone ra để chứng tỏ sự vượt
trội, nhưng thực tế người ta cảm thấy Bphone là người hâm mộ của Iphone
thì đúng hơn.
Bphone
giống Iphone ở quá nhiều điểm: Giống từ cái tên điện thoại cho đến tên
hệ điều hành (lấy tên là BOS dù thực chất là Android), giống từ cách ăn
mặc đến từ ngữ của CEO trong buổi ra mắt, hộp đựng giống, củ sạc giống,
mặt sau máy giống, viền máy giống Iphone 4 – chiếc máy ra đời năm 2010
(năm mà Bkav bắt đầu nghiên cứu Bphone).
Không
ai hạ thấp đối thủ bằng cách bắt chước đối thủ cả, đó là lý thuyết căn
bản. Hãy nhớ lại Apple tạo ra một cuộc cách mạng công nghệ như thế nào.
Apple
nhảy vào thị trường điện thoại khá muộn, đó đang là thời hoàng kim của
Nokia. Dù Iphone có được giới thiệu đẹp đến mấy, không nhiều người tin
Apple có thể soán ngôi Nokia và lời tuyên bố “Iphone sẽ đi trước công
nghệ thế giới vài năm” của Steve Jobs thì càng khó tin hơn nữa.
Cuối
cùng thì sao, “Quả táo cắn dở” đã đi theo hướng hoàn toàn khác với các
hãng điện thoại nói chung và ông trùm Nokia nói riêng: Nokia vô địch về
sự đa dạng với vô vàn model cho người sử dụng, Iphone chỉ ra đúng một
kiểu dáng. Trong khi Nokia và các hãng còn loay hoay với việc cải tiến
điện thoại nút bấm thì Iphone phát triển 1 loại máy chỉ có màn hình. Các
hãng khác dùng Android thì Iphone dùng phần mềm riêng IOS. Mọi thứ đều
khác biệt!
Tuy
thế, chừng đó vẫn chưa thể làm hài lòng tất cả, người ta đua nhau đi
tìm điểm yếu của Iphone, từ màn hình dễ bám bẩn, thời lượng pin không
lâu… Ngay cả khi Iphone đã thành công vang dội, Ipad lúc ra mắt cũng bị
chê tơi bời. Sự nghi ngờ luôn tồn tại, nhưng những nghi ngờ đó vẫn không
bằng được những tính năng vượt trội để hấp dẫn người dùng xếp hàng mua
sản phẩm của Apple.
Còn Bphone dập tắt sự nghi ngờ bằng những gì?
Việt Nam được xem là thị trường có quá nhiều sự lựa chọn về điện thoại di động.
“Siêu
phẩm hàng đầu thế giới” có cấu hình khá mạnh, nhưng nó chỉ ngang với
nhiều dòng điện thoại Trung Quốc (giá rẻ hơn nhiều) và người dùng thừa
biết rằng: cấu hình khủng chưa chắc đã đem lại một chiếc điện thoại
mạnh.
Tiếp
sau là hàng loạt sự cố: Ghép ảnh để quảng cáo cho Camera, nhạc “độc
quyền” rất giống đạo lại một bài hát quốc tế, chơi game thử trục trặc…
Ngay
cả giá tiền mà Bphone cho là “không thể tin nổi” : “Chỉ có 9.990.000
cho một siêu phẩm” thực chất cũng không phải giá mà người tiêu dùng có
thể sở hữu (vì chưa tính 10% VAT).
Bphone
không bán hàng tại các hệ thống Siêu thị điện máy để giảm chi phí,
nhưng người mua không cảm thấy lợi ích từ việc này khi họ phải chịu phí
vận chuyển 200 ngàn nếu không ở Hà Nội và TpHCM. CEO Tử Quảng nói có thể
trả lại hàng trong 14 ngày, nhưng thực tế là người dùng phải mất 500
ngàn nếu lý do đơn thuần là không thích. Vừa không được xem máy trước
khi mua, lại mất 500 - 700 ngàn để thử máy, đây có phải là một sự lựa
chọn thông minh?
Sau
buổi trải nghiệm Bphone “thất vọng tràn trề” ở cửa hàng FPT tại Hà Nội
và TpHCM , máy đến tay vài người dùng cũng trục trặc Camera (chất lượng
tồi tệ), hiệu năng hoạt động chỉ vào hạng trung bình khi đo bằng phần
mềm, máy nóng khủng khiếp, tháo máy ra thì chỉ là “1 trời 1 vực” so với
Iphone, trễ hẹn giao hàng 4 lần…
Tất cả đều tạo nên sự nghi ngờ mà chẳng có chút ngưỡng mộ nào để bù lại.
Những
người hiếm hoi ủng hộ Bphone chỉ bám vào lý do “chưa mua thì đừng chê”
và “không mua thì hãy ủng hộ về tinh thần”. Đây đều là những lý do vô
nghĩa, vì bỏ ra một số tiền lớn không phải là việc đơn giản.
Khách
hàng là thượng đế chứ không phải chuột bạch để thử nghiệm. Không biết
được mấy người trong số này bỏ tiền ra để trải nghiệm sản phẩm, nếu trục
trặc hỏng hóc, không biết phản ứng của họ có được ôn hòa như trước hay
không?
Còn
việc “ủng hộ về tinh thần” thì không chắc Bphone có cần không, vì cứ
tung hô khen ngợi nhưng rốt cuộc không ai mua thì chỉ vài ngày là sập
tiệm.
Người
bênh Bphone còn nói: Nhật Bản và Hàn Quốc cũng phải trải qua một giai
đoạn bắt chước rồi mới có ngày hôm nay và người nước họ biết ủng hộ hàng
trong nước. Đúng như thế, nhưng Nhật và Hàn không làm ngay ra những sản
phẩm ở phân khúc hạng sang và không tự coi mình là “nhất thế giới”.
Làm
sao mà Toyota có thể sang trọng bằng Rolls Royce, Bentley… mạnh mẽ bằng
Ferrari, Lamborghini…? Xe hơi của Nhật cho đến tận ngày hôm nay vẫn chủ
yếu là dòng xe rẻ và tiết kiệm năng lượng, đấy là lợi thế cạnh tranh
của họ, đấy mới thật sự là phục vụ người tiêu dùng trong nước.
Bphone cấu hình tầm trung bán giá hạng sang trong khi biết thừa rằng “đất nước còn vô cùng nhiều khó khăn” - theo lời ông Quảng.
Dù
có yêu nước đến đâu, sản phẩm nội địa phải có ít nhiều ưu điểm thì
người tiêu dùng mới có thể ưu tiên, Bphone có điểm nào được như vậy? Còn
nếu chỉ dựa vào lòng yêu nước, thì các hãng điện tử Nhật như Hitachi,
JVC, Panasonic… đã chẳng bị lụi tàn như ngày hôm nay vì người Nhật như
chúng ta biết, có tinh thần dân tộc rất cao.
Bphone sẽ thành công nếu bán hàng theo dạng đa cấp?
Nhưng
cứ áp đặt “người Việt phải dùng hàng Việt” mà bắt tất cả mọi người phải
mua Bphone thì sao? Điều này có thể xảy ra nếu Bkav liên kết với chính
phủ hoặc bán máy trong nội bộ công ty.
Nếu
vậy nó sẽ rất giống hình thức bán hàng đa cấp. Bphone sẽ giàu có, chắc
chắn rồi. Nhưng còn tương lai của nền công nghệ Việt Nam nếu ai cũng làm
như vậy?
Bán hàng đa cấp cũng giống như kinh tế thời bao cấp, người dân phải tiêu dùng mọi sản phẩm bất kể tốt xấu của nền kinh tế đó.
Đa
cấp làm mọi người trong cái vòng tròn đó tưởng rằng có một sự tăng
trưởng lành mạnh, vì tất cả cùng có tiền. Nhưng sản phẩm của họ làm ra
không phải chịu một sự cạnh tranh nào cả, nó luôn có chất lượng thấp mà
giá cao là vì thế.
Không
phải tự dưng những sản phẩm hàng đầu thế giới đều không bán hàng theo
dạng đa cấp. Những sản phẩm đó là kết quả của sự cạnh tranh khốc liệt
trên thị trường: làm sao để sản phẩm ngày càng nhiều chức năng hơn, rẻ
hơn, đẹp hơn… Cuộc đua tàn khốc khiến những thương hiệu đình đám một
thời đã và đang biến mất: Motorola, Siemens, Ericsson, Nokia…
Nhưng
được lợi cuối cùng chính là người tiêu dùng. Nếu Apple, Samsung… đều là
công ty đa cấp, chiếc điện thoại của chúng ta ngày nay sẽ có hình dạng
như thế nào?
Tóm
lại, mọi sản phẩm làm ra, nếu muốn chứng tỏ sự hữu dụng thì đều phải
chịu sự chi phối của quy luật thị trường. Phục vụ người dùng phải là
động lực lớn nhất chứ không phải bất cứ một nguyên cớ nào khác. Mong
muốn thị trường phục vụ mình vì một lý do nào đấy (như tinh thần dân tộc
chẳng hạn) là hoàn toàn sai lầm.
Tình
yêu nước không phải thứ có thể mang ra sử dụng một cách bừa bãi. Nếu ai
cũng có thể coi mình là đại diện cho dân tộc, hình ảnh quốc gia đó sẽ
ra sao? Trong trường hợp này, những người nhân danh “lòng yêu nước” đáng
khen hay đáng trách?
Trần Công Hưng (Gửi tới BBC từ Hà Nội)
