HAI MƯƠI SÁU
NĂM
nơi này vẫn đợi
ngồi cầu Đầu Sấu
nhìn cái Tắc
qua Long Cổ Tự nhìn cái Răng
26 năm rồi nhìn
chả thấy ?
em đâu rồi ?
trơ lại dẫy bằng lăng
1 bữa ngời trên
xuồng 3 lá
nhớ em quên khuấy
miệt Phú An
tìm em giữa
sông ngòi kinh rạch
chiếc áo bà ba
gió bạt ngàn
26 năm anh chờ ở
đó
quê hương quê
ngoại những cầu tre
hoa Ô Môi đầy
vườn Ba Láng
chim họa mi hót
giữa đêm hè
Tây Đô vẫn xóm
làng trù phú
vẫn sông Cái Sắn
kinh Xà No
chờ em râu tóc
hoa râm cả
mái chèo khua
nước đất phèn chua
mênh mang chợ nổi
về 7 ngả
Phụng Hiệp còn
đây những lũ cò
đông đúc chim
muông rừng tiếng hót
Log Tuyền cỏ miếu
nắng lưa thưa
sân bay Trà Nóc
anh vẫn đợi
đồng bằng sông
Cửu đất phì nhiêu
1 bữa ghé qua
Long Cổ Tự
nhớ em nhìn lạc
mấy con diều
đời người dài
được mấy mươi năm ?
26 sáu năm rồi
chả về thăm
chờ em như bướm
bay ngày hội
quên hết rồi
sao ? chuyện chúng mình
Chu Vương Miện
TRỞ VỀ NÀO THẤY
NGƯỜI ĐÂU
Viết sau khi đọc
bài "26 năm nơi này vẫn đợi " của thi sĩ chu vương miện
trở về lỡ chuyến
đò đưa
bến sông năm cũ
người xưa đâu rồi ?
ghe nào ghé bến
Rạch Ròi
làm ơn chuyển hộ
lời tôi nhắn người
từ ngày dâu biển
đổi dời
lênh đênh sóng
dập nổi trôi mấy lần
xứ người nào có
mùa xuân
loanh quanh chỉ
thấy vầng trăng lỗi thề
25 năm tôi trở
về
người xưa đâu vắng
! trăng thề còn đây ?
dòng sông ngã 7
có bay
đầu doi Hai Miễu
ai thay chiếc cầu ?
ví dầu Phụng Hiệp
sông sâu
chẩy qua 7 ngả
dạ sâu bấy nhiêu
đìu hiu bìm bịp
kêu chiều
chờ chi tình đó
như diều đứt dây
nắng phai mây lững
lờ bay
chắc chi tình
chẳng đổi thay ỡm ờ
nhớ chi con bướm
vẩn vơ
tội cho cội cũ
chờ mơ lá về
lang thang qua
những bờ đê
người xưa biền
biệt tình quê đậm đà
ngoài trời gió
lạnh đường xa
và chùa lễ Phật
nhấp trà Quan Âm
Kiều Mộng Hà
HỒI ÂM
anh biết em đi
chẳng trở về [ * ]
anh còn ở đó đợi
làm chi ?
26 năm đổi thay
ráo cả
còn mơ làng xóm
núp thân dừa
em ở nơi này xa
lắm lắm
có nhìn cũng chả
thấy Cần Thơ
anh chốn Ninh
Kiều bên hữu ngạn
quanh năm cũng
chỉ mỗi 1 mùa
kinh rạch cũng
là con đường phố
xóm làng bến mộng
sông cái Tư
mùa tôm nước lợ
trên Vị Thủy
2 bờ sông Hậu
gió theo mưa
đất
đai Long Mỹ kinh Quản Lộ
nhà
hàng quàn nổi dựa trên sông
ở
đây có lẽ xa quá mắt
cớ
nhìn cũng chả thấy Ô Môn
anh
biết em đi chẳng trở về
có
buồn có giận gói trong thơ
trái
đất chia ra làm nửa
có
trách nhau trách mấy cho vừa
thôi
nhé những lời xưa nghĩa cũ
cũng
đành thả lỏng gío bay đi
đời gom lại toàn oan trái
theo
nước Đà Giang núi Ba Vì
anh
biết em đi chẳng trở về
kiếp
này hưỡn hưỡn chuyện phu thê
hữu
duyên vô nợ thôi đành chịu
phương
này phương nớ mấy sơn khê
[*]
thơ thi si Thái Can
Chu Vương Miện
