14 December 2024

NHỚ MÙI BẾP MẸ | VẪN RÂM RAN - Quảng Tánh Trần Cầm

NHỚ MÙI BẾP MẸ

  

ly cà phê muối thơm lựng

không đủ che giấu

mùi đắng và ngọt của khổ qua dồn thịt  

lan tỏa bếp

ngày chủ nhật chôn chân

nhìn mưa lướt thướt

ngó bong bóng nước chen chúc liêu xiêu  ̶ ̶ ̶ 

vội đến vội tan trên mặt đường

ký ức tung hê bên bờ kè

lúc biến lúc hiện

từ cửa kính cao tầng nhìn xuống

phía dưới là biên niên sử

dày đặc hình nhân

biển mặn máu và nước mắt đẫm trong hơi thở

gần năm mươi năm trầm mình trong cơn mưa dông

những trang đời lần lượt gấp lại

xô dạt vào quên lãng quạnh hiu

mất hút như mùi khoảng không ấm nồng bếp xưa của má. 

  

VẪN RÂM RAN


âm thanh lúc rõ lúc không

và rồi nhòe đi  ̶ ̶ ̶  nhạt nhòa lẩn khuất

theo từng chuỗi tiếng vang chát chúa

của những mảng kim khí va chạm cọ xát

·

không không không  ̶ ̶ ̶  đó là tiếng ve

sầu như ve ve ve

rủ rỉ ve ve ve

thao thức ve ve ve

khắc khoải ve ve ve

đau nhức ve ve ve

sướt mướt ve ve ve

thấm thía ve ve ve

nhàm chán ve ve ve

ám thị ve ve ve

·

đâu đây mùa hè tự kỷ vẫn còn vương vấn

dù nơi này ngày đã chớm vào thu.

Quảng Tánh Trần Cầm